Truyen3h.Co

[Văn Nghiêm Văn] Đồng phân bất đối

4

panda_279

"Này, Tiểu Vũ nghỉ học rồi đấy."

"Đúng rồi, nghe bảo là chuyển ngành, nhưng sao đột nhiên lại chuyển vậy?"

"Còn làm sao nữa, hôm trước cậu ấy nhìn thấy xác chết đã nôn mửa không ngừng, nghe nói mấy ngày hôm sau vẫn còn mất ngủ."

"Ám ảnh như vậy."

Nghiêm Hạo Tường đang lấy dụng cụ về bàn, nghe thấy cuộc thảo luận của bạn học, động tác trở nên nhanh dần, cảm thấy bọn họ chẳng những chỉ lo tám chuyện, lại còn nói đến chuyện hắn không muốn nghe. Hắn chợt nhớ đến, việc sau khi được thực hành trên thi thể liền bỏ ngành cũng không phải chuyện xa lạ gì, dường như cũng đã được nghe qua nhiều lần, có điều lần này là người hắn quen biết.

Lại nói, dù đây là chuyện Nghiêm Hạo Tường không muốn nghe, nhưng khi có người nhắc đến lại khiến cho hắn suy nghĩ không thôi. Hắn nghĩ đến chuyện, người yêu thích ngành y đến vậy còn bị dọa cho chạy mất, vậy người không có hứng thú như hắn dựa vào gì mà cứ bị bắt ở lại.

Có điều, đám người bọn họ cũng nói trúng một vài điểm, Tiểu Vũ, cô bạn học này đối với ngành y phải gọi là đam mê mãnh liệt, học tập vô cùng chăm chỉ, số lần đứng nhất không thể đếm hết. Nhưng nói đến cùng, người ta cũng là con một trong gia đình tương đối khá giả, mấy chuyện giải phẫu trên thi thể thế này, đừng nói thực hành có khi đến nghĩ cũng chưa từng. Vì vậy, chắc chẳng phải tự nhiên mà lại có người bỏ dở việc tốt nghiệp dù đã theo được bốn năm, nếu không gặp phải vấn đề tâm lý khó giải tỏa, ai lại đồng ý bỏ cuộc giữa chừng.

Mà việc giải phẫu này hoặc giả như một số chuyện khác, nói ra thì dễ, đến khi làm mới phát hiện rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.

"Nghiêm Hạo Tường, anh có tính động thủ không vậy?"

Bạn cùng nhóm với Nghiêm Hạo Tường, Lưu Diệu Văn đứng ở bên cạnh, chống tay ngang hông, cau mày nhìn hắn một tay cầm dao, một tay đè chuột được năm phút nhưng vẫn đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Nghiêm Hạo Tường nghe người bên cạnh gọi, sau khi thức tỉnh chỉ cười trừ một cái rồi đưa toàn bộ dụng cụ sang cho Lưu Diệu Văn. Cậu ta cũng chẳng thèm đôi co gì thêm, nhận lấy đồ liền trực tiếp thực hành, động tác thuần thục, thậm chí còn gọn gàng hơn cả giáo viên hướng dẫn. Hắn ở bên cạnh bật điện thoại ra lướt, thi thoảng phát ra mấy lời khen kiểu như "tốt lắm", "lợi hại" nhưng mắt còn chẳng liếc sang một lần nào, đến khi Lưu Diệu Văn hoàn thành bài nhóm, hắn mới quay sang, hỏi.

"Đàn em đẹp trai, tối nay chúng ta ăn gì?"

"Anh lại ở nhờ?" Lưu Diệu Văn lau sạch dao mổ, gỡ bỏ găng tay, chán ghét hỏi.

"Đúng vậy." Nghiêm Hạo Tường như nhớ ra điều gì đó, đập vai Lưu Diệu Văn. "Ba cậu hôm nay có ở nhà không?"

"Không biết." Lưu Diệu Văn xịt cồn lên bàn, dùng khăn lau lại một lượt.

"Vậy, ba cậu về thì tôi cút, được không?" Nghiêm Hạo Tường cười vài tiếng, nói.

"Vậy, không bằng cả hai người đều cút đi, được không?" Lưu Diệu Văn ném khăn lên bàn, nhại lại giọng hắn.

Và vẫn như mọi ngày, Nghiêm Hạo Tường tiếp tục bỏ qua cuộc kháng chiến yếu ớt của Lưu Diệu Văn, trực tiếp dính lấy, theo cậu ta về nhà.

Buổi tối, sau khi ăn uống, dọn dẹp xong, hai người bọn họ một trên giường, một dưới sàn đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, bên ngoài lại bất chợt vang lên tiếng người, gọi.

"Lưu Diệu Văn, . . .mau mở cửa . . ."

"Lại tới à?' Nghiêm Hạo Tường nằm ở trên giường, đưa đầu ra ngoài, cười nói. "Sao hôm nay lại gọi tên cậu rồi."

"Ba tôi."

Lưu Diệu Văn chậm chạp ngồi dậy giống như còn chưa tỉnh ngủ, mà Nghiêm Hạo Tường vừa nghe đến hai từ này lập tức bật dậy, trả chăn gối về vị trí cũ, sắp xếp ngay ngắn, bộ dạng như ăn trộm. Hắn đứng bên cạnh người kia, đợi đi đến cửa mở ra ở trước mặt không chỉ có một người. Lưu Tín, ba của Lưu Diệu Văn, xuất hiện trong bộ dạng say không biết trời đất, tựa vào người đàn ông cao lớn đi cùng.

Tên kia nhìn thấy trong nhà có nhiều người như thế cũng không ngạc nhiên, ánh mắt lướt qua Lưu Diệu Văn một cái, sau đó dừng trên người Nghiêm Hạo Tường, nói.

"Cậu là con trai của Lưu Tín à?"

Nghiêm Hạo Tường nghe nói, khóe miệng khẽ giật mấy lần, hắn liếc sang nhìn Lưu Diệu Văn, liếc lại nhìn Lưu Tín, không khỏi cảm thán quả là không có điểm nào giống nhau, cái thể loại nhan sắc di truyền này có phải quá ngược ngạo rồi không.

"Nhìn không được dịu dàng như ba, nhưng cũng không tệ."

Đi kèm theo câu nói châm chọc của mình, tên đàn ông kia vươn tay, muốn chạm vào người đối diện, Nghiêm Hạo Tường nhếch mép cười một cái, trực tiếp đem tay của người nọ vặn ngược ra sau. Gã nhăn mặt, đau đến nổi buông cả người đang ôm trong lòng, cũng may mà Lưu Diệu Văn kịp thời đỡ lấy nếu không Lưu Tín đã sớm hôn đất từ lâu.

"Cái đó, ông là kiểu ăn bánh trả tiền à?" Nghiêm Hạo Tường vẫn không có ý định buông người kia ra, đưa tay sờ mũi, hỏi.

"Đúng, đúng vậy." Tên đàn ông cau mày, nghiến răng trả lời.

"Vậy tiếc quá, giá của tôi rất đắt, người như ông . . " Nghiêm Hạo Tường quét một lượt từ đầu đến chân người kia. "Mua không nổi."

"Văn nhi, . . ." Lưu Tín ở trong lòng Lưu Diệu Văn, vươn tay ôm mặt cậu ta, nửa tỉnh nửa mê, nói. "Còn chưa làm . . .mau biến đi . . ."

Lưu Diệu Văn nghe người khác bảo mình cút cũng không tức giận, dìu Lưu Tín đến giường, quấn thêm cho đối phương một cái chăn, Lưu Tín tựa người vào thành giường, hỏi.

"Quấn, quấn làm gì . . .kiểu gì . . .chẳng phải cởi . . ."

"Trời lạnh."

Đây là lần đầu tiên, Nghiêm Hạo Tường nghe thấy thanh âm của Lưu Diệu Văn biến đổi, dường như cao hơn thường ngày một chút. Sau khi đối phương đã sắp xếp vị trí của Lưu Tín xong xuôi, mới khoác thêm một lớp áo, đi đến đập vai Nghiêm Hạo Tường hai cái, ý bảo đi theo cậu ta. Mà hắn thấy Lưu Diệu Văn ra ngoài, liền nhanh chóng buông tên kia ra, trước khi đi còn trừng mắt nhìn đối phương, đe dọa.

"Tôi vẫn luôn ở ngoài."

Chắc có lẽ do lời căn dặn này, sau khi bọn họ đóng cửa, bên trong cũng không phát ra âm thanh lớn tiếng hay mắng chửi nào.

Nghiêm Hạo Tường nhìn Lưu Diệu Văn lại đem thuốc ra hút, thầm nghĩ nếu như là bình thường có lẽ cậu ta sớm rời đi từ lâu, nhưng do hắn vừa mới động tay động chân với đối tác của Lưu Tín, đến cả hắn còn chẳng dám đi xa, nói gì đến người kia. Hai người bọn hắn ở ngoài được gần nửa tiếng, bên tai bắt đầu truyền đến một loạt âm thanh kì quái phát ra từ bên trong.

Lúc nghe thấy âm thanh này, tai Nghiêm Hạo Tường giống như bị thứ gì đó chọc ngoáy đến khó chịu, đá vào chân Lưu Diệu Văn một cái.

"Đi lên phía trên đi." Nghiêm Hạo Tường chỉ chỉ tay về phía đối diện cách chỗ bọn họ đứng một khoảng.

"Làm sao? Chịu không nổi?" Lưu Diệu Văn châm đến điếu thứ hai, chỉ vào đống tuyết ở góc đường. "Tôi chôn anh vào đó nhé?"

"Có đến mức đấy không?"

Nghiêm Hạo Tường nói xong câu này, không gian lại tiếp tục chìm trong im lặng, hắn nhìn Lưu Diệu Văn vẫn bất động ngồi đó, đủ hiểu cậu ta căn bản không muốn đi, chỉ đành thở dài ngồi xuống bên cạnh người kia.

"Lúc nãy thấy tôi đánh đấm thế nào? Lợi hại không?" Nghiêm Hạo Tường huých vào người Lưu Diệu Văn, hắn cần tìm chuyện trao đổi để quên đi những thứ đang diễn ra bên trong.

"Lợi hại thật."

Lưu Diệu Văn trầm ngâm nghịch tuyết, cơ bản không có nhìn hắn, thái độ có vẻ thờ ơ nhưng giọng nói lại giống như châm chọc. Nghiêm Hạo Tường cảm thấy thật may mắn vì mình giỏi kiềm chế, nếu không hắn sớm đã mang hết kiến thức võ thuật học được để tẩn cho đối phương một trận ra trò.

"Học lúc nhỏ à?" Lưu Diệu Văn bất ngờ đặt câu hỏi cho Nghiêm Hạo Tường.

Hắn theo câu hỏi của Lưu Diệu Văn, cẩn thận nhớ lại quá trình trốn học để đi luyện võ của mình.

Ngày trước gia đình cho hắn học thêm, hắn đều sẽ mang theo quần áo tập võ ở trong cặp, sau khi đợi tài xế đi khỏi thì trốn ra khỏi trung tâm đi đến nơi tập luyện. Nhớ đến đây, hắn chợt phát hiện lúc trước, gia đình cũng không quản hắn chặt chẽ lắm, chỉ là do số lần phản nghịch của hắn ngày một tăng, khiến dây xích quấn quanh người hắn lại càng lúc càng chặt.

"Muốn học không?" Nghiêm Hạo Tường nâng mày, hỏi.

"Không muốn." Lưu Diệu Văn dứt khoát đáp.

"Không muốn cũng đúng, người ta nhìn cậu đã thấy sợ rồi, học làm gì." Nghiêm Hạo Tường thở dài. "Hơn nữa, cậu làm bác sĩ, sau này người ta chỉ có đến xin cậu, làm gì có ai đến đánh cậu."

"Làm chết người cũng không bị đánh?"

Nghiêm Hạo Tường quay sang nhìn Lưu Diệu Văn bằng ánh mắt hoài nghi, biểu cảm như đang nói "cậu mà nói điều tốt đẹp thì cậu chết hay gì", nhưng bởi vì đang ở nhờ nhà đối phương, hắn lại lần nữa nhịn xuống. Hai người bọn họ tiếp tục im lặng, mà âm thanh bên trong cũng tiếp tục vang lên không ngừng, so với trước đó lại còn lớn hơn.

"Dạy tôi một chút đi." Lưu Diệu Văn dập điếu thuốc trên tay.

"Dạy cái gì?" Nghiêm Hạo Tường ngơ ngác nhìn người bên cạnh.

"Đánh nhau."

Nghiêm Hạo Tường quay sang nhìn đường như lúc đầu, đưa tay xoa mũi, tông giọng trầm xuống rõ rệt.

"Lưu Diệu Văn, con người tôi vốn dĩ thích cái đẹp, không có phân biệt." Nghiêm Hạo Tường gằn giọng. "Tôi khuyên cậu trong hoàn cảnh nhạy cảm thế này, đừng có tiếp xúc thân thể với tôi."

Lưu Diệu Văn nghe nói, mang bộ dáng chán ghét đứng dậy, cho hắn một đạp ngã ra đường, nói.

"Anh có bệnh hay gì?"

Nghiêm Hạo Tường ngồi dậy, phủi đi phần tuyết trắng dính trên đầu gối, biểu hiện không có chút gì giống như bị chọc giận, còn cười thêm mấy tiếng nói với Lưu Diệu Văn.

"Cậu nhẹ nhàng với tôi chút đi." Nghiêm Hạo Tường đứng dậy. "Không thì tôi mỗi ngày đều đến nhà cậu ngủ, phiền chết cậu thì thôi."

"Người như anh thật sự rất đắt à?" Lưu Diệu Văn nghiêng đầu nhìn hắn, không có ý châm biếm gì nhiều, có khi mỗi ngày đều bị dính lấy dẫn đến thắc mắc khó hiểu. "Mua không nổi thật à?"

Nghiêm Hạo Tường bị chọc đến bật cười, sau đó lại bình thản cho tay vào túi áo khoác, từng bước tiến lại gần, Lưu Diệu Văn nhìn thấy hắn ghé sát, theo quán tính lùi lại phía sau, hắn cứ tiếp tục dồn ép đến khi đối phương chạm vào bức tường lạnh buốt mới dừng lại, tươi cười hỏi.

"Làm sao? Muốn mua lắm à?"

"Nghiêm Hạo Tường."

"Hả?"

"Sau này anh nên theo học khoa thần kinh, tốt nghiệp xong thì tự chữa bệnh cho mình đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co