[Triệu Duyên] - Cô Giáo, Gấu Yêu Bé
Ngoại Truyện 1: Tuổi Tác sao...Quên Đi, Hãy Gả Cho Em
"Cô Triệu, lâu hết sức mới gặp lại nha!"
"Nay cô đẹp quá cô ơiii!!!"
Minh Triệu được khen mà thấy ngại, nàng đã còn trẻ nữa đâu. Nhìn đứa nào đứa nấy cũng trưởng thành và nhìn chững chạc riêng nàng thì chắc...Không còn như xưa nữa. Hơi bị buồn nhưng nàng vẫn nở nụ cười tươi trên gương mặt. Nàng ngồi xuống một vị trí trên cái ghế sofa vòng lớn của gian phòng karaoke, nàng thì chưa bao giờ muốn đến mấy nơi thế này, bởi là lớp cũ yêu cầu nên nàng không từ chối được, huống hồ chi...Kỳ Duyên cũng là cùng nàng đi mà, không cần lo xa.
"Cô ơi, cô dạo này vẫn sống tốt cô nhỉ?" Đức Phúc cười, nhìn Đức Phúc so với trước kia thì nay lại đẹp trai hơn nhiều. Minh Triệu nhìn nam thần được nhiều nữ sinh theo đuổi nhưng bị lưu ban 2 năm mà nàng nhịn không được muốn cười xỉu
"Ổn em." Minh Triệu cười tươi đáp lại, nàng vẫn sống tốt bên cạnh đứa trẻ họ Nguyễn.
"Cô ơi, quễ Duyên khó ưa đâu rồi cô?" Đồng Ánh Quỳnh - Lớp phó học tập gương mẫu năm xưa giờ ăn chơi hết sức, mặc cái áo Minh Triệu nhìn nhứt cả mắt làm nàng nhíu mày góp ý. "Em...mặc cái áo đó, có đủ vải che ngực không vậy?"
Minh Tú liền đưa tay che ngực Ánh Quỳnh lại rồi quát. "Thấy chưa? Quỳnh thấy chưa??"
"Tú thôi đi nha. Đừng có hùa theo cô Triệu mà bắt bẽ style của Quỳnh!"
"Quỳnh là đồ lẳng lơ"
____________
Kỳ Duyên nằm trên giường quay sang nhìn nữ nhân đã quay lưng với mình không lên tiếng, chỉ giật vai lên từng hồi còn có tiếng "Hức hức" nữa chứ....Nó sợ, liền nhích người sang mà ôm lấy nàng từ phía sau. "Bé sao vậy a? Bé hết yêu Gấu rồi hả? Đừng làm Gấu sợ nha Bé. Bé ơi...."
Minh Triệu quẹt nước mắt, đưa bàn tay ôm mặt. "Gấu yêu Bé có hối tiếc không?"
"Ủa...Alo!!! Sao Bé nghi ngờ Gấu vậy chứ???" Nó cau có chu chu mỏ lên hỏi
"Không...Gấu Béo, Bé yêu Gấu nên tuyệt đối tin vào Gấu! Chỉ là...." Minh Triệu lặng người, không biết phải nói gì.....Nàng nói ra lại sợ thấy đau lòng.
"Nếu Bé giữ vào trong lòng...Sẽ nặng nề hơn." Kỳ Duyên dường như đọc được suy nghĩ của nàng, nó làm nàng thấy lo lắng hơn nữa. Đã hiểu nhau đến như vậy rồi...Bắt buông tay hay dừng lại....Là không thể. Nàng bối rối quay sang ôm lấy người yêu, hôn nó thật cuồng nhiệt. Một nụ hôn mà làm nó say đắm, cảm nhận được vị mặn của nước mắt...Dứt ra khỏi nụ hôn Kỳ Duyên liền đưa tay ôm lấy nàng vào lòng "Ai làm gì Bé a?"
"Gấu Béo à, Gấu có hối hận khi yêu Bé không!?"
"Sao lại phải hối hận! Bé hỏi gì kì vậy, câu này...Gấu đã trả lời thật nhiều lần rồi! Từ rất lâu nữa!"
"Gấu thấy Bé bây giờ đã già hơn Gấu, da mặt nhăn nheo mà Gấu vẫn một lòng với Bé sao?" Minh Triệu hỏi thầm, Kỳ Duyên liền đáp ngay. "À...Bé nghe lũ giặc trong lớp bàn tán mà để bụng chứ gì!!! Mấy đứa trời đánh này...Aisss"
Minh Triệu bật khóc lớn thật lớn trong lòng Kỳ Duyên. Nàng nấc lên từng tiếng...Kỳ Duyên chỉ xoa vai nàng rồi cười mỉm mà an ủi. "Bé khóc không đẹp đâu mà. Gấu thề luôn, Bé có ra sao thì Gấu vẫn yêu Bé thẳng đến cuối sinh mệnh nha!" Kỳ Duyên hôn nhẹ lên trán Minh Triệu. Nhiều lúc nói nàng lớn tuổi nó thiệt là không tin, nhìn nàng vừa trẻ vừa đẹp, như là lão hoá ngược ấy. Nó thấy nàng năm nay đã 34 tuổi rồi mà vẫn còn quyến rũ gì đâu. "Gấu yêu Bé nên mấy vấn đề này đối với Gấu không quan trọng!"
"Bé đã 34 tuổi rồi Gấu có biết không, Gấu cách Bé tận 8 tuổi đó. Chúng ta xa nhau như vậy...Có được không?"
"Có chứ sao không! Miễn là Bé thì có ra sao Gấu cũng chấp nhận"
Minh Triệu nghe vậy, cảm thấy thật hạnh phúc, nàng leo lên trên người của Kỳ Duyên hôn cuồng nhiệt, Minh Triệu tự nguyện đưa tay cởi áo bản thân và quăng xuống sàn. Nàng âu yếm vén áo Kỳ Duyên lên sờ mó. "Gấu nhìn Gấu bây giờ đi nha. Cái gì cũng thon, nhìn quyến rũ hết sức. Còn đâu là Gấu Béo của Bé nữaaaa"
Kỳ Duyên phụng phịu "Hứ...Lúc người ta mũm mỉm thì chê này chê nọ, chê đủ thứ. Giờ người ta ốm rồi lại kêu không còn như ngày xưa, Bé khó hiểu thật a"
Minh Triệu đưa tay lên nhéo má Kỳ Duyên làm nó la oai oái. "Tại vì nhìn Gấu bây giờ khác nào tiểu yêu tinh. Nhỡ đâu ra đường chỉ cần cái lưỡi của Gấu vài đường lắt léo thì liển có thể dụ được cả chục em. Nè he, Bé mà biết Gấu ra ngoài lén phén là về đây Bé "Xử" Gấu liền." Nàng hung hăng trừng mắt
"Thế Bé có muốn đánh dấu chủ quyền luôn không?"
"Đánh dấu chủ quyền?" Nàng nhướng mày
Kỳ Duyên nhẹ nhàng ngồi dậy, bế Minh Triệu ngồi vững vàng trên nệm êm...Nó quay sang cái bàn gần đó và lấy hộp quà, bó hoa và cùng hộp nhẫn, mở nắp ra cho nàng ta thấy hai chiếc kim cương sáng loá bên trong. Mắt nó sáng lên lần nữa, hết sức quyết tâm. "Bé gả cho Gấu nha!!!!! Trong này có thứ không dễ đoán đâu nha, Gấu sẽ không nói với Bé rằng Gấu đã mua bộ sách Bé thích nhất đâu. Còn nữa...Hoa này, tượng trưng ngày yêu nhau của chúng ta!!!!! Bé nhận đi mà!!! Giả bộ nhận cũng được a~~"
Minh Triệu nhận hai món quà đáng yêu và lãng mạn của nó, nàng yêu thương nhìn hộp nhẫn rồi mỉm cười. "Nếu mà đã chân thành như vậy, không đồng ý cũng không được."
Kỳ Duyên hét lớn lên liền đeo nhẫn vào tay nàng. Kỳ Duyên vui như trúng số, tay chân luống cuống, nước mắt thay nhau mà tràn ra, nó đè nàng xuống mà ôm hôn nàng đắm đuối. "Arrrggg~Yêu Bé quá đi a~"
"Cưới ở đâu đây?"
"Bé muốn ở đâu?"
"Ở đâu cũng được, Bé muốn phải thật hạnh phúc và đáng nhớ."
"Vậy lát hỏi mẹ vợ đi. Còn giờ chúng ta động phòng trước nhaaa" Kỳ Duyên nham nhở tự cởi đồ mình ra.
Minh Triệu không từ chối, nàng mỉm cười và lắc đầu. Nhìn bàn tay lấp lánh đang đeo chiếc nhẫn. "Ừ...Ừ!!!! Muốn gì cũng được, ngày mai Bé không đi dạy nên chúng ta overnight nhé!!!!"
"Haha. Thế Gấu xin phép khui hàng nha!"
"Thưa quý khách Gấu Béo thân mến, hàng này quý khách đã khui từ tận 6 năm trước rồi. Giờ khui cái gì nữa đây" Minh Triệu lắc đầu với đứa trẻ nhà mình.
"Khui ròi, giờ khui lại. Bé ý kiến gì không? Hửmmm" Kỳ Duyên liếm môi đá mắt làm nàng thẹn đến mức quay mặt đi chỗ khác đưa tay lên ấn đầu nó xuống ngực mình. "Làm gì làm đại đi, nói nhiều quá."
___________________
Bà Phạm mở mắt ra nửa đêm nhìn cái điện thoại đang reo lên bên cạnh, Ông Phạm nhíu mày khó chịu mở mắt ra nhìn. "Gì vậy? Ai mà giờ lại gọi a? Tại sao tôi đi Đảo chơi cũng không yên hả bà? Là Trịu Trịu đó!"
"Để tôi nghe máy cho!" Bà Phạm ngồi dậy ngáp rồi lấy điện thoại kề tai, ấn nghe. "Mẹ nghe nè Triệu, gọi mẹ gì a? Mai mẹ với ba sẽ về."
"Mẹ vợ....Là con nè!"
Bà Phạm ngao ngán thở dài khi nghe giọng Kỳ Duyên kèm theo tiếng thở mạnh của Minh Triệu trong đó, chuyện này lập đi lập lại nhiều lần lắm rồi. Thường như ăn cơm bữa. "Ờ, rồi sao?"
"Mẹ vợ muốn chúng con tổ chức đám cưới ở đâu ạ"
Bà Phạm mơ màng vẫn ngó mắt nhìn qua nhìn lại, cố tìm câu trả lời. Già cả bây giờ chúng trẻ nó hỏi cái gì bà cũng không biết được, miễn nó hỏi ở đâu...Cứ trả lời đại là được. "Ờ...Pháp đi con!"
"Ủa? Chỗ đó cũng được hả...con tưởng sẽ sang Úc?"
"Mẹ thấy Pháp đẹp với lãng mạn nên thôi chỗ đó cũng được!"
"Mẹ tỉnh ngủ chưa vậy ạ?"
"Tỉnh...Ờ!"
"Con muốn cưới con gái của mẹ!"
"Ờ."
"Thôi, mẹ ngủ đi nha! Xem như mẹ đồng ý rồi nhá!"
"Ờ." Bà Phạm gác máy rồi khoá luôn máy để tránh bị lũ trẻ đem ra làm trò hề. Xong leo lên giường và nằm xuống...
"Sao? Nó nói gì?" Ông Phạm dụi mắt.
"Con Duyên nó nói nó sẽ cưới con gái của chúng ta." *Nhắm mắt*
"Ờ." *Nhắm mắt*
Hai vợ chồng vừa kéo chăn lên đắp thì giật mình mà trợn mắt ra. Năm giây sau, cả khách sạn trên hòn đảo nhỏ bật sáng đèn lên tất tần tật bởi giọng thất thanh của hai ông bà già hét lớn đến nổi trời đất rung chuyển, vầng trăng khuya treo trên cao dường như muốn rơi xuống biển.
"AHHHH!!!! NÓ CƯỚI CON GÁI TÔIIIII!!!!!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co