Chap 25: Lựa Chọn Cuối Cùng (END)
Natasa đứng giữa không gian mơ mộng, ánh sáng từ cánh cửa sáng chói phía trước chiếu rọi lên khuôn mặt cô. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như dừng lại, mọi sự lựa chọn như tan biến, chỉ còn lại một cảm giác bình yên, như thể cả vũ trụ đang chờ đợi quyết định cuối cùng của cô. Nhìn vào cánh cửa nơi tương lai chờ đón, nơi có Natalie, Sakura, Vegga, Sunny, Stella, Amber, Sagi và Kei, Natasa cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ trong lòng.
Cô không còn thấy những mảnh vỡ quá khứ, không còn cảm nhận được sự đau đớn và cô đơn nữa. Cô biết rằng đây là lựa chọn duy nhất cho mình, nơi cô có thể tìm thấy tình yêu, sự ấm áp, và những người đã ở bên cô khi cô cần họ nhất.
Cô bước một bước, rồi lại một bước nữa, và rồi, không do dự, Natasa tiến về phía cánh cửa ấy. Khi bàn tay cô đặt lên nắm cửa, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Một cảm giác mãn nguyện, như thể cô đã tìm thấy đúng nơi mình thuộc về. Và rồi, cô quay lại, nhìn Carly – người đã là kẻ thù, rồi bây giờ lại là người bạn, người hiểu cô.
Cô ôm lấy Carly, không chút do dự, cảm nhận sự ấm áp từ một người mà trước đây cô chỉ coi là kẻ thù. Carly vỗ nhẹ lên vai Natasa, đôi mắt cô long lanh, ánh sáng yếu ớt như những giọt nước mắt chảy xuống. "Mừng mày vì đã lựa chọn đúng đắn...!" Carly khẽ nói, giọng nghẹn lại, đầy tình cảm và sự an ủi. Lần đầu tiên trong đời, Natasa cảm nhận được một tình cảm chân thành, không phải từ những người bạn cô đã có, mà từ một người từng là kẻ thù của mình. Họ không còn là những kẻ đối đầu, mà là những người hiểu và tôn trọng lẫn nhau.
Natasa nở nụ cười thoả mãn, rồi cô bước qua cánh cửa, bước vào thế giới mà cô đã chọn, thế giới của những người mà cô yêu thương và người yêu cô. Cô cảm nhận được sự chờ đợi, sự bao bọc, và sự yêu thương mà cô đã thiếu thốn suốt bao năm qua.
Về phía thực tại, trong bệnh viện tĩnh lặng, máy đo nhịp tim của Natasa phát ra một tiếng bíp yếu ớt, rồi chỉ còn lại một đường thẳng duy nhất. Tim của Natasa ngừng đập. Cô đã ra đi trong thế giới thực tại, một mình, không ai bên cạnh. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, và bệnh viện bỗng trở nên vắng lặng đến đáng sợ.
Ở bên ngoài phòng bệnh, không một ai để ý, không một ai nhớ đến cô. Mẹ của Natasa lại chìm vào trong thói quen rượu chè, cờ bạc, quên đi đứa con gái đã luôn phải chịu đựng mọi nỗi đau một mình. Mái nhà trống vắng, không còn những tiếng cãi vã, không còn những lời mắng nhiếc, chỉ còn lại sự tĩnh mịch, lạnh lẽo.
Natasa đã rời đi, không một lời từ biệt. Những người thân của cô không còn hiện diện trong những phút cuối cùng của cô, những mảnh vỡ tình cảm chưa bao giờ được chữa lành. Họ đã quên cô từ lâu, trong khi cô đã tìm thấy một gia đình mới trong những người bạn, trong những người đã thực sự yêu thương cô.
Giây phút ấy, trong một thế giới khác, nơi Natasa đã chọn để thuộc về, những người bạn của cô, từng người một, đều cảm nhận được sự mất mát. Họ vẫn nhớ về cô, dù không biết cô đã rời đi, dù không ai có thể thực sự nói lời tạm biệt. Những trái tim của họ vẫn mãi hướng về cô, và một tình yêu sâu sắc không lời được gửi đến.
Kei, đứng lặng lẽ giữa đám đông, nhắm mắt lại, cảm nhận được sự vắng lặng của Natasa. Anh biết, dù cô đã ra đi, nhưng tình yêu cô dành cho anh, cho tất cả họ, sẽ luôn sống mãi trong trái tim này.
Và dù cho Natasa không còn trong thế giới thực tại, nhưng tình yêu và sự trân trọng mà cô nhận được từ những người bạn của mình sẽ mãi là một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Giữa những cơn gió lạnh lẽo của thế giới thực tại, Natasa đã tìm thấy một nơi yên bình, nơi cô thuộc về, nơi mà tình yêu không bao giờ phai mờ. Cô đã chọn lựa đúng đắn.
Và rồi, những ngày tháng trong giấc mơ của Natasa trôi qua, như một câu chuyện hoàn hảo mà cô đã luôn mong đợi. Cuộc sống của cô giờ đây không còn là những đớn đau và cô đơn, mà là những khoảnh khắc ngọt ngào, ấm áp và đầy yêu thương. Kei luôn ở bên cạnh, là người mà cô đã tìm kiếm suốt bao năm dài. Tình yêu của họ là một sự kết nối thâm sâu, không lời nói thừa thãi, chỉ là sự hiện diện của nhau, sự yên bình trong những cái nhìn đầy cảm xúc.
Mọi người xung quanh cũng đã tìm thấy cho mình tình yêu riêng. Natalie và Sakura, dù đôi lúc vẫn gây gổ, nhưng tình cảm dành cho nhau đã vượt qua tất cả, những cãi vã chỉ là một phần nhỏ trong một mối quan hệ đầy đam mê. Họ yêu nhau không cần phải thể hiện quá rõ ràng, chỉ cần ở bên nhau, là đủ.
Sunny và Vegga, sau nhiều lần trò chuyện và chia sẻ, cũng dần trở nên gần gũi, họ tìm thấy sự an ủi trong những cuộc trò chuyện về quá khứ và những ước mơ tương lai. Cả hai nhận ra rằng họ có thể cùng nhau vượt qua bất kỳ khó khăn nào.
Amber, với trái tim luôn thầm lặng, cuối cùng cũng mở lòng. Cô thổ lộ tình cảm giấu kín bấy lâu với Stella, người bạn đồng hành mà cô trân trọng hơn bất cứ ai. Stella, với nụ cười nhẹ nhàng, đã đáp lại tình cảm của Amber, khiến tình yêu giữa họ bắt đầu nở rộ trong sự lặng lẽ, dịu dàng.
Còn Sagi, từ khi Carly thường xuyên qua phòng để ngắm cô vẽ tranh và không quên chọc ghẹo, một mối liên kết lạ lùng giữa họ bắt đầu hình thành. Những trò đùa nhẹ nhàng của Carly khiến trái tim Sagi, vốn luôn cứng rắn, cũng phải mềm lại. Dần dần, tình cảm giữa họ không thể giấu được nữa, và cả hai nhận ra họ đã yêu nhau lúc nào không hay.
Căn nhà nơi tất cả họ sống giờ đây ngập tràn tiếng cười, những câu chuyện vui vẻ, và tình yêu không lời. Họ là gia đình, một gia đình không hoàn hảo, nhưng là một gia đình thật sự. Mỗi ngày, họ đều tạo nên những ký ức đẹp, cùng nhau trải qua mọi thử thách, bên nhau trong niềm vui và nỗi buồn.
Cuối cùng, câu chuyện kết thúc trong ánh sáng ấm áp của một tương lai tươi sáng. Natasa đã tìm thấy hạnh phúc mà cô xứng đáng có được, bên cạnh Kei và những người bạn thân thiết. Không còn nỗi cô đơn, không còn bóng tối, chỉ còn lại tình yêu, sự an ủi và niềm vui mà họ đã tìm thấy trong nhau.
Đó là một kết thúc hạnh phúc, nơi mỗi người đều tìm được một nơi để thuộc về, một gia đình thật sự, nơi tình yêu là thứ duy nhất không bao giờ phai mờ.
.
.
.
.
.
.
Đôi lời từ tác giả, mình cảm thấy thật thoả mãn và xúc động chính câu chuyện của mình. Một phần cũng tự tạo tự nghĩ ra, dù đôi khi có tình tiết khó hiểu. Cảm ơn các độc giả đã theo dõi chuyện của mình, thật sự rất quý các độc giả lắm lun ớ!
Chúc bạn có một ngày vui vẻ ^^
.
.
.
.
.
À quên mất- có ai muốn mình viết tiếp ngoại truyện hong nhể=))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co