Chương 9
Hai người họ không nói chuyện nhiều sau những gì xảy ra trong vườn. Họ quay trở lại bên trong vì đã muộn và ai cũng có một số việc phải làm.
Họ âm thầm ăn tối và không ai có thể phá vỡ đi bầu không khí khó xử này. Chỉ có tiếng kêu của các dụng cụ ăn uống được nghe thấy trong phòng ăn yên tĩnh. Tiêu Chiến đang nhìn xuống thức ăn của mình khi anh im lặng ăn. Thỉnh thoảng Vương Nhất Bác sẽ liếc nhìn anh. Cậu thở dài và nói : "Chiến ca."
Nghe thấy tên mình được nhắc đến, anh ngước nhìn người chồng trước mặt.
"Ừ ?"
"Ừm..." Vương Nhất Bác không biết bắt đầu từ đâu. — "Sẽ có người đến vào ngày mai." Rõ ràng là người kia nao núng khi những lời đó đập vào tai anh.
Anh ho khan. "A, thật sao ? Thật vui khi có một vị khách. Đã lâu rồi chúng ta không có khách ghé thăm." Tiêu Chiến nói khi anh nở một nụ cười gượng ép với Vương Nhất Bác.
Sự im lặng trở lại và không ai phát ra âm thanh. Có gì để nói về điều đó ? Không có gì. Không còn gì để thảo luận nữa. Nó đã khá rõ ràng rằng nó đã kết thúc.
Tiêu Chiến đứng dậy và nhặt chiếc đĩa của mình với cậu khi anh im lặng dọn dẹp nó. Nước chảy ở vòi là tiếng ồn làm phiền sự im lặng. Vương Nhất Bác theo sau ngay sau đó.
Lần này, khi hai người họ đi ngủ, giữa họ có một khoảng cách rất lớn. Không ai nói 'Ngủ ngon' hay 'Hãy có giấc mơ ngọt ngào'. Mục đích của việc nói đó là gì ? Điều gì tốt đến vậy đã xảy ra tối nay ? Có gì ngọt ngào để mơ khi bạn biết ngày mai bạn sẽ thức dậy với một cuộc ly hôn ?
Cả hai người họ đã quay lưng lại với nhau. Một người ngủ rất muộn nhưng còn một người lại không hề ngủ chút nào.
Buổi sáng cuối cùng cũng đến. Đã 6 giờ sáng, Vương Nhất Bác có thể sẽ thức dậy vào khoảng 9 giờ. Tiêu Chiến rời khỏi giường và anh thấy chồng mình vẫn ngủ.
Chỉ vài tiếng nữa thôi, anh sẽ không còn được coi là chồng cậu nữa. Anh đi đến phòng tắm chung của họ và dừng lại ở bồn rửa mặt. Anh nhìn chằm chằm vào mặt mình trong vài giây và nhận thấy làn da của anh không tốt và cuộc sống ngày càng xấu đi. Những vòng tròn sâu dưới mắt anh làm cho nó tồi tệ hơn, anh không hề ngủ và anh trông vô cùng yếu đuối và ốm yếu.
Thỉnh thoảng anh hít vào và thở ra. "Mày có thể làm được mà Tiêu Chiến, chỉ vài tiếng nữa thôi." Anh nói với chính mình khi nhìn vào tấm gương phản chiếu của mình. Đúng, chỉ vài giờ nữa thôi mình sẽ đi.
Tiêu Chiến rửa mặt sau đó lau nó bằng khăn. Kế đến, anh tiến hành thay quần áo và sẵn sàng cho một ngày mới. Anh vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Trong khi nấu ăn, anh nghe thấy ai đó gọi từ cổng.
"A ? Vẫn còn quá sớm để người đưa thư đã ở đây ?" Anh thì thầm với chính mình khi hạ thấp ngọn lửa của bếp và đặt thìa xuống bên cạnh.
Tiêu Chiến đi đến cửa và mở nó ra. Ở đó, anh thấy một người phụ nữ xinh đẹp ở cổng.
Khi thấy ai đó đi ra, cô liền mỉm cười và vẫy tay với anh. Tiêu Chiến bối rối và nghĩ, mình không biết người này. Cô ấy là ai ?
Một cái gì đó chạy qua trong tâm trí anh, 'Sẽ có người đó đến vào ngày mai.' Ồ, vậy ra là cô ấy. Tiêu Chiến không lãng phí thời gian nữa khi anh nhanh chóng ra ngoài để mở cổng.
"A, chào buổi sáng." Tiêu Chiến lúng túng chào và người phụ nữ ngạc nhiên khi thấy anh.
Cô dừng lại một lúc khi anh nhìn Tiêu Chiến từ trên xuống, hỏi : "Nhất Bác của tôi đâu ?"
Tiêu Chiến được đưa trở lại với những lời bất ngờ của cô. Trái tim anh đau nhói. Tiêu Chiến nở một nụ cười và đáp : "Ồ, em ấy vẫn còn ngủ. Xin hãy vào trong, tôi sẽ đánh thức em ấy dậy cho cô."
Người phụ nữ mỉm cười với anh. Khi Tiêu Chiến mở cổng, cô lập tức đi vào trong.
"Aiya, thật là một ngôi nhà xinh xắn." Cô nói khi đi trước Tiêu Chiến. Anh chỉ im lặng và khi họ đến cửa trước, anh dẫn cô đến phòng khách.
"Tôi sẽ hoàn thành những gì tôi đang nấu sớm hơn sau đó đánh thức Nhất Bác." Anh nói một cách lịch sự khi anh toan định muốn cách xa người phụ nữ này.
"Không sao đâu. Nếu anh ấy vẫn còn ngủ thì không sao. Anh ấy hẳn phải rất mệt mỏi. Và tôi tò mò về những gì anh đang nấu." Cô nói với một nụ cười khi đứng dậy từ đi bếp.
Tiêu Chiến không biết phải nói gì và chỉ trả lời. "Được."
Anh quay lại bếp khi có người phụ nữ đi theo từ phía sau. Cô ngồi vào bàn ăn, đặc biệt là chỗ ngồi của Tiêu Chiến và ngân nga một giai điệu. Người đàn ông tiếp tục nấu một món súp sườn heo thông thường và sau vài phút, anh múc chúng ra một cái bát.
"Cô hẳn đã đói, nếu không chê cô dùng thử xem thế nào ?" Tiêu Chiến nói khi anh đặt một đĩa cơm và một bát súp trước mặt người phụ nữ.
"Wow, mùi hương rất thơm, cảm ơn anh." Cô nói khi trao cho anh một nụ cười khác.
Tiêu Chiến ngồi ở phía đối diện, đối mặt với cô khi anh lặng lẽ uống súp.
"Nó thực sự rất ngon, anh đã học nấu ăn như thế này ở đâu ?" Cô ấy nhiệt tình hỏi và Tiêu Chiến giật mình một chút.
"Ồ, tôi chỉ đang thử nghiệm thôi."
"Thật tuyệt vời." Cô khen ngợi khi cô kết thúc bữa ăn.
"Ôi ! Tôi thật thô lỗ, tôi chưa tự giới thiệu mình nữa. Tôi là Triệu Lệ Dĩnh và sắp trở thành bà Vương." Cô nói với một nụ cười để lộ hàm răng trắng ra khi đưa tay ra bắt tay anh.
"À, cô có thể gọi tôi là Tiêu Chiến." Anh nói nhẹ nhàng và cũng thật nhẹ nhàng khi bắt tay cô. Nhưng Tiêu Chiến cảm thấy vô cùng ngột ngạt ngay bây giờ. Tại sao lại là nhân tình trong nhà ? Tại sao cô ấy cần đến đây ?
"Ồ, vậy ra anh là Tiêu Chiến." Cô ấy chắp tay nói lại một lần nữa.
"Ừ..." Anh thì thầm khi trả lại nụ cười gượng gạo.
"Anh có giận không khi tôi ở đây ? Tôi chắc chắn anh biết chuyện gì đang xảy ra." Cô nói khi ngồi xuống ghế.
"Có gì để tức giận ?" Tiêu Chiến khô khốc hỏi khi nhìn cô bằng đôi mắt trống rỗng.
"Dĩ nhiên là về phương diện nào đó, phải không ?" Cô lại mỉm cười và Tiêu Chiến cảm thấy buồn nôn, anh cảm thấy mệt mỏi khi nhìn vào khuôn mặt tươi cười của cô.
Nước hoa của cô ấy rất nồng và Tiêu Chiến cũng bị làm phiền với lớp trang điểm bão hòa trên khuôn mặt. Anh không nói gì khi bụng anh bắt đầu đau một chút.
"Anh biết đấy." Triệu Lệ Dĩnh đặt đồ dùng trên bàn sang một bên và chống tay lên cằm. — "Tôi đã từng thương hại anh."
Tiêu Chiến ngạc nhiên trước lời nói của cô. Là một điều đáng tiếc phải không ?
"Tại sao ?"
"Ồ, vì Nhất Bác là một người rất siêng năng và chăm chỉ trong công việc. Tôi nghĩ, thật là một người may mắn khi được kết hôn cùng anh ấy. Anh ấy đã từng khoe rằng bữa trưa của anh ngon như thế nào đối với anh ấy." Cô giải thích khi cô nói hơi chậm để kéo dài các từ ra. Cảm giác như kim tiêm đâm vào người khi nghe cô nói. Tiêu Chiến im lặng và cô ấy tiếp tục nói. — "Nó khiến tôi nghĩ rằng anh hẳn phải là một người rất đặc biệt, có năng lực rất cao. Người rất độc lập và cũng làm việc chăm chỉ như Vương Nhất Bác."
Tiêu Chiến nắm chặt tay dưới bàn và cúi đầu xuống một chút. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào cái bát rỗng trước mặt.
"Nhưng sau đó tôi phát hiện ra làm thế nào anh chỉ là một người chồng ở nhà đơn thuần, không có một công việc tử tế. Tôi cảm thấy tồi tệ cho Nhất Bác. Anh ấy đã làm tất cả công việc và anh đang ở nhà thư giãn một cách sang trọng."
Anh cắn môi dưới mạnh đến nỗi nó bắt đầu chảy máu. Tiêu Chiến khẽ cười khúc khích, "Cô nói đúng."
Triệu Lệ Dĩnh thực sự ngạc nhiên khi nghe phản hồi như vậy từ anh. Sau đó, cô mỉm cười. "Đừng lo lắng về anh ấy nữa, tôi sẽ chăm sóc cho anh ấy thật tốt. Và tôi sẽ làm cho anh ấy hạnh phúc hơn anh đã từng làm."
Tiêu Chiến không thể chịu đựng được nữa khi anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi và quay đi, nước mắt đang trên bờ vực rơi xuống bất cứ lúc nào. Ngực anh đau rất nhiều và phổi anh như bốc cháy. Cổ họng anh bị đau và môi dưới bị chảy máu. Móng tay anh đâm sâu vào lòng bàn tay rằng nó bắt đầu chuyển sang màu đỏ và hằn lại dấu đỏ đậm. Mặc dù bàn tay bị bỏng mới được chữa lành, một số dòng máu chảy ra vì da vẫn còn nhạy cảm. Tiêu Chiến nhanh chóng giấu tay ra sau lưng và nói : "Làm ơn, hãy biến em ấy thành người hạnh phúc nhất thế giới." Anh quay lại bắt gặp ánh mắt đau khổ và hối hận.
"Nếu được mong cô lượng thứ, tôi cần phải đi vào nhà vệ sinh." Anh nói những lời đó khi anh nhanh chóng rời khỏi bếp, nhanh chóng chạy đến nhà vệ sinh gần nhất. Không thèm nhìn, anh đã va vào người ít nhất anh muốn xem. Anh biết đó là ai nên anh không buồn ngước lên.
"Xin lỗi." Anh thì thầm và chuẩn bị đi tiếp thì một tay nắm lấy cánh tay anh.
"Chiến ca ? Anh có sao không ?"
Đừng hỏi những điều như vậy.
"Anh ổn, em tiếp khách của mình đi. Anh cần sử dụng nhà vệ sinh một chút." Anh nói khi anh rời khỏi tay khỏi Vương Nhất Bác và không đợi câu trả lời, anh đóng cửa lại.
Tiêu Chiến dựa vào bồn rửa mặt, anh hết hơi. Anh vươn tay lục lọi trong tủ, lấy ra một cái chai nhỏ và không thèm đặt chúng vào lòng bàn tay khi anh ta đi thẳng đến đổ những viên thuốc lên miệng. Anh ho và thở khó khăn khi nghẹn ngào một chút.
"Chỉ vài tiếng nữa thôi." Anh thì thầm và rửa mặt lại một lần nữa. Lấy bông trên ngăn kéo và điều trị môi bị trầy và lòng bàn tay đang chảy máy.
Khi Tiêu Chiến trở lại, hai người đang nói chuyện tại bàn ăn.
"Giấy ly hôn ở đâu ?" Giọng của Triệu Lệ Dĩnh vang lên với một chút thiếu kiên nhẫn.
"Anh để nó trong ngăn kéo của căn phòng." Vương Nhất Bác khô khan nói và Tiêu Chiến cảm thấy dường như mình đang mất dần đi sức lực của chính bản thân.
"Anh yêu, em có một cuộc họp vào 12 giờ sáng. Em cần sớm gửi giấy ly hôn cho luật sư của chúng ta."
Cô ấy đang hối thúc chúng tôi, rất tệ. Tiêu Chiến nghĩ khi anh đi lên lầu, không thèm nghe cuộc trò chuyện của họ nữa. Anh bước vào phòng ngủ chung của họ và anh nhìn thấy một hành lý khổng lồ ở bên cạnh chiếc giường kingsize. Anh cười cay đắng và đi đến ngăn kéo, anh từ từ mở nó ra và nhìn thấy tờ đơn ly hôn. Đó là toàn bộ hồ sơ và Tiêu Chiến ngăn nước mắt anh rơi. Khóc là vô nghĩa, nó không thể thay đổi bất cứ điều gì nếu anh có khóc. Anh lấy nó ra và ngay khi quay lại, anh thấy Vương Nhất Bác đang đứng ở cửa.
"Anh sẽ ký hợp đồng ly hôn."
Tiêu Chiến không đợi hồi âm khi đi đến bàn gần đó. Anh ngồi xuống và chuẩn bị ký vào trang đầu tiên thì Vương Nhất Bác nói : "Anh sẽ không ngăn chúng tôi chứ ?"
Tiêu Chiến nắm chặt cây bút trên tay phải. "Tại sao phải là anh ?" Anh thì thầm và không bắt gặp ánh mắt của Vương Nhất Bác. Anh im lặng không nói gì nữa nhưng anh cảm thấy đau nhói ở ngực và cố tình lờ đi.
"Anh nói đúng, tại sao anh lại ngăn chúng tôi..." Cậu nói với giọng khó nghe.
Tiêu Chiến không nói gì nữa khi anh quay mặt đi. Anh ngồi đó một lúc. Chỉ cần anh nói với chính mình, anh sẽ không còn tình yêu của mình. Tất cả thời gian này, Tiêu Chiến đã ngừng tự gọi mình là Vương Chiến. Nó làm anh đau đến mức tim đập thình thịch. Kể từ khi những cuộc chiến và tranh luận của họ trở nên tồi tệ hơn, đã có những suy nghĩ đáng sợ này xuất hiện ở sâu trong tâm trí anh. Hầu hết những bất an và lo lắng bên trong của anh đầy ắp những gì 'nếu như' và nghi ngờ. Anh không bao giờ muốn nghĩ như vậy nhưng anh không thể dừng lại. Mỗi ngày họ ở cùng nhau là ngày mà nó trở nên u ám và trống rỗng.
Tiêu Chiến nhận thức được điều này, nhận thức được rất nhiều. Anh cố gắng điều chỉnh để phù hợp với tốc độ của Vương Nhất Bác, chỉ để được ở bên người anh thực sự yêu bằng cả trái tim. Anh không muốn đối mặt với thực tế bởi anh biết nếu anh làm thế, mọi thứ sẽ nhanh hơn kết thúc. Kể từ đó, anh cứ gọi mình là Tiêu Chiến. Để giảm bớt nỗi đau khi cơn ác mộng tồi tệ nhất của anh sắp xảy ra. Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vào các tờ giấy trước khi anh và tầm nhìn của anh trở nên hơi mờ.
"Chỉ một chút nữa thôi." Anh nói với chính mình và với một hơi thở sâu, anh run rẩy bắt đầu ký vào tờ đơn ly hôn.
Vương Nhất Bác lặng lẽ đứng ở lối vào và nhìn Tiêu Chiến, người đang lặng lẽ ký từng tờ giấy. Có cảm giác kỳ lạ trong cậu mà cậu không nào thể mô tả. Sau vài phút trôi qua, Tiêu Chiến đứng dậy khỏi ghế, anh sắp xếp giấy tờ gọn gàng và đưa nó trở lại thư mục của nó.
Anh đi về phía Vương Nhất Bác và đưa thư mục cho cậu. Bây giờ cậu có một cái nhìn gần gũi hơn về Tiêu Chiến, cậu thấy đôi môi thâm tím của anh và lòng bàn tay bị băng lại. Cậu muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra nhưng cậu nghĩ đó không phải là việc của mình nữa.
"Chúc hai người những điều tốt đẹp nhất. Cô ấy sẽ làm cho em hạnh phúc hơn anh đã từng làm." Giọng anh như muỗi kêu truyền ra và trước khi Vương Nhất Bác có thể nói bất cứ điều gì thì anh đã rời đi.
Đó không phải là chồng anh hay bạn trai anh ở trường đại học nữa. Thậm chí không phải người bạn thân nhất của anh khi đã bước ra khỏi cửa. Như một người lạ chỉ tình cờ biết đến cậu.
.
.
Tiêu Chiến đứng ở lối vào cổng khi anh đối mặt với hai người.
"Cảm ơn rất nhiều vì sự hiếu khách của anh, Tiêu Chiến." Triệu Lệ Dĩnh nói khi cô nở một nụ cười khoe hàm răng trắng tinh khôi.
"Dĩ nhiên là phải thế." Anh trả lời khi trả lại nụ cười và cúi đầu. Triệu Lệ Dĩnh đi vào trong chiếc xe Maroon khi cô sửa một số thứ của họ bên trong. Vương Nhất Bác đứng bên ngoài một lúc.
Sự im lặng bao trùm lên cả hai.
"Anh đoán điều này..." Tiêu Chiến phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
Vương Nhất Bác nhìn anh trực tiếp bằng đôi mắt màu đen của mình. "Ừ ..." Cậu bỏ đi khi cảm thấy thứ gì đó đang cuộn trong ngực mình.
"Nhất Bác ! Anh yêu ? Điều gì làm anh mất nhiều thời gian như vậy ?" Triệu Lệ Dĩnh vừa nói vừa hạ cửa sổ xe xuống.
"Tạm biệt, Vương Nhất Bác." Tiêu Chiến nói khi anh nắm chặt cánh cổng kim loại cho đến khi các đốt ngón tay của anh chuyển sang màu trắng. Anh cố hết sức để tiễn cậu bằng một nụ cười chân thật nhưng đôi môi anh bắt đầu run rẩy và khóe miệng anh run lên, anh không thực sự muốn cười. Anh muốn khóc, anh đã kiềm nén cảm xúc của mình quá lâu. Làm ơn, hãy đi đi. Anh nghĩ mình không thể chịu đựng nỗi đau nữa. Tiêu Chiến nhìn thấy tia đau đớn trong đôi mắt của Vương Nhất Bác trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh không biết mình có đang tưởng tượng ra những điều đó không nhưng nó đã làm tan vỡ trái tim anh nhiều hơn.
"Tạm biệt, Tiêu Chiến."
======================================
Endless_Infinity
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co