Truyen3h.Co

Ván Cuối

Chương 2: Con số định mệnh

CaChepHoaRo

2.1 Nơi Mọi Thứ Bắt Đầu Chết

Ghế sắt lạnh buốt đâm vào lưng. Tôi ngồi bất động, đầu vẫn chưa ngừng choáng váng. Cảm giác quay cuồng, như thể vừa bị kéo phăng khỏi thân thể và thả rơi vào một cơn mê không điểm dừng.

Ánh sáng đỏ nhấp nháy từ trần nhà hắt xuống, lập lòe như đèn đường sắp tắt. Căn phòng tối tăm đặc quánh mùi kim loại cũ và thuốc lá. Mỗi lần hít vào như nuốt phải sắt gỉ và máu đông. Ngột ngạt. Tù túng. Như thể không gian đang muốn nuốt chửng mọi ý nghĩ.

Tôi không nhúc nhích. Không cố nhớ lại. Không thắc mắc.

Tôi mệt đến mức... không còn muốn thắc mắc nữa.

"Tôi đáng bị thế này."

Suy nghĩ đó vang lên trong đầu tôi – lặp đi lặp lại, như một câu thần chú chậm rãi rút kiệt sức sống. Tôi đã phá nát tất cả. Gia đình. Người tôi yêu. Cả chính mình.

Nếu đây là địa ngục – thì cũng chẳng tệ hơn những gì tôi đã gây ra.

Tôi cúi đầu, vai rũ xuống. Không phản kháng. Không phòng bị.

Cứ để mọi thứ chấm dứt đi, nếu nó phải thế.

Cổ tay tôi – bị khóa trong một vòng kim loại lạnh như còng tay. Trên đó, một màn hình nhỏ lập lòe dòng số đỏ:

33.

Tôi liếc nhìn nó, môi mím chặt.

"33... là gì? Không quan trọng."

Nhưng một phần rất nhỏ trong tôi – cái phần chưa chịu chết – lại thì thầm:

"Nếu đây là cơ hội... thì sao?"

Tôi ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn quanh.

Sáu người. Kể cả tôi.

Ai cũng đeo vòng tay. Ai cũng lặng im. Nhưng trong ánh mắt – hoang mang, sợ hãi, nghi kỵ. Mỗi người như một bóng ma chờ được gọi tên.

Một gã đầu trọc, nét mặt hung hăng, ánh nhìn như muốn xé toạc mọi thứ.

Một cô gái tóc bạc, đôi mắt lạnh như băng, không gợn cảm xúc.

Một cô mặc áo len cũ, run rẩy, tay ôm lấy chính mình.

Một thằng đeo kính, cúi đầu im lặng, như đang trốn khỏi cả thế giới.

Một tên tóc dài, ngả người trên ghế, nụ cười mỉa mai không rời khỏi môi.

Tôi không nhìn lâu. Họ là ai – không quan trọng.

Tôi không tin ai. Và tôi cũng chẳng phải người đáng để ai tin.

Tôi cụp mắt. Chiếc vòng tay lại rung nhẹ.

33.

Trống rỗng. Mơ hồ. Lạ lẫm.

"Muốn gì thì đến đi."

2.2 Luật Chết

"Tít—"

Âm thanh điện tử sắc lạnh cắt ngang không khí nặng nề trong phòng.

Từ trần nhà, giọng nói máy móc vang lên, lạnh lùng như thép nguội, không một chút cảm xúc:

"Chào mừng đến với trò chơi Giá Trị Tồn Tại."

"Trên cổ tay các người là GTTT – Giá Trị Tồn Tại. Nếu GTTT về 000, hoặc trùng Số Cấm, người chơi sẽ bị xóa – khỏi trò chơi, khỏi thế giới."

Tôi vẫn cúi đầu, không thèm ngẩng lên nhìn.

"Xóa..." Tôi nghĩ thầm. "Thì cứ xóa đi."

Tôi đã sống như một người đã chết rồi.

Chết thật – có lẽ còn nhẹ nhàng hơn.

"GTTT sẽ tăng hoặc giảm theo hành động trong trò chơi."

"Tiết lộ GTTT – phạt."

"Từ chối chơi – phạt."

Giọng nói đều đều, máy móc, không cảm xúc, như thể đang nhắc đi nhắc lại một mệnh lệnh đã được lập trình sẵn.

Nghe mà cứ như mình đang lạc vào một giấc mơ đầy sợi dây điện cháy xém và mùi sắt gỉ.

"Số Cấm hôm nay: 30."

Tôi liếc nhìn chiếc vòng trên cổ tay – số 33 chớp sáng.

Gần quá. Chỉ một cú trượt nhỏ thôi cũng đủ kéo tôi vào vực thẳm.

Tôi hít vào thật nhẹ, tự hỏi:

"Liệu vẫn còn một trò chơi nào để chơi chăng?"

Bất chợt, tiếng kim loại trên ghế trượt dài vang lên làm mọi người giật mình.

Gã đầu trọc bỗng bật dậy, giọng gầm gừ:

Ghế kim loại kêu nghiến khi gã đầu trọc bật dậy.

"Cái quái gì thế này? Tụi mày đang giỡn mặt à?" – hắn gầm lên, mắt đỏ ngầu.

Căn phòng như co lại, mọi âm thanh sắc bén hơn, từng lời nói như dao cứa vào không khí.

Mai – cô gái áo len nhỏ người, mặt trắng bệch – bấu chặt tay ghế, môi run run.

"Chị... em không biết phải làm sao nữa..." – giọng cô ngập ngừng, yếu ớt, như sắp khóc.

Từng phút giây, cô như muốn bấu víu lấy điều gì đó để không rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Cô gái tóc bạc – lạnh lùng và điềm tĩnh – liếc nhìn gã đầu trọc, môi nhếch nhẹ như thể muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Tên tóc dài tựa lưng vào ghế, khoanh tay, cười mỉa mai:

"Thôi nào, làm căng sớm vậy?"

Gã đeo kính vẫn im lặng, chỉ siết chặt hai tay trên đùi, có vẻ đang kiềm chế điều gì đó.

Còn tôi – vẫn ngồi yên, bất động.

Không nói, không động đậy.

Trong đầu, tiếng giọng máy lạnh lùng vang đi vang lại:

"Xóa khỏi thế giới... Số Cấm... GTTT..."

Tôi không còn thấy mình là người nữa.

Chỉ là một con số, một con tốt trên bàn cờ, một con bạc bị lập trình để chọn cách chết của chính mình.

"Các người là nhóm đầu tiên."

"Còn nhiều người chơi khác."

"Sống sót... hoặc biến mất."

Tiếng két vang lên khi cửa sắt trượt đóng lại, âm thanh chát chúa như tiếng lưỡi dao máy sắc bén chém xuống.

Tôi khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt đụng phải ánh sáng đỏ nhấp nháy từ trần nhà.

Chiếc vòng tay vẫn rung nhẹ.

Chỉ cách cõi chết ba đơn vị.

Giống như lần cuối tôi đặt cược một số tiền không thể nào lấy lại.

Sát ván.

Không còn đường lui.

"Không chơi – chết."

"Chơi – chưa chắc sống."

Cả phòng lặng như tờ.

Nhưng trong đầu tôi, tiếng xúc xắc vẫn lăn đều, không ngừng.

2.3 Sáu Quân Bài Đầu Tiên

Cánh cửa sắt trượt mở ra, đẩy tôi và những người còn lại bước vào căn phòng nhỏ hẹp, ngột ngạt như một cái quan tài.

Ánh sáng đỏ nhạt từ trần nhà chiếu xuống, dội lên mặt bàn tròn kim loại lạnh lùng. Sáu chiếc ghế sắp xếp thành vòng cung như bẫy nhốt chúng tôi trong đó.

Tôi ngồi xuống, vai gục, mắt không nhìn ai, không nói gì.

Căn phòng này như một cái lồng kín, không thoát ra được. Mùi thuốc lá quẩn quanh như mùi chết chóc len vào mũi, hòa cùng cảm giác nghẹt thở như không khí đang bị rút cạn từng chút một.

Mọi người quanh tôi đều là những bóng dáng lạ hoắc, lặng lẽ hoặc náo loạn trong nỗi sợ không nói thành lời.

Gã đầu trọc Ken – hình xăm bám kín cánh tay – giọng đầy thách thức, cố tỏ ra mạnh mẽ:
"Trò này là cái gì vậy? Tao không sợ. Thắng hay thua, cũng chỉ là chuyện nhỏ."

Nhưng trong mắt hắn, tôi thấy lấp lánh một nỗi sợ – một chút giấu giếm, không thể che giấu.

Rika, cô gái tóc bạc, ánh mắt sắc lạnh như dao, giọng nói đều đều:
"Bình tĩnh lại đi, Ken. Gào sớm chết sớm."
Dù vậy, tay cô vẫn run như muốn bứt từng sợi dây thần kinh trong người.

Mai, cô gái nhỏ bé mặc áo len cũ kỹ, bấu chặt cổ tay mình như sợ nó sẽ rơi khỏi người. Giọng cô run nhẹ:
"Chị... em không muốn chết... đừng để em chết..."
Tôi nhìn thấy trong ánh mắt cô có gì đó vụn vỡ – như một đứa trẻ từng chịu nhiều thiệt thòi.

Lâm, dáng người gầy còm, áo rách tả tơi, lặng lẽ gõ nhịp bàn, đôi mắt trầm tư nhưng không trốn tránh:
"Cứ chờ đi"
Giọng trầm, nhưng dằn lòng.

Tùng tựa người trên ghế, nụ cười khẩy nửa miệng, mắt đảo liên tục giữa mọi người:
"Coi mấy người khóc lóc sớm vậy? Chưa bắt đầu đã đầu hàng rồi à?"
Lời nói của hắn như lưỡi dao, châm chọc nhưng cũng là một tấm khiên bảo vệ chính mình.

Tôi không nói một lời. Không muốn biết ai sẽ sống, ai sẽ chết.

Tôi chỉ cúi gằm mặt xuống, nặng trĩu như một khối đá vô hình đè lên tâm trí.

Niềm tin vào con người đã chết lặng từ lâu.

Gương mặt mọi người chỉ là những cái mặt nạ.

Tôi cũng chỉ là một cái vỏ, trống rỗng, lạnh lùng.

Vòng tay trên cổ vẫn nhấp nháy số 33.

Nó siết chặt da tôi như một còng tay vô hình, nhắc tôi rằng tôi đang bị giam giữ trong một nhà tù không có tường rào, không cửa sổ.

Tôi không còn đủ sức phản kháng.

Chỉ nhớ rằng:

"Nếu GTTT về 0... hoặc trùng Số Cấm... sẽ bị xóa."

Số Cấm hôm nay là 30.

Tôi đang đứng bên mép vực.

Một bước sai, tất cả sẽ sụp đổ.

2.4 Chọn Sai, Chết

Màn hình bừng sáng – đỏ rực như máu tươi. Ánh sáng đâm thẳng vào mắt, buốt đến tận óc. Giọng nói lạnh lẽo vang lên, đều đều như chiếc kim giây chết máy:

"Trò chơi: Chọn Hành Động. Mỗi người chọn: Đứng, Ngồi, hoặc Giơ tay. Hệ thống quyết định hành động đúng. Thắng: +5 GTTT. Thua: -5 GTTT. Bất tuân luật: loại ngay lập tức. Chơi đến khi chỉ còn hai người sống sót. GTTT về 0 hoặc trùng Số Cấm 30: xóa."

Tôi liếc vào vòng tay trên cổ.
33.
Ba bước nữa là xong đời.

Tôi siết tay, máu ứa ra đầu ngón. Cảm giác đau... thật đến bất ngờ – như nhắc tôi rằng mình vẫn còn đang tồn tại.

Ken bật dậy, gào lên:
"Trò khốn gì đây?! Tao không sợ đâu!"
Hắn đập bàn một cái, sàn rung lên nhẹ. Mắt hắn đỏ lừ, như sắp nổ tung.

Rika liếc hắn, giọng sắc như mảnh kính vỡ:
"Gào to thế, Ken? Chết có im được không?"
Ngón tay cô gõ nhanh lên bàn – nhịp ngắt quãng, đầy nỗi lo đang bị kìm chặt.

Mai ngồi co lại, ôm chặt lấy vòng tay như một món đồ chơi quen thuộc. Cô lẩm bẩm, như thì thào với chính mình:
"Mẹ ơi... đừng để con biến mất..."
Tôi thấy ngón tay cô bấu mạnh đến trắng bệch. Nhớ mang máng, cô từng kể... từng nuôi em trai một mình sau tai nạn của cha mẹ.

Lâm vẫn ngồi yên, vai khẽ giật khi ánh sáng chớp qua. Hắn luôn như thế – điềm tĩnh đến đáng sợ. Ánh mắt nhìn xa xăm, như xuyên qua cả căn phòng... hay xuyên về một nơi không ai còn trở lại. Có lần tôi nghe hắn nói... người thân chết vì nợ cờ bạc. Lạnh lẽo là vỏ bọc.

Tùng khoanh tay, tựa lưng ghế. Cười méo xệch:
"Mới mở màn thôi mà khóc à? "
Tôi nghe tiếng hắn nuốt khan, mồ hôi đã thấm vai áo. Tùng lúc nào cũng miệng trước tim sau – chửi nhiều để lấp nỗi sợ.

Tôi đưa tay chọn: Ngồi.
Tay run. Mắt trống rỗng.
Nếu sai... thì cũng quen rồi. Nhưng ý nghĩ thoáng qua – mỏng như khói thuốc sau bữa bạc:
Trò này... có quy luật không?

Vòng 1
"Hành động đúng: Giơ tay."
Cổ tay tôi nóng rực, như bị đốt.
GTTT: 28.
Còn hai đơn vị. Tôi nghe rõ từng nhịp tim, như tiếng trống đập trong đầu.

Mai thét khẽ:
"Không... sao lại sai?"
Tay cô cào lên mặt bàn, để lại vệt dài đỏ thẫm.

Ken đập bàn, rống lên:
"Bịp! Lừa đảo! Cái hệ thống chó má gì vậy?!"

Rika liếc hắn, giọng hờ hững:
"Thử la to nữa xem. Biết đâu có ai mang giải thích xuống cho."
Vai cô khẽ rung. Lạnh lùng, nhưng tôi thấy rõ: cô đang sợ. Chỉ là giấu kỹ hơn chúng tôi.

Tùng gầm lên:
"Im đi Ken! Chết thì chết một mình! Đừng kéo theo tụi tao!"

Tay hắn lau trán, ướt đẫm.

Lâm không nói gì. Mắt lóe sáng. Hắn giơ tay – một mình. Và thắng.

Tôi quay sang nhìn hắn. Chỉ một người chọn đúng?
Hệ thống... có thể đang ưu tiên lựa chọn ít người nhất?

Vòng 2
"Hành động đúng: Đứng."
Vòng tay rung nhẹ – thắng.
GTTT: 33.
Tôi hít một hơi sâu. Như vừa thoát khỏi miệng hố.

Rika gõ bàn, ánh nhìn sắc bén.
Thua. Nhưng cô không nổi giận. Chỉ đếm. Đếm người? Đếm hành động?

Ken rít lên:
"Lại sai nữa! Đù má – ai nghĩ cái trò này công bằng?!"

Tay hắn nắm chặt – gân nổi rõ.

Mai thì thào:
"Không thể... tôi... tôi đứng mà..."
Giọng nghẹn lại. Cô bấu vòng tay như thể chỉ cần buông là sẽ tan biến.

Tùng đảo mắt, gắt:
"Chọn sai thì ráng chịu. Khóc mẹ gì hoài vậy?"
Câu nói tuôn ra, nhưng trống rỗng. Tôi thấy môi hắn giật nhẹ.

Lâm cúi đầu. Hắn thua. Vai khẽ giật, môi mím chặt. Cảm xúc bị bóp nghẹt – như luôn thế.

Tôi đếm – hai người đứng: tôi và Rika – thắng. Bốn người còn lại – thua.
Lại là số ít.

Vòng 3
"Hành động đúng: Giơ tay."
Cơn đau lại ập tới.
GTTT: 28.

Mai thắng.
Cô ôm ngực, mắt sáng lên trong khoảnh khắc:
"Chị ơi... lần này... em làm được..."
Nhưng ánh sáng đó không bền. Giọng cô run, như biết hạnh phúc này có thể vỡ vụn bất kỳ lúc nào.

Rika nhíu mày. Cô thua. Không nói gì, chỉ nhìn tôi, rồi quay đi.

Ken thì phát điên.
"Tao chịu hết nổi! Chơi cái con mẹ gì nữa! Tao nghỉ!"

Giọng hệ thống vang lên như lưỡi dao:
"Người chơi Ken: bất tuân luật. Loại ngay lập tức."

Vòng tay hắn đỏ rực.
Hắn cười khùng:
"Loại? Mày thử đi—"

Một tiếng nghẹn. Hắn đổ gục.
Mắt trợn ngược. Máu rỉ ra từ khóe. Thân thể run lên, rồi tan dần thành bụi – như một đoạn phim bị đốt. Vòng tay rơi xuống, tiếng kim loại chạm sàn nghe như cánh cửa khép lại vĩnh viễn.

Mai hét lên:
"Không... không thể nào..."
Cô ôm mặt, gập người lại như con búp bê rách.

Tùng đứng đờ người:
"Hắn... hắn chết... thật sao?"
Tôi nghe tiếng răng hắn va vào nhau.

Lâm cụp mắt, không nói.
Vai hắn run nhẹ.

Rika nhìn xuống, ngón tay khẽ co.
"Kẻ ngu thì tự chọn đường chết thôi..."
Giọng cô như băng, nhưng thấp và run – như tiếng gió lướt qua xác rắn.

Tôi ngồi im.
Máu Ken dính lên tay áo. Tanh. Ấm.

Tôi nhìn vào khoảng tối nơi vòng tay hắn lăn vào.
Một ý nghĩ bật lên:
Hệ thống chọn hành động ít người chọn nhất.
Vòng trước: một người giơ tay – thắng.
Vòng này: hai người đứng – thắng.

Không phải may rủi. Không phải tâm linh.

Là luật.

Tôi hít sâu. Móng tay cắm vào da. Máu rỉ ra. Đau, nhưng tỉnh.

2.5 Sống hay là chết

Tôi từng nghĩ điều khủng khiếp nhất trong cuộc đời mình là cái đêm đánh mất Linh Nhi vì một ván cược. Hóa ra không phải. Điều khủng khiếp nhất... là nhìn một con người tan thành cát bụi ngay trước mắt – và biết mình có thể là kẻ tiếp theo.

Máu của Ken vẫn còn bám trên tay áo tôi, chưa kịp khô. Mùi tanh lợm mùi sắt quẩn quanh như một lời nguyền không mùi không vị, nhưng bám riết lấy lồng ngực tôi. "Tiếp tục. Chọn hành động." Giọng máy lạnh như lưỡi dao rạch ngang tim. Màn hình đỏ rực sáng lên. Lại nữa.

Tôi giơ tay. Không phải vì dũng cảm – mà vì không muốn chết. Ngón tay run lẩy bẩy, máu rỉ ra từ chỗ móng tay cắm sâu vào da. Chiếc vòng tay rung nhẹ, con số 28 nhấp nháy, như một lời nhắc nhở: mày chỉ còn lại từng giọt thời gian.

Tôi nhìn quanh – những người còn lại. Bốn kẻ sống sót. Không ai còn là người bình thường.

Mai ôm chặt chiếc vòng tay như bấu vào một mảnh ký ức cuối cùng. Mắt cô đỏ hoe. "Con phải về... chị còn đợi con..." – cô lẩm bẩm, giọng khản đặc, như sợi dây thừng mòn sắp đứt. Tôi không biết "chị" là ai. Nhưng tôi nhận ra điều này: cô đang bám vào tình yêu, như tôi từng bám vào Linh Nhi. Để sống sót.

Rika ngồi thẳng, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn như đang đếm từng giây chết chóc. Mắt cô lạnh – nhưng vai lại khẽ run. Tôi thấy điều đó. Cô giỏi, sắc lạnh – nhưng không phải không sợ. Như tôi.

Lâm thì khác. Hắn trầm mặc, nhưng ánh mắt lại như lưỡi dao được mài từ bên trong – sắc, nhưng mỏi mệt. Hắn nói khẽ: "Cứ chờ đi." Giọng hắn như đá lăn trong giếng sâu – nặng và trống.

Còn Tùng thì cố tỏ ra bất cần. "Chỉ là trò chơi thôi mà, đúng không?" – hắn cười nhợt. Nhưng tay hắn siết lại, móng tay cắm vào lòng bàn, máu rỉ ra. Hắn sợ. Tôi thấy nỗi sợ trần trụi trong mắt hắn – con thú mắc bẫy, cố gầm lên để quên rằng mình đã lạc đường.

VÒNG 4
"Hành động đúng: Đứng."

Tôi thua. Vòng tay rung. GTTT tụt xuống 23. Tim tôi đánh một nhịp lỡ, rồi nện loạn như trống trận. Tôi vẫn sống, nhưng chỉ là tạm bợ – như kẻ sống sót sau một vụ nổ mà không biết mình đã mất bộ phận nào.

Mai run rẩy nhìn vào khoảng trống trước mặt, miệng cô mấp máy:
"Sao... tôi luôn sai?"
Một giọt nước mắt rơi xuống tay.
"Chị... em xin lỗi... em cố rồi mà...".

Tôi nhìn cô, rồi nhìn mình – cả hai đều giơ tay. Hai người ngồi – Lâm, Tùng. Một người đứng – Rika. Kết quả: đứng. Lại là số ít.

Đầu tôi bắt đầu hình thành một giả thuyết. Mơ hồ. Nhưng sắc như kim châm vào da thịt.

VÒNG 5
"Hành động đúng: Giơ tay."

Tôi thắng. GTTT tăng lên 28. Tôi thở hắt ra – không phải vì mừng, mà vì còn có thể thở.

Rika thua. Lần đầu ánh mắt cô lộ chút dao động – lạnh, nhưng không còn vững. Mai thì... không qua nổi. Cô ngã xuống. Vòng tay cô sáng đỏ. "Chị ơi... em chưa muốn chết..." – cô thét lên.

Cô ngã sụp xuống, móng tay cào mặt bàn để lại vệt dài.

Rồi tan thành bụi. Chậm. Từng chút. Như người ta nghiền nát một bức ảnh kỷ niệm.

Chỉ còn tiếng vòng tay rơi xuống:

Leng keng.

Tôi quay mặt đi. Cô không đáng chết. Nhưng tôi cũng không đáng sống. Chỉ là tôi chọn đúng.

Tôi đếm lại: ba người ngồi – Mai, Lâm, Tùng. Một người giơ tay – tôi. Một người đứng – Rika. Kết quả: giơ tay. Lại là người ít nhất. Quy luật đang rõ dần.

VÒNG 6
"Hành động đúng: Đứng."

Tôi đứng. Tôi đúng. GTTT nhích lên 33. Nhưng tôi không thấy nhẹ nhõm.

Rika lần đầu nhìn tôi – thẳng. Nhưng không nói gì. Môi cô mím chặt.

Lâm bật dậy, hét:
"Không phải tôi!"
Vòng tay hắn sáng đỏ. Hắn khụy xuống, giọng nghẹn lại trong ngực:
"Không thể... tôi tính đúng rồi..."
Cát.

Leng keng.

Tùng hoảng loạn:
"Đệt... không phải tao... không phải..."
Mắt hắn như sắp lồi ra khỏi tròng.

Chỉ còn tôi, Rika, và Tùng. Vòng chơi không dừng.

Tôi lại đếm: hai giơ tay – Lâm, Tùng. Một đứng – tôi. Một ngồi – Rika. Kết quả: đứng. Một mình tôi chọn. Luật ngầm không còn là giả thuyết. Là sự thật. Luật của số ít.

VÒNG 7
"Hành động đúng: Giơ tay."

Tôi thắng. GTTT lên 38. Nhưng trái tim tôi vẫn treo lơ lửng như tảng đá sắp rơi.

Rika thua – lần nữa. Nhưng không khóc, không hét. Cô chỉ nhìn thẳng vào màn hình, không chớp. Như đang cố đập tan một quy luật bằng ánh mắt.

Tùng thì ko im lặng, hắn gào lên, vòng tay hắn sáng đỏ. "Tao không thua được ! Chúng mày dấu gì tao đúng không..!" Hắn vùng vẫy, nhưng cuối cùng cũng thành cát bụi. Như ba người trước.

Và lại một tiếng leng keng – thêm một lời tiễn biệt.

Chỉ còn lại tôi và Rika.

Giữa căn phòng nhuộm đỏ như máu tươi, sàn nhà lốm đốm bốn chiếc vòng tay đã vỡ vụn cùng bốn vệt cát đen cháy, như những nấm mồ không tên. Mùi khét vẫn thoang thoảng, quấn lấy tâm trí tôi, không thể gột rửa.

Tim tôi đập dồn dập trong lồng ngực. GTTT nhấp nháy: 38. Tạm coi là an toàn. Nhưng tiếng "leng keng" của vòng tay Tùng vang vọng không ngớt trong đầu tôi, như tiếng xúc xắc của những đêm tôi đánh cược cả cuộc đời mình trong bụi khói mịt mù.

Rika thở dài, vai cô gục xuống như một tấm rèm nhung rũ xuống, ánh mắt lướt qua đống cát đen của Tùng – không còn sắc lạnh như thường ngày, chỉ còn lại vẻ mỏi mệt, như người đã mỏi mệt trước cuộc đời.

"Cứ thế này... đến lượt tao sao?" Câu nói cô vang lên nghẹn ngào, khàn đặc, như tiếng thở dài của tôi những ngày ngồi co ro trong phòng trọ ẩm mốc, chờ đợi cái chết.

Tôi hỏi, giọng run run, như con bạc nhìn đối thủ qua làn khói mỏng:
"Cô... nhận ra rồi, đúng không?"

Rika liếc tôi, đôi mắt hẹp lại, rồi cô cười nhạt, tiếng cười pha lẫn sự mệt mỏi và cay đắng:
"Tao thấy rồi... chọn khác đám đông, đúng không? Nhưng mày thắng hơi nhiều, nhóc. May mắn... hay hệ thống thích mày hơn?" Cô quay mặt đi, ngón tay gõ nhẹ trên bàn, tiếng gõ đếm nhịp một nỗi sợ đang dần lớn lên trong cô.

Tôi không nói gì. Tim thắt lại. Cô biết, như tôi biết. Nhưng tại sao tôi lại thắng đến ba lần? Có phải chỉ là ngẫu nhiên? Hay có điều gì ẩn giấu mà tôi chưa thấy?

Tôi siết chặt vòng tay, móng tay đâm vào da thịt, đau đến tê rần nhưng lòng vẫn tỉnh táo.
"Cố sống, Rika," tôi thầm thì, giọng thấp đến mức như tự nhủ với chính mình.

Bỗng tiếng loa vang lên, lạnh lùng như tiếng án tử:
"Chúc mừng hai người sống sót.
Ngày mai, trò chơi tiếp theo sẽ bắt đầu. Chuẩn bị, hoặc chết."

Sàn nhà dưới chân tôi và Rika rung lên dữ dội. Ánh sáng đỏ chói bừng lên, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội của máu và tử thần.

Chưa kịp phản ứng, tôi cảm thấy cơ thể mình bị hút xuống – trượt dài qua một khoảng không đen kịt không đáy.

Rika quay sang nhìn tôi lần cuối. Trong đôi mắt cô thoáng qua nỗi hoảng loạn sâu thẳm, như con thú hoang bị dồn vào góc tường, không lối thoát.

Tôi rơi xuống.

Va mạnh vào mặt sàn lạnh cứng như búa bổ. Tiếng va chạm vang lên đinh tai, làm rung chuyển cả thân xác và tâm trí.

Cửa kim loại đóng sập lại phía sau tôi.
Tiếng "két" vang lên lạnh toát – như lưỡi dao cắt ngang cổ, không máu nhưng nghẹt thở.

Tôi bị ném vào một căn phòng khác. Nhỏ. Tường kim loại ẩm ướt, ánh sáng đỏ hắt lên làm nó giống buồng chứa xác hơn là nơi dành cho người sống.
Sàn giường là một tấm sắt lạnh ngắt – cái lạnh ngấm vào da thịt, không khác gì nền xi măng phòng trọ năm xưa, những đêm không ngủ, không hi vọng.

Vòng tay nhấp nháy ánh đỏ: 38.
Sống sót.
Nhưng cảm giác chẳng khác gì một bản án tạm hoãn – sống, chỉ để chờ tới lúc bị gọi tên.

Mùi kim loại gỉ lẫn với chút khói thuốc mờ mịt, như thể nơi đây từng bị lấp đầy bởi sự tuyệt vọng. Mùi ấy kéo tôi về căn phòng cũ – đầy vỏ bia, giấy nợ, và những buổi sáng thức dậy không nhớ nổi mình đã đốt bao nhiêu tiền.

Căn phòng đó là lồng giam. Căn phòng này... cũng thế.
Chỉ thiếu tiếng đồng hồ tích tắc. Và một cuộc gọi đòi tiền.

Tôi nằm im, không biết bao lâu.
Chỉ có tiếng của Mai vang vọng trong đầu tôi, từng tiếng nấc như móng tay cào vào não:
"Chị ơi... em xin lỗi..."

Mai yếu đuối. Như Linh Nhi ngày ấy – đứng trước cửa phòng tôi, tay siết chặt chiếc ví rách:
"Dương, cậu nói sẽ dừng. Tớ tin cậu."
Giọng cô ấy run, như sợ chính lời tin của mình sẽ khiến tôi sụp đổ.

Tôi nhớ ánh mắt Linh Nhi – trong veo mà đau đớn – xuyên qua những phần trong tôi tưởng đã chết từ lâu.

Tôi từng đốt cháy lời hứa đó. Như tôi từng đốt ánh mắt của mẹ – người đàn bà già nua bán mảnh đất cuối cùng, chỉ để con mình có cơ hội sống lại:
"Dương... con hứa lần cuối, đúng không?"

Tôi đã phản bội hết thảy.

Tôi không xứng sống.
Mai. Lâm. Tùng. Họ không đáng tan thành cát.
Không đáng để tiếng "leng keng" lạnh ngắt của vòng tay trở thành lời tiễn biệt cuối cùng.

Tôi siết tay. Móng cắm vào da. Máu rỉ ra, đỏ nhòe.

Đau.

Nhưng thật.

Cơn đau ấy là cái tát giữa địa ngục – lời nhắc rằng tôi còn sống.
Nhưng sống để làm gì?

Tôi không biết.

Có lẽ chỉ vì bản năng.
Bản năng của một con bạc không biết dừng.
Một kẻ trơ trọi, bước vào ván cược cuối cùng – dù biết mình không còn gì đáng để giữ lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co