Truyen3h.Co

[VÂN DUYÊN] TÌNH ĐẦU TÌNH CUỐI

7

FancyDurian

Kim Duyên mơ màng tỉnh dậy, em nhìn vào đồng hồ được treo ở đối diện. Chỉ mới 5h sáng! Thông thường, giờ này ở nhà Kim Duyên chưa ai dậy cả. Em nằm nghĩ ngợi một hồi, cố gắng nhớ lại tối qua đã nói những gì với Khánh Vân.

Càng nghĩ, càng nhớ lại, Kim Duyên càng giận Khánh Vân. Tại sao lại không cho em đến chứ? Sợ em gặp chuyện nguy hiểm thì bảo vệ đi!

Kim Duyên càng nghĩ càng không cam tâm, em liền bật dậy, thay đồ, ăn mặc rất đẹp, lại trang điểm một chút rồi đi xuống nhà. Dưới phòng khách vẫn chưa có ai, Kim Duyên đi rất khẽ ra khỏi cửa nhà rồi em lại nhanh chân chạy đến chỗ bác Lâm đang lau chùi xe.

- Bác Lâm!

- A, cô chủ. Sao hôm nay cô chủ dậy sớm vậy?

- Hôm nay con có công việc! Bác chở con đến khu chợ hôm qua nha.

- Cô chủ muốn đi chợ sao? Để tôi đi chung với cô chủ nha?

- Không, con đi gặp một người bạn thôi.

- Vậy cô chủ lên xe đi. - bác Lâm mở cửa xe, đỡ Kim Duyên lên ghế sau.

Kim Duyên ngồi ở trong xe, nhìn ra bên ngoài. Trời còn chưa sáng hẳn, chưa thấy được ánh mặt trời. Bây giờ cũng không có nhiều người đi trên đường, gần như chỉ có xe của em là đi thôi. Chạy một hồi đã ra khỏi trung tâm thành phố, lúc này em đã thấy có nhiều người chạy xe chở hàng đi bán rồi. Nói là ngoại thành nhưng lại đông đúc và nhộn nhịp hơn cả khu Kim Duyên sống.

- Chắc cô chủ lần đầu mới thấy cảnh này đúng không? Người dân ở đây đi làm sớm lắm, đa số là đi bán ở khu chợ hay đưa đi đến các chợ khác... - bác Lâm thấy Kim Duyên cứ nhìn ra cửa xe, ông buồn cười mà giải thích cho em nghe.

Kim Duyên thấy bác Lâm nói, em vẫn để bác nói. Tuy bác nói nhiều điều lắm, nhưng vẫn không hay bằng Khánh Vân kể em nghe. Khánh Vân vừa cho Kim Duyên biết nhiều điều hơn về xã hội, vừa cho Kim Duyên cảm giác mới lạ mà chưa từng có một ai có thể mang đến cho em.

- Thưa cô chủ, đã đến nơi rồi ạ!

- A, cảm ơn bác Lâm! - Kim Duyên vừa định xuống xe thì bác Lâm đã gọi lại.

- Cô chủ, cô có cần tôi đi cùng cô không? - bác Lâm thấy người ra vào chợ tấp nập, mà cô chủ nhỏ lại không thích tiếp xúc nhiều với người khác. Bản thân ông lúc đầu cũng không dám chở Kim Duyên đi vào sáng sớm như vậy, nhưng vì trong cả gia đình, ông quý và thương cô chủ nhỏ nhất, nên ông đôi khi vẫn luôn giúp cô chủ nhỏ 'bao che' nhiều chuyện...

- Không cần đâu bác Lâm. Bác cứ về trước đi, một chút nữa bạn con chở con đi làm!

- Vậy...nếu có gì, cô chủ cứ gọi cho tôi.

- Dạ, con biết rồi!

Sau một lần đi lạc thì Kim Duyên đã nhớ đường vào nhà Khánh Vân, chứ như hôm qua mà lại đi lộn vào nhà người khác chắc Kim Duyên....

Hôm nay Kim Duyên chọn một đôi giày đế bằng mũi nhọn, rút kinh nghiệm cho việc mang giày cao gót như hôm qua mà đau chân. Vừa đi đến đầu nhánh hẻm là Kim Duyên đã thấy có làn khói bốc lên, em liền nghĩ ngay đến bà nội của Khánh Vân.

Quả đúng như vậy, bà nội đang nhóm bếp để nấu nước.

- Ayya, hôm nay sao đau lưng quá vậy... - bà nội vừa định khom xuống để lấy ấm nước thì cơn đau lưng chợt đến, một tay bà cầm ấm nước, một tay lại đấm đấm cái lưng của mình.

- Bà ơi, để con làm giúp bà cho. - Kim Duyên thấy bà liền đau lòng, chạy lại cầm giúp bà ấm nước để lên bếp.

- À, là con đó hả? Cảm ơn con nha. - bà nhận ra Kim Duyên, liền cười hiền.

- Không có gì đâu bà. Sau này bà cứ gọi con là Kim Duyên nha.

- Haha, được, Kim Duyên, tên con đẹp lắm.

- À mà, tại sao con ở đây giờ này?

- Dạ, con tìm chị Vân!

- Hai đứa nó ra chợ rồi, chắc chút nữa là về à! - bà nội thở dài rồi nói tiếp. - Bà thấy tội cho hai đứa nó lắm, nhưng bà già cả rồi, không giúp được gì hết.

- Bà nuôi hai đứa nó từ nhỏ đến lớn, không có điều kiện cho đi học như bạn bè, chỉ có thể dạy cho tụi nó biết chữ để sau này ra đời còn có cái để đi làm. Nhưng khổ nỗi, từ nhỏ tụi nó đã không thích ra khỏi cái xóm chợ này, tụi nó vẫn ở, rồi sống ở đây, chắc tụi nó cũng vì bà nên không dám đi xa. - bà nội vừa kể, vừa lên cơn ho, Kim Duyên liền vuốt lưng để bà cảm thấy đỡ hơn.

Kim Duyên ngồi cạnh bà bên bếp lửa, cái không gian vắng lặng và hiu quạnh, lại không có người nào sống gần nhà, nhà nằm cuối con hẻm thì bếp lửa của bà lại càng làm cho Kim Duyên cảm thấy ấm áp hơn.

- Mà bà ơi, chị Vân là người như thế nào vậy bà?

- Khánh Vân à? Nó là người rất tốt, trọng tình nghĩa với mạnh mẽ lắm. Mỹ Nhân thì lâu lâu nó còn khóc, nhưng bà hiếm khi thấy Khánh Vân khóc lắm. Hai đứa nó còn lén bà đi học võ của ông võ sư của xóm bên. Bởi vậy trong cái xóm chợ này người ta vừa thương, vừa sợ hai đứa nó. - bà nội thừa dịp nói xấu hai đứa cháu của mình. Sống với hai cháu, không có thì cũng chỉ ở một mình, nên có người tâm sự thì bà rất vui mà không hề giấu điều gì.

- Mà chị Vân...

- Tính hỏi gì chị đó?

- A, chị Vân!

Kim Duyên vừa thấy Khánh Vân, liền đứng dậy chạy đến bên cạnh cô. Nhưng lại bị vấp bật thềm trước cửa làm em chút nữa là ngã nhào xuống đất, nhưng may mà cô đỡ em kịp.

- Em có sao không? - Mỹ Nhân vội đỡ Kim Duyên đứng dậy.

- Tối qua chị đã nói em không nên đến đây nữa mà!

Mỹ Nhân đỡ Kim Duyên khỏi người Khánh Vân. Và thay vì hỏi han thì Khánh Vân lại tức giận.

- Sao chị không hỏi han em mà lại nói vậy chứ?

Kim Duyên cũng hơi cáu lên, rõ ràng em bị ngã nè, sao không có tí gì quan tâm mà lại nạt em như vậy chứ?

- Ơ, chị Vân, mặt chị sao lại...? - Kim Duyên đưa tay lên sờ mặt Khánh Vân nhưng bị cô tránh né đi, quay mặt sang chỗ khác.

- Ai đánh chị vậy? - Kim Duyên thấy vậy thì sốt ruột, đưa tay chạm nhẹ vào vết thương.

- A! - Khánh Vân vì đau mà khẽ rên lên.

- Sao vậy Vân? - bà nội lo lắng, liền đi đến hỏi Khánh Vân nhưng cô không trả lời, bà lại quay sang hỏi Mỹ Nhân. - Nhân, Khánh Vân nó làm sao vậy?

- Nó...

- Con không có gì đâu, Nội! - Khánh Vân chen ngang Mỹ Nhân, nói rồi liền đi vào nhà, để lại ba người đứng ngơ ngác bên ngoài cổng.

- Chị Nhân ơi, chị Vân bị làm sao vậy? - bị Khánh Vân ngó lơ, Kim Duyên liền quay sang hỏi Mỹ Nhân.

- Nó chỉ...chỉ...chỉ bị té thôi! - Mỹ Nhân lắp bắp làm Kim Duyên hơi bán tính bán nghi.

- Mày đi theo tao. - Khánh Vân kêu Mỹ Nhân.

- Xin lỗi Nội, xin lỗi Kim Duyên nha! - Mỹ Nhân cúi đầu rối rít rồi đi theo Khánh Vân vào trong nhà.

Cùng lúc đó, trong phòng của Khánh Vân và Mỹ Nhân.

- Mày nhẹ tay một chút được không hả? - Khánh Vân rít lên.

- Mày ráng chịu đau một chút đi! - Mỹ Nhân cũng kiên nhẫn, bôi thuốc lên má Khánh Vân.

- Mày cũng nhanh đi, rồi tao còn bôi thuốc cho mày nữa. Mà cũng may, mày không bị đánh ngay mặt. - Khánh Vân cười cười.

- Ít ra tụi nó còn biết là mày đẹp hơn tao nên tụi nó muốn cho mày 'xấu' đi một xíu để ngang bằng với tao đó, haha!

- Mày không đau hay sao mà còn ngồi cười vậy? - Khánh Vân cũng cầm tăm bông, chấm một ít thuốc rồi xắn tay áo Mỹ Nhân lên, bôi ngay vết đấm đã bị hằn đỏ.

- Nè! Mày mới là người phải nhẹ tay đó! Vì cái tay tao đã đỡ cho mặt mày mà! - Mỹ Nhân la lên khi Khánh Vân như dùng hết sức để bôi thuốc cho vết thương của cô.

- Hai đứa bị ai đánh vậy? - bà nội và Kim Duyên mở cửa ra, vẻ mặt còn hốt hoảng. Bà nội được Kim Duyên dìu vào, bà cầm tay Mỹ Nhân lên xem.

- Sao hai đứa không trả lời Nội? - bà nội thấy cả hai đều im lặng, không ai dám nhìn bà.

- Dạ...có chút xô xát nên... - Mỹ Nhân ậm ừ.

- Tụi con cũng không muốn giấu Nội! Tụi con bị ông thu mua phế liệu cho người tới đánh! - Khánh Vân nói thẳng, thay vì cứ ấp úng thì cứ nói ra cho xong!

- Sao ông ta lại cho người đánh hai đứa?

- Chuyện có liên quan đến em đúng không? - Kim Duyên nghe vậy, liền ngập ngừng hỏi.

- Không đâu! Do tụi chị có xích mích từ trước với ông ta! Thế nên, chị nói em rồi, nơi này không phù hợp với em. Em hãy hạn chế đến đây đi! - Khánh Vân quay sang Kim Duyên.

- Vân! Sao nay con lại nói chuyện thô lỗ như vậy?

- Con xin lỗi Nội! - Khánh Vân cúi gầm mặt.

Từ tờ mờ sáng, Khánh Vân và Mỹ Nhân đã đi ra chợ, vẫn kéo hàng như mọi khi. Nhưng khi họ thấy ông thu mua phế liệu đi về hướng của họ, theo sau còn có thêm hai người khác, Khánh Vân và Mỹ Nhân có chút khó hiểu nhìn họ.

- Tụi mày biết điều thì bớt xen vào chuyện của người khác! - ông ta la lên.

Bây giờ, họ đang ở sau chợ, khu này hầu như vắng vẻ vì thương lái và mọi người đã đi hết.

- Chuyện gì là chuyện của người khác? Ông mới là người nên biết điều mà đừng đi hại đời con gái người ta nữa! Không khéo thì ở tù như chơi đó! - Mỹ Nhân vốn có hiềm khích với ông ta, lại có chút nóng tính nên liền đáp lại, nhưng việc đó lại khiến ông ta điên tiết lên.

- Tụi mày còn dám nói? Dù sao đó cũng là chuyện của tao! - rồi ông ta lại nói với hai người đi sau. - Hai đứa mày cho tụi nó một trận, để tụi nó đau đớn mà không đi lo chuyện bao đồng nữa!

Và hai bên, bốn người xảy ra một trận đánh nhau, đến khi có một người đàn ông, ăn mặc lịch thiệp đến can ngăn, doạ báo cảnh sát thì đàn em của ông thu mua phế liệu mới buông tha cho họ mà đi.

- Hai cô gái, hai cô có sao không? - ông ấy đỡ hai người dậy.

- Tụi con không sao. Cảm ơn bác.

- Nhà hai cô ở đâu? Có cần tôi đưa về không? - thấy hai người đi đứng còn khó khăn, nên ông ấy đề nghị.

- Dạ, không cần đâu! Nhà tụi con cũng ở gần đây. Cảm ơn bác.

Và hai người từ chối đề nghị, đỡ nhau đi về nhà.

- Nội đã nói với hai đứa rồi! Có chuyện gì không liên quan đến mình thì đừng xen vào, không thì thấy rồi đó, rước hoạ vào thân thôi!

- Sao lại không liên quan chứ Nội? Hôm qua nếu không phải tụi con đến kịp thì ông ta đã giở trò với Kim Duyên rồi! - Mỹ Nhân bức xúc mà lên tiếng.

Bà nội nghe xong, liền nhìn sang Kim Duyên, như để dò hỏi, và sau khi em gật đầu thì bà liền thở dài.

- Nhưng hai đứa cũng phải biết tiết chế lại, có gì thì báo với ban quản lí chợ, sau này đừng để xảy ra chuyện như vậy nữa! - bà nội nói rồi liền đi ra ngoài.

- Để tao đi ra với Nội. - Mỹ Nhân đi rồi, để lại Khánh Vân với Kim Duyên ngồi trong phòng. Hai người không ai nhìn ai, không khí yên ắng đến tột độ.

- Để em bôi thuốc cho chị nha? - Kim Duyên lên tiếng để phá vỡ bầu không khí lạ thường này.

- Mỹ Nhân đã thoa thuốc cho chị rồi! - Khánh Vân cũng không biết vì sao, nghe em đề nghị như vậy thì cô lại ngại.

- Nhưng chưa xong mà! Để em! - Kim Duyên nói rồi, liền cầm tăm bông, nhẹ nhàng thoa lên vết thương của Khánh Vân.

Lúc nãy, đứng bên ngoài, thấy Khánh Vân và Mỹ Nhân gần như mặt đối mặt, vui vẻ bôi thuốc cho nhau mà lại khiến Kim Duyên thấy hơi ghen tị, nên em muốn tự tay làm điều mà Mỹ Nhân đã làm.

Hai người bây giờ đang mặt đối mặt với nhau. Khánh Vân thấy Kim Duyên chăm chú như vậy, cô cũng không ngăn cản, mà lại nhìn em. Hôm nay, hình như em đẹp hơn thì phải!

- Sao em bôi thuốc rồi mà vết thương vẫn còn đỏ vậy? - Kim Duyên đâu biết là cô ngắm em nên đỏ mặt...

- À, em tới đây sớm có việc gì không? - Khánh Vân tìm chuyện khác để nói.

- Có chứ! Chuyện rất quan trọng là đằng khác!

- Có gì quan trọng hả? - Khánh Vân ngạc nhiên, giữa hai người mới quen mà có chuyện quan trọng sao?

- Chở em đi làm!

- Hả?

- Hả cái gì mà hả? Đi làm không phải là chuyện quan trọng sao?.

- Nhưng từ nhà em đến chỗ làm gần hơn mà...

- Nhưng em thích chị chở em đi làm!

--------------------------------

Mọi người đọc truyện vui vẻ nha ❤️❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co