Chương 17
.
.
.
.
.
.
Tỉnh Nam chỉ cảm thấy tinh thần nàng càng ngày càng sa sút, vẻ mệt mỏi lộ hẳn ra ngoài, tối đến thì liên tục mất ngủ, tỉnh táo đến nỗi chỉ còn biết lặng thinh nhìn trần nhà tối u, ban ngày đi làm đầu đau như búa bổ, thái dương co giật loạn cả lên.
Điềm báo bệnh mau như núi đổ mà.
Thật ra bệnh cũng không nặng cho lắm, chẳng qua chỉ là lao lực quá độ, làm mãi sinh ốm, phát sốt một chập rồi cũng khỏi. Nàng cũng không lưu tâm.
Kỳ thật công việc cũng không nặng nhọc, tuy Sa Hạ cứ hay bám lấy nàng, nhưng cô rất hiểu chuyện, không cần nàng phải lo lắng, thể lực cũng không có khả năng bị kiệt quệ.
Chỉ là nàng cứ cố ngăn không cho bản thân nghĩ tới Tỉnh Đào, cố ép mình trấn tĩnh trước vẻ lãnh đạm đầy chán ghét của Tỉnh Đào, cố tìm đủ cách không để chính mình có thời gian buồn rầu nản chí, những điều đó khiến nàng dần cảm thấy có phần khó chống đỡ.
Chẳng hạn như hôm qua, vừa nhận cuộc gọi của Sa Hạ trong phòng khách, Tỉnh Đào mặt mày hầm hầm, ném vỡ cả tách trà, bảo nàng cút ra ngoài, cút đi xa xa mà nghe điện, nàng phải dùng rất nhiều khí lực mới giữ nổi vẻ bình tĩnh trên mặt.
Không sai, nàng không bực tức, cũng sẽ không nổi cáu, sẽ không uất ức, nhưng nàng vẫn có cảm giác “tổn thương”. Đôi khi, dù có kiềm chế thế nào, lòng nàng vẫn đau âm ỉ.
Hiện là giờ nghỉ trưa, Sa Hạ đã tan lớp, từ trường học chạy đến hàng ăn gần công ty, cùng nàng dùng cái món Hoành thánh nấu cay khiến chóp mũi người ta cứ đầm đìa mồ hôi.
Sa Hạ đặc biệt thích ăn ở các hàng quán nhỏ, không phải vì giá cả phải chăng, mà vì trong nhà hàng sang trọng hai người toàn phải ngồi nghiêm chỉnh ở hai góc bàn. Ở những nơi nhỏ bé, xoàng xĩnh như chỗ này, hai người chỉ còn cách dồn lại một góc, tay chạm tay chân đụng chân, hoàn toàn là không khí gắn bó thân thiết.
“Tỉnh Nam…”
“Ừ?”
Tỉnh Nam cầm cái bát nghi ngút khói, xớt vài viên hoành thánh cho cô. Cô nhóc đang tuổi phát triển cơ thể, bữa trưa chỉ ăn một bát hoành thánh thì làm sao đủ.
“Chị có nhớ… hôm nay… là ngày gì không?”
Sa Hạ lấy muỗng quấy nước súp thơm phức trong bát, ấp a ấp úng nói, dường như có phần mắc cỡ, nhưng giọng nói lại không giấu được sự hưng phấn, con ngươi sâu thẳm đen huyền phản chiếu ánh sáng từ cửa tràn vào, thật là rực rỡ lấp lánh.
“Đúng rồi… Sinh nhật em! Sắp tròn mười tám tuổi rồi ha!”
Tỉnh Nam giật mình, rõ chán, nàng đúng là mệt quá hóa hồ đồ, lại quên hết sạch một chuyện hệ trọng thế.
“Hay là chúng ta đến chỗ khác ăn đi, phải mừng sinh nhật em cho đàng hoàng một chút, quà thì để tối tôi tặng sau nhé?”
“Không hề gì, ở đây ăn cũng rất ngon!”
Sa Hạ vội giữ chặt cái bát, ngượng nghịu đưa tay vuốt vuốt vành tai đo đỏ của mình.
“Có điều… tối chị có rảnh không? Qua nhà tôi đi… Thế nào?”
“Được.”
Tỉnh Nam gật đầu, chấn chỉnh lại tinh thần.
“Tôi mang bánh ngọt qua cho em. Có quà gì em đặc biệt thích không?”
Nàng vốn muốn tan ca về nhà thả sức làm một giấc. Nhưng qua ngày hôm nay, Sa Hạ sẽ hoàn toàn tự lập. Một ngày sinh nhật vô cùng ý nghĩa. Bất kể thế nào, nàng đều không thể để cô thất vọng được.
Không biết có phải là ảo giác không, chỉ chớp mắt mặt Sa Hạ càng đỏ hơn, hé môi nửa ngày mới “Ừ” một tiếng.
“Có đấy…”
“Hả, là cái gì? Tan tầm tôi đi mua liền.”
“À…”
Sa Hạ dường như rất ngượng ngùng, ngoảnh mặt đi không nhìn nàng, mải chọc mấy viên hoành thánh trong bát.
“Cái này… để tối nói sau… Chị nhớ qua là được rồi.”
“Ha…”
Nhóc con còn ra vẻ bí hiểm. Nàng mỉm cười cưng chiều, xoa nhẹ mái đầu xinh xinh của Sa Hạ.
“Nhất định phải tới đó.”
“Đương nhiên rồi.”
“Đúng bảy giờ đến nhà tôi nha, không được đến muộn đâu đấy.”
"Biết rồi."
“Tôi sẽ ở nhà đợi chị mãi thôi… Nếu chị dám không đến… Tôi…”
“Được rồi, biết rồi, sáu giờ năm mươi tôi nhất định sẽ đến, có được chưa?”
Dùng bữa xong, nàng lại cùng Sa Hạ tán dóc một lát, thời gian nghỉ ít ỏi còn lại vốn định để chợp mắt chút đỉnh lại đi tong rồi. Lúc trở về công ty, đầu nàng cứ kêu lên ong ong, đau đến mức phải không ngừng ấn huyệt thái dương.
“Quản lý Danh, cô về rồi. Bình tổng tìm cô đó.”
Trợ lý chào nàng với vẻ mặt sợ hãi.
“À? Tôi biết rồi, cảm ơn.”
Tỉnh Nam có dự cảm không hay. Hai ngày nay tình trạng rất tệ, gây ra không ít sai sót, nàng đã bị cảnh cáo qua nhiều lần rồi.
Quả nhiên mới đẩy cửa vào đã thấy Tỉnh Đào xanh xám mặt mày, hung hăng ném bản hợp đồng về phía nàng:
“Em làm ăn kiểu gì vậy? May là em đã làm cho Bình thị nhiều năm rồi, loại sai lầm này cũng mắc phải! Tự mà xem lấy!”
Tỉnh Nam bị cơn thịnh nộ của cô làm cho chấn động, cuống quít nhặt lên xem kỹ.
"Viết thiếu một số không! Em có biết thiếu một số không thì lệch mất bao nhiêu không?! Công ty chịu bao nhiêu tổn thất? Em tự tính thử xem! Có bồi thường nổi không? Em mau nói tôi biết, em tính trả lại thế nào đây?"
Tỉnh Nam đứng thộn ra kinh ngạc, quả thật không thể tin vào hai mắt mình, nửa ngày vẫn không nói được một chữ.
Hoàn toàn không dám tưởng tượng, thời điểm đầu óc nàng xây xẩm lại gây nên một sai lầm tai hại đến thế.
“Em có hoa mắt không? Cứ thả hồn lên mây, không lo chú tâm, toàn nghĩ cái gì vậy? Đầu óc em để đâu hả? Có phải đang học theo tụi ranh con yêu đương bộp chộp không? Em lớn rồi, sao không nhìn lại coi mình tới đâu!”
“Xin lỗi chị… Tiểu thư…”
Nàng thì thào, cả người mướt mồ hôi như vừa mới tắm xong, tay chân lạnh ngắt.
“Bắt đầu từ mai em đừng đến làm nữa. Chỗ này không cần đồ ăn hại.”
Tỉnh Đào nổi giận đùng đùng, giở giọng lạnh băng.
“Em phải bồi thường đó, một đồng cũng không được thiếu, tự nghĩ biện pháp đi!”
“Vâng… Tiểu thư…”
Nàng đờ đẫn nghĩ. Bồi thường thế nào đây? Dù có đi bán nội tạng cũng chưa chắc trả được một phần mười.
“Trả không nổi chứ gì?”
Tỉnh Đào hơi nhếch mắt lên, lạnh lùng nói.
“Cần gì lo, vị tiểu thư họ Thấu kia của em đâu? Không phải mới đi gặp nó về sao? Các người thân thiết vậy, đến nhờ nó không phải là êm chuyện rồi sao? Tóm được nó thì sớm muộn gì hai mươi phần trăm cổ phần công ty của Thấu gia cũng thuộc về tay em, tôi nói không sai chứ?”
Tỉnh Nam chỉ cảm thấy mắt mũi tối sầm, huyệt thái dương rung lên dữ dội, khó thở kinh khủng, nửa buổi cũng không thốt được một tiếng.
Nàng đứng thừ người rét run một lúc, cảnh trước mặt cứ mờ rồi lại rõ, hết rõ lại mờ, rất lâu mới thở nổi. Lờ đờ xoay người đi, chậm chạp nhích được hai bước, nàng lại quay đầu lại, thều thào không ra hơi giải thích:
“… Em sẽ… tự nghĩ cách…”
Nàng rất muốn nói, tôi và Sa Hạ hoàn toàn không có gì hết, hoàn toàn không như nàng nghĩ, nhưng đối diện khuôn mặt lạnh lùng đến cực điểm của Tỉnh Đào, lại không nói nên lời. Lúc định mở miệng nói, một cơn chóng mặt bất thần ập đến, bản năng muốn giơ tay ra chống đỡ, lại không có thứ gì để bám vào, dường như mới đầu là va mạnh vào bàn, sau đó lại chật vật ngã xuống.
Mơ màng nghe thấy tiếng hét kinh hãi, nhưng gần như chỉ trong giây lát, nàng đã không còn nghe thấy gì nữa.
***
Khi tỉnh lại, dưới thân là chiếc giường êm ái, mở mắt nhìn lên trần phòng quen thuộc của mình, nàng hốt hoảng một lúc rồi mới buông tiếng thở dài.
“Dậy rồi à?”
Nàng giật mình xoay đầu nhìn, người ngồi bên cạnh rõ ràng là Tỉnh Đào.
“Tôi đưa em về nhà, bác sĩ vừa mới đi.”
Vẻ mặt Tỉnh Đào vừa như yên lòng mà lại có phần tức giận.
“Đồ ngốc này, bị bệnh cũng không biết gọi điện mời bác sĩ Tô tới khám, để té xỉu trong công ty, em muốn hù tôi chết à!”
“Thật xin lỗi…”
Vẫn còn hơi ngẩn ngơ, có lẽ do thái độ của Tỉnh Đào lúc này quá tương phản với trước lúc nàng bị mất ý thức, hại nàng nhất thời không kịp thích ứng.
“Ngốc…”
Tỉnh Đào dường như thở dài, đưa tay véo mặt nàng một cái như thể muốn trút giận, nhưng giống như sợ làm đau nàng, không dám mạnh tay. Cảm giác ấm áp làm Tỉnh Nam thấy như tê dại.
“Bây giờ thấy thế nào? Vừa nãy bác sĩ có tiêm thuốc cho em.”
“…Hơi… chóng mặt.”
Tỉnh Nam dè dặt nói. Đâu chỉ đơn giản là chóng mặt, nhưng nàng sợ nói ra, cái biểu hiện dịu dàng bình tĩnh không có thực trong khoảnh khắc này sẽ vỡ ra rồi bay biến đi mất.
“Đương nhiên rồi, em đang sốt mà.”
Tỉnh Đào giơ tay vén mớ tóc bệt mồ hôi khỏi trán nàng. Động tác tuy cẩu thả, nhưng lại mang theo sự hiền hòa hiếm thấy.
“Nằm yên nghỉ ngơi chút cho tôi, ở nhà tĩnh dưỡng vài ngày rồi hẵng hay. Có chỗ nào không thoải mái thì nói tôi biết ngay đấy, tôi gọi bác sĩ đến.”
Tỉnh Nam “Ừ” một tiếng, vẫn ngây ngốc ngước nhìn gương mặt tiêu soái đó. Kỳ thật, nét đẹp của Tỉnh Đào đã gần tới độ hoàn mỹ, nhưng bờ môi mím chặt và đường quai hàm rắn rỏi làm cô nhìn có cái vẻ lạnh lùng cách biệt. Lúc này, cơ mặt cô giãn ra nên trông có phần nhu hòa, quả thật như một người hoàn toàn khác với cái kẻ bộ dạng lạnh tanh lúc chiều.
Vừa nhớ tới cái bản hợp đồng khiến cho trời long đất lở kia, nàng lại nhổm dậy bất an:
“Cái bản…”
Tỉnh Đào lập tức nhìn thấu suy nghĩ nàng, lại càn rỡ véo véo mặt nàng:
“Em đừng lo, ngoan ngoãn nằm đây ngủ một giấc đi. Ngốc gì đâu, em có bán cả da thịt xương cốt cũng đâu được mấy đồng, làm sao giải quyết được, cuối cùng cũng không phải nhờ Đại tiểu thư ra tay sao? Tôi cũng chả trông mong gì em cả.”
“Nhưng mà…”
“Bỏ đi, lúc đó tôi bực quá nói bừa thôi, em cứ coi như không nghe thấy đi. Dù thế nào cũng dưỡng bệnh nghiêm túc đàng hoàng giùm tôi cái, hạn em trong vòng ba ngày phải khỏi cho tôi, bằng không…”
“Nhưng chuyện đó…”
Tỉnh Nam ngập ngừng nói.
“Quả thật là do em nhất thời sơ suất gây nên tổn thất, em phải chịu trách nhiệm…”
“Đừng ngốc vậy.”
Tỉnh Đào nghiến răng, dùng lực kéo mặt nàng căng căng ra, nói giọng hung dữ.
“Em vốn là người nhà họ Bình mà, tất cả những chuyện linh tinh đó của em cũng là chuyện của tiểu thư đây, em chịu trách nhiệm? Vậy có gì khác để tôi đứng ra lo liệu đâu? Tôi là cô chủ của em nha! Hừ… Nuôi cái đứa thích ôm đồm như em, chỉ còn biết coi như số tôi xui xẻo…”
Cái loại ngữ điệu bề trên, giống như đang giáo huấn chú cún cưng vừa đi bậy trên thảm trải sàn khiến Tỉnh Nam vừa bực mình vừa buồn cười. Đúng là nàng có hơi mệt, đành nhắm mắt nghỉ.
Tỉnh Đào nhìn mi mắt mỏng manh, tái nhợt của nàng, cô lặng lẽ xích lại một chút, nhịn không được đưa mấy ngón tay áp lên gò má gầy đến sâu hoắm đó.
“Tiểu Nam…”
“Ừm?”
Tỉnh Nam lại mở mắt, nhìn cô với vẻ tin cậy của đứa trẻ, thấy cô cứ như đang thất thần xoa tới xoa lui khuôn mặt gầy gò của nàng.
Tình trạng như thế này, nàng nằm đấy, cô ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng xoa mặt nàng, tự nhiên mà lặng im đối diện nhau, lại trở về cảnh tượng dịu êm đơn thuần. Tỉnh Nam không thể, cũng không dám tưởng tượng có sự êm dịu nào lớn lao hơn thế.
“Em uống thuốc rồi ngủ đi!”
Tỉnh Đào nhướn nhướn đôi lông mày đen dài, giọng nói bất tri bất giác mềm mỏng đi nhiều.
“Cũng không còn sớm.”
Tỉnh Nam mơ màng đáp lại một tiếng, đột nhiên lờ mờ nhớ ra điều gì:
“…Mấy giờ rồi?”
“Em ngủ lâu lắm rồi, bây giờ cũng sắp mười giờ, tôi đi lấy thuốc cho em…”
“Mười…?! Trời…”
Tỉnh Nam giật mình, trong nháy mắt giống như choàng tỉnh mộng, nhưng không đón lấy ly nước Tỉnh Đào đưa cho, gấp gáp nhoài người xuống giường.
“Nguy rồi, em ra ngoài một lát, em phải đi ra ngoài, hỏng rồi… Em…”
“Có chuyện gì?”
Tỉnh Đào bỏ ly nước xuống, giơ tay ấn nàng lại, một lần nữa phủ kín chăn lên người nàng, răn đe như trách cứ:
“Em ngốc à, đứng không vững còn đòi ra ngoài cái gì? Có chuyện gì ghê gớm, tôi sai người đi lo liệu cho.”
“Không được, em phải tự mình đi.”
Tỉnh Nam nôn nóng cực độ.
“Sa Hạ chắc chắn còn đang đợi em, em đã hứa cùng em ấy mừng sinh nhật.”
Tỉnh Đào tựa như hơi sửng sốt một thoáng, dường như cũng vừa tỉnh khỏi vẻ dịu dàng bình tĩnh không thực đó, sự nhu hòa còn sót lại trên mặt chừng giây trước chỉ nháy mắt đã biến sạch, vừa nhìn thẳng vào mắt nàng mà lạnh nhạt hững hờ hẳn ra:
“Sao?”
Một tiếng ấy vừa như tỏ vẻ đồng ý, vừa như chẳng động tâm. Cô đã buông đôi tay đang ấn chặt trên vai Tỉnh Nam, lộ ra điệu bộ xa cách, nhưng lại không hành động gì tiếp, chẳng hạn như tránh khỏi giường, mà chỉ đanh mặt đối diện Tỉnh Nam, phẫn nộ và chán ghét phớt nhẹ trên mặt cô.
Tỉnh Nam không có thời gian nhìn tới cô, nàng chộp lấy quần áo treo kế bên, qua quít thay đồ ngủ ra. Vừa cài xong nút áo khoác, nàng bỗng nghe thấy giọng ra lệnh lạnh lùng, đanh thép của Tỉnh Đào.
“Không được đi.”
Tỉnh Nam hơi ngạc nhiên:
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết, lên giường nằm lại cho tôi.”
Tỉnh Nam đứng đối diện cô luống cuống một lúc, lại vội đến mức toát ra in ít mồ hôi:
"Tiểu thư, đừng cản… Thật sự là em không đi không được đâu…"
“Không đi thì không được?”
Tỉnh Đào nhếch mép cười, lại mang vẻ lãnh đạm châm biếm, mí mắt hạ xuống, hàng mi dài dừng ngay giữa mắt.
“Ha? Té xỉu mới tỉnh dậy đã liều mạng muốn đi tìm gái? Ai dè em cũng… tình thâm ý nặng quá.”
Tỉnh Nam bất chấp cảm giác lung túng hay thôi thúc muốn biện bạch, nhũn nhặn nói:
“Em chỉ đi một lúc rồi về…”
“Về giường nằm.”
Đã hình thành một bản năng luôn ngoan ngoãn trước Tỉnh Đào khiến nàng không cách nào chống đối cô, Tỉnh Nam lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nàng lục tìm di động:
“Để em gọi điện báo em ấy một tiếng…”
“Không được.”
“Tiểu thư…”
“Tôi nói không được là không được!”
Giọng điệu Tỉnh Đào trở nên mất kiềm chế.
“Sau này em không được tiếp tục qua lại với con đó nữa, nghe không! Lập tức cắt đứt quan hệ với nó cho tôi! Không cho em lằng nhằng với người khác nữa, em là của…”
Tiếng di động vang lên inh tai, vừa nhìn thấy dãy số hiển thị trên màn hình, Tỉnh Nam chẳng buồn nhìn tới Tỉnh Đào đang cắn chặt môi tức giận vì bị cắt ngang, đang định bắt máy, lại bị Tỉnh Nam giơ tay cướp mất, chẳng để nàng kịp phân bua, hung hăng ném vào tường.
“…”
Vỏ ngoài mỏng manh của chiếc máy cùng những mảnh vỡ văng ra khắp nơi, Tỉnh Nam ngỡ ngàng nhìn theo.
“Không được nghe!”
Tỉnh Đào nghiến răng nghiến lợi túm lấy vai nàng.
“Em còn dám nghe? Em còn can đảm bắt điện thoại của nó trước mặt tôi hả?!”
“Tiểu thư...”
Tỉnh Nam đành cãi lại.
“Sa Hạ, em ấy không phải loại người đó đâu, không giống em… Chị đừng hiểu lầm…”
“Ấy là bởi vì em thích nó phải không? Tôi không cho phép! Nói không cho có nghĩa là không cho!”
Tỉnh Đào hoàn toàn thất thố, lồng lộn lên.
“Con oắt kia rõ ràng là đồ biến thái thích nữ nhân, em tưởng tôi đoán không ra?! Không phải nó đang gây chú ý với em sao? Em cho tôi mù rồi hả? Em bớt qua lại với nó đi…”
“Tỉnh Đào!”
Tỉnh Nam vội ngắt lời cô, ngực nàng phập phồng lên xuống, có thể nhìn thấy rõ các mạch máu trên vùng trán mỏng manh. Một lúc lâu nàng mới cụp mắt xuống, giọng nói mệt mỏi và lãnh đạm.
“Cảm ơn đã nhắc nhở, nhưng chị chớ quên, em cũng là cái đồ biến thái thích nữ nhân.”
Tỉnh Đào nghẹn họng, như thể bị người ta giội gáo nước lạnh lên cơn nóng giận lúc ban đầu.
“Cho nên, chị cũng đừng bận tâm.”
Tỉnh Đào nghiến chặt môi, muốn áp chế nàng lại không biết phải làm sao, đành làm càn, tỏ ra ương ngạnh.
“Tôi không cho phép em thích nó! Dù sao đi nữa em chỉ được nghe lời tôi thôi! Em không thể thích… Chuyện kia vốn là không đúng mà… Bây giờ em phải thay đổi đi, mau bỏ…”
“Tiểu thư…”
Tỉnh Nam cười khổ, không biết đến tột cùng kẻ đáng buồn cười là cô hay là chính mình.
“Chị đừng đem em ra làm trò nữa.”
“Em chỉ có thể là loại người đó… Nếu chị nhìn không quen… Muốn em dọn ra ngoài cũng được, từ chức cũng có thể…”
Tỉnh Nam cúi đầu sửa lại quần áo, lách qua bên người cô mà đi.
“Em đi đây, tiểu thư.”
“Em dám đi thì cứ đi thử xem?”
Tỉnh Đào vẫn đứng đờ ra không nhúc nhích, mi mắt nheo lại.
“Dám đi thì đừng có trở về.”
Tỉnh Nam dừng lại, ngán ngẩm đứng đấy một lát, lẳng lặng mở cửa, bỏ ra ngoài...
***
Khi chạy tới bên dưới nhà Sa Hạ, nàng khó nhọc thở gấp, giở tay nhìn đồng hồ, cũng may chưa qua mười hai giờ, nhưng đã cách giờ hẹn cả quãng dài. Nàng ngửa đầu nhìn lên, đèn phòng Sa Hạ đã tối om.
Tim nàng bỗng nhiên co thắt lại, vội chạy vào tòa cao ốc, định lên lầu, lại phát hiện ra bóng đen ngồi cúi đầu nơi cửa cầu thang trông quen quen.
“Sa Hạ?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co