Truyen3h.Co

Văn học

Sông Đà

seiiyong

P.Povlenko từng viết "Tôi thu thập hình tượng cũng giống như con ong hút mật vậy.Một con ong phải bay đoạn đường dài bằng sáu lần xích đạo trong một năm ba tháng và đậu lên bảy triệu bông hoa để có thể làm nên một gam mật". Chính vì lẽ đó mà văn của Nguyễn Tuân được ví như những giọt mật của một con ong yêu hoa,cần mẫn và sáng tạo, đem hương thơm thảo cho đời.Câu văn xuôi rất đẹp, lúc thì vang âm ba của thác ghềnh,lúc lại mang dư vị của hương nguồn hoa núi.Viết về Sông Đà chính là bày tỏ tình yêu, niềm tự hào về quê hương đất nước của Nguyễn Tuân.Đến với tuỳ bút "Người lái đò Sông Đà" ngòi bút của thi nhân đưa độc giả đến vẻ đẹp của một dòng chảy vừa hung bạo, dữ dội vừa trữ tình [...].

Nhà văn Vũ Ngọc Phan từng nhận xét: "Chỉ những người ưa suy xét đọc văn Nguyễn Tuân mới thấy thú vị vì văn ông không phải thứ văn để người nông nổi thưởng thức." Sự sáng tạo, uyên bác đã tạo nên hai mảng màu sắc trong văn Nguyễn Tuân trước và sau cách mạng: một là sự hoài cổ trở về quá khứ tìm lại một thời vang bóng xa xưa, hai là sự xê dịch trong những chuyến đi nhằm tìm kiếm vùng đất mới để thay đổi thực đơn, nhãn quan và thoát khỏi cuộc sống đơn điệu,, tẻ nhạt. Vì thế trong chuyến Tây Bắc của phong trào nhân dân lên vùng cao để phát triển kinh tế năm 1958, Nguyễn Tuân đã viết lên tuỳ bút "Người lại đò sông Đà" bằng tất cả tình yêu thiên nhiên và con người nơi đây.
"Nghệ sĩ là người biết khai thác những ấn tượng riêng chủ quan của mình" (M.Goocki). Từ sau cách mạng tháng 8 Nguyễn Tuân đã xác định được hướng đời và hướng đi. Vẫn là người say mê khao khát cái đẹp nhưng Nguyễn Tuân đã biết tìm kiếm cái đẹp trong lòng cuộc sống của cả dân tộc, cái đẹp của Nguyễn Tuân không phải là cái đẹp mơ mộng, nhàn nhạt phẳng lặng mà là cái đẹp tạo hình góc cạnh nhiều khi dữ dội.

"Văn chương không cần những người thợ khéo tay chỉ làm theo một vài khuôn mẫu đã cho, văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa có." (Nam Cao) Nguyễn Tuân đã "đề thơ lên sóng nước" sông Đà để rồi ghi lại dấu ấn của mình với những trang văn cần mẫn và sáng tạo, toả hương sắc cho đời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co