Truyen3h.Co

Tự truyện

Haizz

Bach_Ly_Phong

Dạo này cũng mệt cho t quá, t vs thằng ngốc kia vẫn vậy thôi. Vẫn ngồi ở cạnh nhau, dù cách nhau có 1 bước chân thôi như tâm xa vạn dặm... T thực mệt mỏi, mỗi khi vô tình nhìn thấy nó, mỗi khi nó nhìn t cười, mỗi khi nó gọi tên t, mỗi khi nó đưa cho t thứ gì đó, mỗi khi chạm vào nó, t ko thể ngừng đau lòng, ko thể ngừng xao động, đôi lúc t cũng nghĩ chẳng phải đau buồn quá, vốn dĩ thời gian trôi qua cũng đã gần 2 tháng kể từ ngày đó r, nc mắt t đã ko rơi, tim t đã bớt nhói, t cũng đã dần mất đi thói quen nhìn nó mỗi ngày, dành hết mọi sự quan tâm chăm sóc cho nó rồi, chỉ còn tại sao t vẫn ko quên đc bóng hình nó, giống như cái cách mà t in bóng hình của thằng bn thân nhất đã bỏ rơi t vào trong tim vậy. Sắp kết thúc tất cả rồi, ngày mai là lễ tổng kết trường rồi, vậy là t vs nó sẽ cùng tốt nghiệp, chỉ còn 2 tuần nữa là thi đầu vào cấp 3, t vs nó sẽ vĩnh viễn cách xa nhau, mỗi đứa đi trên 2 con đường song song nhau, mai sau có lẽ nó sẽ dần phai nhạt trong t, những kí ức về nó, nụ cười dịu dàng, tiếng cười vui vẻ, tính cách trẻ con, sự tức giận, bối rối, bận tâm, lo lắng, ngơ ngơ ngác ngác, kì quặc hết chỗ ns, hc giỏi nhưng lúc nào cũng tự ti, ham chơi, chẳng khác nào con mèo nhỏ. Này, t chỉ muốn ns là t rất yêu quý m, t đã từng xem m như bn thân của t vậy. Mặc dù t bik sẽ ko có kết quả tốt, t vẫn lao theo con đường ấy. Mặc dù t bik m vs t ko bao giờ chung 1 thế giới. Vậy mà.....vậy mà..... Xin lỗi đã để m lo lắng, t lúc nào cũng tự làm tổn thương bản thân mik hết. Nếu t có thể vô tư như m thì liệu t có tự làm t đau đến vậy ko? T nghĩ là t rất ngưỡng mộ m. M thân thiện, học giỏi, nhiều bn bè yêu mến, m là lớp phó của lớp, còn t chỉ là 1 đứa mờ nhạt, ít bn, lúc nào cũng nhoi nhoi như con trai, t còn nghĩ là liệu t có xứng đáng để làm bn m ko nữa cơ. Nhưng dù sao thì cũng rất cảm ơn m vì đã luôn ở bên cạnh t, cảm ơn m vì đã ko bỏ rơi t cả gần 1 năm trời, có lẽ khoảng thời gian đó vs t là quá đủ rồi, t ko cần gì nữa. 3 tháng còn lại, t trả m về bên lớp trưởng, mong là nó sẽ trở thành bn thân của m, 1 đứa bn tốt hơn t.
Hi vọng là từ này về sau m vẫn sống tốt, tìm đc người luôn đối xử tốt vs m, tốt hơn t vì nó sẽ ko ích kỉ như t, cám ơn, cám ơn m rất nhiều vì chấp nhận 1 đứa ích kỉ như t.
Rất vui vì gặp đc m
From: Bn cùng bàn của m
To: Bn cùng bàn của t
16/10/2004
Thư này t gửi đến bn cùng bn cũ của t, người đã cùng t trải qua cả gần 1 năm học trời, có lẽ lúc m đọc đc bức thư này thì t đã ko còn ở bên cạnh m nữa, hi vọng trong 1 tương lai xa nào đó, m có thể đọc đc nó, có lẽ lúc đó m sẽ chẳng còn nhớ t là ai đâu, cũng sẽ chẳng còn nhớ năm này là năm lớp mấy nữa, nhưng ko sao, mong m đừng giận t tại sao quá lạnh lùng, nỡ lờ đi cảm giác của m, xin hãy hiểu cho t, cho nỗi đau của 1 ngày đó.....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co