Chương 38
Tiêu Chiến rót nước cho Vương Nhất Bác, anh không biết nên bắt chuyện từ đâu, sợ nói nhiều thành nói hớ nên vẫn luôn duy trì trạng thái lãnh đạm như năm ngoái.
Bởi vì như vậy nên Vương Nhất Bác mới kết hôn cùng anh. Mặc dù vẫn dựa trên tiền đề ký thỏa thuận ly hôn.
Trên đường tới đây, Vương Nhất Bác liên tục suy nghĩ xem nên dùng cái kịch bản bá đạo tổng tài nào để bẫy anh. Bẫy anh kết hôn cùng cậu.
Bây giờ anh ngồi đối diện khiến cậu có chút căng thẳng. Giống y hệt như lần đầu leo lên lưng ngựa, giẩm lên băng mỏng.
Cậu phải phát tín hiệu, không được để cho anh có ý định lui về, phải chú ý kế sách.
Chỉ có thể dùng chiêu lạt mềm buộc chặt với anh. Cầm được tay cái đã rồi tính tiếp. Giờ phút này, trong lòng hai người đều có suy nghĩ riêng.
Vương Nhất Bác lơ đãng nhấp mấy ngụm nước, ra vẻ bình tĩnh: "Anh tôi nói anh là một trong những cổ đông của câu lạc bộ chúng tôi à?"
Tiêu Chiến gật đầu: "Cảm thấy hứng thú nên đầu tư."
Vương Nhất Bác tiếp lời: "Anh thích cưỡi ngựa?"
Tiêu Chiến nhanh chóng hồi tưởng lại câu trả lời của anh năm ngoái, không sót một chữ: "Bình thường, vì kiếm tiền thôi."
Vương Nhất Bác lại nhấp mấy ngụm nước.
Một ly nước ấm mà cậu làm như đang thưởng thức rượu vang đỏ.
Người này khó bẫy thật.
Vừa nãy thấy anh đến sớm như vậy, cậu còn mừng thầm vì tưởng anh có ý với mình. Xem ra là do Vương Nhất Hàm nói nhầm giờ hẹn thành tám giờ.
Là cậu tự mình đa tình.
Cậu là vận động viên cưỡi ngựa, vậy mà anh lại nói không thích cưỡi ngựa cho lắm. Nếu bình thường mà nói như vậy thì thôi đi. Nhưng đây là xem mắt, là bước đầu tiên để thiết lập nên một cuộc hôn nhân.
Anh lại thẳng thắn như vậy. Như vậy có thể suy ra anh đối với cậu cũng lạnh lùng đúng không?
Không thích cũng không được, nhất định phải cho anh uống thuốc cảm.
Tiêu Chiến thấy cậu cúi đầu uống nước không nói gì. Anh nghĩ có khi nào mình nói sao chữ nào rồi không. Đáp án lúc đó phù hợp với tiêu chuẩn của cậu lắm mà.
Hiện tại chưa chắc. Dù sao ký ức của cậu luôn khác biệt.
Hay là nhiệt tình một chút? Nếu nhiệt tình quá, biểu hiện thân thiện với cậu thì có khi nào biến khéo thành vụng hay không?
Tiêu Chiến do dự. Bây giờ anh giống như đang ngồi trên bàn đàm phán, chỉ cần một câu sai thôi là sẽ thua cả bàn. Phải thận trọng trong từng lời nói.
Vương Nhất Bác vẫn chưa mở miệng, Tiêu Chiến quyết định lựa lời mà nói: "Thành tích của câu lạc bộ năm nay không tồi." Có công lao của cậu.
Vương Nhất Bác gật đầu. Thứ mà người này quan tâm nhất vẫn là lợi tức đầu tư của mình. Câu lạc bộ hoạt động không tồi thì anh kiếm được cả bộn tiền rồi.
Không được ngồi yên chờ chết, cậu phải chủ động.
Vương Nhất Bác mở miệng lần nữa: "Triển vọng của câu lạc bộ rất tốt. Đợi đến khi đưa ra thị trường, tôi cũng sẽ tranh thủ góp vốn kiếm chút tiền tiêu vặt cho mình."
Tiêu Chiến hơi ngừng, đây là một chủ đề cao cấp. Lần xem mắt trước không hề nói về vấn đề này. Làm sao bây giờ? Nói tiếp hay không nói tiếp? Liệu có kiếm củi ba năm xài trong một giờ không?
Anh nghĩ nghĩ: "Không có ý định đưa ra thị trường."
Vương Nhất Bác: "..." Anh cố ý.
Đầu tư là để kiếm tiền, cho dù đầu tư dài hạn hay ngắn hạn thì khi đưa ra thị trường cũng là một con đường tốt để kiếm tiền.
Cậu cực lực xoay chuyển tình thế. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, cậu xem mắt bị người ta từ chối thì mặt biết chôn đi đâu bây giờ.
Tiêu Chiến đúng là không có ý định đưa câu lạc bộ ra thị trường thật. Tất cả các ý kiến của các vị cổ đông cũng vậy, không phải vì tiền, chỉ cần không lỗ là được.
Bây giờ trải qua mấy năm vận hành, lợi nhuận tăng trưởng đều đều đã vượt xa kỳ vọng.
Đúng lúc bầu không khí đang lâm vào cục diện bế tắc thì điện thoại của Tiêu Chiến vang lên, là Vương Nhất Hàm gọi tới. Vừa khéo anh cũng muốn xin giúp đỡ từ anh ta, hỏi xem lúc đó Vương Nhất Bác thích cái gì.
Hôm nay cứ lo đi xem mắt mà quên mất mấy chi tiết này.
Tiêu Chiến tạm thời tắt âm di động: "Thật ngại quá, tôi đi nhận điện thoại một chút."
Vương Nhất Bác: "Không sao."
Chờ người đi xa rồi biểu hiện của Vương Nhất Bác mới nhạt đi.
Quả nhiên, giống y chóc kịch bản từ chối đối phương. Đại khái là đã thương lượng với bạn hẹn đúng giờ gọi tới, sau đó Tiêu Chiến sẽ lấy cớ công ty có chuyện gấp, nhất định phải quay về.
Sau đó xem mắt kết thúc. Rồi còn bày đặt xin phương thức liên lạc nói là hẹn lần sau. Cái gọi là lần sau chính là không bao giờ gặp lại. Cái dạng chiêu trò này cậu thường xuyên sắp xếp cho vai phụ nên sớm quen thuộc rồi.
Đêm nay xem mắt, thất bại.
Tiêu Chiến ra ngoài hành lang tiếp điện thoại của Vương Nhất Hàm.
Vương Nhất Hàm: "Hiện có đang bận không?"
Tiêu Chiến: "Không bận."
Ngữ khí của anh ta hối hả: "Lái xe vừa gọi cho anh, Tiểu Bác đã đến nhà hàng rồi, vừa rồi đang họp nên anh không nhận. Chắc là bây giờ đã đến nơi rồi. Cậu đến sớm một chút, đừng để nó đợi lâu. Trước kia mặc kệ có hẹn với ai thì thằng bé luôn đến sớm hơn mười phút."
Tiêu Chiến nói với anh ta anh đã đến nhà hàng. Vương Nhất Hàm nghĩ hẳn là lái xe gọi cho anh nên không nói nhiều.
Vừa định tắt điện thoại thì Tiêu Chiến ngăn lại: "Chờ chút, trước kia Tiểu Bác thích cái gì?"
Vương Nhất Hàm: "Tiền, sắc đẹp. Cậu có đủ."
Tiêu Chiến: "..."
Vương Nhất Hàm: "Thằng bé thích nhất là chinh phục những thứ khó khăn. Ví dụ như viết kịch bản, viết tận hơn bốn mươi bản, không có đạo diễn nào nhìn trúng nhưng đến giờ vẫn chưa từ bỏ. Mục tiêu của nó đó chính là để Chu Khiêm chủ động quay kịch bản của nó."
Tiêu Chiến đã hiểu, không thể quá chủ động, nếu không cậu sẽ không hứng thú.
Cuộc gọi kết thúc, Tiêu Chiến quay về sảnh ăn.
Vương Nhất Bác bắt đầu chạy đua với thời gian. Trước khi anh đề nghị kết thúc cuộc xem mắt, cậu phải tung chiêu níu anh lại: "Có phải rất bất lực khi đến xem mắt không?"
Tiêu Chiến thở phào. Vấn đề này trước kia cậu từng hỏi anh.
Anh gật đầu, không nói thêm từ gì.
Vương Nhất Bác lấy tay chống má, vờ như mình rất thoải mái: "Ba mẹ tôi sợ tôi không kết hôn. Thật ra là tôi không có ý định kết hôn nhưng trong mắt bọn họ thì đó gọi là bất hiếu. Chắc là ông nội Tiêu cũng nghĩ như vậy đúng không? Tôi hiểu tâm trạng của anh."
"Anh có thường xuyên đi xem mắt không?" cậu hỏi.
Tiêu Chiến: "Lần đầu tiên, bất đắc dĩ đến." Bảy chữ, giống y chang lần đầu tiên.
Vương Nhất Bác: "Tôi còn thảm hơn anh, đây là lần thứ hai mươi hai của tôi rồi."
Tiêu Chiến không lên tiếng. Năm ngoái cậu nói đây là lần thứ hai mươi ba.
Vương Nhất Bác: "Lúc đầu tôi không muốn tới, nhưng anh lại là sếp của tôi, sau này có thể sẽ gặp nhiều. Tôi còn muốn dựa vào anh để kiếm cơm mà."
Tiêu Chiến nhớ kỹ, lần trước cậu không nói câu cuối cùng đó. Cả một quá trình đều rất kiêu ngạo.
Anh tưởng chỉ là giả vờ, nhưng cuối cùng cậu lại là người đề xuất kết hôn. Có một sự thay đổi không hề nhẹ.
Vương Nhất Bác tiếp tục: "Hàm ca có nói cho anh biết tôi còn kiêm luôn nghề biên kịch không?"
Tiêu Chiến gật đầu, lần trước cậu bảo là anh cả.
Kệ đi, dù sao Tiêu thị vẫn luôn hợp tác cùng tập đoàn Vương gia nên Vương Nhất Hào hay Vương Nhất Hàm thì ai anh cũng quen.
Vương Nhất Bác: "Tôi am hiểu nhất là viết về bá đạo tổng tài. Lúc trước thì viết về khế ước hôn nhân, từ đó sẽ không thể vãn hồi."
Cậu hỏi: "Khế ước hôn nhân, anh có biết không?"
Tiêu Chiến: "Hợp đồng?"
Vương Nhất Bác gật đầu: "Không khác nhau lắm. Hình thức hôn nhân này giống như một phương thức hợp tác đôi bên có lợi. Khi hợp đồng kết thúc thì tan. Như vậy sẽ giảm đi nhiều phiền phức, không bị trưởng bối giục cưới, không cần nghe lải nhải mà cũng tiết kiệm được thời gian yêu đương. Tiết kiệm chi phí."
Cậu không nói cho anh biết, tất cả dạng khế ước tổng tài kiểu này đến cuối đều sẽ nảy sinh tình cảm. Sợ dọa anh chạy mất.
Tiêu Chiến: "Cũng không tệ."
Vương Nhất Bác quan sát anh: "Anh là người làm ăn, lại là sếp của tôi nên tôi sẽ không quanh co lòng vòng nữa. Anh có muốn thử hôn nhân kiểu này không? Giải quyết phiền phức đôi bên."
Cậu nói: "Tâm tư của tôi đều đặt lên việc huấn luyện, không có thời gian yêu đương, càng không muốn kết hôn. Một mình thoải mái hơn. Hai chúng ta đều nghĩ như vậy, hơn nữa còn độc lập về kinh tế."
Cậu cố ý dừng lại một chút: "Giải quyết xong chuyện rắc rối này, tôi sẽ có nhiều thời gian đi huấn luyện, thắng được huy chương, đồng thời tạo nên danh tiếng của câu lạc bộ, đem về nhiều lợi tức đầu tư cho anh."
Lúc Tiêu Chiến nghe được những lời này năm ngoái, anh chỉ đơn giản nghĩ nó là sống cùng nhau thôi chứ không có cảm giác gì. Anh cân nhắc vài phút rồi đồng ý với cậu. Ai ngờ được cậu nói ký một bản thỏa thuận nửa năm sau ly hôn.
Không biết năm nay có giống năm ngoái không.
Vương Nhất Bác lại cầm ly nước lên uống thêm mấy ngụm: "Tiêu tổng, anh suy nghĩ kỹ một chút. Được hay không cũng không sao. Đây cũng giống như làm ăn vậy, đâu phải vụ nào cũng thành đâu đúng không? Không hợp tác cũng có thể kết bạn."
Tiêu Chiến im lặng một hồi. Thật ra anh chẳng nghĩ cái gì hết, chỉ giả vờ như mình đang rất nghiêm túc cân nhắc.
Sau một lúc, Tiêu Chiến ngẩng đầu lên đối mắt với cậu: "Hình thức hôn nhân kiểu này có cần phải ở chung không?"
Vương Nhất Bác thầm nghĩ, đương nhiên. Đây là mục đích của cậu. Không phải ở chung, mà là sống thử.
Vương Nhất Bác tránh nặng tìm nhẹ: "Xem tình hình đã. Nếu anh có thể yêu cầu quản gia và dì giúp việc ở nơi khác thì điều đó không quan trọng. Bình thường thì kiểu hôn nhân này chỉ diễn cho người lớn trong nhà xem, tạm thời ở chung vài ngày."
Tiêu Chiến gật đầu, vậy thì tốt rồi. Năm ngoái anh không hỏi vấn đề này nên sau đó cậu ở nhà của cậu, thỉnh thoảng mới tới biệt thự của anh.
"Tiêu tổng, anh cảm thấy hình thức này thế nào?" cậu hỏi.
Cuối cùng Tiêu Chiến cũng gật nhẹ đầu.
Vương Nhất Bác thở phào. Để chứng minh cậu không có ý đồ gì với anh, miễn cho anh đổi ý nữa đường, cậu lại thêm vào: "Nếu anh cảm thấy không có gì thì cuối tuần này chúng ta đi ký thỏa thuận ly hôn. Đến khi chúng ta đối phó với trưởng bối xong rồi ly hôn."
Tiêu Chiến: "Tùy cậu."
Vương Nhất Bác mỉm cười. Quả nhiên là người nói không với tình yêu. Thời gian ly hôn cho là một năm đi. Một năm đó chắc là sẽ đủ cho cậu trói anh lại. Lúc đó thì mấy tờ giấy đó không có ý nghĩa gì.
Vương Nhất Bác: "Tôi có bạn làm luật sư, nhờ anh ấy soạn một bản hợp đồng ly hôn. Đến lúc đó chúng ta đến văn phòng luật ký tên, có người chứng kiến."
Khoảng thời gian này năm ngoái, ký ức của cậu đã bắt đầu giảm sút, không nhớ là mình có bạn làm luật sư nên Tiêu Chiến là người đứng ra làm.
Năm nay cậu nhớ ra được nên chủ động đề nghị.
Vương Nhất Bác mở Wechat của mình ra: "Vậy chúng ta lưu phương thức liên lạc đi. Thời gian cụ thể sẽ liên lạc qua điện thoại."
Từ đầu đến cuối Tiêu Chiến đều biểu hiện rất thờ ơ, không nói gì thêm.
Mục tiêu hoàn thành, Vương Nhất Bác bắt đầu kế hoạch tiếp theo, rút ngắn khoảng cách của hai người.
Món ăn lên. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Hầu như đều là Vương Nhất Bác tìm chủ đề. Cậu âm thầm thề, đợi đến khi cậu trói được anh rồi thì nhất định sẽ không nói chuyện một tháng. Để anh ôm cậu cầu xin cậu mở lời.
Có lúc ánh mắt hai người chợt đụng nhau, cậu mỉm cười, khẽ gật đầu. Biểu lộ khéo léo, không chủ động già mồm.
Có một món Vương Nhất Bác thích, Tiêu Chiến theo thói quen gắp thức ăn cho cậu. Nhưng bỗng nhiên ý thức được bọn họ còn chưa "quen thuộc" đến vậy. Anh không được chủ động, lỡ cậu thấy anh không phải việc gì khó, không kết hôn với anh.
Tay cầm đũa dừng ở giữa không trung.
Vương Nhất Bác nhìn anh: "Sao vậy?"
Tiêu Chiến: "...Còn nóng, để lên cao hạ nhiệt chờ nguội rồi ăn."
Vương Nhất Bác: "..."
Bữa xem mắt hôm nay không ai có khẩu vị ăn cơm. Ai cũng mang trong mình tâm sự.
Vương Nhất Bác sợ Tiêu Chiến nhất thời đổi ý làm cậu không trói được anh. Còn Tiêu Chiến thì sợ mình sơ ý nhiều lời sẽ khiến Vương Nhất Bác không có hứng thú với anh.
Bầu không khí vừa lúng túng vừa trầm lắng vừa buồn tẻ.
Tiêu Chiến chủ động tìm chủ đề: "Bình thường cậu đều đi tập luyện như vậy còn có thời gian viết kịch bản à?"
Vương Nhất Bác thật hối hận vì đã nói cho anh biết cậu viết bá đạo tổng tài. Bây giờ cậu ăn lương của anh mà còn đi ra ngoài làm bán thời gian. Ông chủ nào cũng sẽ không vui.
Vương Nhất Bác mỉm cười: "Tận dụng thời gian thôi."
Tiêu Chiến: "Viết nhiều năm rồi à?"
Vương Nhất Bác: "Ừm. Từ năm mười một tuổi đã viết truyện ngắn." Chục năm nay, không những cậu viết được hơn bốn mươi mấy cái kịch bản, còn biết thêm không ít đoản văn.
"Cộng lại mà nói thì cũng hơn hai mươi triệu chữ." Đó là chưa tính những đoạn không hài lòng được cắt bớt.
Tiêu Chiến gật đầu. Những thứ này anh đều biết. Vali nhỏ của cậu đều là kịch bản.
Vương Nhất Bác không hiểu ý của Tiêu Chiến. Cậu tỏ rõ thái độ: "Sáng tác cũng không khiến tôi làm chậm trễ việc tập luyện. Tôi chỉ có hai, ba người bạn. Hầu như rất ít xã giao."
Tiêu Chiến vẫn duy trì thái độ lãnh đạm. Cậu nói anh nghe, thỉnh thoảng gật đầu.
Vương Nhất Bác: "Anh có từng nghe qua Nhạc lão tiên sinh không? Là tác giả của <Quãng đời còn lại>, gần đây còn được chuyển thể thành phim."
Tiêu Chiến: "Biết. Là bạn của ông nội tôi."
Cuối cùng Vương Nhất Bác cũng bắt được sóng. Đánh bậy đánh bạ vậy mà cũng đụng được một chủ đề chung.
Cậu nói lý do vì sao hứng thú với viết lách: "Bài văn đầu tiên của tôi được đăng lên một tạp chí, lúc đó Nhạc lão tiên sinh cũng có một chuyên mục trong tờ tạp chí đó. Ông ấy còn để lại bình luận dưới bài văn của tôi."
Một đoạn lời bình ngắn đó còn khiến cậu vui hơn hơn so với việc bài văn của mình được đăng lên báo. Được cây cổ thụ (Nhạc lão tiên sinh) cỗ vũ, cậu bắt đầu sáng tác tiểu thuyết. Mười ba tuổi hoàn thành bộ tiểu thuyết bá đạo tổng tài đầu tiên.
Bây giờ xem lại lại không dám nhìn thẳng. Thể loại tổng tài ngược văn.
Tiêu Chiến thuận theo câu hỏi của cậu: "Nhạc lão tiên sinh cũng biết cậu à?"
Vương Nhất Bác lắc đầu: "Không có quen biết gì. Sau đó gửi email cho ông ấy, chắc là hòm thư đầy quá nên không phản hồi lại. Thật ra lúc đó tôi để bút danh chứ không đề tên."
Tiêu Chiến biết bút danh của cậu là Điềm Điềm. Tuổi vẫn còn nhỏ mà đã lấy bút danh như vậy rồi. "Bút danh gì?" Anh làm bộ không biết.
Vương Nhất Bác: "Điềm Điềm.."
Tiêu Chiến không biết nên nói tiếp như thế nào nên không lên tiếng. Ăn xong cơm, anh bưng ly nước lên uống.
Vương Nhất Bác liếc nhìn, trông anh có vẻ như mất hết cả hứng. Chắc là không có chút cảm giác gì với việc xem mắt, có chút giống như muốn kết thúc của gặp mặt miễn cưỡng này.
Lạt mềm buộc chặt bước kế tiếp, chủ động đề nghị về nhà.
Vương Nhất Bác nhìn đồng hồ đeo tay: "Thời gian không còn sớm, không làm phiền anh nữa. Tôi về nhà cũng muốn viết tiếp kịch bản."
Mười một giờ, hai người ra khỏi nhà hàng.
Tiêu Chiến không nói nhiều với Vương Nhất Bác, gật đầu với cậu một cái rồi đi về phía xe của mình.
Vương Nhất Bác nhìn theo bóng lưng cao ngạo kia. Người này khiến cho người khác... muốn ngừng mà không được.
Tiêu Chiến nói tài xế lái xe về biệt thự của mình, không về nhà ba mẹ Vương. Anh gọi điện thoại cho Vương Nhất Hàm, kết thúc xem mắt, Vương Nhất Bác đang trên đường về nhà.
Bên Vương Nhất Hàm rất ồn ào, đang ở hội sở. Anh ra ngoài nghe: "Thế nào?"
Tiêu Chiến: "Cũng không khác lần trước là bao nhiêu. Mấy ngày tới sẽ ký thỏa thuận ly hôn."
Vương Nhất Hàm không hiểu gì hết: "Thỏa thuận ly hôn gì?"
Tiêu Chiến không nói về bản thỏa thuận trước kia, chỉ nói cậu đề xuất ký hiệp ước, không biết cậu rốt cuộc đang nghĩ gì.
"Anh nhớ thúc giục em ấy một chút, đừng để lúc đó thỏa thuận ly hôn em ấy cũng không ký với em."
Vương Nhất Hàm đáp ứng, hỏi anh đêm nay có về nhà không.
Tiêu Chiến: "Em sẽ về biệt thự của mình. Anh đang ở hội sở?"
Vương Nhất Hàm "Ừm" một tiếng.
Tiêu Chiến: "Bài weibo hôm qua của anh có ý gì?"
Vương Nhất Hàm không buồn nói với Tiêu Chiến nữa. Cung phản xạ của anh luôn chậm hơn một ngày so với người khác.
Cúp điện thoại.
......
Tiêu Chiến nhận quả bình an này, mặc dù vốn nó không phải dành tặng cho anh. Anh về bãi đỗ xe đặt quả bình an vào xe.
Trong xe có một mùi hương hoa hồng nhàn nhạt. Buổi sáng trên đường đến đây, anh có ghé tiệm hoa lúc trước mua cho cậu một bông hồng.
Ông chủ vẫn còn ấn tượng với anh vì anh đã từng mua hết số bông hồng tiệm hoa có.
Đóa hồng này ông chủ cho anh. Ông chủ không biết số một này có ý nghĩ gì với anh nhưng hẳn là nó rất đặc biệt. Lần trước anh mua cũng là mua một đóa.
Tiêu Chiến nhìn bông hồng, vẫn là quyết định ký xong rồi mới tặng cho cậu.
Trước cửa cao ốc gió rất mạnh, Vương Nhất Bác vẫn đang đứng đợi anh ở đó.
Tiêu Chiến tăng tốc bước chân, ai biết được còn có người nhanh hơn anh.
Vu Bân trực tiếp đậu xe ngay cạnh Vương Nhất Bác, hạ cửa sổ xe xuống. Anh ta không mặc áo khoác, gió lạnh thổi một cái muốn rùng minh.
Vương Nhất Bác mỉm cười: "Luật sư Vu, lâu rồi không gặp."
Vu Bân: "Lâu rồi không gặp." Đúng là lâu thật. Lần trước gặp mặt là lúc cậu đến văn phòng luật tìm anh ta soạn thảo đơn ly hôn nhất quyết phải ly hôn cùng Tiêu Chiến.
Ký có cái tên mà lề mề nửa ngày. Ly hôn sớm một ngày cậu cũng kì kèo sửa lại. Lúc cậu nằm viện, anh ta có ý định muốn đến thăm cậu nhưng cuối cùng lại thôi.
Vu Bân: "Tới tìm tôi à?"
Vương Nhất Bác gật đầu: "Ừm, còn sợ hôm nay anh không đến."
Vu Bân: "Tối qua đi chơi với bạn về muộn nên đến hơi trễ một chút."
Anh ta bảo cậu đợi, còn mình thì đi đậu xe. Cái khác không nhiều lời.
Ký ức của Vương Nhất Bác bắt đầu lại từ đâu, anh không biết. Có điều Vương Nhất Hàm đã từng nói với anh ta là cậu nhớ ra anh ta.
Mặc kệ Vương Nhất Bác hẹn anh ta hay tìm anh ta, anh ta cũng sẽ không nói chuyện trước. Cứ thuận theo cậu nói là được.
Lúc Vu Bân quay xe mới nhìn thấy Tiêu Chiến đứng cách đó không xa, không lại gần.
Ô tô lái qua, cửa sổ xe vẫn chưa đóng, hơi ấm trong xe cũng bị thổi cho tan.
Vu Bân: "Hai người?" Anh có suy đoán nhưng không dám xác định.
Tiêu Chiến: "Đến ký thỏa thuận ly hôn." Anh đè thấp giọng nói: "Ký ức bây giờ của Tiểu Bác là lúc bọn tôi vừa ra mắt nhau."
Vu Bân đã hiểu. Ngày đó lúc Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến kết hôn, anh ta là người chứng kiến, hiểu hết từng chi tiết.
Người xử lý cũng chính là anh ta.
Anh ta gật đầu: "Hai người lên văn phòng chờ tôi."
Vu Bân đỗ xe xong, ngồi trong xe mấy giây mới đi ra.
Giữa anh ta và Tiêu Chiến vô hình có một khoảng cách không thể diễn tả.
Khoảng cách lớn nhất không phải vì anh ta từng thích Vương Nhất Bác mà là Tiêu Chiến tự cho mình là người ngoài "chen chân" vào cảm tình giữa anh ta và Vương Nhất Bác.
Lúc trước Tiêu Chiến từng gọi cho anh ta nói trong lòng Vương Nhất Bác có người khác. Tiêu Chiến bây giờ càng khẳng định hơn người đó là anh ta.
Giải thích cũng vô dụng. Nói nhiều rồi lại giấu đầu hở đuôi.
Vu Bân đi về hướng hai người họ đang đứng ở cửa cao ốc. Hai người đứng giữ khoảng cách với nhau, vẫn y như lần đầu tiên đến ký thỏa thuận.
Thứ khác biệt duy nhất là tâm trạng của anh ta.
Lúc đó anh ta vẫn còn chưa bình tĩnh xong. Người anh ta thích lại muốn gả cho người bạn tốt nhất của anh ta.
Hôm nay anh ta đã có thể chấp nhận điều đó.
"Hai người đều đến từ sớm rồi?" Vu Bân vu vơ trò chuyện cùng bọn họ.
Vương Nhất Bác: "Cũng chưa được bao lâu." Cậu hỏi: "Anh biết Tiêu tổng à?"
Vu Bân tránh nặng tìm nhẹ: "Tôi là cố vấn pháp luật của câu lạc bộ, cậu nói thử xem."
Vương Nhất Bác cười cười, cả người bị gió thổi lạnh run. Cả cậu và Vu Bân đều làm công cho Tiêu Chiến.
Cậu nói với Vu Bân, đối tượng xem mắt của cậu là Tiêu Chiến. Vì muốn ứng phó với người lớn trong nhà nên đầu tiên là đến ký thỏa thuận ly hôn rồi mới lĩnh chứng.
Trong thang máy, Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm vách thang máy không chớp mắt, khóe mắt cũng đang lặng lẽ liếc Tiêu Chiến. Hôm nay ký thỏa thuận ly hôn, thứ hai phải đi lĩnh chứng mới được.
Nếu không sẽ không yên.
"Luật sư Vu, năm nay có đi trượt tuyết không?" Trong thang máy im lặng quá mức, Vương Nhất Bác tìm chủ đề hòa hoãn.
Vu Bân: "..." Đây là chủ đề cấm kỵ nhất của Tiêu Chiến. Tấm ảnh trong ví ngày đó của anh ta cũng là được chụp lúc đang đi trượt tuyết.
Nhưng nếu không trò chuyện cùng Vương Nhất Bác thì chính là đang chột dạ với Tiêu Chiến.
Vu Bân: "Năm nay bận lắm. Nhiều vụ án nên sẽ không đi."
Vương Nhất Bác: "Vốn còn muốn cho Trác Thành một kỳ nghỉ rồi gọi cho anh đi cùng. Ai ngờ Trác Thành còn bận hơn cả tôi, đến nỗi không có thời gian đi ăn cùng anh hai tôi vào đêm Giáng sinh."
Vu Bân không biết nói làm sao. Có vẻ như Vương Nhất Bác vẫn chưa thấy hot search đêm qua.
Vương Nhất Bác xoay mặt: "Tối qua anh đi chơi lễ ở đâu vậy."
Vu Bân nói đại: "Hội sở."
Thật ra không đi đâu hết. Khương Duy qua nhà đón Giáng sinh cùng anh ta.
Thang máy dừng. Tiêu Chiến đi ra sau cùng. Vương Nhất Bác và Vu Bân nói chuyện phiếm, anh không nhúng vào. Vốn dĩ là người ngoài.
Đến văn phòng của Vu Bân, Vương Nhất Bác tùy ý tựa lên bàn làm việc của Vu Bân. Cậu lấy một cuốn sổ trên bàn lên nhìn, không lật giấy mà chỉ nhìn trang bìa.
Sau đó lại buông xuống.
Khóe mắt Tiêu Chiến liếc nhìn cậu. Cậu có vẻ rất quen thuộc với nơi này, không phải lần đầu tiên tới đây. Cậu cũng rất thân thiết với Vu Bân.
Nếu hai năm trước Vương Nhất Bác không quên Vu Bân ở thời khắc mấu chốt thì có lẽ bọn họ đã tiếp tục ở cùng nhau, sau đó kết hôn?
Anh không nhịn được mà nghĩ như vậy. Mấy ngày nay vẫn luôn nghĩ như vậy.
Vu Bân pha cà phê cho Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác: "Hai người nói rõ yêu cầu một chút."
Vương Nhất Bác: "Cũng không có yêu cầu gì nhiều. Tài chính độc lập, không có vấn đề phân chia tài sản. Con cái, chắc sẽ không có, không có vấn đề tranh chấp nuôi dưỡng con cái."
Vu Bân: "Thời gian thì sao?" Lần thứ nhất là nửa năm sau khi lĩnh chứng.
Vương Nhất Bác ngẫm nghĩ mấy giây, đồng thời cũng quan sát Tiêu Chiến một chút. Nhìn người này có vẻ không có ý định kết hôn với cậu.
Từ lúc dưới lầu lên đến đây anh vẫn chưa nói cây nào. Khuôn mặt trưng cái biểu cảm không quan tâm.
"Một năm đi." Ít nhất phải một năm. Thời gian đó cậu phải cố gắng trói anh lại.
Vu Bân và Tiêu Chiến không hẹn mà cùng quay qua nhìn cậu. Cảm thấy kỳ lạ, sao từ nửa năm lại biến thành một năm rồi?
Từ buổi sáng nhận được tin nhắn của Vương Nhất Bác cho tới bây giờ, chỉ có con số một này là làm Tiêu Chiến cảm thấy dễ chịu.
Có thể xem đây là có chút thành ý, không có ly hôn nhanh như vậy.
Một năm đó, hy vọng thuốc của Hướng giáo sư có thể tiến hành nghiên cứu lâm sàng. Hy vọng cậu có thể nhớ được bọn họ của trước kia.
Trong vi tính của Vu Bân có rất nhiều bản mẫu thỏa thuận ly hôn, anh mở đại một trong số đó, chỉnh sửa lại ngày tháng, mấy cái khác giữ nguyên rồi in ra.
Hai người ký tên.
Vương Nhất Bác còn nhấn thủ ấn, nháy mắt trong đầu nghĩ đến thủ ấn nên vô thức nhấn ngón tay một cái: "Tiêu tổng, chúng ta liên lạc qua điện thoại sau nhé. Lâu rồi không gặp luật sư Vu nên tôi ở lại trò chuyện thêm một lát, chút nữa về."
Hiện giờ trong người Tiêu Chiến giấm nhiều hơn máu, không thể tiêu hoá hết. Anh đứng lên. Vu Bân cũng đứng lên tiễn anh ra ngoài.
Tiêu Chiến: "Cậu về đi."
Vu Bân cảm giác vẫn không thể giải thích rõ ràng. Anh ta luôn tự xưng mình có khả năng dùng nước bọt chèn ép người khác nhưng đến chuyện của mình lại nín thinh.
" Vương Nhất Bác vẫn luôn coi tôi là bạn." Giải thích nhợt nhạt vô lực. Anh biết, Tiêu Chiến sẽ không tin. Lúc ấy trong lòng Vương Nhất Bác nghĩ như thế nào đâu ai biết được.
E rằng cả đời này cũng không thể biết được.
Bước chân của Tiêu Chiến dừng lại. Mấy ngày nữa là đến sinh nhật của Vu Bân rồi. "Năm nay tổ chức ở đâu?" Anh chủ động hỏi.
Vu Bân: "Vẫn chưa định. Khương Duy chọn ở đâu thì làm ở đó."
Tiêu Chiến gật đầu, biểu thị đã biế: "Cậu về đi." Anh cất bước rời đi.
Vu Bân đứng ngoài hành lang nửa phút sau mới về phòng.
Vương Nhất Bác đang nhìn thỏa thuận ly hôn, không phải nhìn nội dung mà là nhìn chữ ký của Tiêu Chiến.
Cửa phòng đẩy ra.
Vương Nhất Bác ngẫng đầu, chỉ chỉ chữ ký: "Luật sư Vu, anh xem chữ ký của Tiêu tổng và của tôi giống nhau quá."
Nói rồi cậu lấy một tờ giấy trắng và cây bút ghi tên của Tiêu Chiến lên. So sánh với chữ ký của Tiêu Chiến, quả thật rất giống.
Vu Bân nhìn, độ tương tự rất cao. Có một đoạn thời gian Tiêu Chiến bắt chước bút tích của Vương Nhất Bác, sau này viết chữ đều phảng phất như chữ của cậu.
Cũng không sửa lại bút tích trước kia của mình.
Vương Nhất Bác: "Người đời gọi đây là tướng phu phu."
Cậu gấp tờ giấy kia cất vào túi.
Vương Nhất Bác ở lại cũng không phải muốn ôn chuyện gì. Cậu có việc cần dặn dò Vu Bân: "Luật sư Vu, việc ký kết thoả thuận giữa tôi và Tiêu Chiến anh nhất định không được tiết lộ nửa chữ cho anh hai tôi biết đấy nhé. Không phải tôi muốn ly hôn với Tiêu Chiến, chẳng qua là muốn... lạt mềm buộc chặt."
Vu Bân khẽ giật mình.
Vương Nhất Bác nhìn phản ứng của anh ta, còn tưởng anh ta không biết lạt mềm buộc chặt là cái thao tác gì. "Là như vầy..."
Còn chưa kịp nói tiếp thì Vu Bân đã cắt ngang cậu: "Để tôi rót cho cậu ly nước."
Vu Bân cầm điện thoại đứng dậy, lúc đưa lưng về phía Vương Nhất Bác, anh ta bật chế độ ghi âm lên rồi vờ vịt rót nước cho cậu.
Vương Nhất Bác chỉ cà phê trên bàn trà: "Cà phê còn chưa uống hết mà."
Vu Bân: "Sáng sớm nên uống nước ấm."
Vương Nhất Bác cười, không hiểu logic của luật sư: "Vậy anh còn pha làm gì chứ."
Vu Bân ngồi xuống: "Đón sếp cũng không thể lấy nước trắng ra mời. Trà không kịp pha nên chỉ đành vội pha một tách cà phê."
Vương Nhất Bác gật đầu, nghĩ cũng có lý. Cậu uống nước trắng thì bình thường nhưng còn người kia...
Vu Bân: "Vừa nãy cậu nói tại sao thoả thuận ly hôn lại là lạc mềm buộc chặt? Đều muốn kết hôn vậy tại sao phải lạc mềm buộc chặt?"
Vương Nhất Bác thở dài: "Anh không biết đâu, người như Tiêu Chiến thật sự là một lời khó nói. Anh ấy làm ông chủ thì được, nhưng làm nửa kia lại không thích hợp."
Vu Bân thuận theo vờ hỏi: "Nếu đã không hài lòng vậy mà cậu còn tính kết hôn cùng cậu ấy. Lĩnh chứng không giống như hẹn hò, không phải thấy không hợp nhau là có thể chia tay. Một khi đã kết hôn là kéo theo lợi ích của hai nhà, không phải trò đùa."
Vương Nhất Bác: "Tôi không có bất mãn với anh ấy. Là bất mãn thái độ đối với hôn nhân của anh ấy, trái tim quá cứng ngắt. Đương nhiên tôi cũng hiểu được vì sao anh ấy lại như vậy, một người lớn lên trong hoàn cảnh đó."
Nói xong, cậu uống mấy ngụm nước ấm. Vừa nãy đứng bên ngoài đóng băng được một lớp da của cậu rồi.
Cậu không xem Vu Bân là người ngoài, cũng không thèm để ý đến mặt mũi của mình mà thành thật nói: "Thật ra tôi đã nhìn trúng anh ấy từ lâu nên mới quyết định đi xem mắt. Tôi cũng đã từng nghe qua người này rất khó nắm bắt, chỉ có thể tìm cách ứng phó tạm thời. Tôi sợ anh ấy không muốn kết hôn với tôi nên mới bày ra cái thoả thuận ly hôn này."
Nói rồi cậu cười cười: "Chẳng phải anh ấy không có hứng thú với hôn nhân sao? Tôi sẽ diễn cho anh ấy thấy tôi còn mất hứng hơn."
Vu Bân không thể nói rõ lòng mình lúc này, nhưng anh ta cũng âm thầm thở phào. Rốt cuộc anh ta cũng có thể lý giải được vì sao cậu lại muốn ký thoả thuận ly hôn với Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác nhắc lại lần nữa: "Anh nhớ phải giữ bí mật đấy."
Vu Bân: "Nhất định. Cứ xem như chúng ta không quen biết thì đây cũng là chuyện tôi nên làm." Làm luật sư, nhất định phải giữ bí mật cho khách hàng.
Vương Nhất Bác nói đùa: "Tôi không định trả phí luật sư đâu đấy, tôi cũng đâu phải khách của anh."
Vu Bân cười nhạt: "Là bạn."
Vương Nhất Bác bưng ly cà phê trên bàn tới: "Không thể lãng phí." Nói xong chuyện chung thân đại sự, cậu bắt đầu tám nhảm vài câu với Vu Bân.
"Chờ đến sang năm tôi không bận như vậy nữa, tôi sẽ tư thưởng cho mình mấy ngày nghỉ. Đến lúc đó tìm anh ăn cơm. Bạn bè của tôi không nhiều, chỉ có Trác Thành, Võ Dương, thêm anh nữa là ba người."
Vu Bân: "Thật vinh hạnh được xếp thứ ba."
Vương Nhất Bác nhìn tài liệu chất đống trên bàn của anh ta: "Anh cũng không thể suốt ngày bận bịu như vậy. Tranh thủ còn trẻ, nên yêu đương một chút. Đừng giống như tôi, đi xem mắt rồi kết hôn, thật không có ý nghĩa."
Vu Bân xoay bút trong tay: "Tạm thời vẫn chưa tìm được nửa kia thích hợp. Gặp được rồi có lẽ sẽ không bận như vậy."
Hai người nhẹ nhàng trò chuyện vài câu, uống xong một tách cà phê, Vương Nhất Bác đứng dậy cáo từ: "Không làm phiền anh bận rộn nữa, đợi tôi rảnh sẽ hẹn anh đi ăn cơm."
"Được, cứ gọi điện thoại trước cho tôi là được."
Vương Nhất Bác rời đi, đóng cửa lại.
Vu Bân gọi điện cho Tiêu Chiến: "Tôi biết vì sao Vương Nhất Bác lại muốn ký thỏ thuận ly hôn với cậu. Vừa rồi nói chuyện với cậu ấy, ghi âm tôi đã gửi vào hộp thư của cậu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co