Chapter 106
Yoon Ha muốn đi xe đạp đôi, vì ra biển mà không đi xe đạp đôi thì thật là đáng tiếc. Hai người bèn đi thuê xe đạp. Nhưng khi nhìn chiếc xe đạp, Kim Tae Hyung nhăn mặt không chịu đi. Bị cô bức ép cuối cùng cậu cũng chịu khai ra là mình không biết đi xe đạp. Điều này làm Yoon Ha choáng nặng. Cô trừng trừng mắt nhìn cậu quan sát từ đầu tới chân cái tướng to xác này vậy mà lại không biết đi xe đạp.
( Anh chỉ biết đi balance wheel thoai )
- Chẳng phải ở mỹ trẻ con thường tự đi xe đạp đến trường hay sao?
- Anh không đi bằng xe đạp.
- Vậy anh đi bằng xe buýt à – Yoon Ha tiếp tục hỏi.
- Không . – Tae Hyung lắc đầu đáp.
- Không phải anh mắc bệnh thiếu gia, đi học bằng xe hơi đến trường ấy chứ - Cô nhăn măt hỏi vẻ hơi xem thường.
- Anh đi bằng ván trượt – Tae Hyung đáp cụt lủn.
- Em đèo anh vậy – Yoon Ha thở dài nói.
Vì Tae Hyung không biết đạp xe cho nên hai người không mướn xe đạp đôi mà chỉ mướn một chiếc xe có yên sau bình thường.
Yoon Ha đèo Tae Hyung trên xe dạo quanh con đường biển mát rượi . Theo sự hướng dẫn của Tae Hyung hai người đi đến một con đường ngợp bóng cây rất đẹp, Han Yoon Ha vừa nhìn thấy thì rất thích.
Hai hàng cây đều thẳng tắp, cành lá sum xuê, lại nở hoa thơm ngát, rất thích hợp để dạo chơi. Có rất nhiều cặp đôi cũng cùng nhau đạp xe đạp đôi đến đây dạo. Nhưng chủ yếu là xe đạp đơn vì bạn trai đèo bạn gái. Còn bạn gái thì ôm ngang eo bạn trai một cách lãng mạn. Có cô gái còn đứng dậy thả mình theo làn gió, tay vịnh vai bạn trai một cách hạnh phúc.
Hai người cũng rất ư là lãng mạn, cũng một người chở một người đúng vịnh vai thật tình tứ. Nhưng cái khác biệt là ở người chở và người vịn.
Yoon Ha đáng thương, đã chẳng được bạn trai đèo đi trong thơ mộng như người ta mà còn phải gồng vai chịu đựng sức nặng của đôi tay đang đè nặng trên vai mình.Chẳng thấy sự lãng mạn ở đâu mà chỉ thấy mồ hôi đầm đìa, cổ họng khô khốc, bắt đầu thở dốc.
Thấy Yoon Ha bắt đầu mệt, Tae Hyung cứ mỉm cười miết, cậu cố tình nói:
- Nhanh lên, em đạp thiệt là chậm, chán quá đi thôi.
Nghe giọng điệu của Tae Hyung, Yoon Ha tức muốn hộc máu. Cậu rõ ràng là cố tình dùng câu chuyện của cô để trêu choc cô mà. Được đã vậy cô cũng không khách sáo nữa.
- Này này, anh nặng quá đi thôi. Trâu rừng cũng chẳng nặng bằng anh. Giảm cân đi nếu không em yêu người khác chứ chẳng thèm yêu con trâu rừng anh đây,
- Em thử xem. Chỉ có thằng ngốc mới yêu em – Tae Hyung bĩu môi nói.
- Haha...anh đang tự mắng mình đó à – Yoon Ha cười lớn trêu chọc.
- Ây da, người ta nói khôn ba năm dại một giờ mà. Trong một giờ khờ dại , anh bị em mê hoặc chứ bộ. Anh vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, mới có thể làm em một lòng một dạ yêu anh. Chẳng phải sao.
Nghe giọng điệu chảnh chọe thấy ớn của Kim Tae Hyung, YoonHa bèn dừng xe lại. Cô leo ra khỏi xe nói:
- Anh là người thông minh tuyệt đỉnh, cho nên chẳng chuyện gì làm khó anh được đúng không. Vậy anh mau học lái xe đạp đi. Anh chạy được trong buổi sang này, em sẽ công nhận anh là người thông minh – Han Yoon Ha cười cười nói, sau đó cô nhìn vẻ mặt đau khổ của Tae Hyung hất mặt nói – Sao hả người thong minh, không dám à.
- Học thì học, sợ em sao.
Nhưng cái chuyện biết chạy xe môtô và biết chạy xe dạp không hoàn toàn giống nhau. Khi còn bé, ta bắt đầu chạy xe đạp thì đương nhiên thấy chuyện chạy xe đạp dễ hơn chạy xe gắn máy. Nhưng nếu thực chất chạy xe đạp khó hơn chạy xe gắn máy. Bởi vì chạy xe đạp thì phải vận dụng toàn bộ cơ thể và phải phối hợp đều nhau.
Yoon Ha ngồi bên ven đường nhìn Tae Hyung tập chạy xe đạp ôm bụng cười nghiêng ngả. Tae Hyung chân quá dài, trong khi chiếc xe lại quá thấp, nhất thời không biết điều chỉnh cho nên càng khó chạy hơn, cứ nhấp nháp mãi, đã vậy tay lái xe môtô vững hơn bàn thạch của cậu lại bị đánh bại bởi cái tay lái nhỏ xíu của chiếc xe đạp.
Dù xung quanh cây cối rợp bóng mát, nhưng người Tae Hyung còn đổ mồ hôi nhiều hơn Yoon Ha lúc nãy. Trông cậu đau khổ nhăn nhó vật vã với chiếc xe đạp, cô mịm cười uống nước bình thản, sau đó trêu chọc cậu.
- Sao hả người thông minh tuyệt đỉnh, có học được không?
- Được rồi, anh chịu thua, em mau dạy anh đi – Tae Hyung nhăn nhó cầu khẩn.
- Gọi em là sư phụ đi, em dạy cho – Yoon Ha mĩm cười khoái chí nói.
- Sư phụ, sư phụ.... Mau dạy đệ tử lái xe đi – Kim Tae Hyung sau khi lườm cô một cái rồi đành xuống nước.
Yoon Ha bật cười lớn rồi không làm khó cậu nữa, bắt đầu day cậu lái xe. Thầy giỏi thì trò nên, cuối cùng chẳng mấy bao nhiêu thời gian, Tae Hyung đã có thể chạy xe được rồi. Hai người cứ thế dạo vòng trở về.
Yoon Ha ôm lấy eo Tae Hyung, ngả người cảm nhận mùi mồ hôi của cậu, rồi lại đứng lên thả người trong gió, mặt cho gió thổi tóc rối. Đây chính là sự lãng mạn mà cô muốn.
Chơi chán chê, hai người bụng đói meo móc đành trả xe rồi thư thả tản bộ về khách sạn. Yoon Ha đang đi thì bỗng thấy tê chân đành phải dựa vào người Tae Hyung. Cậu âu yếm hỏi:
- Lại tê chân à.
Yoon Ha gật đầu, cậu liền nói:
- Để anh bóp chân cho em, ngồi xuống đi.
Cậu định dìu Yoon Ha ngồi xuống thì cô đã ngăn lại.
- Thôi! Đang ở ngoài đường, người ta nhìn, xấu hổ lắm. gần tới khách sạn rồi, anh cõng em đi.
- Ừm ...- Tae Hyung gật đầu rồi xoay người cõng Yoon Ha trên vai.
Đi một lúc, cậu cười nói:
- Này, này, em nặng như con heo mọi ấy, mau gảm cân đi nếu không anh bỏ em đi theo cô gái khác.
- Ha... anh đang trả thù em chuyện lúc nãy đó à. Đáng ghét, em cho anh chết luôn...
Nói rồi cô nhe răng cắn phập vào vai Tae Hyung, cậu bị bất ngờ chỉ có rên lên một tiếng cam chịu. Yoon Ha vẫn còn chưa hả giận, bèn truy vấn:
- Em còn chưa hỏi tội anh nữa mà anh dám đòi quen người khác à. Anh mau khai cho em biết, cô gái mà anh đã ngồi cùng ở sảnh khách sạn là ai.
- Không nói, cho em ghen chết luôn – Kim Tae Hyung cười nói, ánh mắt nheo nheo đầy tinh nghịch.
Yoon Ha sẵn tiện cắn thêm cho cậu vài cái trên vai. Tae Hyung oằn người chịu đựng cuối cùng đành phải khuất phục.
- Được rồi anh nói. Thật ra cô ấy chính là hướng dẫn viên du lịch, chỉ anh những nơi anh đưa em đến. Đừng có ghen nữa, xấu lắm.
- Ai thèm ghen – Yoon Ha vùi mặt vào vai Tae Hyung cười nói, chút buồn bã trong lòng bay mất.
Buổi chiều, hai người quyết định đi mua quà lưu niệm, và mua quà cho mọi người. Dạo quanh khu chợ, có rất nhiều thứ rất thú vị và đáng yêu. Họ đến một quầy quà lưu niệm có bán những con búp bê nga rất đáng yêu. Yoon Ha thấy có một cặp búp bê nam nữ chỉ có ba lớp vô cùng dễ thương bèn hỏi giá.
Người chủ là một bà béo, thấy có khách liềm niềm nở chào.
- Bà chủ, hai con búp bê này bán bao nhiêu vậy.
- Cháu gái à, cháu thật là tinh mắt, loại búp bê này là hàng hiếm đó. Chỉ có mười lăm bộ mà thôi. Bộ này là bộ cuối cùng rồi. Cho nên bác để lại giá gốc cho cháu, chỉ lấy 50 ngàn thôi.
- 50 ngàn??– Hiểu Đồng há hốc miệng ngạc nhiên nhìn bà chủ quầy – Bác đang nói đùa phải không?
( tính theo tiền won nha mấy cô 50.000W ~ 1tr VND )
Yoon Ha nhìn tới nhìn lui cũng không tài nào nhìn ra hai con búp bê bằng gỗ nhỏ xíu chỉ bằng độ ngón tay cái của cô giá trị đến 50 ngàn. Cùng lắm thì những hoa văn trên đó đẹp hơn hoa văn ở các con búp bê khác một chút, ừm, nhìn vào thì trông nó như được chạm khắc bằng tay, chứ không phải bằng máy móc như những cái kia, nhưng mà 50 ngàn thì quả là....
Tae Hyung thấy Yoon Ha thích thì định rút thẻ ra trả nhưng Tae Hyung đã nhanh tay giữ tay cậu lại.
- Bác ơi, tụi cháu chỉ là sinh viên nghèo, bác nói thật giá cho cháu biết đi, đừng nói thách quá như vậy – Yoon Ha cau mày giả bộ đáng thương kì kèo.
Nhưng bà chủ nhìn chầm chầm hai người rồi khoát tay.
- Không được, bác đã bán giá gốc rồi, đáng lí bác phải tính thêm tiền công đi lấy và tiền xăng cộ, nhưng vì thấy cháu thích, lại chỉ còn đúng một bộ nên mới để giá đó. Chứ bình thường bác bác cho người ta cũng phải trên 70 ngàn. Nếu giảm thêm nữa thì chắc chắc là bác bị lỗ rồi.
- Trời ơi, cái này có phải cái gì quý giá đâu bác, ở trên thành phố còn nhiều kiểu đẹp hơn nhưng lại rẻ hơn rất nhiều. Bác bớt cho cháu đi, bây giờ cháu còn muốn mua, chứ để một lát cháu đổi ý là hai con búp bê này bị dẹp xó liền đó bác. Cháu nghĩ chắc hai con búp bê này ở đây cũng đã lâu rồi đúng không. Bác nhìn xem, bụi bám đầy tay cháu rồi này – Yoon Ha tiếp tục mặc cả.
Nghe Yoon Ha nói, bà chủ có vẻ suy nghĩ, quả thật hai con búp bê này bà trưng cả tháng nay rồi . Cũng có nhiều người đến hỏi, nhưng họ chê giá mắc nên chỉ lấy những con búp bê khác giá rẻ hơn.
- Nhưng mà hai con búp bê này là hàng làm bằng tay....
- Ây da, thời buổi này đâu ai còn chuộng hàng làm tay nữa hả bác. Làm bằng máy móc tinh xảo hơn, đẹp hơn nhiều. Bác bán cho con hơn giá gốc một tí coi như là tiền công của bác là được rồi, nha bác – Han Yoon Ha giả vờ làm nũng năn nỉ bà chủ quầy.
Thấy bà chủ quầy có vẻ lưỡng lự, cô vội bồi thêm vào.
- Tại vì cháu thấy bác là người nhân hậu, hiền lành, buôn bán thật thà cho nên cháu mới đến mua. Chứ thật ra ở đây thiếu gì hàng quán, không mua được món này thì cháu mua món khác. Còn không thì về thành phố mua vừa rẻ vừa đỡ mất công mang vác thêm nặng.
Tae Hyung thấy cô trả giá thì cứ cười thầm trong bụng, đến đau cả bụng, suýt chút nữa là cậu đã phá ra cười . Nếu cô không cau mặt lườm cậu còn thúc cho cậu một cái vào bụng, chắc là cậu đã cười ầm cả ra rồi.
Cuối cùng bà chủ quầy cũng chịu thua, bà nói :
- Thôi được, bán cho cháu với giá 47 ngàn vậy.
- 40 – Han Yoon Ha trả giá dứt khoát.
- Bác mua nó với giá 42 ngàn rồi, thôi vầy, cùng lắm bác bán cho cháu với giá 45 ngàn vậy – Bác chủ quầy thở dài nói.
Yoon Ha định nói gì đó nhưng mà Tae Hyung đã rút thẻ ra đưa cho bà chủ thanh toán xong rồi kéo Yoon Ha đi. Vừa đi cậu vừa liếc Yoon Ha rồi mĩm cười trêu chọc.
- Nói thật đi, tiền anh đưa em đi chợ, không phải em cũng trả giá như vậy chứ. Em có lạm dụng công quỷ hay không. Bỏ túi riêng số tiền trả giá được.
Yoon Ha nghe thấy Tae Hyung hỏi vậy thì cứng cả người, cô ngẩn đầu nhìn trời, chớp mắt vài cái rồi đi thẳng.
Vào quán nước, cậu chẳng nói gì cứ tủm tỉm cười mãi, cô thẹn quá đành cúi đầu nói :
- Cái đó chỉ là con số rất nhỏ mà, hàng chợ khác với hàng lưu niệm chứ, chẳng thể bớt được bao nhiêu. Góp cả tháng trời cũng chỉ mua được một quyển sách mà thôi. Anh mua hàng cũng mất nhiêu đó, em trả giá được thì nó thuộc về em là đúng rồi.
Tae Hyung chẳng nói gì, chỉ chống cằm che miệng tiếp tục cười, khuấy khuấy ly cà phê trên mặt bàn. Han Yoon Ha cảm thêm xấu hổ, cô cúi đầu gặm cái ống hút, rồi thẹn quá hóa giận liền nói :
- Cũng tại anh trả lương ít quá thôi, lại không cho người ta đi làm thêm nhiều nơi, cho nên cho nên ...
- Chẳng phải, anh đã bảo sẽ trả lương cho em thêm mà em có chịu đâu. Em đó, hóa ra là người chỉ thích tham cái lợi nhỏ chứ không thích tham cái lợi lớn. Sao bây giờ lại trách anh – Nghe Yoon Ha trách cứ, Tae Hyung bèn lên tiếng phản đối.
- Vậy khi về anh lên lương cho em ha – Cô cười nịnh nọt.
- Không được – Cậu từ chối dứt khoát.
- Tại sao – Yoon Ha bặm môi hỏi.
- Anh không thể tập cho em thói quen tham lợi lớn được – Tae Hyung cười cười nói.
Cô biết Tae Hyung trêu mình, cô lườm lườm cậu nói :
- Vậy thì thôi, bây giờ em xin nghỉ việc, đi làm chỗ khác lương cao hơn, lại không bị ông chủ mình lợi dụng trắng trợn.
- Anh lợi dụng em khi nào chứ - Tae Hyung cố cãi.
- Vậy sau này, anh phải cách xa em ba bước, không được ôm em từ phía sau. Tuyệt đối không được đến gần em ...- Yoon Ha nhướm mày khoái chí nói.
Tae Hyung nghe xong còn có thể nói thế nào nữa, chỉ có thể nói :
- Được rồi, về nhà anh sẽ lên lương cho em chịu không.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co