Untitled Part 47
Đại ca đã chạy rồi, đàn em cũng đành giải tán ngay lập tức. Vẻ mặt của bạn học xung quanh đều vô cùng mờ mịt, không hiểu tại sao Vương Bằng Vũ lại đột nhiên bỏ chạy. Điền Chính Quốc thấy hắn chạy cũng chẳng thèm cản, mà quay đầu nói với Trịnh Hạo Thạc: "Giúp tao xin nghỉ nhé, tao với Kim Thái Hanh ra ngoài chút."
"Hả? À, ok." Trịnh Hạo Thạc mờ mịt đáp.
Ngoại trừ lúc ra tay thì Kim Thái Hanh vẫn luôn yên lặng đứng cạnh hành lang. Như thể đang tách biệt khỏi đoàn người, chỉ là thoạt nhìn càng lạnh nhạt hơn so với trước kia.
.
Điền Chính Quốc dẫn hắn ra khỏi lớp học, trên sân thể thao không có ai, tuyết rơi đọng lại trên mặt đất.
"Thế nên, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" Điền Chính Quốc dừng lại dưới một gốc cây, rồi quay đầu nhìn Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh dừng lại, tầm mắt hơi lệch sang bên cạnh, Điền Chính Quốc lại đi theo tầm mắt của hắn, "Sao?"
Chỉ có ba ngày ngắn ngủi, mà Kim Thái Hanh đã gầy đi trông thấy, khí thế cũng yếu hơn so với trước kia. Điền Chính Quốc thực sự rất lo lắng, nhưng vẫn nhịn không được mà hỏi, "Cậu sao vậy?"
"Ông... Qua đời rồi." Kim Thái Hanh thấp giọng nói.
Điền Chính Quốc ngẩn người, kiếp trước khi cậu tiếp quản Điền gia, mới bắt đầu để ý đến xung quanh, mà khi đó ông Kim đã sớm biến mất rồi.
"Cậu..." Điền Chính Quốc dừng lại, có chút không biết nên nói gì.
Kim Thái Hanh đưa tay phủi tuyết trên xà đơn, chống tay một cái rồi ngồi lên, hắn cũng không nhìn Điền Chính Quốc, mà ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào những bông hoa tuyết đang bay trên bầu trời. Bởi vì có tuyết, nên trời hơi âm u, chẳng thấy ánh mặt trời đâu.
"Tôi đã sống cùng ông từ nhỏ." Kim Thái Hanh thấp giọng nói, "Tuy ông rất nghiêm túc, nhưng... Lại đối xử với tôi rất tốt."
Điền Chính Quốc không mở miệng, cũng ngồi ở xà đơn bên cạnh, yên lặng nghe Kim Thái Hanh nói.
"Ông thích uống trà, nên ông đã dạy trà đạo cho tôi, nhưng tôi không thể nào thích nó được, tôi thích đánh nhau hơn, nên ông đã đưa tôi đi học tán đả." Xà đơn bị tuyết rơi đến lạnh lẽo, nhưng Kim Thái Hanh lại chẳng cảm thấy gì, "Sau đó, tôi theo cha mẹ vào thành phố đi học, chỉ trở lại thăm ông vào ngày tết hàng năm."
Điền Chính Quốc yên lặng nghe.
"Tôi..." Giọng nói của Kim Thái Hanh càng ngày càng nhẹ, "Tôi cho là ông sẽ luôn ở đó, nên chưa từng chủ động về thăm ông, cũng rất ít khi nói chuyện với ông."
Hắn cho là, mỗi năm gặp một lần là đủ rồi.
"Thế nhưng, bây giờ ông không còn ở đây nữa rồi." Kim Thái Hanh nhẹ giọng nói.
Điền Chính Quốc nghiêng đầu, nhìn thiếu niên còn rất trẻ này, trong mắt hắn vẫn đang mang theo sự mờ mịt, "Cậu đang đau khổ."
Kim Thái Hanh cúi đầu, nhìn chằm chằm dấu chân trên nền tuyết đến phát ngốc, "Đây là đau khổ sao?"
Ngột ngạt, nặng nề, khó thở, như là không thể nào Kimi lên nữa.
"Con người ấy... Sinh lão bệnh tử là chuyện bình thường." Điền Chính Quốc nhắm mắt lại, nghĩ đến cảnh cậu đưa người nhà mình đi ở kiếp trước, "Cậu không có cách nào lựa chọn, chỉ có thể ở bên người nhà cậu khi họ còn sống, bảo vệ họ thật tốt, khiến họ Kimi vẻ."
Nhưng hắn đã không làm thế.
Kim Thái Hanh buông ánh mắt xuống, ngón tay nắm xà đơn hơi căng lại, lần đầu tiên cảm nhận được mùi vị hối hận.
Nửa ngày sau, hắn đột nhiên mở miệng, "Mẹ hỏi tôi có muốn ra nước ngoài du học không."
Điền Chính Quốc sững sờ, quay đầu nhìn Kim Thái Hanh.
Trên mặt Kim Thái Hanh không có cảm xúc gì, như chỉ thuận miệng nói thế mà thôi.
Điền Chính Quốc nhớ lại, đúng là kiếp trước sau khi chia lớp, cậu chưa từng nghe tên Kim Thái Hanh, hơn nữa lúc khóa bọn họ tốt nghiệp, thủ khoa là một cô nữ sinh, thế nên... Kim Thái Hanh học lớp 10 xong liền ra nước ngoài, mãi đến năm năm sau mới trở về sao? Chẳng trách trước kia không ai biết đến sự tồn tại của Kim Thái Hanh.
Nếu Kim Thái Hanh mà đi du học, sau này cậu không thể chơi chung với hắn nữa, huống chi còn lệch giờ, khả năng liên hệ ngày càng ít, cũng sẽ dần phai nhạt. Nghĩ thế, Điền Chính Quốc hơi mất mát, nhưng vẫn áp chế cảm xúc trong lòng, đáp một tiếng, "Ừ."
"Nhưng mà tôi đã từ chối rồi." Kim Thái Hanh bình tĩnh nói, không hề ý thức được mình đã để lại một quả bom lớn tới mức nào.
Điền Chính Quốc mãnh liệt quay đầu, ngẩn ngơ nhìn hắn, "Cậu từ chối rồi? Tại sao..."
Ánh mắt của Kim Thái Hanh nhẹ nhàng đảo qua người Điền Chính Quốc, hắn quay đầu, nhảy xuống từ trên xà đơn, "Lạnh quá, chúng ta trở về thôi."
"Không, từ từ." Điền Chính Quốc vội vàng đuổi theo Kim Thái Hanh, hỏi: "Cậu thật sự từ chối rồi à? Tại sao?"
Kim Thái Hanh vẫn yên lặng đi về lớp học, nghe được âm thanh Điền Chính Quốc lải nhải bên cạnh, cuối cùng gương mặt vẫn luôn căng thẳng cũng thả lỏng.
Vì sao lại từ chối, thật ra Kim Thái Hanh cũng không thể nói rõ, chỉ là lúc mẹ hỏi, suy nghĩ đầu tiên của hắn là nếu như mình đi, Điền Chính Quốc nhất định sẽ rất đau lòng, mà nếu có người bắt nạt Điền Chính Quốc, thì hắn cũng không có cách nào bảo vệ cậu. Hơn nữa hắn vẫn chưa dạy hết chương trình học cho Điền Chính Quốc, lỡ như sau này cậu không hiểu bài thì phải làm sao bây giờ, huống hồ...
Ánh mắt của hắn hơi trầm xuống, nếu có một ngày Điền Chính Quốc biến mất, thì hắn có hối hận vì lúc này đã rời đi hay không?
Nên hắn đã từ chối mẹ mình.
Lúc nói ra lời từ chối, hắn đột nhiên cảm thấy trước đây mình luôn sống trong một thế giới kỳ quái, sau đó bị Điền Chính Quốc kéo ra ngoài.
Điền Chính Quốc hỏi vài tiếng mà Kim Thái Hanh không trả lời, đành phải yên lặng xoa mũi. Trong lòng cậu còn có chút suy nghĩ tưởng bở, không chừng là vì đại lão không nỡ rời xa cậu?
Nghĩ thế còn cảm thấy Kimi một chút.
Chẳng qua chuyện này có tính là cậu đã biến đổi Kim Thái Hanh tương lai hay không?
Đợi đến khi hai người về lớp, giáo viên chủ nhiệm đã đứng trên bục giảng, chỉ là hai người một là học sinh đứng đầu khối, hai là học sinh tai to mặt lớn, giáo viên chủ nhiệm cũng không nói gì, chỉ Kimng tay bảo hai người nhanh chóng về chỗ.
Thành tích của Điền Chính Quốc tạo nên phong ba rất lớn trong khối, may là có điểm cuối kỳ xong liền được nghỉ đông, không thì chắc là Điền Chính Quốc sẽ bị một đám người vây xem.
Ngày tết đầu tiên Điền gia chỉ ở nhà, qua hôm thứ hai mới đến chỗ ông Điền ăn cơm. Năm nay ăn tết sớm hơn bình thường, có điểm được nửa tháng là tới tết, Điền Chính Quốc dọn dẹp đồ đạc trong căn hộ, chuyển về biệt thự.
Tết sắp đến, chuyện trong công ty cũng không còn nhiều, bình thường Điền Chính và Điền Nghiêm cũng có thể nghỉ ngơi ở nhà. Điền Chính mới vừa nhắn tin cho Hứa Quang xong, đã nhìn thấy em trai hấp tấp chạy qua hai người, "Anh cả, anh hai, em ra ngoài một lúc nhé."
Vừa dứt lời, cửa đã đóng lại.
Sắc mặt Điền Chính tối sầm, trong lòng biết rõ em trai mình đi tìm tên Kim Thái Hanh kia.
Ngược lại là Điền Nghiêm, trước kia luôn bận việc ít về nhà, còn không biết chuyện của Điền Chính Quốc nên hơi buồn bực, "Em ấy đi đâu thế?"
Điền Chính dựa ra sau, khó chịu nói, "Đi tìm thằng nhóc Kim gia chứ gì nữa."
Điền Chính Quốc vừa ra ngoài, đã nhìn thấy Kim Thái Hanh đứng chờ ở cửa, cậu ngại ngùng cười cười, bước hai ba bước xuống bậc thang, chạy đến bên cạnh Kim Thái Hanh, "Tôi đến muộn."
Kim Thái Hanh lắc đầu, đeo lại khăn quàng trên cổ Điền Chính Quốc.
"Nhưng mà thật sự không ngờ, vậy mà cậu lại thích xem phim." Điền Chính Quốc cười cười, ngồi ở sau xe cùng với Kim Thái Hanh, còn Kimi vẻ hỏi thăm tài xế một chút.
Kim Thái Hanh hơi dừng lại, yên lặng gật đầu.
Thật ra hắn cũng chẳng có hứng thú gì với phim điện ảnh, chỉ là đúng lúc nhìn thấy Điền Chính Quốc đăng bài, tìm người xem phim chung với cậu, nên mới đi theo.
Sắp tới tết, chất lượng của những bộ phim được chiếu lúc này cũng rất cao, Điền Chính Quốc chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một bộ phim hành động, cho dù nội dung có nhàm chán thì xem đánh nhau tạm cũng được.
Thế nhưng
"Ra quyền quá chậm."
"Lực eo không đủ."
"Động tác không ổn."
Điền Chính Quốc yên lặng nhìn Kim Thái Hanh, giật giật khóe miệng, "Chỉ là phim thôi mà..."
Kim Thái Hanh thấy ánh mắt Điền Chính Quốc không đặt lên người nam chính trong bộ phim nữa, khó chịu trong lòng mới phai dần, "Kỹ năng diễn xuất không tốt, đánh nhau không được, còn không bằng tìm người nào học võ đến diễn."
Điền Chính Quốc thở dài.
Xem phim xong, Điền Chính Quốc hơi ủ rũ, tuy cậu rất thích bộ phim này, nhưng cậu thật sự không có cách nào phản bác lại Kim Thái Hanh, chỉ có thể buồn bã.
Tầng bốn khu thương mại là khu ăn uống, hai người chọn một quán mì. Điền Chính Quốc chọn món xong, chỉ yên lặng cúi đầu chơi điện thoại, đồ ăn lên cũng chỉ yên lặng ăn. Kim Thái Hanh hơi bất an nhìn Điền Chính Quốc, không biết có phải là cậu đang giận hay không.
Điền Chính Quốc cũng không hề tức giận, chỉ là hơi phiền muộn, không muốn nói chuyện lắm.
Cơm nước xong, hai người vốn định đến trung tâm thành phố để ngắm cảnh tối, nhưng Điền Chính Quốc lại có chút không muốn đi nữa.
"Kim Thái Hanh, không thì" Trước mặt Điền Chính Quốc xuất hiện một con vịt xấu xí, lông vàng bù xù, vừa nhìn đã biết là thú nhồi bông của con nít, "Đây là cái gì?"
"Tặng cậu." Kim Thái Hanh đưa con vịt nhỏ cho Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc nghiêng đầu, nhìn thấy vô số thú bông trong máy gắp thú bên cạnh.
Kim Thái Hanh hơi thấp thỏm nhìn Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc thở dài, cũng không tiện buồn chán nữa, cậu nhíu mày, hỏi: "Cậu còn có thể gắp được cái này nữa à?"
Kim Thái Hanh gật đầu.
Điền Chính Quốc không tin, cậu chỉ vào một chú thỏ bông dễ nhìn bên cạnh, "Vậy cậu gắp cái này đi."
Kim Thái Hanh thấy Điền Chính Quốc không tức giận thì không chút do dự bỏ tiền, khống chế tay gắp đến một góc độ nào đó rồi không do dự ấn xuống nút gắp. Điền Chính Quốc ngờ vực đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, trán cũng đã dán vào mặt kính, rõ ràng cậu thấy còn một chút nữa mới tới chú thỏ, không hề tin rằng Kim Thái Hanh sẽ gắp trúng.
Thế mà sau khi tay gắp hạ xuống, thật sự bắt được một chú thỏ, chú thỏ nhỏ run run rẩy rẩy bị gắp lên, nhìn như sẽ lập tức rơi xuống, vậy mà lại cứng rắn chịu đựng đến lỗ thả mới chịu rơi xuống.
Điền Chính Quốc cầm hai con thú bông nhỏ bé, vẻ mặt mờ mịt, "Cái này... Đơn giản thế à?"
Kim Thái Hanh gật đầu: "Biết tính góc là được."
Điền Chính Quốc không tin, tự thử hai lần, kết quả chẳng gắp được cái gì. Điền Chính Quốc không phục, lại bỏ thêm hai đồng tiền xu vào, nhưng tay vừa mới đặt lên tay cầm, đã cảm nhận được sự ấm áp truyền đến từ sau lưng.
Kim Thái Hanh nửa khóa Điền Chính Quốc vào trong lồng ngực của mình, tay phải nắm chặt bàn tay của Điền Chính Quốc, đồng thời nhẹ nhàng điều khiển mấy cái. Đợi đến khi tay gắp di chuyển đến một vị trí nào đó, Kim Thái Hanh mới nới lỏng tay ra, thấp giọng nói bên tai Điền Chính Quốc, "Ấn."
Giọng nói trầm thấp, lại mang theo sự phấn chấn của thiếu niên.
Điền Chính Quốc nghe được giọng hắn, theo bản năng ấn xuống nút bấm bên trái, tay gắp hạ xuống, thế mà gắp được một chú thỏ bông. Điền Chính Quốc ngơ ngác ôm chú thỏ trong ngực, hơi không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Kim Thái Hanh đã lùi ra sau một bước, nhưng cậu lại phảng phất như cảm nhận được hơi thở của Kim Thái Hanh đang rơi lên cổ mình.
Tim đập bình bịch.
Điền Chính Quốc mờ mịt nắm chặt cổ, rồi lại nhận ra bàn tay này cũng vừa bị Kim Thái Hanh nắm, cậu mãnh liệt bỏ tay xuống, không biết nên làm thế nào để hạ nhiệt độ trên mặt.
Đây là... Gì thế này?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co