Chapter 119
Cậu móc trong túi quần ra một cộc tiền dày cộm rồi quăng lên trên cao, những đồng tiền polyme bay khắp nơi rồi từ từ rơi là đà xuống mặt đất che lấp gương mặt của hai người.
Han Yoon Ha còn đang sững người thì một bàn tay kéo cô lại gần mình, thô bạo hôn lên môi cô. Nhưng Yoon Ha cắn chặt răng lại quyết không để cho cậu xâm phạm vào trong. Nhưng không vì thế mà Kim Tae Hyung bỏ cuộc. Hai bên giằng co nhau kịch liệt, Yoon Ha muốn đẩy Tae Hyung ra nhưng không được còn bị cậu đẩy ngược lên giường. Rồi nhanh chóng đè lên người cô bắt đầu chiếm đoạt.
Yoon Ha vẫn kiên quyết chống cự, cô dùng hết sức để đẩy Tae Hyung ra khỏi người mình nhưng sức cô không thể nào bì được với sức của Tae Hyung. Hai tay cô bị cậu túm chặt đưa cao lên đầu, bàn tay còn lại nhanh chóng luồn vào áo cô khiến Yoon Ha sợ hãi oằn người lên. Cô muốn thét lên ngăn hành động của cậu lại nhưng nhanh chóng bị lưỡi cậu xông thẳng vào trong cuồng quét.
Chiếc áo sơ mi cô đang mặc trên người bị giật tung các nút ra. Môi Tae Hyung từ từ trượt xuống bên dưới xương quai xanh của cô rồi di chuyển lên vành tai cô nói khẽ :
- Han Yoon Ha ! Tôi đã trả tiền cho cô rồi.
Cả người Yoon Ha như bị sét đánh, câu nói này có sức tổn thương vô cùng lớn, trái tim lần nữa bị bóp nghẹn. Cậu đang xem cô là một con điếm, là thật sự xem cô là một gái đứng đường. Cô bất lực buông tay không chống cự nữa, cả người không còn chút sức sống. Nước mắt tự nhiên lăn xuống.
Kim Tae Hyung di chuyển môi đi xuống cổ cô rồi đi xuống ngực cô, nhưng đập vào mắt cậu là sợi dây truyền mặt con cá heo của cô. Trên đó có chiếc nhẫn bằng gỗ mà cậu đã làm tặng cô. Bất chợt cậu dừng lại, tay đưa lên nắm lấy chiếc nhẫn, nắm chặt nó trong lòng bàn tay ấn mạnh rồi tay đưa tay bóp cổ Yoon Ha một cái khiến cô đau đến độ hự lên một tiếng.
- Có biết bây giờ tôi chỉ muốn bẻ gãy cái cổ xinh đẹp này ra làm hai không. Nhưng mà tôi lại không nhẫn tâm làm như vậy.
Rồi cậu đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt cô nhẹ nhàng như sợ làm cô đau rồi nói :
- Đừng khóc, anh đã từng hứa sẽ không làm em khóc nữa mà.
Nói rồi cậu nhổm dậy ra khỏi người cô đau khổ nói :
- Tôi hận em. Từ nay tôi không còn muốn nhìn thấy mặt em nữa.
Nói rồi cậu đóng sầm cửa bỏ đi. Yoon Ha lặng lẽ rơi nước mắt bi thương.
« cậu ấy sẽ đi mỹ... sẽ không trở về nữa... »- Cậu nói này chợt vang lên bên tai của Yoon Ha thấy lòng đau nhói, muốn chạy đến giữ cậu lại để cậu đừng đi. Không muốn từ nay không được gặp cậu nữa, muốn nói rằng cô yêu cậu nhưng mà cô không thể. Cô nắm chặt sợi dậy truyền trên cổ mình « Kim Tae Hyung nếu đã dứt khoát ra đi thì hãy quên em triệt để », rồi bật người dậy, thay áo đuổi theo.
Tae Hyung đang từ từ chậm bước giữa trời đêm tối mịch không trăng không sao, mây đen che phủ. Một vòng tay ập đến ôm chầm lấy cậu từ sau lưng, vòng tay rất quen thuộc như chính trò chơi mà hai người thường chơi. Vòng tay giữ bước chân cậu lại, rồi gõi khẽ tên cậu :
- Kim Tae Hyung.
Trái tim đau đớn của Tae Hyung run nhẹ, cái ôm nhẹ nhàng cùng tiếng gọi ấy dường như đã xóa tan mọi oán hận trong lòng cậu. Nhưng sau đó, bàn tay đang ôm cậu bỗng xòe ra , để lộ chiếc nhẫn gỗ hình con cá heo cùng với một giọng nói :
- Trả lại cho anh.
Tae Hyung nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vừa trồi lên lại bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu. Cậu gỡ tay cô ra, xoay người lại đau đớn nói :
- Người đã không còn thì lấy vật để làm gì.
- Vậy thì chỉ còn cách vứt bỏ đi – Nói xong Yoon Ha xoay người quăng chiếc nhẫn đi.
Tae Hyung nhìn Yoon Ha với chút đau khổ còn lại hỏi :
- Trong khoảng thời gian bên nhau, em đã từng có chút nào yêu anh chưa.
- Chưa từng.
Han Yoon Ha vừa nói xong thì Tae Hyung cười lớn, cậu cười một cách đau đớn, những giọt nước mắt đã bắt đầu rơi, cậu nói :
- Vậy thì em đi đi. Hãy về đi, từ nay chúng ta coi như chưa hề quen nhau. Từ trước đến giờ đều là do em nói chúng ta chia tay đi. Nhưng bây giờ thì tôi sẽ nói : Chúng ta chia tay đi.
Mưa đột nhiên rơi xuống rất mạnh, Yoon Ha đứng nhìn Tae Hyung lòng đau thắt, ông trời đỗ mưa thật đúng lúc vì như vậy những giọt nước mắt của cô sẽ theo màn mưa rơi xuống. Kim Tae Hyung không thể nào thấy được những giọt nước mắt đau đớn của cô.
- Được, cứ coi như chưa hề quen nhau.
Nói rồi cô quay lưng bước đi , nghe đâu đó vang lên bên tai lời bài hát :
« Người ơi hết rồi, hết thật rồi, phút chia ly em đã muốn không quay đầu
Vì em biết rằng nếu quay lại, đôi chân em không thể nào bước nổi
Và em hiểu rằng, giữa đôi mình, chút dư âmvẫn đang cháy chưa ngươi lòng
Tàn đêm mất rồi, bước đi người, cất bước đi, anh đi trước đi người ơi
1 2 3 chia đôi lối về »
« Đúng vậy, Han Yoon Ha mày tuyệt đối không được quay đầu lại, không thể quay đầu lại nếu không mày sẽ phá hết mọi thứ, mày sẽ bỏ hết tất cả mà chạy đến bên anh ấy. Tuyệt đối không thể quay đầu lại » - Yoon Ha vừa đi vừa tự nhủ với bản thân. Nước mắt của cô không còn hòa trong nước mưa nữa mà chảy ngược vào tim lạnh ngắt.
Nép ở một bên tường cô lặng lẽ nhìn Tae Hyung, đang dứng dưới trời mưa, ngẩng mặt đón những giọt mưa để xóa tan hình ảnh của Yoon Ha trong trái tim cậu rồi lảo đảo đi về. Cô vội vàng chạy lại chỗ cũ, cô ra sức bò dưới dất dùng tay tìm kiếm cái vật nhỏ xíu mà cô đã vứt đi.
Ji Hyo nãy giờ vẫn đứng đó nhìn hai người, cô chạy đến kéo Yoon Ha đứng dậy nói :
- Bỏ đi, về nhà đi. Sáng mai hãy tìm nếu không em sẽ bệnh mất.
Nhưng Yoon Ha xô Ji Hyo ra, cô lại tiếp tục bò dưới đất bàn tay lần mò dưới đất tìm kiếm, vừa khóc vừa nói :
- Em phải tìm lại chiếc nhẫn đó, đó là của Tae Hyung làm cho em, đó là tình yêu của anh ấy dành cho em, em phải tìm lại nó.
Ji Hyo thấy không khuyên được Yoon Ha bèn bò người dưới đất tìm phụ cô. Chẳng biết là mất bao lâu nhưng cuối cùng Yoon Ha cũng mò được cái vật tròn nhỏ đó, cô vui mừng reo lên, nắm chặt nó trong tay :
- Em tìm được rồi, em tìm được rồi.
Nhưng sau đó, cô cảm thấy choáng voáng, đầu óc nặng trịch, mí mắt từ từ khép lại, cô ngã xuống bất tỉnh trong tiếng kêu thất thanh của Ji Hyo.
Ji Hyo bê tô cháo nóng hổi đến bên giường Yoon Ha khuyên nhủ :
- Em mau ăn chút gì đi, em bị sốt cao như vậy mà không chịu ăn gì, không chịu uống thuốc thì làm sao khỏi bệnh chứ.
- Chị cứ mặc kệ em đi – Han Yoon Ha mệt mỏi nói, mắt cô nhắm ghiền lại.
- Suga đến đây mà thấy em như vầy lại trách chị mất.
Nhưng Yoon Ha cũng không buồn cục cựa.
- Hôm nay Kim Tae Hyung sẽ lên máy bay – Ji Hyo nhìn Yoon Ha thở dài nói – Suga đã đi tiễn cậu ấy.
Vừa nghe xong, Yoon Ha bèn ngồi bật dậy, cô định lao xuống giường nhưng bị Ji Hyo giữ lại :
- Em muốn đi đâu.
- Em muốn ra sân bay nhìn anh ấy lần cuối. Lần này nữa là em sẽ không thể nhìn anh ấy được nữa rồi. Em phải đi ra sân bay – Yoon Ha bật khóc nói.
- Không được, chị không cho em đi đâu hết, em đang bệnh nặng như vậy – Ji Hyo kiên quyết nói.
- Em xin chị, chị cho em đi đi – Yoon Ha kiệt sức đến nỗi không thể vùng tay ra khỏi tay Ji Hyo đành khóc năn nỉ cô.
- Muốn chị cho em đi thì em phải ngoan ngoãn ăn hết tô cháo này rồi uống thước cho chị - Ji Hyo thở dài nói.
- Em sẽ ăn, em sẽ ăn – Yoon Ha vội vàng nói, cô bê tô cháo lên nhưng dường như không còn sức nữa, suýt chút nữa đổ tô cháo xuống đất, may mà Ji Hyo chụp kịp.
- Để chị đút em ăn.
Han Yoon Ha nhanh chóng nuốt cháo, cô không còn biết được cháo có nóng hay không đến độ Ji Hyo phải nhắc nhở.
- Coi chừng nóng.
Sân bay...
Kim Tae Hyung ôm từng người từng người bạn chia tay. Jung Kook nhìn Tae Hyung đau buồn muốn khóc nói :
- Anh không trở về nữa sao.
Tae Hyung cười buồn nói :
- Ừ - Rồi quay sang vỗ vai Ji Min– Có rảnh thì mọi người qua thăm mình nha.
Suga nhìn Tae Hyung như có điều muốn nói nhưng lại thôi, nhưng rốt cuộc cậu cũng mở miệng :
- Kim Tae Hyung ! Cậu nhất định phải trở về, nếu không cậu sẽ hối hận suốt đời, Yoon Ha cô ấy...
- Đừng nhắc đến cô ấy nữa – Tae Hyung đã ngắt lời cậu.
Sau đó cậu tạm biệt mọi người và bước vào trong.
Ở một góc tường, Yoon Ha che miệng, cắn chặt môi ngăn tiếng khóc, nước mắt cô nhòe ra. Có rất nhiều người quay quanh Tae Hyung nhưng cô vẫn nhận ra bóng dáng cao gầy của cậu, cho đến khi cậu bước vào bên trong, cô mới dựa tường khóc nức nở. Ji Hyo ôm chầm lấy cô chua xót.
- Mình về thôi. Chị ra ngoài gọi xe trước.
Yoon Ha gật đầu. Cô đứng im lặng khóc cho đến khi không thể khóc được nữa thì buồn đau vước ra bên ngoài. Tâm trí cô đã theo Tae Hyung vào bên trong máy bay. Cô bước đi như người vô hồn. Cô không tìm Ji Hyo mà cứ đi thẳng ra phía trước một cách vô thức. Cô bước ra bên đường lúc nào không hay biết, đúng lúc một chiếc xe chờ tới, đột nhiên vang lên tiếng kèn inh ỏi, nhưng đầu óc cô nóng dần lên hỗn loạn, cô không còn nhĩ được gì hết, chỉ khẽ quay đầu về hướng chiếc xe kia rồi từ từ ngã xuống.
- Keétttttttttttttttttttttttttttttttttt
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co