Truyen3h.Co

Vào Tròng

princess4u

❗ WARNING:
- Truyện có yếu tố 🔞, ai dưới 18t vui lòng cân nhắc trước khi xem.
-Trôn có lài, tiết sữa.
-Tất cả chỉ là giả, không áp dụng vào đời thật.
- Keria top × Peyz bot
- Tác giả đói fic nên viết đọc chơi thôi, tay ngang trình viết còn non.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Phòng 402 ký túc xá nam trường Đại học X chìm trong sự im lặng của đêm muộn. Tiếng ngáy đều đặn của hai người bạn cùng phòng vang lên, nhưng Kim Suhwan thì không ngủ được. Cậu cuộn tròn trong chăn, đôi mắt ầng ậc nước vì cơn đau tức ở ngực.

Căn bệnh quái ác này bắt đầu từ một tháng trước. Suhwan là người song tính – một bí mật cậu chôn giấu kỹ lưỡng – nhưng gần đây, cơ thể cậu bắt đầu có những biến đổi kỳ lạ. Đỉnh ngực sưng tấy, đau nhức, và tồi tệ nhất là nó tiết sữa.

Cậu lén lút ngồi dậy, vén rèm giường định đi vào nhà vệ sinh. Nhưng vừa đặt chân xuống đất, một giọng nói đã vang lên.

"Suhwan à, em làm sao vậy?"

Giọng nói trầm thấp của Ryu Minseok vang lên từ chiếc giường đối diện. Minseok lớn hơn cậu 2 tuổi, là tiền bối khóa trên, con trai của  gia tộc Ryu giàu có, người mà Suhwan luôn ngưỡng mộ và cũng là người duy nhất cậu cảm thấy sợ hãi vì ánh mắt quá đỗi thâm trầm.

"Em... em đi vệ sinh..." Suhwan lắp bắp, cố giấu đi mảng áo sơ mi đã ướt đẫm trước ngực.

Minseok không nói gì, anh đứng dậy, tóm lấy tay Suhwan rồi kéo cậu vào trong rèm giường của chính anh. Không gian chật hẹp bỗng chốc sực nức mùi nước hoa gỗ đắt tiền của Minseok. Anh thô bạo nhưng dứt khoát vén chiếc áo đã ướt đẫm của Suhwan lên.

Dưới ánh đèn điện thoại leo lét, đôi gò bồng đảo sưng đỏ, rỉ ra những giọt chất lỏng màu trắng sữa đập vào mắt Minseok. Suhwan xấu hổ đến mức muốn chết đi, cậu lấy tay che mặt, nức nở:

"Đừng nhìn... anh đừng nhìn... em là quái vật..."

Minseok không hề cảm vẻ ghê tởm. Ngược lại, đôi mắt anh lóe lên một tia chiếm hữu cuồng nhiệt. Anh ghé sát tai cậu, thì thầm bằng chất giọng đau lòng giả tạo:

"Sao em lại giấu anh? Nhìn xem, nó sưng đến mức này rồi. Nếu để lâu sẽ bị viêm, phải phẫu thuật cắt bỏ đấy!"

Suhwan lắc đầu lia lịa, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Minseok thở dài, ra vẻ mệt mỏi nhưng đầy bao dung:

"Để anh giúp em. Anh sẽ hút nó ra, được chứ?"

Ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa phòng ký túc xá chỉ đủ để làm hiện lên những đường nét mờ ảo. Trên chiếc giường tầng của Minseok, tấm rèm dày ngăn cách họ với thế giới bên ngoài. Suhwan quỳ giữa hai chân Minseok, chiếc áo sơ mi mở toang, để lộ khuôn ngực trắng ngần đang căng tức đến run rẩy.

"Đau... anh ơi, nó lại chảy ra rồi..."

Suhwan mếu máo, những giọt sữa trắng tinh khôi thấm ướt cả vạt áo, tỏa ra một mùi sữa ngọt lịm.

Minseok ngồi tựa lưng vào tường, đôi mắt tối sầm lại. Anh không vội vàng. Anh dùng ngón tay thon dài, thô bạo miết mạnh lên đỉnh hồng đang dựng đứng vì sưng tấy.

"Em nhìn xem, Suhwan. Nếu anh không phát hiện ra, cả cái ký túc xá này có lẽ sẽ ngập trong thứ nước này mất. Em muốn những người cùng phòng ngửi thấy mùi sữa của em sao?"

Suhwan rùng mình, tiếng thở dốc bị nén chặt trong cuống họng. Minseok cúi xuống, đôi môi nóng bỏng ngậm lấy một bên đỉnh ngực. Anh không chỉ đơn thuần là hút, anh dùng lưỡi đảo quanh, tạo ra những âm thanh mút mát chùn chụt đầy kích thích.

Cảm giác dòng sữa ấm nóng bị rút mạnh ra khỏi cơ thể khiến Suhwan vừa đau đớn vừa sung sướng đến tê dại. Cậu bám chặt lấy vai anh, móng tay cắm sâu vào lớp vải áo phông đắt tiền. Mỗi lần Minseok mút mạnh, cơ thể Suhwan lại nảy lên, đôi chân thon dài cọ xát vào nhau một cách vô thức.

"Anh... nhẹ một chút... ưm... nhiều quá..."

Minseok ngẩng đầu, một dòng sữa trắng đục chảy xuống từ khóe môi anh, rơi xuống xương quai xanh của Suhwan. Anh liếm nhẹ môi, nụ cười mang theo sự thỏa mãn của kẻ săn mồi:

"Nhiều thế này, chắc chắn là do em đang nghĩ đến anh rồi phải không? Cơ thể em dâm đãng thật đấy, Suhwan à."
 

Sự thật về cơ thể song tính của Suhwan bị phơi bày vào một buổi tối mưa tầm tã khi cả phòng đi vắng. Minseok khóa trái cửa phòng ký túc xá. Anh đẩy Suhwan ngã xuống giường, lần này không chỉ dừng lại ở phần ngực. Trong lúc hưng phấn, Minseok thô bạo lột sạch quần áo của Suhwan, bí mật thầm kín nhất của cậu hiện ra dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo. Ngoài bộ phận nam giới đang run rẩy, bên dưới còn có một khe nhỏ xinh xắn, hồng hào và đang rỉ ra những giọt dịch trong suốt vì bị kích thích quá lâu.
Suhwan hoảng loạn, hai tay che kín mặt, đôi chân cố gắng khép lại nhưng bị Minseok dùng sức mạnh áp đảo banh rộng ra.

"Thì ra đây là lý do em luôn trốn tránh khi tắm chung?"

Giọng Minseok trầm xuống, mang theo sự phấn khích điên cuồng.

"Em có cả hai thứ... thật là một món quà dành riêng cho anh."

"Làm ơn... đừng nhìn... ghê tởm lắm..."

Suhwan nức nở, nhưng Minseok đã ép sát người xuống. Anh không dùng bất kỳ chất bôi trơn nào ngoài chính dòng sữa đang không ngừng tiết ra từ ngực Suhwan. Minseok dùng tay hứng lấy chất lỏng trắng đục ấy, xoa đều lên nơi tư mật của cậu. Sự kết hợp giữa vị ngọt của sữa và sự ẩm ướt của dục vọng tạo nên một khung cảnh vô cùng dâm mỹ.

"Nó khép chặt quá, Suhwan. Để anh giúp em nới lỏng nhé."

Minseok bắt đầu bằng hai ngón tay, rồi ba ngón, liên tục đâm rút vào nơi nhỏ bé chưa từng bị xâm phạm. Suhwan cong người, tiếng rên rỉ vang vọng trong căn phòng vắng. Khi cảm thấy cậu đã đủ mềm mại, Minseok không chần chừ thêm nữa, anh thúc mạnh toàn bộ sự thô bạo của mình vào sâu bên trong.

"A... đau! Đau quá... Minseok... dừng lại!"

Suhwan hét lên trong đau đớn, nhưng Minseok lại càng siết chặt eo cậu hơn. Anh hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cậu, giọng nói đầy sự dỗ dành:

"Đau là vì em chưa quen thôi. Ngoan, thả lỏng ra. Đừng rên lớn quá phòng khác sẽ nghe thấy đó."

Sợ hãi lấn át cả đau đớn, Suhwan chỉ biết bám víu lấy người đàn ông duy nhất "biết tất cả các bí mật" mình. Minseok bắt đầu những cú thúc mãnh liệt, mỗi lần đều chạm sâu vào tử cung nhỏ bé của cậu. Tiếng xác thịt va chạm bạch bạch vang lên đầy ám ảnh.

Suhwan bị đẩy lên cao trào, ngực cậu phun ra những tia sữa trắng xóa bắn lên mặt Minseok và drap trải giường. Cậu run rẩy, cả hai nơi bên dưới đều đồng thời đạt đến đỉnh điểm, tạo ra một sự khoái cảm nổ tung khiến não bộ trống rỗng.

Minseok gầm nhẹ một tiếng, đem tất cả dục vọng nóng hổi rót đầy vào bên trong cậu. Anh ôm chặt lấy cơ thể đang co giật của Suhwan, thì thầm vào tai cậu như một lời nguyền:

"Từ giờ trở đi, em chỉ được phép tiết sữa cho mình anh uống. Và cái lỗ này... cũng chỉ được phép chứa đựng mình anh thôi. Nhớ kỹ chưa, bé nhỏ của anh?"

Suhwan trong cơn mê muội, chỉ biết gật đầu trong nước mắt, hoàn toàn bị giam cầm trong chiếc lồng tình ái mang tên Minseok.

Một tháng sau.
Suhwan ngồi trên giường của Minseok, mặc chiếc áo sơ mi của anh. Cậu trông xinh đẹp hơn, hồng hào hơn, nhưng ánh mắt lại trở nên đờ đẫn và lệ thuộc.
Căn bệnh tiết sữa không hề thuyên giảm, thậm chí dưới sự kích thích hằng đêm của Minseok, nó còn trở nên trầm trọng hơn. Nhưng Suhwan không còn sợ nữa. Mỗi khi ngực căng tức, cậu sẽ tự động bò vào lòng Minseok như một thói quen được huấn luyện.

Minseok vuốt ve mái tóc cậu, ánh mắt tràn đầy sự đắc thắng của một kẻ đi săn đã bẫy được con mồi quý giá nhất.

"Ngoan lắm, sữa hôm nay có vị ngọt hơn đấy."

Suhwan nằm tựa đầu lên vai ôm chặt lấy anh. Cậu không hề biết rằng, ngay từ đầu, chính Minseok đã dùng một số loại thuốc trộn vào đồ uống của cậu để kích thích tuyến sữa phát triển. Anh đã kiên nhẫn giăng lưới, biến cậu thành một người bị ám ảnh về tâm lý để mãi mãi không thể rời xa vòng tay anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co