Chapter 117
Người quản lí lập tức lôi cây bút được giắc trên túi áo ra đưa cho Yoon Ha. Cô không nói gì cúi đầu viết một mạch các con số. Viết rồi cô đẩy trước mặt bà Sun Hwa.
Bà ta nhìn mấy con số xong trừng mắy nhìn Yoon Ha đầy phẫn nộ. Cô cười khịch một cái nhìn bà nói :
- Nếu bà đáp ứng đủ số tiền này, tôi sẽ lập tức rời xa Kim Tae Hyung.
Nói rồi cô liếc nhìn tờ sec một lần nữa, trên tờ sec là các con số 9 dài ngoằng đến nỗi chính bản thân cô cũng không biết nó bao nhiêu số, chỉ biết rằng cô đã ghi đến không còn chỗ nào để ghi nữa. Con số mà cô ghi có lẽ mua được cả một quả địa cầu. Cô mĩm cười khi lướt trên mặt bà Sun Hwa sự phẫn nộ không thể nói ra, khóe môi bà ta giật giật, mặt tối sầm lại, bởi vì là do bà ta muốn dùng tiền để miệt thị cô, tự cho cô đưa ra giá tiền, bà ta sẽ đáp ứng đủ. Lần này cho bà ta biết thế nào là gậy ông đập lưng ông.
Không muốn nói gì thêm, Han Yoon Ha đứng dậy buông một câu rồi quay lưng bỏ đi :
- Nếu bác đã từng yêu thì phải biết tình yêu chân thật là vô giá.
Nhưng khi cô định đi thì bà Sun Hwa lấy lại phong độ vốn có của mình, bà nhìn Yoon Ha rồi khẽ nhếch môi cười :
- Nếu cô bước ra khỏi đây, cô nhất định sẽ hối hận.
Cô chợt khựng lại, từ từ quay người lại nhìn bà ta nghi ngờ một hồi rồi mới lên tiếng :
- Bác nói vậy là có ý gì.
Bà ta khinh bạc nhìn Yoon Ha một cái rồi đưa tay ra sau, người trợ lý lập tức đặt vào tay bà một phong tài liệu. Bà ta liền quăng nó lên cái mặt bàn sang trọng bằng kính, hất đầu ra hiệu cho cô :
- Cô xem cái này đi rồi nói.
Yoon Ha nhìn cái phong bì đựng tài liệu màu vàng kia một lúc lâu sau đó nhìn bà Sun Hwa đang đắc ý, gương mặt cô hơi tái, một cảm giác bất an bỗng trỗi lên khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin của bà ta.
Học ngành kinh tế cho nên Yoon Ha biết đối với dân làm ăn như bà ta nếu như không nắm chắc phần thắng, nếu như không nắm được điểm yếu của địch thủ sẽ không tùy tiện đưa ra yêu cầu. Là yêu cầu chứ không phải một đề nghị. Tờ séc vừa rồi chỉ là một thủ thuật thăm dò của bà ấy dành cho Han Yoon Ha.
Cô bước đến bên bàn nhặt cái phong bì lên mở ra xem, bên trong là một sấp hình nam nữ còn rất trẻ chụp bên nhau rất hạnh phúc, cho đến những tấm hình hai người trung niên đang tổ chức sinh nhật cho một bé gái, ảnh người phụ nữ dựa vào vai người đàn ông đó khóc.
Sắc mặt Yoon Ha tái nhợt đi khi thấy mấy tấm hình này, rồi cuối cùng tím tái khi cô thấy bệnh án của một phụ nữ. Cô run rẩy nắm chặt những thứ trong tay, nhìn bà Sun Hwa yếu ớt hỏi :
- Bà muốn gì.
- Tốt ! Cuối cùng cô cũng nhận thấy vấn đề rồi. Tôi là người mau lẹ, ý của tôi cô biết rõ – Bà mĩm cười hài lòng khi thấy thái độ chịu thua của Yoon Ha.
- Bà muốn tôi chia tay Tae Hyung – Cô nhìn bà ta sắc mặt lạnh tanh hỏi.
- Yêu cầu của tôi với cô không chỉ có vậy. Mà là phải làm Tae Hyung nó triệt để quên cô.
Han Yoon Ha nghe thấy bà ta nói thì lòng bất giác chùn xuống, cảm giác đau nhói tận trong tim. Cô đã quyết tâm sẽ ở bên cạnh Tae Hyung dù có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy mà...
Bà chỉ tay vào tờ giấy nằm bên dưới bệnh án của mẹ cô rồi nói :
- Cô đọc cái đó đi.
Cô đưa mắt nhìn xuống tờ giấy bên dưới, khẽ lướt qua, mặt cô tối sầm lại, vò nát tờ giấy trong tay nhìn bà ta căm phẫn :
- Bà ...
Nhưng bà ta không sợ hãi trước thấy độ tức giận của Yoon Ha mà ngồi nhổm dậy nói :
- Tôi biết Tae Hyung tuyệt đối sẽ không rời xa cô. Nó là con tôi nên tôi biết tính tình nó rất ngang bướng và cố chấp. Dù cô có dùng lí do gì để chia tay với nó, nó cũng sẽ không chịu rời xa cô đâu. Nhưng nếu cô chịu làm theo kế hoạch này, nó chắc chắn sẽ rời xa cô, nghe theo sự sắp đặt của tôi. Kim Tae Hyung có thể là một người đàn ông chung thủy nhưng cũng không dễ dàng tha thứ cho sự phản bội.
- Nếu tôi không làm theo kế hoạch của bà thì sao ?
- Tôi sẽ lặp tức nói cho nó biết người đàn bà năm xưa phá hoại gia đình tôi chính là mẹ cô, chẳng những thế tôi sẽ đích thân đi gặp mẹ cô. Để tôi xem tận mắt người đàn bà hồ ly cướp chồng của người khác như mẹ cô là hạng người gì.
Yoon Ha nghe thấy bà Sun Hwa nhục mạ mẹ mình thì lửa giận đùng đùng, vì Tae Hyung cô có gắng nhẫn nhịn bà ta nhưng cô tuyệt đối không cho người khác nhục mạ mẹ mình. Cô nhìn bà ta bằng đôi mắt đầy lửa đỏ lớn tiếng nói :
- Tôi cấm bà không được nhục mạ mẹ tôi, không được gọi mẹ tôi là hồ ly tinh. Mẹ tôi không cướp chồng bà, nếu mẹ tôi muốn cướp chồng bà thì không bà còn có thể là phu nhân của chủ tịch tập đoàn Dae Hyung hay sao. Chẳng phải mẹ tôi đã rời xa chồng bà trước hay sao. Vốn dĩ không có mặt của mẹ tôi thì gia đình bà đã không hạnh phúc rồi. Nếu bà có thể làm chồng và gia đình mình hạnh phúc thì chồng bà đâu có đến tìm mẹ của tôi. Nếu có trách thì trách bản thân bà mới đúng.
Bà Sun Hwa nghe Yoon Ha mắng thì tức giận đập bàn đứng bật người dậy nhìn trừng trừng cô, cô cũng nhìn thẳng lại bà quyết không lùi bước.
- Cô câm miệng lại cho tôi. Năm đó tôi bỏ qua cho mẹ cô, không có nghĩ là lần này tôi cũng bỏ qua.
- Nếu bà dám làm gì mẹ tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tah cho bà.
- Cô nghĩ cô có khả năng đó sao – Bà ta nói giọng thách thức.
- Bà cứ thử xem – Yoon Ha cũng đanh mặt cao giọng đáp trả.
Bà nhìn thấy vẻ mặt không hề sợ của Yoon Ha thì biết lời đe dọa của mình không ăn thua gì. Nhưng sau đó, bà nhếch môi cười ngồi xuống.
- Cô quên là mẹ cô bị bệnh tim không chịu được xúc động mạnh à.
- Bà đang lấy tính mạng mẹ tôi ra đe dọa tôi à. Bà thật đê tiện – Han Yoon Ha mắng.
- Đúng vậy. Cô phải biết những người làm ăn thường bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích của bản thân.
- Chỉ cần tôi đồng ý làm theo kế hoạch của bà thì bà sẽ bỏ qua cho mẹ tôi đúng không ? – Cô dằn cơn giận xuống hỏi.
- Đúng vậy.
- Bà nói nhất định phải giữ lời – Cô hỏi dò lại
- Tất nhiên – Bà ta bình thản trả lời, khá hài lòng khi cuối cùng Yoon Ha đã bị bà khuất phục.
- Nếu tôi thực hiện kế hoạch của bà xong thì bất luận như thế nào thì bà phải coi chuyện của mẹ tôi là không tồn tại. Không được lấy nó ra uy hiếp tôi nữa.
Bà suy nghĩ một lát rồi gật đầu :
- Được, tôi hứa với cô.
- Được vậy thì tôi đồng ý với bà.
Đôi mắt Yoon Ha bỗng đỏ cả lên, cô muốn khóc nhưng không thể khóc trước mặt bà ta. Cô nghĩ đến Tae Hyung, nghĩ đến vẻ mặt đau lòng của cậu khi thấy cô làm những việc đó. Cô nhắm mắt lại kìm nén nỗi đau trong lòng rồi mở mắt ra nhìn bà Sun Hwa nói :
- Cho tôi một ít thời gian đi.
- Bao lâu.
- 1 tháng.
- Được.
- Quyết định vậy đi. Sau khi thực hiện xong, hy vọng sẽ không gặp lại bà nữa – Han Yoon Ha nói xong gật đầu một cái rồi xoay lưng bỏ đi.
- Khoan đã – Tiếng gọi từ sau lưng Yoon Ha vang lên làm cô dừng bước quay lại.
- Cầm số tiền này đi đi, tôi sẽ dễ ăn nói với Tae Hyung hơn – Bà hất đầu nhìn số tiền dưới mặt bàn.
Cô nén giận bước tới bên va li tiền trên bàn, cô cúi xuống cằm một cộc tiền lên rồi rút nhẹ một ờ trong số đó, rồi kẹp nó giựa hai ngón tay đưa lên trước mặt bà Sun Hwa nói :
- Coi như đây là số tiền mà tôi bán tình yêu của mình.
Nói rồi cô đi thẳng ra cửa rồi đóng sầm cửa lại. Ra tới cửa, một người gác cửa đã mở cửa cho cô, cô thuận tay nhét tờ tiền 500 ngàn vào trong tay anh ta trong con mắt ngơ ngác của anh ta, rồi cô mĩm cười nói :
- Thưởng cho anh.
Cô quay lưng đi bật cười lớn, lần đầu tiên trong đời cô có thể thẳng tay bo cho người khác một tờ tiền lớn như thế. Nhưng trong lòng lại cảm thấy mặn đắng.
- Cho nên em làm những chuyện này là làm theo vở kịch mà bà ta vạch ra – Ji Hyo giận dữ trả lời.
Yoon Ha gật đầu.
- Vậy lần trước, chuyện em và giám đốc Oh ...- Ji Hyo lặng lẽ hỏi.
- Em và tên Oh Se Hun đó đã chờ Jung Kook mấy ngày ở khách sạn Star. Cậu ta rất thích cùng bạn gái vào khách sạn này, thấy cậu ta vào thì em và ông ta giả vờ tình tứ vào theo. Quản lí đã được dặn dò từ trước nên sắp đặt mọi thứ - Yoon Ha xụt xịt trả lời.
- Giám đốc Oh chấp nhận sao ?
- Ông ta vừa mê gái vừa mê tiền, bà Sun Hwa hứa hẹn cho ông ta cơ hội tham gia vào việc buôn bán với tập đoàn lại còn tìm cho ông ta một cô gái trẻ để chơi bời đương nhiên ông ta nhanh chóng đồng ý. Lúc vào phòng, em vào trong buồng tắm ngồi chờ. Để mặc ông ta và cô gái đó mây mưa với nhau chờ Tae Hyung đến. Chỉ cần anh ấy đến là Quản lí Yook sẽ nhá máy cho mọi người hay, cô gái đó sẽ trốn vào trong nhà tắm, còn em thì giả vờ như vừa tắm xong trở ra. Nhìn vào cảnh giường bị nhăn nhúm, quần áo văng khắp nơi như thế thì Tae Hyung chắn chắn tin rằng em và ông ta vừa quan hệ xong.
- Em thật ngốc nghếch, tại sao phải chịu khổ như vậy chứ. Sao không dứt khoát bỏ đi nơi khác sinh sống chứ.
- « Bỏ đi », hai chữ này nói ra thì dễ dàng lắm, nhưng không dễ dàng như chị nghĩ đâu. Em và mẹ và Yoon Mi đã quen với cuộc sống ổn định ở nơi này rồi. Nếu bây giờ mà bỏ đi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu một cách khó khăn. Em thì không sao nhưng mẹ em và bé con làm sao có thể chứ. Huống hồ Yoon Mi còn nhỏ, em không thể bắt nó sống cuộc sống rầy đây mai đó không ổn định. Với lại ở đây có bác sĩ Bam Bam, và anh Ho Seok biết rõ bệnh tình của mẹ em, nếu đến nơi khác, bệnh của mẹ em tái phát thì sẽ phải khám lại từ đầu rất phiền phức và tốn kém. Còn ciệc học của em nữa, đó là con đường tiến thân duy nhất của em, em phải vất vả thế nào mới học tới đây, không thể vì thế mà từ bỏ. Hơn nữa, với bản tính cố chấp của Tae Hyung dù em có bỏ đi đến đâu, anh ấn vẫn sẽ đi tìm cho đến khi gặp mới thôi.
- Chẳng phải mẹ em đã được phẫu thuật rồi hay sao ?
- Chỉ là phẫu thuật trợ tim thôi chị ạ. Nếu muốn khỏi hẳn phải thay tim mới – Han Yoon Ha thở dài nói.
- Chẳng lẽ không còn cách nào khác hay sao ?
- Không còn cách nào khác, chị à. Vì mẹ em, vì bé con, dù phải độc ác hơn em cũng phải làm – Yoon Ha đau khổ nói, nước mắt lại rơi.
Ji Hyo nhìn cô đau xót thở dài...
Mai comeback rồi nheee 💜
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co