Chương 7
Hai người họ không tiếp tục với spa vì nhân viên cứ nhìn Tiêu Chiến một cách bẩn thỉu. Họ liên tục đụng chạm anh khi họ ở sảnh. Vương Nhất Bác đã rất tức giận và ngay lập tức đưa Tiêu Chiến ra khỏi nơi đó.
"Vương Nhất Bác ! Em đang làm gì vậy ?" Tiêu Chiến nắm chặt cổ tay bị bỏng vừa mới lành, than phiền.
"Anh vẫn muốn đi spa khi người đó rõ ràng đang cố tình đụng chạm anh ?"
Đôi đồng tử của Tiêu Chiến mở to đầy ngạc nhiên, trái tim đập liên hồi mà chính anh cũng không kiểm soát được. Cậu ghen tị ?
"Trước hết thả cổ tay anh ra, đau." Anh thì thầm và Vương Nhất Bác nhận ra mình đang làm gì, cậu nhanh chóng buông tay.
"Xin lỗi." Cậu lầm bầm. Họ đứng bên ngoài, gần bờ biển. Đó là một đêm có gió biển lạnh lẽo đối với họ.
"Anh xin lỗi, anh quá nhạy cảm." Tiêu Chiến khẽ cười khúc khích, nói. Cơn giận của Vương Nhất Bác nguội dần khi nghe anh cười.
"Chúng ta luôn có thể thử các spa khác vào lần tới." Vương Nhất Bác nói khi cầm tay Tiêu Chiến. Anh không nói gì khi bị cậu kéo đi dọc bên bờ biển.
Trái tim anh thực sự cảm thấy hạnh phúc đồng thời nó cũng rất đau. Lần tới ? Khi nào vậy ? Anh cắn môi dưới nghĩ ngợi. Hãy để ngày mai - ngày cuối cùng là tốt nhất.
"Anh có muốn quay trở lại khách sạn chưa ?" Vương Nhất Bác hỏi khi họ tiếp tục đi dọc bờ biển trong khi cậu nắm tay Tiêu Chiến.
"Chúng ta vẫn có thể đi bộ thêm một chút nữa."
Vương Nhất Bác ngân nga đồng ý.
Sự im lặng bao phủ cả hai khi họ bước đi, chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng mềm mại cọ vào cát ướt. Những người khác đã quay trở lại phòng khách sạn của họ vì đã muộn rồi.
"Nhất Bác."
"Làm sao vậy ?" Cậu từ từ quay lại và thấy Tiêu Chiến đang thở hổn hển. — "Có chuyện gì vậy ? Anh mệt ? Chúng ta có thể—"
"Không sao, anh chỉ muốn ngồi xuống." Anh nói khi đặt tay lên ngực để giảm bớt khó chịu ở lồng ngực mình.
"Anh có chắc không ?"
"Anh chắc chắn, chỉ cần ngồi ở đó là ổn." Tiêu Chiến tuyên bố khi anh chỉ ra một vị trí đặt một cái chồi với cát khô nơi bạn có thể ngồi xuống. Vương Nhất Bác cẩn thận và nhẹ nhàng hướng dẫn anh.
Họ cẩn thận ngồi xuống cạnh nhau và hơi thở của Tiêu Chiến cuối cùng cũng ổn định trở lại. Vương Nhất Bác cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Tôi tò mò kế hoạch cho ngày mai là gì ?" Cậu khẽ hỏi khiến Tiêu Chiến nao núng một chút.
"À, về điều đó, anh muốn ở nhà." Anh nhẹ nhàng trả lời khi nhìn chằm chằm vào đại dương rộng lớn trước mặt họ. Nó có phần lấp lánh trong đêm khi đại dương phản chiếu những ngôi sao trên bầu trời. Mặt trăng đang tỏa sáng và nó thực sự không quá tối.
"Có phải vậy không ?" Vương Nhất Bác
trả lời đơn giản và không nói gì sau đó.
Sự im lặng lấp đầy họ một lần nữa và hàng triệu suy nghĩ đang chạy qua tâm trí Tiêu Chiến nhưng chỉ có một điều mà anh cứ nghĩ. Cây trở về nhà.
Một giờ trôi qua, Tiêu Chiến dần ngủ gật, Vương Nhất Bác nghĩ tốt nhất nên quay lại khách sạn. Chồng cậu không từ chối nữa và trở về phòng. Sau khi thay quần áo, Tiêu Chiến đã ngủ ngon lành ở phía bên kia giường. Vương Nhất Bác không thể không cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy cảnh mình đang nhìn thấy.
Tiêu Chiến của cậu trông cực kỳ đáng yêu khi anh đang ôm chiếc gối. Miệng anh hơi hé mở, nơi mà bạn cũng có thể phát hiện ra nốt ruồi dễ thương ở khóe môi. Vương Nhất Bác cũng đi ngủ và không hề suy nghĩ, cậu ôm Tiêu Chiến trong một vòng tay ấm áp khi cậu dần chìm vào giấc ngủ.
Người đàn ông kia không biết, Tiêu Chiến thực sự vẫn còn thức và không thể không khóc nức nở. Đây có phải là lần cuối cùng mà anb có thể ngủ cùng giường với em ? Anh ôm chồng lại càng chặt hơn khi anh ngửi thấy mùi hương của đối phương lúc ngủ.
Ngày thứ ba cuối cùng đã đến và rõ ràng là hai người nhận ra rằng nó sẽ kết thúc sớm. Mọi thứ sẽ kết thúc sớm thôi.
Họ đóng gói và trả phòng ở quầy lễ tân. Hai người họ trở về nhà khá sớm, khoảng 7 giờ sáng. Vẫn cảm thấy hơi mệt với chuyến du lịch, Tiêu Chiến sửa sang đồ đạc và Vương Nhất Bác vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Là một ngày cảm thấy như đó là một thói quen bình thường và cả hai đã làm việc cùng nhau để hoàn thành mọi thứ sớm hơn quanh nhà. Vào buổi sáng, sau khi ăn xong, họ nói chuyện một chút trong phòng khách cùng chơi một trò chơi cờ có tên là Cờ tỷ phú. Tiêu Chiến đã có một chút tức giận vì nhận ra quá muộn lúc Vương Nhất Bác ăn cắp tiền từ ngân hàng và mua Park Place cùng Boardwlk, nơi đắt nhất trong trò chơi.
"Em ăn gian." Tiêu Chiến bĩu môi khi anh đang khoanh tay lại.
Vương Nhất Bác cười, cậu đùa : "Điều đó không được nói trong các quy tắc rằng lấy tiền từ ngân hàng là không đúng."
Tiêu Chiến đảo mắt. "Sử dụng ý thức chung của em, Nhất Bác."
"Đôi khi, lẽ thường không thực sự phổ biến." Cậu nói với một nụ cười nhếch mép và Chúa ơi, Tiêu Chiến yếu đuối vì những nụ cười của chồng.
"Aiya, điều đó không có nghĩa em là người chiến thắng thực sự." Anh nói khi họ bắt đầu sửa trò chơi trở lại đúng vị trí của nó.
"Cả hai chúng ta đều có thể là người chiến thắng."
"Dù em có nói gì thì cũng như vậy." Tiêu Chiến nói với một tiếng khịt mũi. Giờ ăn trưa đã đến, họ quyết định đi dã ngoại bên ngoài. Vương Nhất Bác trải tấm chăn dã ngoại dưới gốc cây to ở sân sau của họ. Cậu quay lại và thấy một Tiêu Chiến đang chật vật mang một cái giỏ và một bình nước. Vương Nhất Bác ngay lập tức lấy cái giỏ từ anh và nói : "Anh có thể đợi tôi ở bên trong. Anh gần như bị vấp ngã."
"Nhưng anh đã quản tốt phải không ?"
Vương Nhất Bác chỉ cười mà không đáp. Hai người họ sắp xếp thức ăn rồi bắt đầu ăn uống yên bình dưới bóng cây.
"Bánh sandwich của anh luôn là tốt nhất." Vương Nhất Bác khen ngợi.
Tiêu Chiến không thể không mỉm cười với cảm thấy tự hào đang dâng lên trong lòng : "Anh thường để một ít ở quầy bếp khi em về nhà." Anh nói khi cắn một miếng bánh của riêng mình.
"Ừ, tôi cũng giữ những ghi chú nhỏ của anh."
Đôi mắt của Tiêu Chiến mở to chứa đựng nhiều ngạc nhiên trước thông tin anh vừa nghe. Chồng anh nói rằng đó là điều phổ biến nhất trên thế giới, không phải chỉ riêng cho Tiêu Chiến. Họ thường xuyên cãi nhau và cãi nhau. Nhưng Vương Nhất Bác thực sự giữ những ghi chú mà anh đã viết suốt thời gian này ?
"Tại sao em lại giữ những điều ngớ ngẩn như vậy ?" Anh thì thầm khi quay đi, anh cảm thấy mặt mình nóng lên. Vương Nhất Bác nhận thấy điều đó và không thể cảm thấy xấu hổ. Cái quái gì thế này ? Giống như họ đã trở lại thời đại học, là một cặp đôi ngốc nghếch đang chia sẻ cảm xúc của nhau nhưng vẫn hơi khó xử.
"Tôi luôn yêu thích việc viết tay của anh."
Tiêu Chiến chậm rãi đối mặt với cậu. Anh im lặng, Vương Nhất Bác lại nói : "Tôi không biết nếu đó chỉ là tôi, nhưng mỗi khi anh viết một ghi chú, tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của anh. Cách anh viết nét của anh, mọi thứ đều có ý nghĩa. Khi anh viết quá khó, rõ ràng là anh đang cảm thấy thất vọng, hoặc khi anh viết ra một cách nhẹ nhàng thì anh đang cảm thấy hài lòng và hạnh phúc. Điều tôi thích nhất là bàn tay bình tĩnh của anh khi viết..." Cậu bỏ lửng câu khi đôi mắt nâu của cậu gặp phải ánh mắt đen của Tiêu Chiến. Người đàn ông cảm thấy hơi thở mình trở nên gấp gáp khi mắt họ chạm nhau. "Chữ viết tay bình tĩnh của anh thể hiện anh yêu tôi nhiều như thế nào."
Tiêu Chiến không thể rời mắt khỏi cậu như thể anh đã bị tê liệt và bị mê hoặc bởi cách mà Vương Nhất Bác nhìn anh. Đôi mắt cậu tràn đầy sự chân thành và có một cảm giác yêu thương khi nó xuyên qua anh. Cả hai người họ đều bị mê hoặc và thậm chí không nhận ra, cơ thể họ tiến lại gần hơn khi khuôn mặt họ ngả vào và đôi môi của họ cách nhau vài centimet. Đột nhiên, điện thoại của Vương Nhất Bác bắt đầu đổ chuông.
Tiêu Chiến ngay lập tức di chuyển đi, ho khan vài cái. Vương Nhất Bác thực sự cảm thấy hơi khó chịu với cuộc gọi đột ngột này. Cậu lấy điện thoại từ trong túi ra, Triệu Lệ Dĩnh.
Rõ ràng cậu không thể bỏ qua cuộc gọi của người yêu. Cậu liếc nhìn Tiêu Chiến, người đang âm thầm hoàn thành chiếc bánh sandwich của mình và chơi với những tảng đá như thể anh không quan tâm đến thế giới quanh mình đang diễn ra cái gì. Vương Nhất Bác thực sự cảm thấy thất vọng đồng thời bị tổn thương, tại sao Tiêu Chiến không phàn nàn ? Có phải anh thực sự không quan tâm nữa ?
"Xin lỗi, tôi phải nhận cuộc gọi này." Cậu nói khi đứng dậy và phủi quần cho nó thẳng ra một chút.
"Đi đi, anh sẽ đợi ở đây." Anh trả lời khá nhẹ nhàng.
Và thế là, Vương Nhất Bác trả lời cuộc điện thoại. Tiêu Chiến thấy cách chồng anh đứng ngoài vườn khi cậu đi dạo xung quanh.
"Đó hẳn là cô ấy." Tiêu Chiến cười chua chát, anh cảm thấy đau nhói trong tim. Anh tiếp tục quan sát từ xa khi nhận thấy sự thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt của Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác có một khuôn mặt giận dữ khiến anh thực sự tò mò về những gì họ đang nói.
Cuối cùng, mặc dù có ba ngày cố gắng để có tất cả cho chồng, nhưng vẫn có một số người cố gắng chèn mình vào những tình huống họ không cần thiết phải làm vậy.
======================================
Endless_Infinity
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co