c1-7
1,
"Sau đó bắn lên mặt em."
Sau khi Tống Á Hiên mở điện thoại di động, tin nhắn bất thình lình xuất hiện trước mắt. Cậu dùng nhịp điệu có thể nói là bình tĩnh, nâng kính mắt, mặt không thay đổi nhấn xoá, vứt điện thoại di động trở lại trong túi.
Đây là tin nhắn quấy rối tình dục thứ ba cậu nhận được.
Ba tháng trước, Tống Á Hiên ngồi xe lửa rời khỏi quê nhà, đi tới đại học A.
Cậu thi đại học không tốt, toàn bộ nguyện vọng được điền đều là trường học ở vùng khác, cha cậu cầm thư thông báo trúng tuyển điên cuồng vứt trên mặt cậu, bảo cậu cút đi. Sau đó cậu không nhanh không chậm thu dọn đồ đạc của bản thân, mang theo thẻ ngân hàng mà lúc mẹ mình ly hôn để lại cho cậu, xuất phát sớm đến đại học A, rồi ở tạm trong một nhà trọ gần trường, tìm một việc vẽ vời bán thời gian, làm trợ giảng cho một lớp vẽ, chờ tới khi khai giảng báo danh.
Tất cả cũng rất thuận lợi, cậu hoàn tất thủ tục nhập học học, tham gia huấn luyện quân sự.
Tuy rằng cuộc sống gia đình vốn không hạnh phúc mỹ mãn, nhưng tóm lại Tống Á Hiên vẫn là một thanh thiếu niên có tâm trí bình thường, chỉ là lười giao tiếp, sợ phiền phức, so với việc trò chuyện cùng người khác, còn không bằng tìm một chỗ ngồi vẽ thực vật.
Sau khai giảng, có một lần thầy giáo yêu cầu chia nhóm làm bài tập, cậu phát hiện mình không gọi nổi tên của hơn ba bạn học trong lớp, mới rút kinh nghiệm xương máu quyết định kết bạn với vài người.
Nhưng mà, bởi vì nhà trường phân chia, trừ cậu ra thì còn có hai người và một cái giường trống trong phòng ký túc mà cậu đang ở. Hai người kia là đàn anh năm hai, thời khoá biểu học tập và sinh hoạt không giống nhau, cậu không có cách nào hoà mình cùng bọn họ, mà bạn bè trong lớp cũng đã sớm có nhóm cố định, không còn chỗ cho bạn học suốt ngày mặt mày lạnh lùng như cậu.
Cho nên cậu quyết định tham gia câu lạc bộ, tuy đại học A không phải là đại học đứng đầu, nhưng thực hiện các tổ chức sinh viên rất tốt.
Sở thích duy nhất của cậu chính là vẽ tranh, tuy nhiên cậu lại gia nhập câu lạc bộ kịch nói, chủ yếu là bởi vì Phó Thi Ngữ.
Phó Thi Ngữ chính là một trong ba bạn cùng lớp mà Tống Á Hiên có thể gọi tên. Thời điểm học quân sự, có một lần cậu say nắng suýt chút nữa ngất xỉu, là Phó Thi Ngữ đứng ở bên cạnh đỡ cậu một phen, bàn tay mềm mại ấm áp, khiến cho Tống Á Hiên nhớ đến người mẹ đã sớm có một gia đình khác của mình, trái tim đập thình thịch.
Lúc ấy cậu nghĩ, nói không chừng đây chính là tình yêu, ánh mặt trời chói chang cũng trở nên nhẹ nhàng.
Vì thế Tống Á Hiên theo sát bước chân của Phó Thi Ngữ, gia nhập câu lạc bộ kịch nói, làm trang trí viên, hỗ trợ vẽ poster.
Lần thứ nhất cậu nhận được tin nhắn quấy rối tình dục, là vào hôm thứ sáu sau khi đến dự hoạt động của câu lạc bộ.
Ngày đó, cậu nhận được tin nhắn của sư tỷ trong câu lạc bộ, nói rằng vở kịch mới sẽ bắt đầu công diễn vào tháng sau, đêm nay tiếp tục diễn tập để các trang trí viên đi xem, sớm suy nghĩ ý tưởng cho poster quảng cáo.
Tống Á Hiên biết, mặc dù Phó Thi Ngữ là người mới, nhưng bởi vì có kinh nghiệm diễn kịch, nên được đóng thế tạm thời giùm một sư tỷ có việc bận, diễn một vai, vì vậy Tống Á Hiên muộn tao thay áo sơ mi trắng, dự định một thân áo trắng nhẹ nhàng, hoàn mỹ ra trận. Cậu ở một mình trong ký túc xá vắng tanh, muốn chải ngược mái ra đằng sau, thế nhưng Tống Á Hiên lớn lên trông thanh tú một vầng, dù rất dễ nhìn nhưng vẫn không có khí chất cuồng bá khốc soái của kiểu tóc vuốt ngược.
Bận rộn nửa ngày, mắt thấy không như dự tính, chỉ có thể tự giận mình mà để cái đầu về nguyên dạng, mang kính mắt, mặt đơ đi ra ngoài.
Cậu thở hồng hộc chạy tới phòng luyện tập, trên mặt là ửng hồng do vận động qua đi, hai mắt ươn ướt giấu sau cặp kính.
Tống Á Hiên tới chậm, diễn tập đã bắt đầu, bao gồm Phó Thi Ngữ và mấy diễn viên khác đang ngồi thành một hàng, đạo diễn sư tỷ nhìn bọn họ hết sức chăm chú, bởi vì phong cách của vở kịch, bầu không khí vô cùng căng thẳng, Tống Á Hiên không khỏi nhẹ nhàng đóng cửa.
Cạnh cửa có một người đang ngồi xổm.
Nhìn qua vóc dáng rất cao, nhưng ngồi xổm cũng không lộ ra sự khó chịu, mặc một cái áo sơ mi rộng rãi, tóc xoăn, trong miệng cắn một cây bút chì, run lên run lên, ngẩng đầu vừa vặn đối diện với tầm mắt của Tống Á Hiên.
Gặp người lạ, Tống Á Hiên có hơi lo lắng, trong lúc nhất thời chưa biết có nên chào hỏi hay không, ánh mắt của người kia đã từ chân đến đầu, rồi lại từ đầu đến chân quét một lần, híp mắt lại, kẹp bút chì ở trong tay như thuốc lá, vẫy vẫy, không lên tiếng, chỉ làm khẩu hình.
Hi.
2,
Tống Á Hiên bỗng dưng có chút luống cuống tay chân, cuối cùng chỉ có thể lạnh lùng gật đầu, hình như có chút không lịch sự.
Nhưng người kia không thèm để ý, đôi môi mỏng manh nhếch lên cười cười, ánh mắt vẫn dừng lại trên người cậu, là cái nhìn từ trên xuống dưới, rồi từ dưới nhìn lên, nhìn từ khuôn mặt, cái cổ, lồng ngực, eo, chân, mũi chân, một cái nhìn lưu manh quét qua từng tấc từng tấc, nhưng đôi mắt thâm thuý vào thời điểm nhìn chăm chú lại có vẻ càng thêm thâm tình.
Đối mặt với ánh mắt của người này, Tống Á Hiên có chút không vui.
Cái gì ấy, gay trong gay khí (*).
(*) Chỉ cảm giác giống đồng tính luyến ái.
Thế nhưng Tống Á Hiên không giỏi bày biểu tình ra trên mặt, cậu chỉ nhíu mày, yên lặng đi tới một đầu khác của phòng tập.
Bọn họ bắt đầu luyện tập là sẽ luyện mấy tiếng đồng hồ, vì vậy Tống Á Hiên chỉ theo dõi một lúc, rồi đạo diễn sư tỷ ra hiệu cho cậu về trước.
Tuy nhiên Tống Á Hiên xem đến có phần say mê.
Đây là một kịch bản có nguồn gốc từ Liên Xô cũ, gọi là "Trò chơi thanh xuân cấm kỵ", nói về bốn sinh viên gồm một nữ ba nam, lấy sinh nhật làm cái cớ đến thăm nhà giáo sư của họ, nhưng thật ra là muốn có được chìa khoá két sắt của giáo sư, thay đổi bài thi ở bên trong. Các sinh viên tỉ mỉ bày ra một "trò chơi" tàn khốc, áp chế giáo sư giao ra chìa khoá, cuối cùng làm sụp đổ chủ nghĩa lý tưởng của giáo sư, kết cục tự sát.
Rất đặc sắc, cũng rất nặng nề.
Tống Á Hiên vốn muốn xem thêm một lúc, thế nhưng người ngồi xổm ở đối diện kia vẫn đang nhìn cậu không ngừng, không hề che giấu ánh mắt chút nào. Tống Á Hiên không thể làm gì khác hơn là chào sư tỷ, chuẩn bị về trước.
Thời điểm cậu đi tới cạnh cửa, người kia đứng lên, cao to như dự đoán, so với Tống Á Hiên một mét bảy mươi sáu còn phải cao hơn một cái đầu, tầm mắt Tống Á Hiên vừa vặn nhắm ngay cổ áo của hắn.
Áo sơ mi rộng cổ, lộ ra nửa đoạn xương quai xanh, vải vóc buông lỏng vẽ ra cơ ngực đẹp đẽ.
Hắn kéo cửa thay Tống Á Hiên, làm tư thế xin mời, đặc biệt lịch thiệp.
Tống Á Hiên lúng túng nói tiếng cảm ơn, vội vàng đi ra ngoài.
Sư tỷ có ý định giao poster quảng cáo buổi biểu diễn lần này cho Tống Á Hiên thiết kế, để cậu lần đầu thử tay nghề. Tống Á Hiên rất thích vở kịch này, sau đó bèn đi đến thư viện tìm nguyên văn kịch bản để xem.
Lúc trở về ký túc xá đã hơn mười giờ.
Trong túc xá vẫn không một bóng người, hai vị sư huynh bạn cùng phòng của Tống Á Hiên thuộc kiểu phóng túng, một tuần có ba, bốn ngày không ở đây, còn lại mấy ngày trở về đều ngã đầu ngủ ngay lập tức. Tống Á Hiên rất hài lòng, giả bộ quen thuộc và trò chuyện khách sáo với người không quen thật sự là muốn mạng của cậu.
Thế nhưng khi bật đèn lên, cái giường trống không kia đã bày sẵn drap giường và chăn gối, trên bàn học chất một đống sách vở linh tinh, còn có một tập phác thảo vốn được mở ra sẵn.
Tống Á Hiên thích vẽ, cha cậu không muốn cậu đi theo con đường nghệ thuật, cậu chỉ có thể tự học. Tập tranh phác thảo mở ra này, vốn vẽ đủ loại cơ thể con người, đường nét trôi chảy, trông rất gọn gàng có mị lực.
Cậu tựa như một kẻ trộm, nhìn khắp góc trong ký túc xá, xác định không có ai, mới lật vài tờ.
Hơn phân nửa tập phác thảo vẽ đầy cơ thể người, có bộ phận cũng có toàn thân, thậm chí còn có nam nữ khoả thân, bộ phân sinh dục được miêu tả tinh tế, khiến Tống Á Hiên nhìn thấy đỏ mặt, nhưng lại không nhịn được nhìn thêm vài lần.
Thật sự vẽ rất đẹp, nhìn ra được kỹ năng rất tuyệt, không câu nệ, vẽ đến mức rất tiêu sái.
Bức vẽ cuối cùng là bộ phận sinh dục nam, một dương vật.
Trên mặt lồi ra gân mạch, đầu nấm dạng xoè ô, lỗ nhỏ vẽ rất rõ ràng, thậm chí còn phác hoạ mấy túm âm mao cuộn lại, mạnh mẽ khí phách hiên ngang.
Tống Á Hiên khép lại như bị doạ, trong đầu mắng một câu, lưu manh.
3,
Tống Á Hiên quyết định không đụng đến tập phác thảo kia, cũng không thấy tò mò đối với bạn cùng phòng đến muộn này.
Cậu tính toán thu dọn, thay giặt quần áo, tắm rửa đi ngủ. Ở bên trong phòng tắm, Tống Á Hiên một bên suy nghĩ về poster quảng cáo cho "Trò chơi thanh xuân cấm kỵ", một bên cởi hết đồ đi tắm.
Bất ngờ, cửa phòng tắm bị mở ra.
Bình thường phần lớn thời điểm trong ký túc xá chỉ có một mình Tống Á Hiên ở, vì vậy lúc cậu tắm rửa đi vệ sinh luôn luôn không khoá cửa.
Thông thường mà nói, nếu mở nhầm phòng tắm đang có người sử dụng thì phải nên vội vàng xin lỗi, mau mau đóng cửa lại, thế nhưng thời gian cánh cửa kia mở ra dường như có hơi lâu. Gió bên ngoài lùa vào, thổi tan hơi nước nóng, có chút lành lạnh.
Tống Á Hiên nghi hoặc quay đầu, nhưng lúc tắm cậu đã cởi kính mắt để ở ngoài, đập vào mắt là một mảnh mơ hồ không thấy rõ. Chỉ nhìn thấy dáng người bên kia cánh cửa đã mở.
"Có thể đóng cửa lại được không ?"
"Xin lỗi."
Âm thanh đè nén rất thấp, hơi có chút khàn khàn. Bởi vì nói ra rất khẽ, nghe vào tai, như có sự hứng thú nửa có nửa không, giống một sợi lông vũ, nhè nhẹ gãi trên lỗ tai một chút. Giữa làn hơi nước mịt mờ trong phòng tắm, tự nhiên lại mang theo mấy phần không khí ẩm ướt dinh dính.
Âm thanh này rất xa lạ, chắc là bạn cùng phòng mới tới ngày hôm nay.
Cậu là người phương Bắc, từ nhỏ đã quen tắm rửa trong nhà tắm công cộng. Thật sự hoàn toàn không xấu hổ, nửa điểm mất tự nhiên cũng không có.
Tống Á Hiên tắm xong đi ra, mau chóng đeo lấy kính mắt đặt ở trên ban công. Bạn cùng phòng mới đã ngồi trước bàn học thu dọn đồ đạc.
"Năm hai khoa tiếng Trung, Lưu Diệu Văn, ngày hôm nay đã gặp."
Chính là tóc xoăn cao to ngồi xổm trong phòng luyện tập ngày hôm nay, hắn đứng trước mặt Tống Á Hiên, khẽ mỉm cười đưa tay ra, mang theo sự khách khí thích hợp làm người ta thoải mái, thời điểm ánh mắt nhìn chăm chú người khác lại có vẻ đặc biệt thâm tình trịnh trọng, rất lễ độ, rất dễ dàng để người xa lạ có ấn tượng tốt.
Cùng với kẻ có ánh mắt lưu manh mấy tiếng trước như hai người khác nhau.
Tống Á Hiên chưa từng thử bắt tay khi tự giới thiệu bản thân, cậu nhìn bàn tay đưa ra của Lưu Diệu Văn, do dự một chút vẫn không nắm lấy, lau đi giọt nước chưa khô trên cổ, gật gật đầu.
Lưu Diệu Văn rất bình tĩnh thu hồi bàn tay của chính mình, nửa phần cũng không cảm thấy lúng túng, rất thoải mái tiếp lời: "Tống Á Hiên đúng không, mới vừa nãy thật xin lỗi, tôi không biết cậu đang ở bên trong tắm rửa."
Tống Á Hiên lại gật đầu, ngồi trở lại trên giường của mình chuẩn bị đi ngủ, giường của cậu và Lưu Diệu Văn là giường trên giường dưới, chăn đệm đã bày sẵn.
Lưu Diệu Văn thấy cậu không nói tiếng nào cũng không tiếp tục lên tiếng, thản nhiên tiến vào phòng tắm rửa ráy.
Tống Á Hiên nằm xuống, chơi di động trước khi ngủ. Thấy có một tin nhắn chưa đọc, bình thường cậu rất ít nhận được tin nhắn ngoại trừ 10086 và thông báo của ngân hàng, nên mang theo chút mong đợi không tên mở ra.
"Em mặc áo sơ mi trắng rất dễ nhìn, nếu như ướt đẫm, là có thể nhìn thấy đầu vú, nghĩ đến khiến anh cứng rắn."
Tống Á Hiên sửng sốt ròng rã suốt nửa phút.
Cái quỷ gì.
Xem dãy số, là số lạ, năm phút trước nhận được. Có lẽ là đùa dai, hoặc gửi nhầm.
Chọc ghẹo nhưng gửi sai số, cũng rất có thể.
Sau khi xoá tin nhắn, Tống Á Hiên lướt weibo.
Thời gian tắm rửa của Lưu Diệu Văn không ngắn, lúc hắn đi ra, Tống Á Hiên đã tắt điện thoại di động, chuẩn bị ngủ.
Lưu Diệu Văn đi đến cửa sổ phía trước Tống Á Hiên, hơi cúi người, lịch sự hỏi: "Một lát nữa tôi mới ngủ, tắt đèn phòng nhưng bật đèn bàn sẽ không ảnh hưởng đến cậu chứ ?"
Tống Á Hiên chuyển qua nhìn hắn, mông lung buồn ngủ.
Lưu Diệu Văn để trần nửa người trên, mặc một cái quần ở nhà rộng rãi thoải mái dài đến bàn chân, lộ ra nhân ngư tuyến đẹp mắt, khăn mặt che trên mái tóc xoăn ướt sũng, bóng tối ngăn cản đôi mắt, chỉ nhìn thấy sóng mũi thẳng tắp.
Tống Á Hiên lắc đầu: "Không sao, cảm ơn."
Lưu Diệu Văn lê dép xỏ ngón đi tắt đèn trong phòng, bật chiếc đèn nhỏ vàng ấm trên bàn của mình, sột soạt, là âm thanh của tiếng vẽ.
Từ góc độ của Tống Á Hiên chỉ có thể nhìn thấy bờ vai rộng của hắn, cùng thắt lưng thu hẹp mạnh mẽ rắn chắc.
Vóc dáng rất khá.
Tống Á Hiên mơ hồ nghĩ đến, trở mình, chuẩn bị ngủ.
Tiếng bút vẽ vuốt nhẹ trên giấy rất êm tai, cậu nghĩ.
Có muốn ngày mai hỏi số điện thoại của Phó Thi Ngữ một chút không đây. Thôi, thật ngại, vẫn là lần sau đến xem diễn tập lại hỏi.
Tập tranh phác thảo vốn được mở ra, sau khi xem xong cậu liền khép lại. Lưu Diệu Văn có thể phát hiện cậu đã xem qua hay không.
Quên đi, dám vẽ còn không dám để người khác thấy.
Người này cũng không tệ lắm...
Có lẽ hết thảy cũng là vì nghệ thuật...
Tống Á Hiên ngủ thiếp đi.
4,
Hai ngày cuối tuần, Tống Á Hiên và Lưu Diệu Văn đều không chạm mặt.
Đến buổi sáng ngày thứ hai, bởi vì có tiết, cho nên Tống Á Hiên rất sớm đã dậy, Lưu Diệu Văn còn đang ngủ ở giường trên. Hô hấp đều đặn, cả người hắn lui vào trong chăn, chỉ lộ ra một mớ tóc xoăn xoã tung.
Tống Á Hiên nhìn thấy tập phác thảo của Lưu Diệu Văn đặt trên mặt bàn, trang bìa ký một chữ "Lục" rồng bay phượng múa, cậu nhẹ tay nhẹ chân sửa soạn, mắt nhìn thẳng đi ra ngoài lên lớp.
Lúc cậu đang ở trên lớp văn học cận đại nhàm chán, sư tỷ của câu lạc bộ đã gửi lời kịch và poster quảng cáo cũ qua di động để cậu tham khảo, bằng MMS, bởi vì cậu không dùng WeChat.
Tống Á Hiên đầy hứng thú mở từng tấm ra xem, hít vào một hơi.
Thật sự không giống phong cách vẽ của cậu.
Cậu thích dùng màu nước, sắc thái quy củ, không mạnh mẽ cũng không nồng đậm, cậu thích vẽ cảnh tượng sinh hoạt, ngẫu nhiên vẽ tiểu đình viện cùng hoa cỏ cây cối, hoặc thực vật bên hồ.
Thế nhưng trong lúc các câu lạc bộ kịch của những trường khác còn đang theo khuynh hướng diễn những vở mang phong cách như "Em yêu anh, nhưng anh lại yêu cô ấy", thì câu lạc bộ kịch nói của đại học A đã tìm tòi biểu diễn một ít những tác phẩm thực nghiệm nước ngoài, theo đó, phong cách của poster quảng cáo cần phải nổi bật, mạnh mẽ lại ngắn gọn, như lưỡi đao sắc bén, mở ra nội dung vở kịch, đẫm máu mổ xẻ cho khán giả thấy, gọn gàng dứt khoát.
Trên căn bản đã lật đổ hết thảy ý tưởng trước đó của cậu.
Cậu phóng to poster lên xem, vài tấm poster, khung trang trí ghi rõ ràng —— Lưu Diệu Văn.
Thật nản lòng.
Trong lòng Tống Á Hiên thở dài một hơi não nề, cậu nằm nhoài trên bàn, nhìn giáo trình trắng phau như tuyết mà đờ đẫn ra.
Giáo sư trên bục giảng còn đang giảng giải những tác phẩm nghệ thuật đặc sắc của Cung Tự Trân, Phó Thi Ngữ ngồi ở hàng sau khều khều cậu.
Nếu như Tống Á Hiên là một con mèo, lúc này chắc sẽ kinh sợ dựng hết cả lông.
Cậu cố ý ngồi ở hàng trước Phó Thi Ngữ, hi vọng có thể trò chuyện cùng cô, thế nhưng thời điểm thật sự nói chuyện, cậu vẫn thấy sợ không nhẹ. Khuôn mặt than của Tống Á Hiên hơi nghiêng về phía sau.
"Sư tỷ thông báo thứ tư diễn tập, cậu có tới xem không ?"
Tống Á Hiên vội vàng gật đầu.
"Tối thứ tư tan học xong cùng đi chứ ?"
Lúc nói chuyện, Phó Thi Ngữ nhỏ giọng kề gần lỗ tai cậu, Tống Á Hiên có chút thẹn thùng với quẫn bách, gương mặt hơi đỏ lên.
"Được."
Đến khi trở lại ký túc xá lúc trưa, cậu còn đang suy nghĩ, thứ tư muốn mặc cái gì.
Một bên gọt táo một bên suy nghĩ, nhất tâm nhị dụng, gọt cũng rất lưu loát, đốt ngón tay nhô lên, ngón tay thon dài, da dẻ rất trắng, có thể mơ hồ nhìn thấy mạch máu màu xanh, cùng vỏ táo đỏ làm nền rất dễ nhìn.
"Thứ tư diễn tập cậu có đến xem không ?"
Tống Á Hiên sợ hết hồn, chệch tay, vết dao nhẹ nhàng lướt qua, trên tay toát ra một giọt máu nhỏ.
Vừa nãy Lưu Diệu Văn thật sự áp sát quá gần, tất cả nhiệt khí trong miệng của hắn hơ trên lỗ tai của cậu, âm âm ẩm ẩm. Ngồi không với tới khăn giấy, trên tay còn cầm một quả táo gọt dở, Tống Á Hiên chỉ có thể ngậm ngón tay vào trong miệng, mút sạch giọt máu, lóng ngóng nói: "A... Đi..."
Lưu Diệu Văn nhìn chòng chọc ngón tay của cậu: "Xin lỗi, vừa nãy tôi có gọi cậu vài tiếng nhưng cậu cũng không nghe thấy."
Anh ta có gọi sao ? Tống Á Hiên mơ mơ màng màng, lấy ngón tay ra, cúi đầu tiếp tục gọt táo: "Không sao."
"... Vậy chúng ta cùng đi ?"
"Tôi hẹn với người khác rồi." Tống Á Hiên có chút ngại ngùng, thanh âm thật thấp.
"Hả ?" Lưu Diệu Văn nhíu mày.
Tống Á Hiên cho là hắn nghe không rõ: "Tôi có hẹn với người khác rồi."
"Vậy cũng tốt." Âm thanh Lưu Diệu Văn nhàn nhạt, hắn hơi khom lưng, tay chống lên bàn, ánh mắt vẫn yên lặng nhìn đôi tay gọt táo của cậu.
Tống Á Hiên cúi đầu thở ra một hơi, may là Lưu Diệu Văn không hỏi cậu hẹn ai, thật sự ngại nói ra khỏi miệng.
Hai ba lần gọt xong quả táo, cậu ngẩng đầu đưa một miếng cho Lưu Diệu Văn đang trầm mặc không nói tiếng nào: "Anh muốn không ?"
"Không cần." Hai chữ nói ra rất nhanh, Lưu Diệu Văn một lần nữa đứng thẳng người, chầm chậm nói, "Cảm ơn."
Nói xong cũng đóng cửa lại đi ra ngoài.
Tống Á Hiên cầm táo, trong lòng nghi ngờ, thật sự không muốn ăn sao, trông như đang đói bụng vậy.
Di động vang lên.
Tống Á Hiên rảnh tay mở ra xem.
Lại là dãy số xa lạ kia, giống như lần trước, là một tin nhắn.
"Muốn liếm ướt từng ngón tay của em, muốn em sờ của anh, giúp anh vuốt ve bắn ra."
5,
Tin nhắn quấy nhiễu tình dục vẫn còn tiếp tục, trong lòng Tống Á Hiên chịu thua.
Cậu có một tài khoản weibo, thường xuyên đăng tác phẩm vẽ xong lên đó, cũng từ từ tích luỹ được mấy ngàn fan, bình thường không có chuyện gì cũng sẽ lướt weibo, cái gì đang phổ biến cũng đều hiểu được, cũng thỉnh thoảng chuyển phát trêu chọc người khác là gay trong gay khí.
Nhưng cậu chưa từng có cảm giác chính mình sẽ trở thành đối tượng ý dâm của người khác.
Tống Á Hiên nghĩ nghĩ, vẫn nên trả lời một câu.
"Gửi sai người rồi."
Sau đó dứt khoát xoá đi.
Thứ tư nhanh chóng đến, Tống Á Hiên bọn họ vốn có tiết buổi tối, cậu cùng Phó Thi Ngữ đã hẹn nhau tan học sẽ cùng đi qua.
Nhưng giáo sư đột xuất có việc nên chuyển giờ, Tống Á Hiên nghĩ, cả hai chỉ có thể từng người xuất phát từ ký túc xá, vì vậy cậu ủ rũ ỉu xìu xách laptop đến thư viện, ngồi suy nghĩ cho poster cả một buổi chiều, cơm tối cũng chưa ăn. Phó Thi Ngữ gửi tin nhắn cho cậu, nói, cậu ở đâu ? Mình đã ăn cơm tối xong rồi, dự định đến đó sớm, cùng đi không ?
Cậu ấy làm sao biết được số của mình ?!
Tống Á Hiên bị doạ, nhưng lại rất cao hứng, bận rộn trả lời nói, được, tôi cũng ăn rồi, đang ở ký túc xá.
Phó Thi Ngữ nhanh chóng đáp lại, vậy cùng đi đi, nửa tiếng sau gặp nhau ở giao lộ sau ký túc xá nhé.
Tống Á Hiên vội vàng thu dọn đồ đạc chạy vội về ký túc xá, cậu muốn trở về thay quần áo, ngày hôm nay chỉ mặc một cái áo đen, phối với quần bò, vốn định ăn cơm xong rồi về thay đồ.
Mặt trời ban chiều ngã dần về tây, đúng lúc là giờ cơm, phần lớn mọi người trong ký túc xá đã đi dùng bữa.
Tống Á Hiên xách laptop, ba chân bốn cẳng xông về phía cửa phòng mình, đang muốn móc chìa khoá mở cửa, phát hiện cửa không hoàn toàn đóng lại, chừa ra một khe nhỏ.
Cậu cất chìa khoá trong tay đi, đang muốn đẩy cửa, nhưng chợt ngừng lại, cậu nghe được bên trong có âm thanh kỳ quái.
Tiếng thở dốc dồn dập vội vã, thanh âm hừ hừ trầm thấp, còn có vài tiếng rên rỉ khàn khàn, tựa như phát ra từ chỗ sâu nhất trong thân thể.
Tống Á Hiên đỏ bừng mặt lên.
Có người đang tự an ủi trong ký túc xá.
Hơi lạnh của máy điều hoà thoát ra một tia theo khe cửa mở, thổi lất phất vào bàn tay đang muốn mở cửa nhưng dừng lại của Tống Á Hiên, ánh mặt trời không chút lưu tình chiếu vào trên lưng cậu, khiến cậu cảm thấy một trận nóng lạnh, trên mũi thấm ra vài hạt mồ hôi.
Tống Á Hiên thật sự không có thời gian, cậu nhắm mắt, chần chờ gõ cửa hai lần, sợ hãi.
Tiếng thở dốc rên rỉ bên trong ngừng lại, Tống Á Hiên yên lặng đếm hai mươi giây trong lòng, đủ cho người bên trong thong thả đi vào wc để tránh mặt.
Cậu hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, tính toán xông vào tranh thủ từng giây để thay quần áo.
Bên trong phòng kéo màn che lên, không bật đèn, ánh chiều tà từ bên ngoài tranh nhau chen lấn chiếu vào, rọi trên người Lưu Diệu Văn, hắn đang ngồi ở giường dưới của Tống Á Hiên, tự an ủi.
Hơi hơi khom eo, vạt dưới áo ba lỗ dính người được kéo lên, lộ ra đường nét cơ bụng đẹp đẽ, dây kéo quần bò được cởi ra một chút, lấy ra dương vật từ trong quần lót, đang phấn chấn ở trong tay hắn.
Tống Á Hiên không nghĩ tới chính mình sẽ nhìn thấy hình ảnh như vậy, cậu rõ ràng đã chu đáo chừa ra chút thời gian.
Tay của Lưu Diệu Văn còn đang cử động, không nhanh không chậm, lười biếng vuốt từ gốc rễ đến đỉnh, dương vật trong tay cứng đến nỗi chảy nước. Hắn hơi cúi đầu, khó nhịn cau mày, từ khe hở giữa mái tóc rối bời lộ ra ánh mắt, dính chặt vào Tống Á Hiên đang đứng ở cửa.
Trên hành lang truyền đến tiếng người càng lúc càng gần, Tống Á Hiên hoảng loạn trong lòng, tim đập như trống đánh, dường như muốn vọt ra ngoài, cậu luống cuống tay chân, phản ứng đầu tiên là nhanh chóng đóng cánh cửa phía sau lại.
Lập tức trở tối, thế nhưng Tống Á Hiên nhìn thấy rất rõ ràng.
Thứ gì đó trong tay Lưu Diệu Văn trở nên càng cứng rắn, dưới ánh mắt của Tống Á Hiên trở nên điên cuồng, trướng lớn một vòng. Động tác của hắn nhanh hơn, một hồi ve vuốt, đùi cùng cơ bụng căng chặt, có vẻ cường tráng mạnh mẽ, trong miệng tràn ra tiếng rên rỉ, như thoả mãn, rồi lại như khát cầu.
Thời điểm ma sát có tiếng nước chọc người mơ màng, đánh vào bên trong màng tai của Tống Á Hiên.
Tống Á Hiên hốt hoảng bối rối xoay người lao ra ngoài, "ầm" một tiếng đóng cửa lại, chạy một hơi đến dưới ký túc xá, thở hổn hển không dừng được.
Ánh chiều tà sáng loáng, nóng đến sắp thiêu cháy người.
6,
Anh ta vì sao lại ngồi trên giường của mình mà tự an ủi.
Trông toàn thân anh ta hình như thấm mồ hôi, cọ hết lên drap giường của mình.
Mình rõ ràng đã gõ cửa !
Rõ ràng nhìn như một sư huynh rất lịch sự, vì sao lại làm chuyện xấu hổ như vậy.
Anh ta dựa vào cái gì mà không biết ngượng như thế, phía dưới rất lớn thì giỏi lắm sao !
Trời ạ, bản phác thảo kia sẽ không phải là vẽ của chính anh ta đi, rất không biết xấu hổ.
Đầy đầu Tống Á Hiên là ý tưởng lung tung lộn xộn, hai mắt trống trỗng, hoàn toàn dựa vào trực giác để bước đi, hai tay giấu trong túi quần, lòng bàn tay đều là mồ hôi.
Phó Thi Ngữ ở bên cạnh một mực nói chuyện, thế nhưng một câu cậu cũng không nghe lọt tai.
"Này, Tiểu Hiên, cậu tự nhiên đờ ra làm gì ?" Phó Thi Ngữ liếc một cái.
Ai ? Tiểu Hiên ? Gọi mình ?
"Không... Không có."
Phó Thi Ngữ chậc chậc trong miệng hai tiếng, nhấn nút mở thang máy, nhanh chân đi vào.
Đến phòng luyện tập, Tống Á Hiên bỏ ra ròng rã nửa giờ, nỗ lực nhổ bản thân ra khỏi đống suy nghĩ hỗn loạn, lập tức tập trung lại sự chú ý của mình.
Vở kịch đang sắp tới chỗ cao trào nhất, nam sinh bên trong kịch bản sử dụng thủ đoạn cuối cùng, giả bộ bạo lực với Phó Thi Ngữ đóng vai nữ sinh, bức bách giáo sư giao ra chìa khoá. Rốt cuộc là trò chơi giết tâm được thiết kế tỉ mỉ, hay là sự tàn bạo thực sự, đã là ranh giới mơ hồ, người thiếu niên lạnh lùng tàn khốc, là thanh củi cuối cùng nhóm lên ngọn lửa tự huỷ của giáo sư.
Phó Thi Ngữ nằm trên một cái bàn, trước mắt là sự ngỡ ngàng và bàng hoàng luống cuống, phi thường nhập vai, ngược lại sư huynh đóng vai người thi bạo lại lúng túng không biết nên ra tay chỗ nào, bị đạo diễn hô ngừng từng lần một.
Phó Thi Ngữ bất đắc dĩ ngồi trên bàn, nói đùa: "Sư huynh đừng sợ, đối diện chỉ là em thôi."
Mọi người cười vang.
Lưu Diệu Văn lúc này mới khoan thai đến muộn.
Thay một bộ quần áo, mặc áo sơ mi trắng, vạt áo không nhét vào trong quần. Mái tóc hơi xoăn thổi lên, lộ ra cái trán trơn bóng, nhìn thấy dung mạo đẹp trai. Có thể thấy hắn rất được hoan nghênh, mọi người dồn dập chào hỏi hắn, mà hắn cũng thân thiết bắt chuyện, đáp lại những lời trêu chọc và cười đùa.
Ôn hoà, lại không làm người khác thấy xa cách phản cảm.
Tống Á Hiên thấy hắn từng bước đi tới chỗ mình, vội vàng tháo kính mắt, giả vờ dùng vạt áo chà xát lau lau.
Lưu Diệu Văn đưa tới một bình nước, cười như gió xuân: "Cậu vội vàng ra cửa, quên cầm này."
Dưới con mắt của mọi người, Tống Á Hiên chỉ có thể nhanh chóng mang kính mắt trở lại, gọng kính suýt chút nữa đâm mù chính mình.
Quá ngu.
Một bên thầm oán bản thân, một bên nhận chai nước.
Trợn mắt nói dối.
Nước cầm trong tay lành lạnh, còn có một lớp nước ẩm ướt, cho thấy là vừa lấy ra từ trong tủ lạnh căn tin không bao lâu. Tống Á Hiên vặn chai nước, ực một hớp.
Nhưng hiển nhiên không có người nào để ý đến Tống Á Hiên và chai nước của cậu, mọi người nhiệt liệt thảo luận với Lưu Diệu Văn về cảnh diễn vừa nãy, đồng thời cười nhạo tập thể anh chàng bạo lực không biết cách hạ thủ kia.
Sư huynh tiến thoái lưỡng nan, phô trương thanh thế: "Cậu giỏi thì lên đê !"
Đạo diễn sư tỷ phất tay, như chủ soái phái ra quân tiên phong tâm đắc: "Diệu Văn, cậu lên đi."
Lưu Diệu Văn lắng nghe, bước tới phía bàn đạo cụ.
Khuôn mặt của Phó Thi Ngữ đỏ lên toàn bộ, vội vàng xua tay: "Thôi thôi thôi, sư tỷ tha mạng cho em."
"Thế em ở bên cạnh nhìn cho thật kỹ đi," Sư tỷ trầm ngâm một chút, đưa ánh mắt dời đến trên người Tống Á Hiên, "Tiểu Hiên, em tới ——"
Tống Á Hiên cố gắng làm yếu đi cảm giác về sự tồn tại của chính mình thế mà lại bị điểm tên, trong đầu không dám quay lại. Không phải chứ, muốn cậu bạo lực với nữ sinh mình thích, không ổn, còn phải bắt lấy chân của cậu ấy, không ra tay được đâu !
"—— nằm."
Chờ cho tới lúc Tống Á Hiên phản ứng lại được, cậu đã bị mấy người ồn ào đẩy đến trước bàn đạo cụ. Lưu Diệu Văn đứng ở bên cạnh, bên miệng ngậm ý cười, chậm rãi cởi bỏ khuy cổ tay áo, từ từ xắn lên, giống như thật sự chuẩn bị ăn cơm Tây. Ánh mắt hắn vẫn dán lên người Tống Á Hiên, híp híp nói: "Nằm xuống nào."
Nếu lúc này la lên đừng chạy ra ngoài thì rất mất mặt.
Tống Á Hiên đâm lao phải theo lao, chỉ có thể nơm nớp lo sợ nằm xuống.
Bàn không lớn nhưng rất cao, dáng người nhỏ nhắn như Phó Thi Ngữ nằm trên đó thì vừa vặn, đổi thành Tống Á Hiên, hơn phân nửa cái mông tràn ra ngoài mép bàn, run rẩy lơ lửng, đôi chân dài cực kỳ không thoải mái, mũi chân miễn cưỡng chống được tới trên đất.
Tư thế có hơi buồn cười, nhưng không ai để ý, ánh mắt của tất cả đều đặt trên người Lưu Diệu Văn, bao gồm cả Tống Á Hiên.
Lưu Diệu Văn dường như nhập vai, đi tới chỗ Tống Á Hiên đang nằm trên bàn, trong đôi mắt mang theo tia điên cuồng si mê, giống như thuộc về nhân vật bên trong kịch bản —— vì sắp lấy được chìa khoá két sắt, vì sắp thành công hoàn hảo trò chơi tàn khốc do một tay mình bày ra, lại giống như thuộc về chính Lưu Diệu Văn, vì cầu mà không được cái gì đó.
Tống Á Hiên có chút sợ hãi, trái tim nhảy liên hồi, tựa như một cái dùi, đục thủng lồng ngực của cậu.
Cậu theo bản năng giống như cô gái sắp bị thi bạo trong kịch bản, giơ một chân lên muốn đạp Lưu Diệu Văn.
Động tác của Lưu Diệu Văn rất nhanh, như một người thợ săn, một phát bắt được mắt cá chân lộ ra ngoài ống quần của Tống Á Hiên, đồng thời nghiêng người, khảm vào giữa hai chân của Tống Á Hiên, nửa người dưới như có như không mà đụng vào cái mông ở ngoài mép bàn của cậu.
Trái tim lỡ một nhịp.
Bàn tay của Lưu Diệu Văn rất lớn, gắt gao cuốn lấy mắt cá chân của cậu. Cũng rất nóng, như bàn ủi nóng rực, chạm vào làn da hơi lạnh, trong lúc hoảng hốt có thể khiến người nghe được một tiếng "Két ——".
Đầy đầu Tống Á Hiên là cảnh tượng khi Lưu Diệu Văn tự an ủi.
Bàn tay to lớn của anh ta nắm lấy dương vật, mạnh mẽ mà ve vuốt.
Mà bây giờ đang nắm lấy mắt cá chân.
Nắm lấy mắt cá chân của mình
7,
Hai bàn tay của Tống Á Hiên nắm thật chặt cạnh bàn, thế nhưng lòng bàn tay vô cùng ẩm ướt trơn trợt.
Cảm giác tựa như đã qua rất lâu, nhưng chỉ là vài giây ngắn ngủi, đôi mắt của Lưu Diệu Văn chăm chú khoá chặt trên người cậu. Bên trong ánh mắt cuồng nhiệt của hắn như thuộc về một tên côn đồ thâm tình, tay trái cầm hoa hồng, tay phải nắm lưỡi dao, muốn cùng tình nhân lụi tàn theo ngọn lửa, hoá thành một nắm tro bụi trong em có anh, và trong anh có em.
Tống Á Hiên không chịu nổi, cậu cảm giác mình sắp bị thiêu cháy.
Chân chống trên đất bị hụt, thân thể lệch đi, gần như muốn lật xuống từ trên bàn.
Lưu Diệu Văn buông lỏng chân của Tống Á Hiên, đỡ lấy cậu, bàn tay chui vào dưới vạt áo, đỡ ở bên hông của cậu.
Nhưng người khác chỉ xem đây là một khúc nhạc dạo thư giãn ngắn ngủi, đạo diễn cùng các diễn viên nhanh chóng một lần nữa vào chỗ. Tống Á Hiên cảm giác mình tựa hồ cùng Lưu Diệu Văn đạt thành một ý hiểu ngầm, không nhắc đến một lời đối với chuyện anh tới tôi đi vừa nãy.
Tống Á Hiên lùi qua một bên, giống như hết sức sau khi chạy cự li dài, đột nhiên uống thật nhiều nước.
Lưu Diệu Văn đứng bên cạnh cậu, đút tay vào túi, cười nhìn cậu: "Chậm một chút."
Tống Á Hiên vội vàng vặn chai nước, đặt sự chú ý trên buổi luyện tập, quyết định không mở mắt nhìn Lưu Diệu Văn một chút, cậu nghĩ, nếu lúc này cậu muốn đi trước, Lưu Diệu Văn 200% sẽ đi cùng cậu, cho nên cậu quyết định, chờ Lưu Diệu Văn đi trước, hoặc ở lại cùng mọi người.
Cũng không lâu lắm, Lưu Diệu Văn nói bản thân phải về trước, Tống Á Hiên thở phào nhẹ nhõm, qua khoảng nửa tiếng, không tiếp tục chờ được nữa, cậu cũng rời khỏi phòng tập.
Đêm đã xuống, thời tiết ngày hôm nay đặc biệt tốt, cộng thêm bầu không khí trong trường cũng không tệ, có thể nhìn thấy những vì sao lấm ta lấm tấm.
Tống Á Hiên đi ở trên đường, có khi Lưu Diệu Văn sẽ từ sau bụi cỏ nào nhảy ra đánh lén cậu. Tống Á Hiên nghĩ, ở trong ký túc xá với Lưu Diệu Văn thật sự rất lúng túng, không bằng dứt khoát ở nhà trọ hai ngày cho quên đi. Nhưng sau hai ngày thì phải làm gì nữa ? Chính cậu cũng không biết.
Dọc đường không gặp phải Lưu Diệu Văn, trái lại gặp rất nhiều cặp đôi thề sống chết muốn dính chặt bản thân vào đối phương.
Gần tới dưới lầu của ký túc xá, cậu nhận được tin nhắn quấy rối thứ ba.
"Sau đó bắn lên mặt em."
Cậu nâng kính mắt, xoá bỏ tin nhắn. Trong lòng có dự cảm kỳ quái không tốt.
Bên trong phòng không có ai, Tống Á Hiên bật đèn, ngồi trên giường của mình. Suy nghĩ một chút, sờ sờ drap giường.
Lưu Diệu Văn ngồi ở chỗ đó tự an ủi.
Cậu mau chóng dịch lên ghế ngồi.
Lưu Diệu Văn và cậu là giường trên giường dưới, bàn sách của hắn cũng để ở bên cạnh cậu. Kia là tập phác thảo, mỗi ngày đều đặt ngay ngắn trên bàn, thế nhưng lại có sức hấp dẫn cường đại, thu hút Tống Á Hiên muốn lật nó ra.
Vò mẻ chẳng sợ nứt.
Tống Á Hiên mở tập phác thảo ra, lật từng tờ từng tờ, thấy được đường nét đẹp đẽ của bản phác hoạ bộ phận sinh dục không biết xấu hổ. Sau đó cậu phát hiện ——
Đều là cậu.
Vài tờ sau trong tập phác thảo của Lưu Diệu Văn, toàn bộ đều là Tống Á Hiên.
Khi ngồi khi đứng, lúc khóc lúc cười, nhưng đều không ngoại lệ, toàn bộ những "Tống Á Hiên" này đều trần trụi, trên người không có một mảnh vải, mỗi một chi tiết nhỏ (đương nhiên bao gồm nửa người dưới) đều được miêu tả tỉ mỉ, sau vành tai trái của Tống Á Hiên có một nốt ruồi son cũng được phác hoạ ra.
Lồng ngực của Tống Á Hiên chập trùng một hồi, chính mình bị bạn cùng phòng mỗi ngày ý dâm, ở trong đầu hắn, cậu khoả thân, bày ra dáng vẻ ghẹo người.
Cầm tập tranh của Lưu Diệu Văn, lại như cầm bàn ủi nóng đỏ, Tống Á Hiên một hơi vọt ra ngoài cửa, ba chân bốn cẳng chạy xuống mấy bậc thang, cậu không biết mình muốn làm gì.
Là phải tìm được Lưu Diệu Văn, ném tập phác thảo này vào ngay mặt hắn, mắng hắn không biết xấu hổ à.
Cậu sững sờ từng bước đi xuống dưới.
Dưới ký túc xá có một ngọn đèn đường mờ nhạt, có người đang ngồi xổm dưới cột đèn.
Là Lưu Diệu Văn.
Lưu Diệu Văn giống như lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, biếng nhác ngồi đó, trong miệng là một điếu thuốc lá hút dở, thở ra làn khói lên mặt, khiến cho hắn trở nên thần bí mà nguy hiểm.
Hắn giơ tay vẫy vẫy với Tống Á Hiên.
"Hi."
Tống Á Hiên cầm tập tranh phác thảo trên tay, mở miệng ra rồi khép lại, không biết nói cái gì cho phải.
Lưu Diệu Văn kẹp thuốc lá giữa kẽ tay, nở cười: "Thấy tranh tôi vẽ thế nào ?"
Tống Á Hiên giận điên lên, ngữ khí của Lưu Diệu Văn quả thực như đang thảo luận một bức danh hoạ hắn vẽ ngày hôm qua, không có chút nào xấu hổ. Tâm tình kích động của cậu càng không biết làm sao để biểu đạt, Tống Á Hiên chỉ có thể vô ích quơ tập phác thảo trên tay, viền mắt đỏ lên, câu được câu không nói: "Anh... anh..."
Lưu Diệu Văn đứng lên, nghi hoặc đến thành thật, nho nhã lễ độ: "Là do vẽ phía dưới nhỏ quá sao ? Đừng giận, lần trước nhìn gấp quá."
Lần trước ?
Cái lần Lưu Diệu Văn đẩy nhầm cửa phòng tắm kia.
Trời mới biết hắn không phải vô ý.
"Đúng rồi." Lưu Diệu Văn móc điện thoại di động trong túi, giơ giơ lên, "Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi."
Ồ, cậu nên biết chứ, không biết xấu hổ như vậy, ngoại trừ Lưu Diệu Văn thì còn ai vào đây, thiệt thòi cho cậu đã từng cảm thấy Lưu Diệu Văn là người tốt.
Gửi tin nhắn quấy rối tình dục cho học đệ thật sự là người tốt.
Em mặc áo sơ mi trắng rất dễ nhìn, nếu như ướt đẫm, là có thể nhìn thấy đầu vú, nghĩ đến khiến anh cứng rắn.
Muốn liếm ướt từng ngón tay của em, muốn em sờ của anh, giúp anh vuốt ve bắn ra.
Sau đó bắn lên mặt em.
Nghĩ đến những tin nhắn trắng trợn này, trên mặt Tống Á Hiên lại bốc cháy.
Cậu lắp bắp nói: "Anh... anh... Không biết xấu hổ !"
"Bởi vì thích em đấy."
Giống như vẫn luôn chờ Lưu Diệu Văn nói chút gì, cái gì đó treo trên đầu Tống Á Hiên, rốt cuộc rơi xuống. Tống Á Hiên đầu tiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại hết sức bối rối, vô cùng lúng túng.
Anh ta nói cái gì ?
Lưu Diệu Văn ngậm điếu thuốc vào miệng, mỉm cười, khoé môi nhô lên một cao một thấp, đôi mắt nhìn Tống Á Hiên, thâm tình chăm chú như một thi nhân bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị hôn môi tình nhân.
"Bởi vì anh thích em." Hắn nói.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co