Truyen3h.Co

[Văn Nghiêm Văn] Đồng phân bất đối

19

panda_279

Hôm trước trời vừa mưa một trận lớn, kéo dài đến hơn nửa đêm vẫn chưa chịu thuyên giảm, chắc vì thế mà buổi sáng hôm nay bắt đầu muộn hơn thường ngày, lúc ánh nắng chiếu đến mắt của Lưu Diệu Văn cũng đã hơn chín giờ sáng. Hắn bị mấy tia nắng nóng rực làm phiền, mệt mỏi chớp mắt vài lần, xoay người sang hướng khác, kéo chăn phủ kín đầu.

Lưu Diệu Văn cả ngày hôm qua làm việc cực lực ở bệnh viện, đến lúc về nhà còn phải tiếp đón "cố nhân", cảm giác bản thân vốn dĩ chỉ mới chợp mắt được nửa tiếng. Nhớ đến hôm nay là ngày nghỉ cũng chẳng có việc gì để làm liền dứt khoát nhắm mắt ngủ thêm giấc nữa. Mãi đến gần trưa, khi hương xà phòng tìm đến mũi, hắn mới chậm chạp ngồi dậy.

Lưu Diệu Văn ngồi ở trên giường, đầu tóc rối tung như vừa trải qua trận đánh nhau một mất một còn nào đó, đem ánh mắt mơ màng hướng vào nhà tắm, nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường đang ngồi bên trong ra sức giày vò đống quần áo trong cái thao lớn, mùi nước giặt đã lan khắp cả căn phòng.

Đầu hắn khẽ gật mấy lần, vừa sáng ra đã đi giặt đồ, Nghiêm Hạo Tường đúng là nghe lời đến đáng kinh ngạc.

Nghiêm Hạo Tường ở trong phòng tắm chinh chiến hơn nửa tiếng đồng hồ, đem đồ bị mình làm bẩn và cả đống quần áo hôm qua dính nước mưa giặt lại một lần, sau đó còn tận tình đem ra ngoài phơi. Đến khi nhiệm vụ đã hoàn thành, Lưu Diệu Văn vẫn còn đang ngồi thẫn thờ trên giường ngủ, hồn còn chưa tìm về nhập xác.

"Tỉnh chưa vậy?" Nghiêm Hạo Tường đi đến gần chỗ Lưu Diệu Văn, áp tay lên hai bên má, bật cười lắc lắc gương mặt phờ phạc của hắn. "Có cần làm một điếu cho tỉnh người không, bác sĩ Lưu?"

Nói rồi, Nghiêm Hạo Tường lấy từ trong túi quần ra một bao thuốc lá, ném sang cho Lưu Diệu Văn rồi lại tiếp tục đi làm việc nhà.

"Đâu ra vậy?" Lưu Diệu Văn dụi mắt, xoay đi xoay lại bao thuốc lá trên tay.

"Thấy nhà cậu hết nên đi mua đó."

Nghiêm Hạo Tường vừa dọn dẹp bãi chiến trường mình vừa bày ra xong, đi đến tìm cái ghế ngồi xuống, Lưu Diệu Văn nghe đối phương nói, chỉ ậm ừ vài tiếng rồi ném trả lại đồ cho người kia.

"Làm sao vậy? Đây không phải loại cậu hay dùng à." Nghiêm Hạo Tường nhướng mày, khó hiểu hỏi hắn. "Bỏ thuốc rồi?"

Trong đầu Lưu Diệu Văn bất chợt hiện lên hình ảnh cau mày, che mũi của Nghiêm Hạo Tường mỗi lần hắn hút thuốc, khóe miệng chầm chậm kéo lên cao một chút.

Làm gì có tên bác sĩ nào nghiện thuốc lá như hắn.

Mà làm gì có gã giang hồ nào dị ứng thuốc lá như Nghiêm Hạo Tường.

Không biết đối phương có nhận ra không, nhưng Lưu Diệu Văn luôn cảm thấy Nghiêm Hạo Tường chính là kẻ nằm dưới bùn lầy sạch sẽ nhất mà hắn từng gặp được.

"Ừ." Lưu Diệu Văn khe khẽ đáp lời, đi đến tủ quần áo rút đại một bộ. "Bỏ rồi."

Ánh mắt Nghiêm Hạo Tường nhìn hắn thoáng hiện nét ngạc nhiên, nhưng rồi cũng không hỏi gì thêm nữa.

"Đi đâu vậy?" Nghiêm Hạo Tường nhìn Lưu Diệu Văn đang chỉnh lại tóc trước gương, thắc mắc hỏi.

"Đến bệnh viện, tôi phải sắp xếp hồ sơ bệnh án."

"Tôi đi với cậu."

Lưu Diệu Văn liếc sang chỗ Nghiêm Hạo Tường vài giây, rồi quay lại chuẩn bị đồ dùng rời khỏi nhà, không nhanh không chậm hỏi người kia.

"Anh từ lúc về đến giờ nhàn rỗi nhỉ?" Lưu Diệu Văn đeo túi lên vai, đứng bên ngoài dãy hành lang, đợi Nghiêm Hạo Tường bước ra mới đóng cửa. "Bị đuổi rồi hả?"

"Nếu bị đuổi rồi thì sao?" Nghiêm Hạo Tường gác tay sau đầu, thong thả đi theo phía sau hắn. "Cậu nuôi tôi không?"

Cơn mưa kéo dài đến gần sáng khiến mặt đất trở nên ẩm ướt, đi ba bốn bước lại có một vũng nước lớn. Hàng chân mày của Lưu Diệu Văn sớm cau chặt, tập trung vượt chướng ngại vật, tránh để đôi giày trắng của mình dính bẩn, nghe thấy Nghiêm Hạo Tường nói, não hắn giống như kiểu hỏi gì đáp nấy. Trong đầu vốn dĩ đã hiện lên chữ "nuôi" to đùng, kết quả miệng vừa hé còn chưa kịp nói liền nhanh chóng phanh lại, cảm thán xém chút nữa thì hớ mất rồi.

"Anh cảm thấy tôi có tiền không?"

"Không có." Nghiêm Hạo Tường rất hợp tác với hắn, lắc đầu, cười vài tiếng.

Bệnh viện vào ngày nghỉ vốn chẳng có được mấy bóng người, không gian yên tĩnh đúng với ước muốn của Lưu Diệu Văn, công việc cũng vì thế suôn sẻ, nhanh chóng hơn nhiều, chưa đến nửa tiếng đã xong. Nghiêm Hạo Tường ngồi bên cạnh xé bịch bánh ở trên bàn, vắt chân, mang bộ dạng thư giãn ra mà nhìn hắn làm việc.

Ngẫm nghĩ lại, đây có lẽ là ngày yên tĩnh nhất kể từ khi hai người bọn hắn gặp nhau, tuy thỉnh thoảng vẫn sẽ nói qua nói lại vài câu nhưng vẫn rất êm đềm, đã không còn là kiểu anh không thua thì tôi thắng nữa.

"Văn ca."

"Chuyện gì?"

Lưu Diệu Văn đang dùng dây buộc lại đống bệnh án cũ đem sang phòng hồ sơ lưu, nghe thấy có người khác gọi, không cần nhìn đến cũng biết là ai.

"Chỗ cậu còn . . .A, Nghiêm Hạo Tường."

Tiểu Vũ còn chưa kịp nói gì, ánh mắt bất chợt lướt qua người đang ngồi bên cạnh Lưu Diệu Văn, nhanh chóng kéo thêm một cái ghế lại ngồi cạnh.

"Cậu về lúc nào vậy?" Tiểu Vũ ghé sát, đẩy nhẹ vai Nghiêm Hạo Tường.

Ngờ đâu Nghiêm Hạo Tường còn chưa kịp trả lời, Lưu Diệu Văn ở bên cạnh đã cau mày nhìn, khóe miệng khẽ giật mấy lần.

"Bác sĩ Vũ, có chuyện thì nói, không có chuyện thì về đi."

"Ai da, Văn ca, cậu nôn nóng như vậy làm gì?" 

Tiểu Vũ giống như còn muốn nói thêm nhưng nhìn thấy biểu cảm càng ngày càng khó coi của Lưu Diệu Văn lại đành phải quay về mục đích ban đầu.

"Chỗ cậu có ai đang rảnh tay không? Tôi mượn một chút."

"Tôi?" Lưu Diệu Văn thắc mắc, chỉ vào bản thân mình.

"Không phải đang bận à?" Tiểu Vũ không chỉ vào đống hồ sơ bệnh án ở trên bàn, mà trực tiếp chỉ tay vào người Nghiêm Hạo Tường, tươi cười nhìn hắn. "Cậu không biết tôi muốn chỉ định ai hả?"

"Về phòng đợi đi."

Lưu Diệu Văn bị ánh mắt kì lạ của Nghiêm Hạo Tường chiếu tới, đột nhiên cảm thấy tình huống hiện tại cũng có chút quái dị, giống như hai người bọn họ đang đi buôn người vậy.

"Cảm ơn trước nhé." Tiểu Vũ đạt được nguyện vọng, nhanh chóng đứng dậy, trước khi rời đi còn đặc biệt vỗ vai Lưu Diệu Văn dặn dò. "Người ta vừa về nhà, đừng để người ta lao lực quá sức."

Lưu Diệu Văn còn chưa kịp mắng chửi, người trước mặt đã khuất bóng từ lâu, Nghiêm Hạo Tường nhìn theo dáng hình nọ, giọng nói như mang theo ý cười.

"Không phải cô ta tỏ tình rồi bị cậu từ chối đấy chứ? Sao tính cách lại biến thành như vậy rồi?"

Nghe Nghiêm Hạo Tường nói, Lưu Diệu Văn mới chợt nhận ra sự thật này, cảm giác như ai ở bên cạnh hắn lâu ngày cũng sinh bệnh, bởi theo lời bạn cùng lớp của Nghiêm Hạo Tường từng nhận xét, anh ta chẳng bao giờ nhiều lời với ai giống như khi ở cạnh hắn cả.

"Tôi đi hai năm hay đi hai mươi năm vậy? Ai cũng thay đổi cả rồi." Nghiêm Hạo Tường đem tay gác ở sau đầu, nhắm mắt phát ra giọng nói nhè nhẹ như muốn nghỉ ngơi.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Nghiêm Hạo Tường lại cùng Lưu Diệu Văn đi về nhà, lúc gần đến cổng khu nhà trọ, nhìn thấy Trương Chân Nguyên cùng Hạ Tuấn Lâm vừa đi chợ về, trên tay túi lớn túi nhỏ đều xách đủ. Từ khi về đến nay, Nghiêm Hạo Tường vốn dĩ chỉ gặp đúng một mình Lưu Diệu Văn, vì vậy khi Trương Chân Nguyên mang trạng thái ngày mai sẽ đến hạn thăm tù lại nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường đang đứng ở trước mặt thì ngạc nhiên vô cùng.

Nghiêm Hạo Tường từng cứu Trương Chân Nguyên một lần, chuyện này Hạ Tuấn Lâm cũng biết rõ, cho nên hiện tại biểu hiện của người này đối với Nghiêm Hạo Tường đúng thật là một lời khó nói hết, có chút biết ơn nhưng nỗi sợ hãi vẫn chưa thể biến mất hoàn toàn. Mà Trương Chân Nguyên vừa hay cũng nhận thức được việc này, chỉ thấy y quay sang giao hết đồ trên tay cho người bên cạnh rồi nói gì đó, Hạ Tuấn Lâm nghe thấy nhanh chóng đi vào trong trước, còn y lúc này mới đi đến gần chỗ bọn họ.

"Tường, cậu ra ngoài lúc nào vậy?"

"Hôm trước."

"Đám người bên dưới biết cả chưa?"

"Vẫn chưa, tôi định qua vài ngày nữa mới quay về." Nghiêm Hạo Tường cho tay vào túi quần, liếc mắt từ dưới chân lên đến đỉnh đầu Trương Chân Nguyên. "Xem ra cũng giống người bình thường rồi nhỉ. Tốt đó."

"Tường, nếu quay về có chuyện gì khó khăn, cậu có thể . . ."

"Trương Chân Nguyên." Nghiêm Hạo Tường âm trầm nhìn Trương Chân Nguyên, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Thoát ra rồi thì quay về nữa"

Lưu Diệu Văn quay sang nhìn người bên cạnh, tuy là lời dặn dò người khác như lại giống như man theo cả nguyện vọng của Nghiêm Hạo Tường, mà hắn cũng không rõ là đối phương đang hy vọng người khác sống tốt, hay hy vọng cuộc sống của bản thân có thể tốt hơn một chút.

Nghiêm Hạo Tường bỏ lại Trương Chân Nguyên đứng thẫn thờ ở cửa, cùng Lưu Diệu Văn đi vào trong.

Hai người bọn họ chầm chậm đi dưới sân khu nhà trọ, đôi mắt Lưu Diệu Văn từ lúc nãy đến giờ chưa từng rời khỏi người Nghiêm Hạo Tường, mà dường như đối phương cũng nhận ra việc này, đột nhiên dừng lại, quay sang nhìn hắn.

"Lưu Diệu Văn, sau khi ba cậu mất, cậu còn người thân nào bên cạnh không?"

"Không có." Lưu Diệu Văn nhìn vào mắt Nghiêm Hạo Tường, giống như bị thôi miên, hỏi gì liền đáp nấy.

"Vừa hay, tôi cũng không còn nữa." Nghiêm Hạo Tường bước đến gần, mỉm cười nhìn hắn. "Sau này, cậu và tôi chỉ có thể là người thân duy nhất của nhau, hiểu không?"

Lưu Diệu Văn mơ màng nhìn Nghiêm Hạo Tường, thiếu chút nữa đã gật đầu lại đột nhiên tỉnh giấc, đẩy nhẹ người kia ra một khoảng, tiếp tục bước đi. Nghiêm Hạo Tường xem chừng chẳng có chút tức giận, chậm chạp đi theo phía sau hắn, còn vui vẻ gợi chuyện.

"Tôi giờ mới phát hiện hai người bọn họ cũng rất giống chúng ta."

"Giống cái gì?" Lưu Diệu Văn bước lên cầu thang, rất hợp tác để cho người kia tiếp tục nói.

"Giang hồ ở trên, dân trí thức ở dưới, đạo lý này cậu hiểu không?"

Lưu Diệu Văn nghe thấy cũng không có biểu hiện đặc biệt nào, bình thản trả lời Nghiêm Hạo Tường.

"Vậy kẻ giàu nằm nghỉ, người nghèo lao động, anh nghe qua chưa?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co