i
Iktsuarpok ...
Lơ lững giữa chờ đợi và buông xuôi...
.....
Tôi không nhớ nó đến từ khi nào
Có lẽ từ bên kia đồi thông ...
Trước đó, tầm bốn ngày trước, vợ tôi vừa qua đời, tôi chuyển về nhà bố mẹ, bỏ hết đống công việc chất chồng trên văn phòng công ty, miễn cưỡng chạy về cho tròn nghĩa vụ ...
Tôi chưa từng thấy nó trước đây. Kể cả mẹ tôi, bà cũng không nhớ mặc dù tôi đã miêu tả rất chi tiết.
Buổi chiều thoang thoảng hương hồng chín, sau khi tưới nước ướt đẫm gốc cây hồng trước sân. Tôi ngó xuống bàn chân chợt thấy có cánh hoa trắng bám lẫn với bùn.
Vợ tôi thích hoa màu trắng, nhìn thoạt đầu giống hoa hồng, nhưng nó màu trắng
"Mỗi bông hoa đều mang ý nghĩa ... "
Sana từng nói như thế
Tôi chẳng quan tâm, còn không biết nổi tên loài hoa đó, mặc dù đôi khi tôi thấy cô ấy cắm chúng trong nhà
Nhưng bây giờ thật sự lại muốn biết ...
Có điều ...
Tiếc là đóa hoa cuối cùng cũng đã héo khô trước khi tôi rời khỏi
...
Nó xuất hiện thình lình, đứng ngay hàng rào gỗ, nhóm chân nhìn tôi và mỉm cười toe toét
Đó là một đứa bé gái
Nó tầm tám chín tuổi, tóc dày ngắn tới vai, cười hở cả lợi. Thoáng nhìn quen mắt, cố nhớ cũng không nhớ được. Nó mặc váy trắng, đeo balo hình chim cánh cụt, móc khóa thỏ ăn cà rốt
Hàng rào cũng không cao, nên nó đứng vịnh tay, bám kẻo ngã ngang ra sau. Dáng vẻ bối rối, chân tay lóng ngóng, mặt đỏ dần dần, phì phò thở
Chỉ duy nhất, nụ cười vẫn rạng rỡ, chăm chú nhìn tôi
Nó làm tôi nhớ tới vợ ...
A .. con bé có răng thỏ, cô ấy cũng có
- Mina-tan!
Nó gọi tôi, giọng be bé đáng yêu.
Tôi trước giờ không ưa trẻ con, nhưng mà nhìn nó lại cảm thấy đầy yêu mến. Tôi cười, từ góc cây chậm rãi đến tường rào
Nó thôi nhóm lên, đầu nhỏ vừa tới ngang rào, đầu ngước chờ đợi. Đến khi thấy tôi, dường như đã từng quen biết
- Mina-tan! Con đợi người thật lâu ...
tbc
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co