Untitled Part 36
Điền Chính Quốc vừa ra khỏi cửa đã bị gió lạnh quật vào mặt, cậu yên lặng rụt cổ, chui lên xe. Trong xe mở điều hòa, nhiệt độ lập tức ấm lên, Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm.
Ghé cửa hàng mình thường đến mua hai chiếc khăn quàng cổ, cà vạt cho anh cả nữa, đồng hồ đeo tay cho anh hai, quà tặng ba là lá trà sai người mua một tháng trước, còn cả mỹ phẩm dưỡng da cho mẹ nữa... Điền Chính Quốc tính toán nhân số một lát, rồi đến quầy điện tử, mua thiết bị chơi game mới nhất cho Trịnh Hạo Thạc.
Còn quà cho ba mẹ Kim Thái Hanh nữa, cần phải ghé qua...
Hứa Quang nhìn bóng lưng quen quen kia, cứ ngỡ là mình nhìn nhầm, xác nhận nửa ngày mới kêu một tiếng, "Điền Chính Quốc?"
Điền Chính Quốc quay đầu lại, "Anh Hứa?"
Hứa Quang đi tới, nhìn chiếc hộp trong tay Điền Chính Quốc, nhíu mày, "Em đây là..."
"Mua cho Trịnh Hạo Thạc ạ." Điền Chính Quốc cười cười.
Hứa Quang biết rõ quan hệ của Điền Chính Quốc và con trai Trịnh gia từ nhỏ đã rất tốt. Điền Chính Quốc ló đầu nhìn ra sau lưng Hứa Quang, thấy y chỉ đi có một mình, còn hơi kinh ngạc, "Anh đến một mình ạ?"
Hứa Quang gật gật đầu, sắc mặt có hơi bất đắc dĩ, "Nhóc con trong nhà gây chuyện đòi máy chơi game mới nhất, nên anh mới đến mua cho nó."
Nhóc con?!
Điền Chính Quốc kinh ngạc, "Anh Hứa... Anh Hứa kết hôn rồi?!"
Không đúng, chả phải kiếp trước anh Hứa...
Hứa Quang bị vẻ mặt kinh ngạc của Điền Chính Quốc chọc cho phát cười, "Đâu ra, là họ hàng trong nhà, anh Hứa của em vẫn là một người độc thân."
Nghe vậy, Điền Chính Quốc mới thở phào nhẹ nhõm, nếu Hứa Quang mà kết hôn thì kế hoạch của cậu sẽ bị xáo trộn.
"Em tính đi đâu thế?" Hứa Quang hỏi.
Điền Chính Quốc: "Chắc là về nhà, em mua đủ đồ rồi."
Hứa Quang cười nói: "Khéo thật, để anh đưa em về, anh có chút chuyện cần tìm anh hai em."
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn nở nụ cười, gật đầu: "Dạ!"
Điền Chính Quốc nhắn tin bảo tài xế về nhà trước, rồi lên xe cùng Hứa Quang, xe Hứa Quang màu trắng, dừng giữa một đống xe thể thao chẳng dễ thấy chút nào. Hứa Quang nhìn Điền Chính Quốc thắt dây an toàn, mở miệng dặn dò: "Em say xe thì ngủ một lúc đi, lát nữa là đến."
Điền Chính Quốc hơi kinh ngạc, không ngờ Hứa Quang còn nhớ tật say xe của cậu, Điền Chính Quốc đáp một tiếng: "Dạ."
Hứa Quang lái xe rất vững, chẳng giống người đàn ông đua xe trên đường núi kia tí nào. Nhưng Điền Chính Quốc lại nhớ, kiếp trước sau khi anh hai xảy ra chuyện, cậu nhìn thấy chiếc xe này lao thẳng trên đường đua, không hề để ý tới tốc độ, giống như đang đuổi theo cái chết.
Chỉ là cuối cùng Hứa Quang vẫn an toàn bước từ trên xe xuống, sau đó không còn chạm đến xe đua nữa.
Nghĩ đến chuyện của kiếp trước, trong lòng Điền Chính Quốc có hơi buồn bực, ngẩn người nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.
"Đúng rồi, lần trước em ngất xỉu mà, thế nào rồi?" Hứa Quang đột nhiên mở miệng hỏi.
Điền Chính Quốc lấy lại tinh thần, cậu cười cười: "Không sao đâu ạ, em hơi thiếu máu thôi."
Hứa Quang gật gật đầu.
"Đúng rồi, anh Hứa, anh quen anh hai em bao lâu rồi?" Điền Chính Quốc một bộ hiếu kỳ hỏi.
Hứa Quang cười cười: "Chắc hơn mười năm, từ lúc cấp hai tới giờ."
Ấn tượng đầu tiên của y với Điền Chính cũng không tốt lắm, khi đó Điền Chính vẫn còn là một tên trung nhị, lần đầu tiên Hứa Quang thấy anh còn suýt chút nữa đánh nhau.
Điền Chính Quốc gật gật đầu, cậu chớp mắt mấy cái, đột nhiên hỏi: "À anh Hứa này, anh biết chuyện anh hai em thích một người không?"
Hứa Quang biến sắc, "Điền Chính có người mình thích?!"
"Dạ," Điền Chính Quốc gật gật đầu, nói như thật, "Lần trước anh hai em nói là anh ấy thích một người từ rất lâu rồi, nhưng mà em hỏi thế nào anh ấy cũng không chịu nói là ai, anh Hứa có biết không?"
Hứa Quang giật giật khóe miệng, chỉ là nụ cười kia nhìn thế nào cũng hơi cứng ngắc, "Anh không biết........ Anh còn không biết Điền Chính có người mình thích."
Điền Chính Quốc chớp mắt mấy cái, "Không thể nào, em nghe anh hai nói, anh ấy quen người kia từ rất lâu rồi, không lẽ anh không biết đó là ai à?"
Hứa Quang cau mày, nghiêm túc suy nghĩ xem bên cạnh Điền Chính có ai đã quen anh từ rất lâu.
Điền Chính Quốc nhìn vẻ mặt khổ não của Hứa Quang, cười cười quay đầu lại, tiếp tục ngẩn người nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ.
Bởi vì chuyện đó, mà dọc đường Hứa Quang chẳng còn nói gì nữa, mãi đến khi tới biệt thự Điền gia mới lấy lại tinh thần. Điền Chính nhận được tin nhắn của Hứa Quang, đã ngồi ở thư phòng chờ y, chỉ là hôm nay vẻ mặt của Hứa Quang có hơi kỳ quái, như là đang đánh giá gì đó từ trên người anh.
Điền Chính mờ mịt: "Lão Hứa nhìn em làm gì?"
Hứa Quang nhìn chằm chằm Điền Chính, nửa ngày sau mới thu hồi tầm mắt, "Không có gì, chỉ cảm thấy em hơi muốn ăn đòn."
Có người mình thích mà còn không nói cho y!
Điền Chính khó hiểu nhìn Hứa Quang, "Anh động kinh cái gì đấy?"
Hứa Quang tức muốn chết, lại nhìn vẻ mặt vô tội của Điền Chính, cái gì cũng không muốn nói nữa. Điền Chính bất đắc dĩ xoa đầu y, "Rốt cuộc anh làm sao thế? Không phải thằng nhóc Vương Lượng kia bắt nạt anh đó chứ?"
"Liên quan gì đến Vương Lượng?" Hứa Quang tát lên tay Điền Chính một cái, hỏi.
Mấy ngày nay Điền Chính lén lút điều tra Vương Lượng một mình, Hứa Quang còn chưa biết những chuyện kia. Điền Chính cũng không nói nhiều, đưa những thứ mình tra được cho Hứa Quang, y nhận lấy, mở ra nhìn.
"Cậu ta làm việc thay cho Mã gia? Tại sao?" Hứa Quang cau mày.
"Không biết," Điền Chính nhíu mày, có hơi kinh ngạc, "Anh không tức giận?"
Hứa Quang tùy ý bỏ tập hồ sơ lên bàn, ngồi xuống ghế, "Anh tức cái gì? Người cậu ta hại là chú hai anh, đâu phải em không biết quan hệ của chú hai với ba anh thế nào. Nhưng mà anh thật sự không ngờ, tên nhóc này lại lợi hại như vậy."
Điền Chính hơi dựa lên bàn đọc sách, "Cho nên? Anh tính buông tha cậu ta như thế sao?"
Hứa Quang một bộ em đang đùa cái gì thế, "Sao lại thế được, xem kịch Kimi là xem kịch Kimi, chuyện cần làm vẫn phải làm."
Điền Chính nhẹ gật đầu, cầm giấy tờ rải rác trên bàn lên.
Hứa Quang nhìn anh, cuối cùng vẫn không nhịn được cảm xúc trong lòng, "Anh hỏi em chuyện này."
Điền Chính hơi giương mắt nhìn y, "Chuyện gì?"
"Em có người mình thích rồi sao?" Hứa Quang chăm chú quan sát vẻ mặt của Điền Chính.
Sắc mặt Điền Chính đỏ bừng, tay run một cái, toàn bộ giấy tờ vừa mới cầm lên lại rơi xuống. Anh căng thẳng nhìn chằm chằm Hứa Quang, khó khăn nói: "Ai ai ai ai nói?!"
Hứa Quang nhìn bộ dạng này của anh, cái gì mà không hiểu nữa, đáy lòng y chìm xuống, cố kéo khóe miệng lên, "Em được đấy, Điền Chính, có người mình thích mà không nói cho anh, còn muốn làm anh em với anh không đấy?"
Điền Chính sững sờ, "Không phải.... Từ từ."
"Được rồi, em không muốn nói thì anh không hỏi nữa." Ngoài mặt Hứa Quang vẫn nở nụ cười, nhưng trong lòng ngày càng hoảng loạn, y đứng lên, "Anh đi xử lý chuyện của Vương Lượng, tạm biệt."
"Ơ, Hứa Quang? Hứa Quang?!"
Điền Chính Quốc nằm nhoài trên tầng hai, cười híp mắt nhìn Hứa Quang rời đi từ cửa chính, còn anh hai chẳng biết tại sao lại đứng như trời trồng ở giữa phòng khách, nửa ngày sau mới quay đầu về thư phòng, cậu chậm rãi xoay người, về phòng ngủ.
Điện thoại vẫn không có động tĩnh gì như cũ, cũng chẳng biết Kim Thái Hanh chạy đi đâu rồi.
Điền Chính Quốc đợi đến lúc sắp tới giờ ngủ mà vẫn không nhận được tin nhắn trả lời của Kim Thái Hanh, đành ôm một bụng đầy nghi vấn đi ngủ.
Hôm sau, hiếm khi một nhà năm người đều có mặt, Điền Chính Quốc đưa từng món quà đã được đóng gói ra, rồi nhân cơ hội lặng lẽ nhìn lên, quầng mắt Điền Chính trước mặt đen đen, rất rõ ràng là một đêm không ngủ.
Điền Chính Quốc cười cười, không nói gì.
Gửi tin nhắn cho Kim Thái Hanh, xác định hắn có ở nhà, Điền Chính Quốc liền chuẩn bị một chút rồi ra ngoài. Tuyết rơi mấy hôm trước đã đóng băng trên đường, Điền Chính Quốc cẩn thận đi đi.
Đến nhà Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc gõ cửa một cái, không lâu sau, vẫn là Kim Thái Hanh ra mở cửa. Cũng chẳng biết rốt cuộc mấy ngày nay Kim Thái Hanh làm gì, mà dưới mắt thâm đen, tóc tai cũng có hơi rối loạn.
Điền Chính Quốc hơi kinh ngạc, "Ba mẹ cậu không ở nhà à?"
Kim Thái Hanh gật gật đầu, thò tay đụng bàn tay hơi lạnh lẽo của Điền Chính Quốc, nhíu nhíu mày, rồi mang cậu vào nhà. Điền Chính Quốc nhìn phòng khách không có chút biến hóa nào, hơi nhíu mày, vì Điền Chính Quốc đến sớm, nên vú Trương cũng chưa tới, chỉ có Kim Thái Hanh ở nhà một mình.
"Cậu... Nhà cậu không làm lễ giáng sinh à?" Điền Chính Quốc hỏi.
Kim Thái Hanh: "Không phải, gia tộc có tổ chức tiệc, tôi không muốn đi."
Hắn không có hứng thú với những cuộc xã giao dối trá đó, còn không bằng ở nhà làm bài với Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc yên lặng gật gật đầu, đặt ba chiếc túi trong tay xuống, "Cái này tặng cho cô chú." Điền Chính Quốc chỉ chỉ hai chiếc túi màu đen, "Còn đây là cho cậu."
Điền Chính Quốc lấy ra một chiếc khăn quàng cổ màu đen kẻ Kimông, giống cái cậu đeo trên cổ như đúc.
Lỗ tai Kim Thái Hanh đỏ lên, hắn cẩn thận nhận khăn quàng cổ, "Quà... Ở trên lầu."
Điền Chính Quốc nhíu mày, chẳng lẽ quà Kim Thái Hanh tặng cậu rất lớn sao?
Cậu lên lầu cùng Kim Thái Hanh, lần này Kim Thái Hanh không mang cậu đến thư phòng, mà là phòng ngủ của hắn. Đây là lần đầu tiên Điền Chính Quốc vào phòng ngủ của Kim Thái Hanh, phong cách căn phòng rất giống với hắn, đơn giản sạch sẽ, không có áp phích quảng cáo lung ta lung tung, cũng chẳng có mấy loại sách kỳ quái.
Điền Chính Quốc đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Kim Thái Hanh dẫn Điền Chính Quốc đến trước máy tính hắn, bật sáng màn hình vốn tối đen vì không có tác động, Điền Chính Quốc sững sờ nhìn hình ảnh trên màn hình.
Trông như một website mới vừa được thiết kế, tổng thể rất đơn giản, trên đó ghi gửi cho Điền Chính Quốc. Kim Thái Hanh giới thiệu năng lực của website một chút, nói đơn giản thì đây là một kho vấn đề nhỏ, Điền Chính Quốc có thể tìm kiếm đề bài, cũng có thể làm trong đó, đề làm sai có thể lưu lại, đồng thời còn có thể phân loại.
"Còn có thể viết bút ký, đồng hồ đếm ngược nữa, cũng có thể khóa màn hình." Kim Thái Hanh phô bày từng chức năng, "Thời gian có hơi vội vàng, nên hiện tại chỉ mới hoàn thành những thứ này..."
Bên trong còn có một phân loại, là vấn đề của thầy giáo nhỏ.
"Còn nữa..." Kim Thái Hanh bất động thanh sắc mở một chức năng, "Có thể viết nhật ký, ghi lại tâm tình của mình trong đó, nhật ký là bảo mật, tâm tình là mở ra, hiện giờ người có thể nhìn thấy chỉ có tôi."
Kim Thái Hanh đứng lên, nhìn về phía Điền Chính Quốc, thanh âm có hơi sốt sắng: "Món quà này... Điền Chính Quốc cậu sao thế?"
Sắc mặt Điền Chính Quốc trắng bệch, hốt hoảng nhìn màn hình máy tính, cậu quay đầu nhìn Kim Thái Hanh, giọng nói hơi run rẩy: "Là do... Cậu làm?"
Kim Thái Hanh hơi dừng lại, rồi khẽ gật đầu một cái, "Ừ."
"Cậu..." Điền Chính Quốc há miệng, nhưng lại không thể thốt ra lời nào. Máu trên mặt cậu không còn lại một giọt, giống như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Kim Thái Hanh lo lắng cậu sẽ bị ngã, tiến lên muốn đỡ cậu, nhưng Điền Chính Quốc lại giống như bị hoảng sợ, mãnh liệt lùi ra sau một bước. Bàn tay Kim Thái Hanh cứng đờ giữa không trung, Điền Chính Quốc nhìn hắn, "Tôi không sao, không có chuyện gì..."
Cậu muốn động viên Kim Thái Hanh, nhưng cậu cảm thấy cả người mình sắp rơi vào hỗn loạn rồi, cuối cùng đành phải ném một câu tiếp theo, "Tôi về trước." Rồi vội vội vàng vàng xuống lầu rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co