8|
Diệu Hàm đứng thẳng, lòng dũng cảm trào dâng khi đối diện với những kẻ mà cô từng gọi là gia đình. Cô biết rằng họ không chỉ là những kẻ truy đuổi mà còn là những kẻ đã phản bội và làm hại cô. Cảnh Nghi bên cạnh, ánh mắt anh rực sáng, sẵn sàng bảo vệ cô khỏi bất kỳ mối nguy hiểm nào.
"Hãy nghĩ lại đi, Diệu Hàm," một người trong số chúng, gã đàn ông mà cô nhớ là cha nuôi, lên tiếng, giọng lẽo đẽo. "Cô không thể sống một mình trong rừng sâu này. Chúng ta là gia đình, và chúng ta chỉ muốn bảo vệ cô."
"Bảo vệ?!" Cô gào lên, cảm xúc dâng trào. "Các người chỉ muốn bán tôi để kiếm tiền! Các người không phải là gia đình của tôi! Các người đã biến tôi thành món hàng, không hơn không kém!"
Cảnh Nghi đứng vững bên cạnh, cảm nhận được từng làn sóng cảm xúc trong lòng Diệu Hàm. Anh biết cô đang đấu tranh không chỉ với những kẻ trước mặt mà còn với chính nỗi sợ hãi trong lòng mình. "Ngươi không phải là món hàng. Ngươi là một con người," anh nói, giọng ấm áp nhưng kiên quyết. "Và ta sẽ không để chúng chiếm đoạt ngươi một lần nữa."
"Làm ơn, Diệu Hàm!" Một người phụ nữ, mà cô nhớ là mẹ nuôi, bước lên với vẻ mặt van nài. "Chúng ta có thể quay về nhà. Tất cả chỉ là một sai lầm. Hãy tha thứ cho chúng ta!"
Diệu Hàm lắc đầu, lòng đầy quyết tâm. "Không! Tôi sẽ không quay lại! Tôi đã sống trong sự sợ hãi và đau khổ quá đủ rồi! Bây giờ tôi đã có sức mạnh của riêng mình, và tôi sẽ chiến đấu để tự do!"
Tiếng cười nhạo báng vang lên từ phía sau. "Sức mạnh của một đứa trẻ? Cô nghĩ cô có thể đứng lên chống lại chúng tôi sao?" Một tên trong nhóm, tên là Khánh, tiến lên, vẻ mặt kiêu ngạo. "Cô không có chỗ nào để đi. Chạy trốn chỉ làm cho chúng tôi càng muốn tìm cô hơn thôi."
"Cô ấy không đơn độc," Cảnh Nghi chen vào, giọng lạnh lùng. "Hãy rời khỏi đây ngay, nếu không ta sẽ không ngần ngại chiến đấu."
"Ngươi là ai? Một tên thiên thần bóng tối? Hahaha!" Khánh bật cười, nhưng ánh mắt của hắn dần thay đổi khi nhận ra sự nghiêm túc trong ánh mắt Cảnh Nghi. "Cái gì? Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại chúng ta à?"
"Không chỉ riêng ta," Cảnh Nghi đáp, một nụ cười tự tin nở trên môi. "Diệu Hàm đã tìm thấy sức mạnh bên trong mình, và ta sẽ giúp cô ấy phát huy nó."
"Chúng ta sẽ không rời đi!" Khánh la lên, ra hiệu cho bọn chúng tiến lên. "Tóm lấy chúng!"
Cảnh Nghi lập tức đứng chắn trước Diệu Hàm, đôi cánh đen của anh mở rộng như một lá chắn. "Nếu các ngươi muốn chiến đấu, hãy bước tới. Nhưng ta sẽ không cho phép các ngươi làm hại cô ấy!"
Diệu Hàm cảm thấy sức mạnh trào dâng trong lòng. Cảnh Nghi đang bảo vệ cô, và giờ đây, cô không chỉ là một nạn nhân mà là một chiến binh. Cô đã quyết định rằng sẽ không lùi bước.
"Hãy để ta giúp ngươi," Cảnh Nghi thì thầm, rồi anh vung tay, tạo ra một luồng ánh sáng từ đôi cánh, tỏa ra xung quanh họ như một bảo vệ vô hình. "Hãy tập trung vào sức mạnh bên trong."
Cô cảm nhận được sự ấm áp của ánh sáng, và dần dần, một sức mạnh kỳ lạ dâng trào trong người. "Ta không sợ các ngươi!" Diệu Hàm hét lên, và một luồng năng lượng từ lòng cô bùng nổ. Một ánh sáng rực rỡ lan tỏa xung quanh, làm cho những kẻ đuổi theo phải dừng lại, ánh mắt đầy hoang mang.
"Cái gì? Cô... cô đang làm gì?" Khánh lắp bắp, sự tự tin trên khuôn mặt hắn biến mất.
"Ta đang lấy lại sức mạnh của mình!" Diệu Hàm quát lên, lòng dũng cảm tràn đầy. "Ta sẽ không để các người làm hại tôi nữa!"
Một ánh sáng mạnh mẽ phát ra từ cơ thể Diệu Hàm, khiến cho những kẻ truy đuổi phải lùi lại, tay che mặt. Cảnh Nghi đứng bên cạnh, nhìn cô với ánh mắt đầy tự hào và ngạc nhiên. "Đúng vậy, Diệu Hàm! Hãy để ánh sáng bên trong chiếu sáng con đường!"
Sức mạnh của Diệu Hàm ngày càng tăng lên, ánh sáng từ cô trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. "Hãy rời xa tôi! Các người không còn quyền làm chủ cuộc đời của tôi nữa!" Cô hét lên, và luồng năng lượng bùng nổ, như một cơn lốc xoáy vây quanh những kẻ đang truy đuổi.
Bọn chúng hoảng sợ, không biết phải làm gì khi sức mạnh của Diệu Hàm lan tỏa mạnh mẽ, xua tan bóng tối xung quanh. "Chạy đi!" Khánh hét lên, nhưng quá muộn. Ánh sáng đã phủ đầy không gian, khiến bọn chúng không còn chỗ nào để trốn.
Cảnh Nghi đứng bên cạnh, ánh mắt anh không rời khỏi Diệu Hàm. "Ngươi làm rất tốt!" Anh kêu lên. "Đừng dừng lại! Hãy tiếp tục!"
Bằng tất cả sức mạnh, Diệu Hàm tăng cường ánh sáng, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh mình và Cảnh Nghi. Những kẻ truy đuổi không thể chịu nổi sức mạnh của ánh sáng và đã phải chạy trốn, hoảng loạn.
Cuối cùng, khi ánh sáng tắt dần, những kẻ đó đã biến mất vào bóng tối, để lại Diệu Hàm và Cảnh Nghi đứng giữa một khoảng không yên tĩnh. Diệu Hàm thở hổn hển, cảm giác mệt mỏi bao trùm nhưng cũng tràn đầy hạnh phúc. Cô đã đánh bại nỗi sợ hãi và đã đứng lên bảo vệ chính mình.
"Ngươi đã làm được!" Cảnh Nghi nói, ánh mắt tự hào. "Ngươi không chỉ là một thiên thần bóng tối, mà còn là một thiên thần ánh sáng. Ngươi đã tìm thấy sức mạnh của mình."
Diệu Hàm cảm thấy những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. "Cảm ơn ngươi, Cảnh Nghi. Nếu không có ngươi, ta sẽ không thể làm được điều này."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co