CHAP 20: NHỊN
Kỳ Anh đi làm.
Trước khi đi, cô đã lục tung cả phòng, thu hết tất cả đồ chơi, dây trói, que rung, ngay cả cái gối hay cậu hay cọ cũng bị cất luôn.
Cô khóa ngăn tủ, nhìn thẳng vào mắt Lục Bạch:
> “Chị không muốn mỗi khi về nhà lại thấy em ướt giữa giường.”
> “Một tháng nữa thôi. Chị nhịn được, em cũng phải nhịn được.”
Lục Bạch cắn môi gật nhẹ. Nhưng trong lòng đã có kế hoạch khác.
---
11h trưa.
Căn nhà im lặng.
Nội tiết của Lục Bạch lên đỉnh phát tình tự nhiên.
Cậu nằm một mình giữa ghế sofa, người nóng rực, bụng dưới co thắt.
> “Chị ơi… em ngứa lắm… em chịu không nổi nữa…”
Cậu đi vào bếp.
Đứng trước tủ lạnh một lúc, rồi rút ra một quả cà tím vừa dài vừa bóng, lòng run lên một cái.
> “Chị không cho em toy…”
> “…Nhưng chị đâu cấm em dùng cà tím…”
---
20 phút sau.
Lục Bạch nằm trần truồng trên sàn bếp, cà tím thọc ngập vào trong, nước rỉ ướt sàn, mặt đỏ phừng phừng.
Một tay giữ cà tím, một tay giơ điện thoại quay lại, môi hé ra rên rỉ không ngừng:
> “Chị ơi… em dùng cà tím của chị…”
> “Em nhét nó vào rồi… nó bự lắm… nhưng em vẫn muốn…”
> “Ư… nó chạm vào trong rồi… chạm vào điểm đó rồi…”
Cậu rung người, co giật một đợt mạnh, rồi “xoẹt” – một dòng nước ấm phụt ra, bắn xuống sàn.
---
Lục Bạch tè ra giữa sàn bếp, mông vẫn còn siết chặt lấy phần đầu quả cà tím, bên trong co rút từng đợt.
Cậu không ngừng quay video, vừa khóc vừa cười:
> “Chị thấy không…”
> “Em không chịu nổi…”
> “Nhưng em vẫn ngoan… em chỉ nghĩ đến chị…”
> “Chị sẽ… thưởng cho em đúng không…”
Sau ngày đầu dùng cà tím.
Lục Bạch chính thức nghiện mất rồi.
Cậu không còn nằm mơ nữa – mà mỗi trưa, mỗi tối đều “thực hành” bằng rau củ.
> 🥒 Ngày 2: Dưa leo cỡ lớn, để tủ lạnh cho lạnh tê, rồi ngậm vào vừa rên vừa nhét.
🌽 Ngày 3: Bắp ngô tươi, đầu lổn nhổn hạt cứng, cắm từng chút một, chảy nước ròng ròng.
🎃 Ngày 4: Bí ngòi non, đầu trơn dài, siết đến mức rên nức nở.
🥕 Ngày 5: Cà rốt, nhỏ mà cứng, nhét 2 cây cùng lúc.
🥚 Ngày 6: Trứng cút – từng quả tròn trơn trượt, cậu ngậm vào trong, rồi dùng lực tự đẩy ra ngoài, quay lại chậm từng khung.
---
Cậu quay video mỗi lần.
Lưu trong một folder riêng tên là "cho chị xem sau".
Chia mục:
> "Sáng": chơi nhẹ, chỉ liếm
"Trưa": nhét sâu, nhiều nước
"Tối": kẹp mông, chà gối, có tiếng rên
---
Kỳ Anh bận việc cả tuần.
Cô về muộn, ăn vội, tắm xong là ôm cậu ngủ – không hề kiểm tra camera hay hành vi cậu.
Lục Bạch tưởng thoát.
Cậu càng táo tợn.
Ngày thứ 7 còn dùng vòi xịt trong bếp tự bơm nước vào trong, quỳ ra giữa sàn mà xịt ướt cả đùi.
---
Tối chủ nhật.
Kỳ Anh đi làm về.
Vừa bước vào bếp – chân giẫm lên nền hơi ướt.
Ngó sang lò vi sóng: cà rốt cắm nửa thanh, vẫn còn nóng.
Mở giỏ trái cây: mấy quả trứng cút vỡ dập, ướt nhèm.
Tủ lạnh: bắp ngô bốc mùi lạ, bị cắt đầu.
Cô nhíu mày.
Rút điện thoại, mở thư viện ảnh của cậu.
Folder "cho chị xem sau" hiện ngay trang đầu.
Mở clip.
---
Clip đầu tiên.
Lục Bạch quỳ giữa bếp, dưa leo đâm ngập, tay còn cầm điện thoại quay từ dưới lên, mồ hôi nhễ nhại:
> “Chị ơi… sáng nay em chơi nó… mát lắm…”
Clip thứ hai.
Bắp ngô lăn ra sàn, mông cậu vẫn còn siết mở –
> “Em cho vào rồi, chị thấy không… đừng tức nha… em chỉ muốn tưởng tượng là chị…”
Clip thứ ba.
Trứng cút rơi từng quả ra sàn.
Cậu khóc khẽ:
> “Em đẩy ra được rồi… chị khen em đi…”
---
Kỳ Anh tắt clip.
Quay sang phòng ngủ — Lục Bạch đang nằm sấp đọc sách, mặt đỏ nhẹ, mông kẹp chặt như sợ rơi gì đó.
Cô đứng trước giường, nhìn xuống.
> “Bạch.”
Cậu giật mình quay lại:
> “D… Dạ?”
> “Em làm gì tưởng chị không phát hiện ra à?”
---
Cậu run lên một cái, nước rỉ rỉ ra đùi.
Miệng lắp bắp:
> “Em… em xin lỗi… chị bận quá…”
> “Em chỉ… tự chơi nhẹ…”
> “Không có ai khác… em chỉ… nghĩ đến chị…”
---
Kỳ Anh không nói gì.
Chỉ cởi thắt lưng, đặt lên bàn.
> “Ngày mai.
Em đứng giữa phòng.
Mở lại toàn bộ clip em quay.”
> “Và làm lại.
Từ dưa leo đến trứng cút.
Chị sẽ đứng xem – từng phút.”
Phòng khách im lặng.
Chỉ có tiếng bíp khi Kỳ Anh bấm chuyển clip.
Cô ngồi nghiêng chân trên ghế, ánh mắt lạnh nhạt nhưng sâu như đang mổ xẻ từng cử động của Lục Bạch.
“Dưa leo. Diễn lại đi.”
---
Lục Bạch quỳ xuống thảm.
Tay cậu run nhẹ khi cầm quả dưa leo – vẫn còn ẩm mát vì để tủ lạnh.
Đưa lên ngửi thử một chút – mùi tươi mát nhưng hơi chua vì mồ hôi tay bám vào.
“Chị ơi…”
“Hôm đó em dùng quả này…”
“Nó lạnh quá… lúc vào bên trong… em giật một cái…”
Cậu từ từ đưa đầu quả sát vào lỗ, rồi ấn nhẹ.
Cảm giác lạnh buốt lập tức làm cơ mông siết chặt, toàn thân cậu rùng mình như bị luồng điện đánh vào.
“Ư… vào rồi… chị xem…”
“Nó làm bụng dưới em nóng lên luôn…”
“Lạnh bên ngoài… nhưng trong em nóng quá…”
Cậu đẩy sâu thêm một chút.
Âm thanh “nhóp… nhép…” vang lên rõ rệt trong không gian tĩnh.
Tay chống sàn, mông cong lên – giữa khe rỉ nước không ngừng.
“Ư… chị ơi… em đang nuốt chị trong tưởng tượng…”
“Mỗi lần em đẩy vào, là em tưởng như chị đang chọc lưỡi liếm…”
---
Kỳ Anh không đáp.
Chỉ bấm clip thứ hai: bắp ngô.
---
Lục Bạch đổi tư thế: nằm nghiêng, chân co sát ngực.
Cầm bắp ngô – đầu có vài hạt lồi gồ gề.
“Cái này… hôm đó em bị rách nhẹ…”
“Vì nó thô hơn chị… nhưng em vẫn muốn…”
Cậu run run đưa bắp ngô vào.
Đầu hạt ma sát mạnh với thành hậu môn – khiến cậu rít lên một tiếng, chân đá nhẹ vì sốc.
“Ưaaa… cứng quá…”
“Chị ơi… chị từng liếm ở điểm này nè… giờ nó… nó cọ mạnh quá…”
Cậu đẩy chậm, từng hạt tách da cọ vào trong, nước rỉ chảy thành dòng xuống đùi.
Toàn thân rung nhẹ theo từng nhịp.
“Nó không bằng chị… nhưng mà em vẫn muốn…”
“Chị có giận em không…”
“Em chỉ muốn… cảm giác bên chị thôi…”
---
Clip thứ ba.
Trứng cút.
Kỳ Anh bấm tới đoạn cậu khóc nghẹn:
“Em đẩy ra được rồi… chị khen em đi…”
---
Lục Bạch quỳ thấp hơn, mở hai chân thật rộng, cầm từng quả trứng nhỏ – bóng, trơn.
“Nó lấp đầy em… như tinh chị vậy…”
“Ư… lạnh lắm… nhưng em nuốt được…”
Cậu đẩy một quả vào.
Rồi quả thứ hai.
Thành hậu huyệt giãn nở từng chút, bụng dưới cậu phập phồng, cổ họng bật rên nghẹn:
“Đầy rồi… chị ơi… em bắt đầu…”
Gồng bụng – ép nhẹ – quả trứng đầu tiên lăn ra, lách tách rơi xuống sàn.
Ngay sau đó là một đợt nước trong suốt chảy theo, làm thảm ướt một vệt dài.
“Em… tè ra rồi…”
“Vì nó sướng quá…”
“Chị… chị phạt em đi… đừng bỏ em…”
---
Kỳ Anh đứng dậy.
Tiến sát.
Cô cúi người xuống, đặt tay lên đùi cậu – nơi đang dính nước, và dương vật vẫn căng cứng đến mức tím đầu.
“Em tự làm cả tuần, mà vẫn không bắn được đúng không?”
“Dạ… nhưng em không dám…”
“Không cần dám.”
“Chỉ cần mở miệng xin một chút.”
“ Nào dùng miệng, xin chị làm em đi, như một cậu bé ngoan.”
---
Cậu gật đầu, môi run run.
Miệng mở, chuẩn bị nói – thì cô rút tay.
“Nhưng… chị chưa tha thứ đâu.”
“Chị chỉ đang… ghi nhớ.”
“Để xem – em còn muốn cấm đụ hay muốn bị trói cả tháng nữa.”
Lục Bạch vẫn đang quỳ.
Hai tay trói trước bụng, mông vẫn đỏ hằn, nước nhầy chưa khô đã lại rỉ thêm.
Cậu tưởng được tha — nhưng Kỳ Anh lại quay mặt nghiêng, lạnh lùng ra lệnh:
“Nằm ngửa.”
“Ngậm bắp ngô vào dưới.
Dương vật chị – ngậm ở trên.”
---
Cậu giật người một cái, rồi ngoan ngoãn trườn ra giữa thảm.
Cầm lại bắp ngô, đưa vào hậu huyệt đã ẩm sẵn, rên lên khi đầu hạt ma sát.
Kỳ Anh tháo khóa quần, kéo dương vật ra, dựng sẵn ngay trên miệng cậu.
“Ngậm.”
---
Lục Bạch há miệng.
Phần đầu dương vật cô trượt vào ngay cổ họng, vừa nghẹn, vừa rùng mình.
Hai bên miệng nước dãi trào ra.
Cậu bị ép nuốt hết xuống, bên dưới thì siết chặt bắp ngô, mông co giật vểnh lên như bị sốc điện mỗi khi ngậm sâu.
“Chị… chị ơi… em nuốt không hết…”
“Không cần nuốt hết.”
“Chỉ cần… đừng nhả ra.”
---
Kỳ Anh giữ đầu cậu bằng một tay, từ từ thúc nhẹ.
Từng nhịp như đang gõ lên ý chí của cậu, vừa đau vừa sướng, cậu khóc nghẹn vì không thể bắn.
“Tối nay không được chạm vào.”
“Nếu tự ra, chị sẽ trói em lên ban công cả đêm.”
“Có nghe không?”
Lục Bạch miệng vẫn còn ngậm, mắt ngấn lệ gật đầu.
---
Sáng hôm sau.
Kỳ Anh luộc 5 quả trứng cút.
“Coi như thưởng cho bé ngoan.”
“Ăn? Không phải.”
“ Là mang trong người. Đi dạy.” - cô thì thầm bên tai cậu.
---
Cậu mở to mắt, rùng mình.
“Chị…”
“Không có ‘chị’ gì hết.”
“Chị mở miệng em ra được, thì chị cũng có quyền lấp đầy em.”
---
Cô cầm từng quả, thoa gel nhẹ, rồi ép cậu quỳ trên giường.
Lục Bạch cắn chăn, rên nhỏ khi từng quả trứng lấp vào hậu huyệt.
“1…”
“2…”
“3… nghẹn rồi đúng không?”
“4… cố lên…”
“5.”
---
Cậu mặc quần âu đi dạy, bụng dưới căng nhẹ, lỗ siết chặt giữ bên trong.
Mỗi bước đi thấy lòng ngứa ngáy – như thể chị vẫn đang liếm sâu vào.
---
12h trưa.
Kỳ Anh nhận được tin nhắn.
📹 “Chị… em ăn rồi nè…”
Video gửi đến – Lục Bạch đang ngồi trong toilet giáo viên, ép từng quả ra, đặt lên khăn giấy, ngậm vào miệng từng cái một – rưng rưng:
“Chị tha em đi… ngon lắm…”
“Cho em ở bên trên tối nay được không…”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co