Chương 30: Ôm
First buông bỏ tất cả phòng bị phơi bày điểm yếu của mình lộ ra trước mặt Khaotung. Mí mắt của anh nặng đến không nhấc lên được, trên lông mi thật dài lại đọng lại mấy giọt nước mắt nặng nề, sau khi anh chớp mắt vài cái, những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống khiến tầm nhìn của anh trở nên mơ hồ. Anh thậm chí còn đưa tay lên lau mấy lần, nước mắt như không ngừng chảy ra, dù lau bao nhiêu lần, nước mắt vẫn luôn trào ra từ khóe mắt. Những giọt nước mắt bám trên má First giống như mạng nhện bị đứt ra vậy. First đứng lặng gần cửa, bờ vai nức nở run lên. Anh nhắm mắt lại và nỗi buồn mênh mông bao phủ anh. Anh bây giờ như là một con cá ra khỏi nước sắp chết ngạt vì thiếu không khí.
Nếu sự thở dài trong lòng Khaotug phát thành tiếng, nó chắc chắn sẽ rất đinh tai nhức óc. Cậu bước từng bước về phía First, ôm con mèo nhỏ bị thương vào lòng. Cái ôm ôn nhu ấm áp của Khaotung giống như một cơn gió dài nhẹ nhàng, thổi qua lay động trái tim First. Anh đã được xoa dịu. Hai trái tim tan vỡ tựa vào nhau, thế thôi, thế là đủ. Khaotung vốn chỉ muốn ở một góc tối tăm nào đó, một mình liếm vết thương mơ hồ đau đớn. Cậu không bao giờ ngờ rằng First sẽ đến tìm cậu.
“First! Đừng nói xin lỗi nữa được không? Là tôi phải nói xin lỗi cùng cậu.” Hơi thở ấm áp của Khaotung phả lên cổ và vai của First, thanh âm ấm áp như mùa đông, nhưng ẩn chứa một chút buồn bã. Cậu không thể ngăn mình và nước mắt cứ thế trào ra.
“Xin lỗi vì đã làm cậu khóc cùng tôi, xin lỗi đã làm cậu buồn cùng tôi.” First hoảng loạn và liên tục xin lỗi Khaotung. Trong tình cảm, anh cũng hèn mọn và không ngẩng đầu lên được.
“Cuộc hẹn hôm nay... thế nào?” Khaotung ngập ngừng hỏi First. Mặc dù biết câu hỏi này được đặt ra không đúng lúc nhưng cậu rất muốn biết câu trả lời, vì nó rất quan trọng đối với cậu.
“Tôi... không biết nên nói như thế nào.” First dừng một chút, cái mũi giật giật, anh rút lại nước mũi, nhất thời không biết nên như thế nào trả lời. Đầu óc anh trống rỗng.
“Được rồi, vậy chúng ta không nói nữa, được không?” Khaotung vòng tay qua vai và cổ First, ngón tay vô thức xoa xoa cổ anh.
“Tôi và cô ấy...không có khả năng đâu.” First cân nhắc thật lâu mới lên tiếng.
“Không nói, chúng ta sẽ không nói về cô ấy nữa.” Khaotung nhắm mắt lại, cằm khẽ tựa lên vai anh, một tay vuốt ve lưng anh. Sau một thời gian chờ đợi lo lắng, Khaotung đã mở ra câu trả lời mà cậu mong đợi. Câu trả lời của First giống như một tia sáng vô hình chiếu vào trái tim mờ mịt của cậu, đôi mắt lim dim của cậu chợt lóe lên một tia vui sướng. Mặc dù hy vọng rằng First sẽ không làm cô gái hài lòng và hạnh phúc là trái đạo đức, nhưng Khaotung thực sự vui mừng khôn xiết vì buổi hẹn hò thất bại của First và vô thức reo hò ăn mừng trong lòng. May mà First không thể nhìn thấy khóe miệng cong lên của cậu. Nếu không, Khaotung sợ First sẽ lầm tưởng rằng cậu đang cười anh vì không thể đuổi theo cô gái kia, điều này sẽ khiến First ghét cậu. Cậu cố gắng hết sức để không cười thành tiếng. Khaotung của ngày hôm nay quả thực là vui tươi hớn hở, mở cờ trong bụng. Cậu chỉ đơn giản là vui mừng quá mức.
“Ừm...” Câu trả lời của First không rõ ràng, chỉ phát ra một âm tiết duy nhất. Anh bởi vì khóc đến lồng ngực phập phồng, muốn mở miệng nói cái gì đó nhưng môi mấp máy hai lần, lại không phát ra bất kỳ thanh âm nào.
Hai người yên lặng ôm nhau, thật lâu sau mới chịu tách ra. Những chai bia rỗng vương vãi trên sàn nhà lộn xộn, nằm xiêu vẹo. Khi những giọt nước mắt cuối cùng của First đã rơi, trái tim anh dường như cũng đã khô cạn. Khóc cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, nó chỉ là sự trút bỏ đi những cảm xúc vô nghĩa.
“Tôi muốn vào nhà tắm rửa mặt.” Giọng nói của First mang theo tiếng khóc nức nở, khàn khàn khẽ nói bên tai Khaotung. Sau đó, anh nới lỏng vòng tay ôm eo Khaotung ra.
“Đi đi, cẩn thận một chút.” Khaotung khẽ thì thầm dặn dò một câu nhưng vẫn không yên tâm đành phải theo sau, dựa vào cửa phòng tắm chờ đợi.
Tóc mái của First bị nước làm ướt, vết nước dính đầy trên mặt, anh thẫn thờ nhìn mình trước tấm gương phẳng hồi lâu. Montow bước về phía Khaotung, nó đói bụng và yêu cầu cậu chuẩn bị thức ăn cho nó.
“Lát nữa ba lấy đồ ăn cho con nhé, con đợi một lát được không?” Khaotung bồn chồn nhìn phòng tắm, First vào phòng tắm đã lâu, cậu ấy không sao chứ?
Nhưng mà Montow bắt đầu quậy tỏ thái độ không chịu, nó cần phải lập tức được ăn. Lúc này, First vặn mở cửa phòng tắm, chân dài bước ra khỏi ngưỡng cửa bắt gặp ánh mắt rực lửa của Khaotung. Khaotung thấy vành mắt First ửng đỏ và mắt hơi sưng lên, vội vàng tìm khăn nóng để cho anh đắp lên mắt. Một loạt hành động này hoàn thành, “Sủng Hạnh” mới đến phiên Montow. First rất nghe lời, ngoan ngoãn đắp chiếc khăn nóng lên đôi mắt nhắm nghiền của mình.
“First, cậu ăn cơm chưa?” Sau khi chia thức ăn cho mèo căn cứ theo lượng một bữa ăn vào đĩa thức ăn dành riêng cho mèo, Khaotung cho thêm một ít nước uống vào đĩa uống nước nhỏ.
“Tôi ăn rồi.” First nằm ngổn ngang trên giường ngủ của Khaotung, mở miệng nói “Nhưng chưa ăn no.”
Địa điểm Malee lựa chọn ăn cơm là nhà hàng cao cấp lấy vườn hoa trên không làm chủ đề mở ở khu phố thương mại, mỗi một phần ăn có khẩu phần cực nhỏ, First lại là người có sức ăn rất lớn, khoa trương mà nói, một phần đồ ăn chỉ đủ cho anh nhét kẽ răng. Anh cực kỳ cẩn thận trong bữa ăn, sợ vi phạm phép lịch sự trên bàn ăn và sẽ rất xấu hổ nếu bị mất mặt trước mặt Malee. Nhưng bây giờ ở trước mặt Khaotung, mất mặt đã trở thành điều bình thường, anh cũng sẽ không quá mức kiềm chế.
“Cậu có muốn ở lại đây qua đêm không?” Thấy ánh nắng chiều rực rỡ muôn màu trên bầu trời dần dần tiêu tán, thay vào đó là màn đêm sâu thẳm, Khaotung liền hỏi anh.
“Cậu có muốn tôi ở lại không?”
“Nếu cậu muốn ở lại, cậu có thể ở lại.”
“Nếu tôi muốn ở lại, tôi sẽ ở lại. Vậy thì tôi sẽ ở lại.” Miễn là Khaotung nằm trong tầm nhìn của First, khu vực này sẽ là vùng an toàn của anh.
Chườm khăn mặt nóng hồi lâu, First lấy khăn mặt kéo xuống, chủ động giặt sạch khăn bằng nước sạch. Anh treo nó lên giá treo quần áo, rồi dùng móc phơi quần áo để phơi nó lên.
“ First! Cậu đỡ hơn chưa? Có muốn nhỏ một chút thuốc nhỏ mắt không, như vậy mắt cậu sẽ dễ chịu hơn.” Khaotung lấy trong tủ ra lọ thuốc nhỏ mắt mới có tác dụng giảm khô mỏi, nhẹ giọng hỏi anh.
“Được, nhưng cậu có thể giúp tôi nhỏ giọt thuốc nhỏ mắt không? Tôi sợ tôi nhỏ không chuẩn.”
“Ừm.” Khaotung vặn mở nắp lọ thuốc nhỏ mắt, hơi kiễng chân nhắm vào mắt của First, bóp chặt thân lọ.
Lúc giọt thuốc nhỏ xuống chạm vào con ngươi, First chớp chớp mắt: “Cảm ơn thuốc nhỏ mắt của cậu, tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi.”
“Vậy là tốt rồi, nếu cần gì nữa có thể gọi tôi.”
“Ừm.”
Mặc dù Malee là người hiểu biết, có tài hùng biện và tâm hồn thú vị nhưng First thích trò chuyện với Khaotung hơn vì Khaotung rất giỏi lắng nghe và biết cách lắng nghe. Nhưng khi First và Malee ở bên nhau, anh thậm chí sẽ rơi vào tình huống xấu hổ vì không biết nói gì, anh không biết con gái thích nói về chủ đề gì, mà Malee dường như rất khác với những cô gái khác, nếu anh muốn nói chuyện với cô ấy, dường như phải có kinh nghiệm phong phú mới trò chuyện được. Anh cũng không rõ vì sao Malee đột nhiên coi trọng anh và muốn cùng anh yêu đương. Trong lòng anh cảm thấy rất kỳ lạ. Rõ ràng anh cùng cô ấy tiếp xúc rất ít...Anh ấy đã cố gắng hết sức để quên đi những thứ liên quan đến Malee, nhưng anh lại vô thức so sánh Malee với Khaotung mọi lúc. Nhưng nói chung, kết quả của sự so sánh là – Khaotung tốt hơn nhiều so với Malee.
Còn tiếp....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co