Truyen3h.Co

Trò Chơi Tử Vong

149

ThanKhuyen249

"Đây là...xảy ra chuyện gì?" Dư Tô nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên ngón tay, hơi sững sờ.

Phong Đình nắm lấy tay Dư Tô, nhíu mày: "Kỳ lạ, chẳng lẽ chiếc nhẫn mà App đưa có tác dụng gì đặc biệt? Tay bị thương không?"

Dư Tô lắc đầu: "Không sao, bây giờ không đau nữa. Chỉ là cảm thấy hơi phỏng, không nghiêm trọng lắm. Nhưng, tại sao lại như vậy?"

Thấy bên ngoài xảy ra chuyện, những người trốn trong bếp đều đi ra. Đường Cổ bước tới đầu tiên, cúi đầu nhìn tay Dư Tô, mở miệng: "Xem ra thứ hệ thống đưa không phải đồ vật bình thường, sao nó lại làm chủ nhân của nó bị thương?"

Vương Đại Long nhìn về phía Phong Đình: "Lúc nhận được khen thưởng, hình như không có thông báo nào về tác dụng của đạo cụ?"

Phong Đình lắc đầu, "Không có."

"Để tôi xem?" Bạch Thiên vươn tay.

Dư Tô đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay hắn. Bạch Thiên cầm lên ngắm nghía một lúc, sau đó thử đeo vào ngón tay, như muốn thử xem nó có làm mình bị bỏng không.

Nhưng kỳ quái chính là, khi chiếc nhẫn chạm vào đầu ngón tay, động tác của hắn liền dừng lại, hơi cau mày.

Hồng Hoa thắc mắc: "Sao vậy?"

Bạch Thiên nhìn về phía mọi người: "Không đeo vào được, hình như bị thứ gì đó chặn lại."

Dứt lời, hắn đưa chiếc nhẫn cho Vương Đại Long đứng bên cạnh. Vương Đại Long cũng thử một chút, kinh ngạc nói: "Thật sự không đeo vào được, thứ này thần kỳ như vậy?"

Đường Cổ cũng thử, nhướng mày nói: "Xem ra phần thưởng này chỉ có người đạt được và người được đưa tặng mới có thể sử dụng."

Nói xong, hắn trả nhẫn lại cho Dư Tô: "Nếu tạm thời không hiểu là chuyện như thế nào thì tạm thời đừng đeo nó nữa, miễn cho lại xảy ra vấn đề gì."

Dư Tô gật đầu, cúi xuống nhìn chiếc nhẫn kim cương trong lòng bàn tay, trong lòng có nhàn nhạt nghi hoặc.

Đeo nó nhiều ngày như vậy, đây là lần đầu tiên xuất hiện loại tình huống này.

Hơn nữa......

Dư Tô ngẩng đầu hỏi: "Chiếc nhẫn là phần thưởng do APP đưa, vậy hẳn cũng được coi là đạo cụ, liệu có thể hiệu lực trong hiện thực sao?"

Phong Đình cười nói: "Em quên đạo cụ miễn tử rồi à? Đó cũng là thứ có thể sử dụng trong hiện thực."

Đó thật là một đạo cụ được sử dụng trong hiện thực, để triệt tiêu một lần tử vong sau khi thất bại trong nhiệm vụ.

Vương Đại Long nói: "Phần thưởng vòng chơi cuối cùng có hiệu lực trong thực tế cũng không có gì lạ. Khả năng do hiệu quả tương đối mạnh? Nói không chừng chiếc nhẫn này cũng từng phát huy tác dụng gì trong nhiệm vụ thứ 14 của cô?"

Nghe xong lời hắn nói, Dư Tô cố gắng hồi ức lại, nhưng không nhớ nổi nội dung nhiệm vụ. Ngược lại, cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi lại từ đáy lòng dâng lên.

"Mọi người đừng rối rắm điều này nữa," Hồ Miêu lớn tiếng nói, "Chúng ta hiện tại hẳn nên chúc mừng! Sắp sửa có thể uống rượu mừng rồi, sau đó không lâu nữa, tất cả chúng ta đều có thể trở thành cha mẹ đỡ đầu!"

Dư Tô: "...Tỷ muội, có phải suy nghĩ hơi xa không?"

Phong Đình cười hỏi: "Khi nào thì em gọi điện báo cho cha mẹ? Hay là tôi chính thức qua đó một chuyến?"

Bạch Thiên: "Mùi chua của yêu đương xuất hiện."

Hồng Hoa vô cùng phối hợp phẩy phẩy trước mũi.

Chuyện chiếc nhẫn tạm thời gác lại. Mọi người vừa trò chuyện vừa cười đùa, trong khi tháo dỡ bố trí trong phòng khách xuống, trả lại trạng thái ban đầu.

Dư Tô bò trườn trên cầu thang xé những miếng dán ra, thầm nghĩ, sớm biết vậy không cần cầu hôn làm gì, kết quả mình còn phải tự dọn dẹp, thật thảm.

*****

Hai ngày sau, Dư Tô và Phong Đình về nhà cha mẹ Dư Tô một chuyến. Phong Đình cũng chính thức lấy tư cách là bạn trai mà đến.

Cha Dư Tô biết được chuyện họ ở bên nhau, bên ngoài có vẻ rất bình tĩnh, nhưng sau đó mẹ Dư Tô nói rằng ông vui đến nỗi đêm đó không ngủ được, liên tục lôi kéo bà đàm luận việc Phong Đình là người thế nào, cũng thúc giục bà ngày hôm sau nhớ dò hỏi nhiều thứ hơn chút.

Mẹ Dư Tô ngay từ đầu đã rất hài lòng với Phong Đình, ngày hôm sau chỉ hỏi một câu: "Khi nào tính kết hôn? Hay để mẹ giúp 2 con tính một ngày tốt?"

Dư Tô bất đắc dĩ lại buồn cười, chẳng lẽ mẹ còn sợ rằng mình sẽ gả không ra.

Mẹ Dư Tô vừa nói xong liền hành động, gọi điện cho mấy bà bạn lớn tuổi xin lời khuyên, tìm được một vị sư phụ nghe nói đáng tin cậy nhất để xem bát tự, xem hoàng lịch cho 2 người, cuối cùng chọn ra được mấy ngày tốt.

Gần nhất là vào tuần tới, sau đó là 3 tháng nữa, rồi 6 tháng nữa.

Dư Tô thảo luận với Phong Đình, cảm thấy dù thế nào cũng nên đợi ít nhất từ ​​3 đến 6 tháng.

Trở lại chung cư, trong sinh hoạt hằng ngày ngoại trừ việc họ phát cơm chó nhiều hơn so với trước đây, mọi thứ khác vẫn y như cũ.

Ngoài Hồ Miêu, những người khác đều thuận lợi vượt qua nhiệm vụ thứ 14, nhàn đến cả ngày ăn không ngồi rồi, tuy rằng ngẫu nhiên cũng sẽ dẫn dắt thành viên tổ chức ngoại vi hoàn thành nhiệm vụ, nhưng vẫn rất buồn chán.

Cuối cùng, mấy người họ theo Đường Cổ đi khắp nơi bàn chuyện làm ăn, còn đến tiệm đồ cổ do Đường Cổ mở để mở mang tầm mắt, học hỏi không ít kiến thức. Học được xong Bạch Thiên thậm chí xoa tay hầm hè muốn đi trộm mộ, may mắn là nguyên tắc "Công dân gương mẫu tuân thủ pháp luật" đã ngăn cản hắn.

Cuộc sống của Dư Tô và những người khác từng ngày chậm rãi trôi qua.

Mà chiếc nhẫn kia, hơn nửa tháng sau, Dư Tô lại lấy ra, thử đeo trong 2 ngày, thấy không có vấn đề gì, mới một lần nữa đeo vào.

Kế tiếp, việc kết hôn với Phong Đình được đưa vào chương trình nghị sự.

Tuy chính thức bên nhau chưa lâu, nhưng họ đã nhận thức nhau từ lâu, nên cũng không tính quá vội vàng.

Hai người bàn bạc về việc đặt mua các loại vật phẩm. Phong Đình toàn nghe Dư Tô, ngẫu nhiên đưa ra ý tưởng cũng cùng Dư Tô không mưu mà hợp.

Họ mua một căn hộ ngay trong khu chung cư này. Mặc dù không lớn như căn hộ tập thể hiện tại, mà là một căn hộ bình thường với 3 phòng 1 sảnh, cùng 1 phòng làm việc, vừa đủ cho 2 người sống, quan trọng nhất là rất gần với những người khác.

Trong khoảng thời gian này, Dư Tô không còn sinh ra cảm giác kỳ lạ như lúc mới rời khỏi nhiệm vụ nữa.

Tựa như những người khác nói, mọi chuyện đều đã kết thúc, chỉ cần không cố tình nhớ tới, liền không hề ảnh hưởng.

Ngay cả cái APP này cũng tạm thời bị gạt ra khỏi sinh hoạt của họ, rốt cuộc, vẫn còn rất lâu nữa mới đến nhiệm vụ tiếp theo. Hơn nữa theo lời của Phong Đình, nhiệm vụ cuối cùng không khó.

Nội dung là hóa thân thành ma quỷ để báo thù cho bản thân. Đường Cổ từng nói, đây đại khái là món quà mà APP dành tặng cho những người chơi sống sót đến cuối cùng.

Cha mẹ Dư Tô cũng tạm thời chuyển đến đây, thuê một căn hộ khác trong khu dân cư để giúp 2 người chuẩn bị cho đám cưới.

Gần 1 tháng chuẩn bị kỹ lưỡng, ngày cưới đã định đang đến gần.

Dư Tô và Phong Đình đã chọn ngày đến Cục Dân chính để xin giấy chứng nhận kết hôn, việc còn lại là tổ chức hôn lễ.

Biến cố liền phát sinh tại ngày này.

Sắc trời vừa sáng, Dư Tô không thể không rời giường, thay váy cưới, ngồi trước gương để chuyênviên trang điểm bôi bôi trát trát, để có một khuôn mặt xinh đẹp nhất.

Ngồi bên cạnh là phù dâu Lâm Tiểu An, thoạt nhìn còn vui vẻ hơn cả Dư Tô, liên tục cười đùa, vừa nói vừa cảm thán thở dài: "Còn nhớ lần chúng ta hẹn đi dạo phố năm ấy, cùng nhau..."

Nói tới đây lại cảm thấy hôm nay nói chuyện này không hay lắm, nên bỏ qua, chuyển chủ đề: "Khi đó cậu và Phong Đình nói chuyện riêng trong chốc lát, lúc ấy liền nghĩ giữa 2 người chắc chắn có gì đó, không ngờ bây giờ đã đi đến kết hôn! Nhớ tới còn cảm thấy mới không bao lâu!"

Dư Tô thông qua gương nhìn Lâm Tiểu An, cười nói: "Đúng vậy, thật không nghĩ tới."

Đó là lần đầu tiên Dư Tô tiến vào nhiệm vụ, vì bảo mệnh, các thể loại ôm đùi đều tung ra, mỗi câu một tiếng "đại thần". Chuyện mất mặt như vậy, sau khi rời khỏi nhiệm vụ chỉ ước gì có thể quên ngay lập tức.

Lúc ấy còn tưởng dù sao ra khỏi nhiệm vụ ai cũng không quen biết ai, về sau không còn cơ hội gặp lại nữa, nào biết vừa ra ngoài đã đụng phải hắn.

Trùng hợp hơn nữa là, rõ ràng người mình thảo luận về việc gia nhập tổ chức là Vương Đại Long, không ngờ Vương Đại Long lại quen biết với Phong Đình.

Aiz, đây đại khái chính là nghiệt duyên trốn không thoát.

Cửa phòng từ bên ngoài mở ra, Hồ Miêu trên mặt nở nụ cười gian xảo bước vào, sau đó quay đầu hướng ra phía ngoài vẫy tay: "Làm gì vậy? Mau vào đi!"

Bên ngoài vẫn không có động tĩnh.

Hồ Miêu đợi một lúc, dậm chân nói: "Ai da, có gì phải ngại ngùng? Mau mau mau, vào nhanh để cô dâu của chúng ta nhìn cho kỹ!"

Dư Tô quay đầu nhìn về phía cửa, thấy một "phù dâu" cao lớn lực lưỡng đang cúi đầu đi vào.

Lâm Tiểu An sửng sốt một chút, cười ha ha.

Hồ Miêu khụ một tiếng, cố nhịn cười nói: "Cái này nha, không phải thiếu một phù dâu sao. 4 người rút thăm, anh ta thua."

Hồng Hoa khóc không ra nước mắt ngẩng đầu, kéo kéo váy phù dâu rõ ràng là nhỏ hơn hai cỡ so với mình, đáng thương nhìn Dư Tô: "Cứu tôi."

Dư Tô nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, cuối cùng không nhịn được nữa, phụt một tiếng bật cười.

Các chuyên viên trang điểm cũng không nhịn nổi, tiếng cười trong phòng thậm chí còn vang vọng rất xa.

Mẹ Dư Tô trong chiếc váy đỏ rực rỡ đi tới, còn chưa bước vào cửa liền hỏi trước một câu: "Cười gì thế? Có chuyện gì vui như vậy?"

Chờ tiến vào phòng, nhìn thấy Hồng Hoa, bà sửng sốt vài giây, sau đó quay người, bình tĩnh bước ra ngoài.

Vài giây sau, phòng bên cạnh truyền ra tiếng cười càng to hơn.

Hồng Hoa ngửa mặt lên thở dài, bất đắc dĩ vỗ đầu nói: "Ông trời ơi, sao tôi lại xui như vậy!"

Dư Tô nhìn đám lông chân dưới váy hắn, khóe miệng giật giật, sau đó cười xấu xa nói: "Không sao, lát nữa tôi sẽ khiến họ phải chịu trận!"

Chờ Phong Đình xuất hiện ở đây trong trang phục trang trọng cùng 3 phù rể ăn mặc chỉnh tề, 2 phù dâu và 1 phù dâu giả đã chặn ngay cửa.

Hồng Hoa đứng ở đằng trước, ngẩng đầu ưỡn ngực, giữa tiếng cười của đối phương mở miệng: "Các tỷ muội, lên!"

Hồ Miêu và Lâm Tiểu An cùng nhau đi ra từ phía sau, 2 tay nâng 3 bộ váy, đồng thời nói: "Cô dâu nói, nếu muốn đón dâu, phải để tất cả phù rể thay váy!"

3 Phù rể: "......"

Phong Đình quay đầu nhìn về phía họ, nhướng mày: "Chúng ta là huynh đệ đúng không?"

Bạch Thiên: "Không phải."

Đường Cổ: "Tái kiến."

Vương Đại Long cắn răng: "Đều tránh ra, để tôi!"

Bạch Thiên vỗ vai hắn: "Thật là nghĩa khí."

Hồng Hoa híp mắt cười, cùng 2 vị tỷ muội đứng khoanh tay trước ngực, lắc lắc ngón trỏ: "Cô dâu nói là, tất cả, đều thay, nha."

Cuối cùng, 3 người lộ lông chân, mặc bộ váy không quá vừa vặn lần lượt bước vào phòng.

Đường Cổ trong bộ váy trắng đứng ở cửa, cười tủm tỉm nói: "Ai dám chụp ảnh, đừng nghĩ sống sót."

Hồ Miêu vừa định cầm điện thoại lên thì cụp xuống.

Trong bầu không khí vui vẻ (?), Dư Tô thuận lợi ngồi lên xe hoa, nhanh chóng đến sảnh cưới.

Tất nhiên, các nam nhân thay đồ lại trước khi ra ngoài. Chơi xấu chỉ để người một nhà đùa vui, không phải làm người ngoài giễu cợt.

Trình tự hôn lễ đã được tập dượt trước đó, cử hành rất long trọng và nghiêm túc, không có bất kỳ trò đùa hay tương tác lung tung rối loạn nào.

Phong Đình không có người thân đến, nhưng có rất nhiều đồng nghiệp trình diện. Ngoài ra còn có một số người chơi hắn quen biết trong quá trình làm nhiệm vụ.

Bên Dư Tô ngược lại thân thích tới không ít, nhưng không có nhiều bạn bè. Tuy nhiên, một số người trong tổ chức của La Phù đã đến. Tổ chức của Dương Quang cũng sắp xếp tất cả các thành viên có mặt. Những người này có thể coi như bạn bè chung của cả hai bên.

Hôn lễ diễn ra trang nghiêm mà lãng mạn. Toàn bộ quá trình diễn ra rất suôn sẻ, cho đến khâu trao nhẫn.

Đôi tân nhân đứng đối diện nhau trên sân khấu, dưới sự chứng kiến ​​của người thân và bạn bè 2 bên. Phong Đình cúi đầu mỉm cười, cầm chiếc nhẫn kim cương lên, nắm tay, chậm rãi đeo vào ngón áp út của Dư Tô.

Dư Tô rũ mắt nhìn, trong lòng vừa ngọt ngào vừa có chút khẩn trương.

Sau hôm nay, họ chính thức là phu thê, về sau còn cả một đời để sống bên nhau, Không biết...cuộc sống hàng ngày có diễn ra suôn sẻ không? Liệu theo thời gian họ có bắt đầu khắc khẩu vì những chuyện vặt vãnh, lông gà vỏ tỏi không?

Khoảnh khắc ngắn ngủi đó, rất nhiều suy nghĩ hỗn loạn hiện lên trong tâm trí.

Giây tiếp theo, Dư Tô nhìn thấy bàn tay của Phong Đình đang cầm chiếc nhẫn bất chợt dừng lại ở khoảng cách đầu ngón áp út.

Nhất thời không hiểu, thì thầm hỏi: "Gì vậy?"

Phong Đình cười, hạ giọng nói: "Sao lại chuẩn bị chiếc nhẫn này? Cặp nhẫn chúng ta cùng nhau mua đâu?"

Dư Tô ngẩn người: "Em càng thích cái này hơn, không được sao?"

"Nhưng......nó cùng cái của tôi không phải một đôi." Phong Đình nhìn lên, mặt mày có chút ủy khuất.

Dư Tô bất đắc dĩ cười: "Bây giờ cũng đâu đổi được nữa, chiếc nhẫn kia vẫn còn ở nhà. Trước tiên dùng cái này đi, sau này em đổi, được không?"

Phong Đình trầm mặc một lát, cúi đầu, nắm lấy một cái tay khác của Dư Tô, dùng ngón tay chạm vào chiếc nhẫn, tư thế kỳ lạ đeo nó vào ngón áp út.

Dư Tô nhìn một màn này, trong lòng hơi kinh ngạc. Tức thời, chuyện nhỏ phát sinh vào 3 tháng trước mà Dư Tô gần như đã quên mất lại hiện lên trong đầu - Lúc ấy Bạch Thiên và những người khác lần lượt thử qua, không ai có thể sử dụng chiếc nhẫn này!

Nhưng......Phong Đình cũng tính như "những người khác" sao?

Chẳng phải chính tay hắn đã đeo nhẫn vào trong vài giây trước khi mình tiến vào nhiệm vụ sao?

Dư Tô ngẩn ngơ, ngước mắt nhìn chằm chằm vào mặt Phong Đình, trầm giọng hỏi: "Vì sao anh lại đeo nhẫn bằng cách này?"

Phong Đình cười khẽ, dường như không hề hay biết: "Đang nói gì vậy? Đến lượt em rồi."

Khách khứa bên dưới vang lên vài tiếng thì thầm nho nhỏ, dường như đang thắc mắc tại sao đôi tân nhân trên sân khấu lại trao nhẫn chậm như vậy.

Hiện tại không tiện nói nhiều. Dư Tô liếc nhìn chiếc nhẫn nam bên cạnh, chậm rãi duỗi tay cầm lên, chậm rãi đeo vào ngón tay Phong Đình, nhưng nghi hoặc trong lòng vẫn không tiêu tan.

Nghi thức trao nhẫn kết thúc, các vị khách bắt đầu reo hò, ồn ào lên: "Hôn đi! Hôn đi!"

Phong Đình nhìn thoáng qua họ, sau đó quay đầu lại, dùng ánh mắt tràn đầy cảm xúc nhìn Dư Tô, hai tay ôm lấy gương mặt đối phương, chậm rãi cúi đầu, hôn lên môi.

Tâm trạng của Dư Tô đang không đúng lắm, khi nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước này kết thúc, trong lòng vẫn còn mơ hồ.

Mặt sau đến phân đoạn kính rượu gì đó, đều có chút thất thần.

Chiếc nhẫn trên ngón tay như một cây kim đâm ở trong lòng, thời khắc nhắc nhở về những gì vừa xảy ra.

Tại sao lại như vậy?

Mãi cho đến khi hôn lễ kết thúc, sắc trời dần tối, khách khứa đã về hết, nghi vấn của Dư Tô vẫn chưa được cởi bỏ.

Cần thiết nói chuyện này với Phong Đình một cách thỏa đáng, hay chính xác hơn là...làm hắn đơn độc thử lại một lần.

Họ được Vương Đại Long và những người khác tiễn về phòng tân hôn, sau đó liền sôi nổi rời đi, trước khi đi mỗi người đều chúc 1 câu: "Sớm sinh quý tử."

Dư Tô mặc kệ bị trêu ghẹo thế nào đều đạm bạc, thậm chí không hề đỏ mặt.

Bởi vì hiện tại thật sự không có tâm tình.

Chờ mọi người giải tán, trong phòng chỉ còn lại 2 người, lập tức tháo chiếc nhẫn ra đưa cho Phong Đình đang cởi áo khoác: "Giúp em đeo lại nhẫn đi."

Phong Đình vắt áo khoác ở một bên, quay đầu lại nhìn chiếc nhẫn trên lòng bàn tay kia, khẽ nhíu mày: "Tại sao?"

"Anh không thể đeo nó vào, đúng không?" Dư Tô trực tiếp hỏi.

Lông mày Phong Đình nhíu chặt hơn, trầm mặc nhìn chằm chằm vào mắt Dư Tô, qua một hồi lâu, mới chậm rãi đi tới, sóng vai ngồi cạnh Dư Tô bên mép giường tân hôn.

Hắn hít một hơi thật sâu, mở miệng nói: "Có vài lời tôi luôn muốn nói với em."

Dư Tô nhìn hắn, chờ hắn tiếp tục.

Hắn nhìn chằm chằm vào Dư Tô: "Có đôi khi em thật sự quá mức đa nghi. Có lẽ là vì đã trải qua những nhiệm vụ hung tàn đó, nên mới hình thành thói quen cẩn thận. Nhưng tốt nhất không nên đem những thói quen này áp dụng vào thực tế, nếu không...sẽ gây ra một số mâu thuẫn không đáng có."

"Ví dụ như hôm nay là ngày cưới của chúng ta, nhưng em lại bắt đầu nghi ngờ tôi chỉ vì một hành động vô ý khi đeo nhẫn? Cứ như vậy làm sao chúng ta có thể sống chung cả đời? Tôi rất lo lắng. Nếu sau này điện thoại reo mà tôi lại không trả lời trước mặt em, em sẽ nghĩ rằng tôi ngoại tình không?"

Phong Đình nắm lấy tay Dư Tô, trầm ấm nói: "Chúng ta nên sống thật vui vẻ, tin tưởng lẫn nhau nhiều hơn, được không?"

Biểu tình của hắn chân thành tha thiết, ánh mắt lộ ra thâm tình xen lẫn bất đắc dĩ, như thể có chút thất vọng với tình trạng của Dư Tô bây giờ.

Nội tâm Dư Tô chùng xuống - Tân hôn ngày đầu tiên, giữa họ liền xảy ra vấn đề.

Tuy nhiên, chuyện này nhất định phải có kết quả rõ ràng.

Bất kể Phong Đình nói thế nào, cũng phải nghiệm chứng một lần.

Không biết vì sao, trong lòng cứ mơ hồ cảm thấy chuyện tưởng chừng như nhỏ nhặt này lại vô cùng quan trọng.

Dư Tô cúi ​​đầu, rút ​​tay ra khỏi lòng bàn tay của Phong Đình, ánh mắt có chút né tránh, đặt chiếc nhẫn vào tay hắn, chậm rãi nói: "Chỉ một lần này thôi, một lần cuối cùng. Sau này em sẽ không bao giờ nghi ngờ nữa."

Phong Đình nắm chặt chiếc nhẫn, khi mở ra, lòng bàn tay liền bị cộm lưu lại một vết đỏ.

Hắn xoay người đặt chiếc nhẫn lên tấm chăn đỏ rực phía sau, đứng dậy nói: "Tôi ra ngoài một chút."

Không chờ Dư Tô đáp lại, hắn liền cất bước hướng ra ngoài cửa.

Sau khi cởi áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi trắng vừa thân, người này vẫn cao ráo tuấn tú như lần đầu tiên gặp mặt.

Nhưng giờ khắc này, Dư Tô bỗng nhiên cảm thấy có chút xa lạ.

Nhìn bóng lưng hắn xoay người đi ra khỏi cửa, Dư Tô nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn chằm chằm hắn nói: "Anh không cần phải trốn, em đã biết kết quả. Nếu anh thực sự có thể đeo nó vào, liền không cần thiết luôn viện cớ."

Cầm chiếc nhẫn kim cương lên, một lẫn nữa đeo vào, từ từ đứng dậy, nhìn nam nhân đang quay lưng về phía mình ở cửa, lạnh lùng nói: "Tôi vẫn còn ở trong nhiệm vụ, căn bản chưa hoàn thành, đúng không?"

Phong Đình không quay đầu lại, cũng không hồi đáp.

Dư Tô cắn môi, cất bước đi về phía Phong Đình, nắm lấy cánh tay hắn kéo qua, nhìn chằm chằm vào mặt hắn, nghiến răng nói: "Sao anh không nói lời nào? Trả lời tôi!"

Phong Đình gục đầu xuống, vươn tay muốn chạm vào má Dư Tô, nhưng bị quay đầu tránh sang một bên.

Dư Tô cười một tiếng, chậm rãi nói, "Giờ thì tôi hiểu rồi. Cảm giác hồi hộp bất an và quen thuộc lúc đầu đều là do nhiệm vụ nhắc nhở. Nhưng những nhắc nhở như vậy chỉ kéo dài trong vài ngày ngắn ngủi, và sẽ hoàn toàn biến mất sau đó. Tôi cần phải dựa vào bản thân để tìm ra manh mối trong những ngày kế tiếp, kết nối lại với cảm xúc ban đầu. Chỉ khi đó tôi mới có thể phát hiện ra rằng mình vẫn chưa thoát khỏi nhiệm vụ!"

Phong Đình cong môi, ánh mắt bất đắc dĩ lại tràn ngập sủng nịch, cười nói: "Em...lúc nào cũng làm mọi chuyện phức tạp lên. Nhiệm vụ của em đã kết thúc rồi. Tôi chỉ không thích dáng vẻ nghi kỵ này. Em thậm chí còn nghi ngờ cả tôi, làm lòng tôi thực sự không vui."

Hắn muốn ôm Dư Tô, nhưng Dư Tô lại lùi về sau một bước, lắc đầu: "Đừng giả vờ nữa, tôi không ngốc đến vậy. Những chuyện nhỏ nhặt trước kia còn có thể nói cho qua, nhưng hôm nay anh không thể đeo nhẫn vào tay tôi, cũng không dám làm lại lần nữa, vậy là đủ để giải thích mọi chuyện! Nói cho tôi biết, bây giờ có phải tôi nên giết những kẻ giả mạo các người không?!"

Bàn tay vươn ra của Phong Đình khựng lại giữa không trung, rồi lại buông thỏng xuống.

Hắn cười khẽ, rũ mắt nói: "Tiểu Dư, đừng hành động nông nổi."

Có vài phần thống khổ trong biểu tình của hắn.

Dư Tô nhíu mày, lạnh lùng nói: "Tôi rất bình tĩnh, không hề xúc động."

Phong Đình thở dài: "Em cho rằng...hiện tại hết thảy đều là giả sao? Vậy em làm sao có thể xác định sau khi rời khỏi nơi này, hiện thực tiếp theo đi tới là thật sự?

Hoặc là nói, làm sao em biết được thế giới mà ban đầu em sống là thật? Trong thế giới thực, liệu có thể tồn tại những thứ phi thực tế như cái APP này không? Sẽ có loại trò chơi cho phép mọi người đến một thế giới khác trong tích tắc để hoàn thành nhiệm vụ, loại trò chơi có thể khống chế con người tự sát?

Hơn nữa bất kể trong nhiệm vụ tiến hành bao lâu, ở hiện thực đều chỉ mất một cái chớp mắt, em cảm thấy tất cả điều này thực sự khả thi sao?"

Dư Tô cảm giác đáy lòng dâng lên một tia lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào Phong Đình, gian nan hỏi: "Anh rốt cuộc muốn nói gì?"

Phong Đình mỉm cười: "Ngay từ đầu, đúng vậy, ngay từ đầu, trong hiện thực của em, tất cả chúng tôi đều không tồn tại. Nếu em kiên trì rời đi, đương nhiên có thể lựa chọn giết chúng tôi, nhưng trong thế giới hiện thực kia, em chỉ còn lại một mình -

Em chỉ là chán ghét cuộc sống tầm thường nhàm chán, nên một đêm nọ đã mơ thấy một giấc mộng, mơ mình bước vào một trò chơi tử vong như vậy. Điều đó đã thay đổi cuộc sống liếc mắt một cái là có thể nhìn đến kết cục của em. Nếu thất bại trong trò chơi, em sẽ tỉnh dậy, nhưng em chưa bao giờ thất bại, cho nên... "

"Đừng có bày trò nữa." Dư Tô ngắt lời hắn: "Tôi không tin mấy lời vô lý của anh! Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ đều nói từ 'giả'. Mọi lời anh nói bây giờ cũng là 'giả'!"

"Em vẫn không hiểu." Phong Đình cười khổ: "Họ nói 'giả', không phải nhắc nhở mọi trải nghiệm trong nhiệm vụ này là giả. Chúng tôi đều ở trong giấc mộng, đều từ tiềm thức của em tạo thành. Họ nói 'giả', chính là tiềm thức của em đang nói cho em biết, toàn bộ trò chơi tử vong mà em cho là thật, thực ra...đều là giả.

Nếu không, làm sao chúng ta có thể trùng hợp quen biết nhau như vậy? Đến mức em vừa mới ngẫu nhiên gặp một người, người kia lại vừa vặn quen biết tôi?"

Dư Tô không tin, chậm rãi lắc đầu, nhìn chằm chằm Phong Đình, từng bước một lui về phía sau, trở lại phòng khách, chạy đến phòng bếp, từ giá dao rút ra con dao sắc bén nhất.

Phong Đình đi ra khỏi phòng, ánh mắt bi thương nhìn Dư Tô, chậm rãi nói: "Em thật sự muốn rời xa tôi và mọi người sao? Vậy thì hy vọng sau khi tỉnh lại, em sẽ không hối hận, sẽ không đau khổ, sẽ không tuyệt vọng vì mất đi chúng tôi. Hãy quên hết mọi thứ bây giờ và sống sót cho thật tốt. Bởi vì, dù chỉ có thể sống trong giấc mộng, tôi cũng thực sự yêu em."

2 chữ "sống sót" xuất hiện trong lời nói của hắn, đồng thời cũng xuất hiện trong quy tắc nhiệm vụ lần này.

Trong cơn hoảng hốt, thế mà lại thực sự cảm thấy lời nói của Phong Đình vi diệu phù hợp với quy tắc nhiệm vụ.

Nếu "Sống sót" của quy tắc nhiệm vụ thật mang ý nghĩa này thì sao?

Dư Tô gian nan nuốt nước miếng, cầm dao chậm rãi đi về phía hắn.

Phong Đình vẫn mỉm cười, khi Dư Tô chỉ còn cách 2 bước xa, mới mở miệng nói: "Trước khi em giết tôi, có thể cho tôi ôm em một lần cuối không? Chỉ một lát thôi."

Dư Tô không nói gì, nhìn người vừa lạ vừa quen trước mặt, cảm xúc vô cùng phức tạp.

Phong Đình bước tới, cẩn thận quan sát sắc mặt Dư Tô, sau đó vươn cánh tay, nhẹ nhàng vòng lấy bả vai, kéo người vào trong lòng ngực.

Vài giây sau, hắn buông tay ra, cúi đầu nói: "Nếu có thể, tôi thật hy vọng em vĩnh viễn không ý thức được đây là giả. Nhưng...em dường như đã quyết định. Nhớ kỹ lời tôi, khi tỉnh giấc, đừng vì chúng tôi mà đau buồn, đừng vì mất đi những người trong mộng mà thương tâm tuyệt vọng, ít nhất thì cha mẹ và em trai em vẫn chân thật tồn tại. Khi em bất lực cô đơn, hãy tâm sự nhiều hơn với gia đình. Biết đâu một ngày nào đó..."

Hắn cười khổ, đưa tay véo má Dư Tô lần cuối: "Chúng ta sẽ gặp lại nhau trong mơ."

Dư Tô có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt hắn, cũng nhìn không sót cảm xúc đau đớn không muốn xa rời của hắn.

Có lẽ vì cảm xúc và lời nói của hắn quá có tính lừa gạt, bàn tay đang cầm dao của Dư Tô lại có chút do dự.

Phong Đình nhắm mắt lại, không nói nữa.

Dư Tô đưa tay trái ra, chạm vào trái tim hắn, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ từ đầu ngón tay truyền đến.

Sau đó nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay mình, chậm rãi nói: "Nhưng anh vẫn chưa giải thích tại sao anh không thể đeo vào chiếc nhẫn này?"

Phong Đình nhắm mắt lại trả lời: "Chiếc nhẫn này chính là một phần tiềm thức muốn thức tỉnh của em. Tôi chẳng qua đã cung cấp cho nó một cơ hội để tiếp cận em. Sau đó, nó sẽ không bao giờ nghe lời tôi nữa."

Dư Tô không muốn tin tưởng lời hắn nói, cho dù hắn có thành tâm hay nói năng hợp lý đến mức nào.

Lỡ đây là nói dối thì sao? Lỡ Phong Đình thật sự và mọi người đều đang đợi ở bên ngoài thì sao? Cần thiết phải thử một lần!

Dư Tô nhìn khuôn mặt của hắn, nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, giơ dao lên, mở mắt ra, hàm răng cắn chặt đến đau nhức, rốt cuộc mới hạ quyết tâm, đâm nó vào thân thể hắn...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co