Chương 2
Mưu tài hại mệnh
Chính Quốc hít sâu một hơi, nhìn lướt qua hình của chồng trước, nhanh chóng trả lại máy tính bảng cho thư ký. Ông cụ Kim cẩn thận quan sát vẻ mặt của cậu thiếu niên, cảm thấy có phần kỳ quái.
Đứa cháu trai này của ông có bề ngoài và khí chất xuất chúng, rất nhiều người vừa nhìn đã si mê, nhưng lần đầu tiên nhìn mà lộ rõ vẻ chán ghét muốn vứt đi thì đúng là chỉ có một mình cậu thiếu niên trước mặt thôi.
“Cháu... không hài lòng à?” Ông cụ Kim không nhịn được nhíu mày Chính Quốc lắc đầu. Trong lòng cậu biết rõ, Kim Thành Nam là nam chính, tư chất thông minh, từ nhỏ đã đi thẳng một đường ngược bạn cùng lứa. Người ưu tú như vậy mà cậu còn ra vẻ không hài lòng thì chỉ thể hiện bản thân không biết điều thôi.
“Có người từng nói... cháu là một người không thú vị.” Chính Quốc dừng một chút, nhớ lại gương mặt cao ngạo trịch thượng của Kim Thành Nam khi nói lời này.
“Tính tình của cháu rất tầm thường. Đi siêu thị thích mua đồ ăn giá rẻ, sẽ vui mừng hí hửng vì được giảm giá. Cháu đọc không hiểu mấy quyển sách văn nghệ uyên bác thâm sâu, cháu thích xem phim và chơi game hơn. Cháu không thể bình phẩm được năm sản xuất và nơi sản xuất rượu nho, cháu chỉ biết uống
trà sữa size lớn, ăn kem rắc đầy vụn chocolate, vừa gặm gà chiên vừa uống cola ướp lạnh”
Chính Quốc len lén nuốt một ngụm nước miếng.
“Những thứ mà cháu thích đều rất bình dị, tóm gọn chỉ là ăn uống chơi bời. Nhưng cháu trai của ngài rõ ràng thuộc loại người có chí hướng lớn.” Chính Quốc nghiêm túc nhìn về phía ông cụ Kim : “Thế nên không phải cháu không hài lòng với anh ấy mà là cháu không xứng với anh ấy”
Quãng đời còn lại quý báu biết bao nhiêu, tôi không xứng với cháu trai của ngài đâu.
“Đúng vậy.” Điền phu nhân liếc Chính Quốc một cái, hiếm khi bệnh vực cậu: “Đứa nhỏ này bị cả nhà chúng cháu chiều hư rồi. Cả ngày chỉ biết chơi game, không có đầu óc kinh doanh, càng không yêu thích hay có sở trường thứ gì hết. Tương lai của Thành Nam rất xán lạn, cần một người cùng chí hướng làm bạn đời.”Ông cụ Kim nhíu mày, thoạt nhìn có chút không vui.
“Vậy ý của hai người là muốn làm trái lời hứa à?”
Nhà họ Điền cũng từng có một thời huy hoàng, nhưng người thừa kế không biết phấn đấu, không theo kịp đợt sóng thời đại nên bị đánh văng lên bờ. Có điều khi ông nội Điền còn sống rất biết cách xử sự, khi người khác khắp nơi lưu tình thì ông cụ Điền khắp nơi lưu ân, trong đó bao gồm nhà họ Kim khi đó còn chưa có chút danh tiếng nào.
Hai nhà quyết định hôn ước, đáng tiếc thời điểm đó nhà họ Điền chỉ có một đứa con trai độc nhất, còn đã có người trong lòng. Vì vậy hai ông cụ lại thương lượng một hồi, đẩy hôn ước tới đời đám cháu.
Chỉ trong hai mươi năm ngắn ngủi, nhà họ Kim phát triển thành xí nghiệp bất động sản, đuổi kịp thời cơ tốt, có vốn sản nghiệp bản xứ, lại phát triển theo hướng thời đại mới nên thành tích cao ngất tận trời, cổ phiếu đưa lên sàn chứng khoán liên tục tăng gấp đôi hết lần này đến lần khác.
Lại nhìn nhà họ Điền kinh doanh đồ uống, cũng từng là ông lớn trong ngành, thương hiệu cũng nổi danh. Nhưng sau khi đủ loại đồ uống khác nhau quật khởi thì nghiệp vụ điên cuồng suy giảm, không sáng tạo cái mới, càng không đưa ra chính sách cải tiến số lượng tiêu thụ. Nhà họ Điền lúc này đã ngừng dây chuyền công xưởng, chỉ có thể dựa vào sản xuất thùng đựng nước để duy trì hoạt động.
Địa vị hai nhà đổi ngược cho nhau nhưng ông cụ Kim coi trọng lời hứa, chịu mang cháu trai Kim Thành Nam tương lai sẽ thừa kế nhà họ Kim đến liên hôn cũng đủ thấy thành ý của ông cụ.
“Một lời hứa của chú đáng giá ngàn vàng, đương nhiên chúng cháu không thể làm trái lời hứa được.” Điền phu nhân hơi nghiêng người về phía trước, nét mặt cung kính: “Thành Nam và Chính Quốc thật sự không hợp nhau. Cháu cả gan hỏi một chút, nhà họ Kim còn có ai đã đến tuổi nhưng chưa lập gia đình không?”
Ông cụ Kim có vẻ cũng lường trước sẽ có tình huống như vậy, giơ tay ra hiệu, thư ký trung niên lập tức mở máy tính bảng ra, một lần nữa đưa tới cho Chính Quốc .
“Trong đây còn vài người phù hợp, cháu nhìn thử xem”Chính Quốc thoáng thả lỏng, nhận máy tính bảng lướt xem, bên trên là tư liệu cơ bản của mười mấy người đàn ông nhà họ Kim, còn kèm hình chụp nữa.
Chính Quốc chậm rãi lướt xem, trong lòng lại nói thầm, những người này đời trước cậu đều ít nhiều gặp qua, tương lai sau này bọn họ đều có nhân duyên của mình, giờ lựa chọn chẳng phải gieo họa cho người ta sao?
Lật tới trang cuối cùng, ánh mắt Chính Quốc dừng lại tại phần tài liệu ở cuối, hai mắt đảo một hồi, nhìn không chớp mắt như gặp trúng món yêu thích vậy, ngay cả hai tay cũng dần buông thõng, không mân mê nữa.
Phần tài liệu này không có hình chụp, nhưng trong ô "Họ tên" viết rất rõ ràng ba chữ: Kim Thái Hanh .
Kim Thái Hanh là ai?
Chính là ông chú chết sớm đã đưa cho nam chính cổ phần giá trị trên mười tỷ kia. Cả đời không lập gia đình, dưới gối không có lấy một đứa con riêng. Là nhân vật thần bí mà Chính Quốc gả vào nhà họ Kim gần bốn năm nhưng chưa một lần gặp mặt.
So với một người còn sống sờ sờ,Chính Quốc càng cảm thấy người này chính là một trong những bàn tay vàng của nam chính.
Cô độc cả đời, chẳng có quan hệ thân thiết với ai, cuối cùng còn tặng toàn bộ cổ phần công ty nhà họ Kim trong tay cho nam chính, chết lặng yên không một tiếng động.
Một công cụ hình người quá thê thảm.
“Người này... cháu có thể gặp không ạ?” Chính Quốc đưa máy tính bảng về, trong mắt có chút tò mò: “Sao ở đây không có hình của anh ấy thế ông?”Ông cụ Kim cầm máy tính bảng, vừa thấy tên người bên trên thì vô thức ngừng thở, ánh mắt cũng sững lại.
Một lúc lâu sau, ông cụ Kim ngẩng đầu nhìn về phía thư ký trung niên, giọng nói mang theo sự tức giận: “Ông Lý, sao ông lại bỏ cả Thái Hanh vào đây!”
“Xin lỗi ông chủ. Thư ký trung niên bất an đẩy kính mắt: “Là lỗi của tôi, tôi lập tức xóa tài liệu của cậu chủ Thái Hanh đây ạ”
Điền phu nhân ngồi bên cạnh nghe vậy thì mắt hơi đảo, luôn cảm thấy cái tên "Kim Thái Hanh "hơi quen quen.
“Ông nội Kim , anh ấy... sao vậy ạ?” Chính Quốc yên lặng nhớ lại thời gian Kim Thái Hanh qua đời ở đời trước, chẳng lẽ bây giờ người này đã sắp không qua khỏi à?
“Thái Hanh ...” Ông cụ Kim xoa nhẹ trán, ánh mắt lơ đãng toát ra thương tiếc.
“Nó không phải cháu trai ông, nó... là con trai ông”
“Tôi nhớ ra rồi.” Điền phu nhân bừng tỉnh ngước mắt lên: “Trước đây chú từng tuyên bố với truyền thông báo chí rằng muốn để con thứ hai kế thừa sản nghiệp nhà họ Kim . Hình như tên cậu ấy là Kim Thái Hanh , đang tiếc không lâu sau lại...”
“Haizz.” Ông cụ Kim thở dài một hơi, mệt mỏi khoát tay, gương mặt già nua quay sang Chính Quốc .
“Cháu trai à, tình hình của Thái Hanh hơi khác thường chút, cháu nhìn lại đi.”
Chính Quốc nhìn chằm chằm đôi mắt đã hơi mờ đục của ông cụ, chẳng biết sao có thể cảm giác được ông cụ đang âm thầm mong mỏi mình hỏi tới.
Chúng Quốc có nghe qua tình huống của ông chú này. Đời trước khi tham gia tiệc riêng của con cháu nhà họ Kim , tuy không thấy mặt Kim Thái Hanh nhưng lại nghe không ít lời đồn thổi liên quan đến đối phương.
Vốn là con cưng của trời, 23 tuổi đã học xong tiến sĩ trở về từ nước ngoài, điển trai trầm ổn, khí chất xuất trần, làm việc kín kẽ không chỗ hở, chững chạc trưởng thành, nhất thời nổi bật không ai sánh kịp.
Ngay khi ông cụ Kim chuyển giao từng phần nhà họ Kim cho anh ta thì lại bất ngờ xảy ra tai nạn xe cộ, Kim Thái Hanh tận mắt thấy mẹ chết đi, còn bản thân lại rơi vào tình cảnh tàn tật.
Từ đó về sau, Kim Thái Hanh khuất dần khỏi tầm mắt mọi người, những gì liên quan tới chuyện này bị nhà họ Kim giữ kín như bưng. Ngay cả Chính Quốc gả vào nhà họ Kim bốn năm cũng biết rất ít, chỉ có thể nghe trong lời buôn dưa của mấy người họ hàng.
“Chính Quốc vừa ý phần tài liệu này chứng minh hai người rất có duyên.” Điền phu nhân nở nụ cười thỏa mãn được như ý: “Không bằng cứ.”
“Cô im đi.” Ông cụ Kim giương mắt, không chút khách khí cắt ngang lời bà Điền . Bởi vì quanh năm đứng ở chỗ cao, một khi ông cụ lên tiếng thì đều tản ra áp lực khó tả.
“Tôi muốn nghe ý của đứa bé này”
Điền phu nhân có hơi lúng túng, nhưng lại không dám làm gắt với ông cụ Kim, chỉ có thể trừng mắt liếc Chính Quốc, trong ánh mắt hàm chứa rất nhiều sự uy hiếp.
Chính Quốc không rảnh quan tâm bà ta, nếu cậu không nhớ lầm, đời trước Kim Thái Hanh qua đời ngay sau khi mình sinh con. Tính theo thời gian bây giờ thì chính là một năm sau.
Mình chỉ cần ở bên cạnh Kim Thái Hanh đủ một năm là có thể hoàn thành nhiệm vụ liên hôn, còn có thể cách xa công thụ chính của tiểu thuyết, tính thế nào cũng xem như có lợi.
Sau khi quyết định, Chính Quốc giương mắt, nghiêm túc nhìn về phía ông cụ Kim : “Cháu cảm thấy có thể thử một chút ạ.”
“Chuyện này..” Ông cụ Kim nhìn đôi mắt trong veo của cậu, có hơi không đành lòng. Đứa nhỏ này vừa tròn mười tám tuổi, khoảng cách giữa mười tám và ba mươi tám không phải là con số nhỏ. Chứ đừng nói tình hình của Thái Hanh lại đặc thù như thế.
“Hay là ông sắp xếp cho hai đứa gặp nhau một lần nhé?” Ông cụ Kim mềm giọng, gương mặt lộ ra vài phần nhu hòa.
Chính quốc hơi ngạc nhiên. Đời trước khi mình liên hôn với Kim Thành Nam thì quyết định ngay trong vòng nửa tiếng đồng hồ, cũng không thấy ông Kim cẩn thận như vậy.
Thấy Chính Quốc đồng ý, Điền phu nhân rất hài lòng: “Quyết định vậy đi, lần sau cháu dẫn Chính Quốc tới nhà.”
“Không cần lần sau.” Ông cụ Kim vung tay lên: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay đứa nhỏ này đi với tôi một chuyến luôn”
Điền phu nhân ngây ra một lúc, thấy ông cụ Kim dẫn Chính Quốc rời đi thì vội cầm túi xách đuổi theo, nhưng lại bị vệ sĩ vô tình ngăn lại ở cửa phòng bao.
“Điền phu nhân, cụ Kim nói chỉ dẫn đứa bé kia đi thôi. Bà ăn tạm cái gì trước đi, một bàn đồ ăn này đã trả tiền rồi.” Thư ký trung niên nở nụ cười lịch sự công thức hóa,ngăn trước người Điền phu nhân, cản lại ánh mắt bà ta.
Đời trước Chính Quốc đã sớm hiểu biết phong cách nói là làm của ông cụ Kim , nhưng đúng là lần đầu thấy ông cụ sốt sắng không kịp chờ đợi như vậy.
Còn cả thư ký Lý kia nữa. Đời trước sau khi ông cụ Kim bị bệnh, ông ấy bắt đầu đi theo Kim Thành Nam, người kiêu ngạo như chồng trước còn phải kính cẩn với ông ấy ba phần, chưa từng nghe qua ông ấy làm sai chuyện gì.
Chính Quốc lơ đãng liếc mắt quan sát vẻ mặt ông cụ Kim , thấy gương mặt nhăn nheo của ông cụ mang theo vài phần kích động, cứ như một sản phẩm nằm trên kệ đã lâu không ai mua, bất ngờ được một vị khách không có mắt nhìn hàng hỏi thăm, còn ra giá cao muốn mua lại.
Chính Quốc nhịn xuống lòng kích động muốn nhảy xuống xe, hít thở sâu vài hơi.
Chiếc xe sang trọng vững vàng ngừng trước một tòa biệt thự, ông cụ Kim đi đứng nhanh nhẹn, không chờ vệ sĩ đuổi theo đã mở cửa xe đi nhanh vào biệt thự, lúc bước chân lên lầu nhanh lạ thường.
“Ông đi nói với Thái Hanh trước một tiếng, cháu ngồi đây chờ chút nhé.” Ông cụ Kim tinh thần sáng láng, ném cho Chính Quốc một câu như vậy rồi xông lên tầng hai. Chính Quốc đứng dưới phòng khách ngắm nhìn bốn phía, đáy lòng âm thầm suy tư xem muốn quét dọn toàn bộ biệt thự này cần mất thời gian bao lâu.
Đời trước từ khi gả cho Kim Thành Nam , đối phương dứt khoát tiết kiệm nhân viên vệ sinh luôn. Tuy trong nhà có một dì người làm, nhưng đó là do mẹ Kim Thành Nam phái tới, nói là người làm còn không bằng nói là người giám sát.
Ngày thường không làm việc thì thôi, Chính Quốc dùng máy giặt bà ta cũng khinh thường ra mặt, cứ như cậu lười khủng khiếp vậy.
“Mời vị khách này ngồi.” Bên cạnh vang lên giọng nói, Chính Quốc xoay người, thấy một thím trung niên bưng nước trà và bánh ngọt nhỏ, cười tủm tỉm nhìn mình.
“Không biết cậu thích uống gì nên rót chút trà xuân, xin đừng chê.” Thím ấy khom người rót trà, Chính Quốc nắm quai chén trà nói cảm ơn, có phần dè dặt.“Thư ký của cụ Kim nhắn tin cho tôi rồi.” Thím giúp việc đặt bình trà xuống, ý cười trong mắt rất rõ ràng: “Tôi họ Dương, năm nay 48 tuổi, từ nhỏ tôi đã đi theo mẹ cậu Thái Hanh , sau đó theo cậu ấy, tôi đã hầu hạ ở đây mười lăm năm”
“Chào thím Dương ạ.” Chính Quốc khôn khéo chào hỏi: “Cháu là Chính Quốc , ba tháng trước vừa tròn sinh nhật mười tám tuổi, bây giờ là sinh viên năm nhất đại học Tấn Thành.”
“Đi học rất tốt.” Thím Dương hơi mất tự nhiên nắm vạt tạp dề, mắt nhìn hướng trên lầu, muốn nói lại thôi.
“Có vấn đề gì sao thím Dương?” Chính Quốc theo tầm mắt thím Dương nhìn lên tầng trên, rất yên tĩnh, không chút tiếng động nào.
“Chỉ là muốn nhắc nhở cậu một câu, lát nữa cậu gặp cậu Thái Hanh thì dù xảy ra chuyện gì cũng đừng tùy tiện chạm vào cậu ấy.” Thím Dương có hơi khó xử: “Lần trước có một điều dưỡng không biết chuyện, bị thiếu gia đẩy từ tầng hai xuống, ngã không nhẹ đâu.”
Chính Quốc ngớ người, sao nhà họ Kim nhiều chuyện vậy! Có người mưu tài thì thôi, giờ còn có người hại mạng nữa chứ!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co