Chương 13
Tô Dạ có chút gian nan mở mắt, ca ca đã về, chỉ bỏ lại một cái áo khoác cho y, trên đó vẫn còn nhiệt độ cơ thể của hắn, Tô Dạ đem áo ôm vào lòng. Chắc hắn đã cảm thấy hối hận rồi? Là vì câu nói cuối cùng kia dọa đến hắn sao? Hay là hắn đã sớm biết mình thích hắn? Vẫn là cảm thấy mình nói chuyện rất ghê tởm? Tô Dạ ảo não nghĩ. Y đã biết ca ca sẽ hối hận, chỉ là không nghĩ tới lại nhanh như thế. Cuối cùng còn bỏ lại y mình một mình mà đi. Nhưng dù gì hắn cũng có để lại áo khoác của hắn a, kỳ thật ca ca cũng không phải vô tình như vậy. Tô Dạ càng nghĩ càng không còn khó chịu như lúc đầu.
Biết chính mình không thể ngủ ở nơi này, không nói đến sẽ bị cảm lạnh, mà đối với thân thể đang bị như thế này rất không tốt. Gian nan nương theo bức tường đứng lên, hậu huyệt có chút đau rát, hẳn là do lúc côn thịt lần đầu đi vào làm cho bị thương, cảm giác được trên đùi có cái gì đó chảy xuống, phát hiện ra đó là tinh dịch, mặt Tô Dạ nháy mắt đỏ bừng. Nhìn nhìn xung quanh xác định không có ai, nghĩ nghĩ, trước nên lau khô đã. Tô Dạ lấy ngón tay dính 1 chút tinh dịch chảy xuống từ đùi, chậm rãi đưa vào trong miệng. Này chính là mùi vị của ca ca sao? Tô Dạ không cảm thấy thứ này bẩn, ngược lại cảm thấy mùi vị rất tốt, thế là lại lau một ít ăn luôn [thiết nghĩ các reader đừng nên đọc khúc này khi đang ăn =))) ]. Đây là tinh dịch của ca ca a,Tô Dạ mặt có chút đỏ nghĩ, không thể lãng phí thứ này, có thể nếm được mùi vị của ca ca, y nằm mơ cũng không nghĩ được.
Tuy rằng sau này không biết phải làm sao để đối mặt với ca ca, nhưng lúc này đây, đối với y mà nói thực quý báu. Bị chán ghét cũng thành thói quen, cùng lắm thì sau này tận lực không xuất hiện trước mặt ca ca.
Áo của Tô Dạ đã rách gần hết, không thể mặc trở về, thế là mặc áo của ca ca vào. Áo mùa thu nên không quá dày nhưng Tô Dạ lại cảm thấy thực ấm áp, quan trọng nhất là nó có mùi hương của ca ca. Lại xử lí phía dưới một chút, cảm giác có chút nóng rát với đau, cái đó của ca ca quá lớn, lúc bắt đầu còn chưa được chuẩn bị tốt liền trực tiếp đi vào, sau đó lại làm kịch liệt như vậy, đau cũng khó trách, thời điểm đang làm bị khoái cảm xâm chiếm hết tâm trí nên cũng không cảm nhận được cơn đau này.
Tô Dạ lung tung kéo quần lên rồi mới có chút khó khăn hướng ký túc xá đi đến.
"Tiểu Dạ, cậu rốt cuộc muốn ôm cái áo này thêm bao nhiêu ngày nữa??" Từ buổi tối hôm đó, Tô Dạ trở về Trầm Nhạc liền cảm thấy là lạ, trên người quần áo thay đổi không nói, còn không nói cho hắn vì sao lại về muộn như thế. Hơn nữa qua ngày hôm sau, còn tỉ mỉ đem chiếc áo kia giặt một lần lại một lần, rồi mỗi ngày đều mang theo đi học! Sao y lại xem trọng chiếc áo đó như vậy?Cũng không giống áo của mỹ nữ, chẳng lẽ vị kia là một nữ cường? Nhưng vì cái gì mà áo của một mỹ nữ lại được mặc trên người Tiểu Dạ? Nhưng chiếc áo kia nhìn cũng có chút quen mắt a? Thân hình của vị mỹ nữ kia so với Tiểu Dạ hình như lớn hơn? Trầm Nhạc càng nghĩ càng nhức đầu. Cảm thấy chính mình sắp điên rồi.
Tô Dạ không để ý hắn, tiếp tục cúi đầu đi đường. Kỳ thật y cũng rất do dự, muốn đem áo trả lại, nhưng lại cảm thấy sợ khi nhìn thấy ca ca, chính mình cũng đã từng nói sau này tận lực không xuất hiện trước mặt hắn, nhưng không đến một ngày y liền hối hận, bởi vì y phát hiện, không thấy được người mình thích, thật sự rất khó khăn, nếu như dễ dàng, thì mình đã sớm quên đi ca ca. Thế là nghĩ chỉ còn cách lấy lý do trả lại áo cho hắn thì có thể cùng hắn nói chuyện một lần. Đem quần áo trả lại cho ca ca, y có thể thề sau này sẽ không đi gây phiền phức cho ca ca nữa. Nhưng không biết xảy ra chuyện gì, sắp qua một tuần rồi mà Tô Dạ vẫn chưa gặp được Lục Tử Hiên, giống như đối phương cũng cố ý trốn tránh như y. Điều này làm cho Tô Dạ rất khó chịu.
Ngay khi Tô Dạ đi đến khu giảng đường, đột nhiên nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia ở khu B, Tô Dạ lúc này cũng không để ý Trầm Nhạc gọi to, trực tiếp chạy qua.
"Ca ca."
Nhìn đến người đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, Lục Tử Hiên sắc mặt thay đổi, mà Phương Oánh đứng bên cạnh vẻ mặt càng mờ mịt. Cô nhớ rõ nam sinh này ở trong bộ bí thư. Sao lại gọi Lục Tử Hiên là ca ca?
"Này là của áo của ca, đã được giặt sạch rồi." Tô Dạ đưa gói to trong tay cho Lục Tử Hiên.
Lục Tử Hiên nhìn thoáng qua gói to trong tay Tô Dạ, không lấy, trực tiếp kéo Phương Oánh lướt qua Tô Dạ, đi lên tầng.
"Tôi không cần nữa, cậu vứt đi."
Nghe Lục Tử Hiên nói, Tô Dạ kinh ngạc đứng tại chỗ. Hắn không cần nữa?
"Tử Hiên, chậm một chút... Đó là ai vậy?" Phương Oánh một bên cố gắng bước nhanh để đuổi kịp hắn, một bên hỏi.
"Không biết."
"Vậy sao lại gọi cậu là ca ca?"
Tô Dạ vẫn nhìn bọn họ, thẳng đến khi hai người đi xa, vẫn còn thất thần đứng ở nơi đó. Lúc này Trầm Nhạc đuổi tới nơi, thở hồng hộc.
"Tớ nói này Tiểu Dạ, cậu chạy cũng thật nhanh nha. Áo này là của của Lục Tử Hiên? Cậu làm sao mà quen biết hắn vậy?"
Tô Dạ không nhìn Trầm Nhạc mà vẫn còn nhìn chằm chằm vào cầu thang mà hai người kia bỏ đi. Hắn nói không biết mình là ai... Hắn nói hắn không cần... Còn kêu mình vứt áo đi...
"Tiểu Dạ, cậu ngơ à? Nàyy, cậu làm sao vậy?"
"Hả? Cậu làm sao mà khóc? Tiểu Dạ, cậu đừng khóc a."
"Ngu ngốc, ai khóc, lên lớp đi."
Tô Dạ lấy tay lau nước mắt trên mặt, kéo Trầm Nhạc hướng khu giảng đường đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co