Truyen3h.Co

Tuổi 18 ( HOÀN )

Chương 9

KimChiNam2711

Cậu khẽ hôn lên trán anh, một nụ hôn mang tính trấn an nhưng bàn tay phía dưới lại không hề dừng lại. Ngón tay thon dài, đẫm chất bôi trơn lạnh lẽo, bắt đầu trêu đùa xung quanh lối nhỏ khép chặt, chậm rãi xoa dịu những nếp nhăn đang co thắt vì lo sợ.
Khi cảm nhận được sự bài xích của Mục Chỉ Thừa dần dịu đi, ngón tay đầu tiên của Vương Lỗ Kiệt mới từ từ tiến vào. Anh run bắn người, một tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ kẽ răng. Cậu không đẩy vào ngay mà dừng lại ở đốt ngón tay đầu tiên, chờ anh thích nghi.
—"Ngoan... thả lỏng nào," – Vương Lỗ Kiệt thì thầm, giọng cậu khàn đặc vì nhẫn nhịn. Cậu dùng tay còn lại vuốt ve dọc hông anh, tạo ra những kích thích khác để phân tán sự chú ý của Mục Chỉ Thừa khỏi cơn đau lạ lẫm phía dưới.
Mục Chỉ Thừa bặm môi đến trắng bệch, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mông lung. Cảm giác có vật lạ xâm nhập khiến anh thấy hổ thẹn, nhưng hơi ấm lan tỏa từ những nơi Vương Lỗ Kiệt chạm vào lại khiến anh không cưỡng lại được mà bắt đầu nghênh đón.
Khi ngón tay thứ hai, rồi thứ ba được đưa vào, không gian yên tĩnh chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng nước nhầy nhụa phát ra từ nơi giao thoa của cơ thể. Vương Lỗ Kiệt bắt đầu xoay chuyển, tìm kiếm điểm yếu nhất trong cơ thể anh.
— "Mục Chỉ Thừa, nhìn em..." – Cậu gằn giọng, buộc anh phải mở mắt đối diện với thực tại.
—"Anh nhìn xem, bên trong anh đang bao lấy em chặt thế nào."
Lời nói trần trụi khiến mặt Mục Chỉ Thừa đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Anh không thể trốn tránh được nữa. Sự trưởng thành của Vương Lỗ Kiệt không chỉ nằm ở cơ thể, mà còn ở cách cậu tước đoạt sự kiêu ngạo của anh bằng sự dịu dàng đầy tàn nhẫn này.
Vương Lỗ Kiệt rút tay ra, mang theo một vệt nước óng ánh dưới ánh đèn. Cậu không để anh kịp thở phào, ngay lập tức thay thế vị trí đó bằng sự cứng nóng đã sớm đạt đến giới hạn của mình. Cậu áp sát tai anh, hơi thở nóng rực:
— "Em không nhịn được nữa rồi."
Vương Lỗ Kiệt không vội vã tiến công ngay lập tức. Cậu dùng sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc để xoa dịu sự căng thẳng của người dưới thân.Sự quan tâm tỉ mỉ này còn đáng sợ hơn cả sự thô bạo, bởi nó khiến Mục Chỉ Thừa cảm thấy mình đang bị bóc tách tận cùng, cả về thể xác lẫn linh hồn.
Khi cảm nhận được sự mềm mại đã đủ để đón nhận , Vương Lỗ Kiệt chậm chạp nhưng kiên định thúc mạnh. Mục Chỉ Thừa ngửa cổ, đôi mắt trợn trừng vì cảm giác lấp đầy quá mức đột ngột. Một tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng, anh vô thức bấu chặt móng tay vào bắp tay rắn chắc của đối phương, để lại những vệt đỏ dài.
Cậu dừng lại, trán tì lên trán anh, mồ hôi của cả hai nhỏ xuống, hòa lẫn vào nhau. Vương Lỗ Kiệt thở hắt ra, giọng nói run rẩy vì phải kiềm chế bản năng nguyên thủy:
— "Thả lỏng... Thừa Thừa, nhìn em, đừng trốn tránh..."
Mục Chỉ Thừa mơ hồ nghe thấy tên mình được gọi, anh hé mắt, nhìn thấy gương mặt Vương Lỗ Kiệt đang vặn vẹo vì dục vọng và cả sự xót xa dành cho mình. Sự thừa nhận trong lòng anh cuối cùng cũng chiến thắng lý trí. Anh chủ động vòng chân qua hông cậu, một hành động như lời mời gọi, cũng là sự đầu hàng hoàn toàn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co