Chapter 127
Cô ra hiệu cho người mẹ mau đút cho nó ăn. Cô ta nhanh chóng đút cho nó và đứa bé đã ngoan ngoãn ngồi ăn mà không quấy rối nữa. Cô gái khẽ cười quay người đi, hai tay buông thỏng, không có cái gì trong tay cô cả. Một trò lừa gạt thông minh mà thôi. Mọi người mau chóng giải tán.
Ấn tượng về cô gái trong lòng Seok Jin sâu hơn một chút. Muốn kêu cô lại nhưng cô đã đi xa rồi.
Giải quyết hết mọi công việc ở công ty thì cả người đều thấy mệt mỏi. Seok Jin nhanh bước ra cửa nhưng lại gặp ngay cơn mưa. Trong khi chờ tài xế đánh xe tới cậu đành đứng ngắm nhìn những hạt mưa đang sa xuống mặt đường rồi hòa tan vào nhau tạo thành làn nước mỏng manh.
Đột nhiên cậu thấy phía bên kia đường là một cây dù màu tím đang che một cô gái. Chính là cô gái cậu gặp ở nhà ông bộ trưởng. Hôm nay cô vẫn mặc một chiếc váy trắng và đôi giày trắng. Đứng dưới là mưa trắng xóa, than người mỏng manh của cô như được tạo ra từ gió và nước.
Một bàn tay chợt đưa ra phía ngoài ô, hứng lấy những giọt mưa mỏng manh lạnh ngắt, rồi để mặc nó chảy xuống lòng đường. Một cảnh tượng rất mê hoặc, rất thanh khiết. Đột nhiên tim cậu đập mạnh. Cậu cứ ngây người nhìn cô, cho đến khi tài xế giương dù gọi nhỏ:
- Tổng giám dốc vào xe thôi.
Kim Seok Jin đành nuối tiếc đi vào xe, nhắm mắt thở dài. Đêm nay lại một đêm khó ngủ nữa khi gương mặt của cô cứ xuất hiện trong trí não cậu.
- Tổng giám đốc, chúng ta vẫn chưa xuất được số hàng đó đi mà thời gian giao đã đến gần – Soo Bin đi vào báo cáo.
- Tại sao vẫn chưa xuất được ?– Seok Jin cau mày lớn tiếng hỏi:
- Có một số trục trặc nhỏ, cho nên bên hải quan vẫn chưa chịu cho chúng ta đi. Họ đòi phải có chữ ký của ngài bộ trưởng thì mới đồng ý cho chúng ta xuất hàng – Soo Bin tiếp tục báo cáo.
- Nếu chúng ta giao hàng trễ thì sao?
- Tổng giám đốc, nếu chúng ta giao trễ lô hang này thì chúng ta phải bồi thường hàng trăm triệu won cho bên kia. Cho nên bằng cách nào cũng phải có được chữ ký của ngài bộ trưởng – Soo Bin e ngại nói.
- Đã liên lạc với ngài bộ trưởng chưa?
- Dạ rồi, nhưng mà...
- Chuyện gì ?
- Nhưng mà dường như bên phía ngài bộ trưởng dường như có ý từ chối.
- Tại sao? Chẳng phải xưa nay chúng ta có quan hệ rất tốt với bên ngài bộ trưởng hay sao. Lần trước tôi đến nhà, ông ấy vẫn rất thân thiện mà.
- Nghe đâu, một người bạn rất thân với ông ấy cũng đang sản xuất một mặt hàng tương tự. Cho nên tôi nghĩ họ cố tình làm khó dễ chúng ta là để bên kia có thể thuận lợi ký kết hợp đồng.
- Tôi biết rồi – Seok Jin thở dài, cậu đưa tay day day thái dương.
Cậu cần tìm ra biện pháp để giải quyết tình huống này ngay tức khắc nếu để chậm trễ thì vừa mất hợp đồng vừa phải bồi thường nữa.
Soo Bin thấy tổng giám đốc đau đầu thì nhẹ nhàng cáo lui.
Ra bên ngoài cửa sảnh, bất giác Seok Jin đưa mắt nhìn về phía đối diện nơi có cây dù tím và cô gái đã mặc chiếc váy trắng ngày hôm qua ở đó. Nơi đó chỉ là một nơi trống không, tràn ngập ánh nắng chiều. Trong lòng cậu bỗng có chút hụt hẫng. Trong lòng cảm thấy trống trải, cậu mang cảm giác nhức nhói trở về nhà.
Cậu chỉ có thể thấy bóng cô hòa trong làn mưa mà thôi. Chỉ có ngày mưa, cậu mới có thể gặp cô.
Trong căn biệt thự to lớn, nhưng ngoài người giúp việc ra, không còn bất cứ người thân nào ở bên cạnh. Con người dễ cô đơn ngay chính căn nhà của mình.
Khi gặp cô gái đó, cậu đã biết cảm giác buồn bực khó chịu trong lòng mình mấy hôm nay là gì.
Cậu nhìn bức ảnh treo trên tường. Trong hình là hai cậu bé đang cười rất vui vẻ bên nhau. Có thể thấy tình cảm hai anh em vô cùng thắm thiết. Seok Jin uống cạn ly rượu trên bàn rồi ngã vật xuống thành ghế sofa thở dài:
- Tae Hyung à! Anh xin lỗi....
Ngồi trong văn phòng, cậu nhìn ra ngoài bên tấm kính trắng, những hạt mưa lất phất, bắt đầu rơi xuống. Lòng cậu trào lên một cảm xúc nhung nhớ, không biết cô có đứng lặng lẽ nơi đó bên cây dù tím hay không?
- Tổng giám đốc – Soo Bin khẽ gọi.
- Mọi chuyện giải quyết ra sao rồi? – Cậu lấy lại vẻ lạnh lùng trên gương mặt hỏi.
- Bên phía gia đình ngài bộ trưởng đang có chuyện. Nghe nói cháu trai của ông ấy bị bệnh không chịu ăn uống gì cả. Ông ấy rất lo lắng cho nên mấy hôm nay không đến làm. Cho nên chúng tôi vẫn chưa thể gặp được ông ấy để thương thảo. Tôi nghĩ chúng ta nên đến nhà ông ấy thăm viếng một chút.
- Tôi biết rồi. Đích thân tôi sẽ đến gặp ông ấy – Seok Jin trầm khàn trả lời.
Seok Jin bỗng thấy một tia sang quét qua não bộ của cậu. Đứa bé chính là chìa khóa cho sự thương lượng của cậu. Chỉ cần cậu có thể làm đứa bé vui vẻ thì ngài bộ trưởng cũng vui vẻ mà cùng cậu ký kết.
Cậu chợt bật dậy cậu lao nhanh ra khỏi văn phòng mình trước sự ngỡ ngàng của Soo Bin , cậu ta cũng vội chạy đuổi theo ra ngoài trong sự bang hoàng của những người khác.
Xuống tới sảnh đường, Seok Jin vội lao ra khỏi thang máy rồi chạy ra cửa, bên ngoài trời bắt đầu nặng hạt mưa. Nhưng hình ảnh cậu muốn thấy, cô gái cậu muốn gặp đã đập vào mắt cậu. Bất chấp cơn mưa, cậu băng qua mặt đường chạy đến sát bên cô gái, núp dưới thân câu dù tím. Cậu nhìn rõ gương mặt xinh đẹp của cô khi cô giật mình ngẩng đầu nhìn cậu. Vẫn là gương mặt không hề trang điểm nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp khiến người ta say đắm.
Cô không mở một lời nào, chỉ khẻ chớp mắt nhìn cậu, đôi mắt đen láy đầy u buồn chất chứa hang ngàn giọt lệ tinh khiết. Seok Jin bị đôi mắt đen đó cuốn lấy đến bất động, mọi ý nghĩ trong đầu bỗng nhiên bay mất, đầu óc trở nên trống rỗng. Cho đến khi cậu nhận được một nụ cười nhẹ như hoa trôi trên dòng nước, thì mới hay tim đã đập lỗi nhịp từ bao giờ.
Cậu cố kìm nén hơi thở dồn dập của mình bối rối nói:
- Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.
- Vậy sao? – Cô gái nói, giọng tỏ vẻ ngạc nhiên một chút, ánh mắt nhìn cậu xem xét.
- Trong buổi tiệc ở nhà ngài bộ trưởng – Seok Jin gấp gáp giải thích.
Cô gái như chợt nhớ ra vội gật đầu cười nhẹ.
- Có thể nhờ em một việc hay không?
- Là chuyện gì? – Giọng cô gái nhẹ nhàng trong trẻo hỏi khiến cậu càng thêm bối rối.
- Đứa bé lần trước – Cậu vừa nói vừa nhìn cô, cô đang im lặng nghe cậu nói – Nó đang bệnh, lại không chịu ăn gì, em có thể đến dỗ nó ăn giúp không.
- Em sợ mình không làm được – Cô gái lo sợ nói.
- Em chỉ cần thử qua một chút thôi. Nếu có thể dỗ được thì tốt, còn không thì thôi, không sao cả. Chỉ là lần trước đứa bé rất nghe lời em cho nên anh mới nhờ em đến thử xem.
Cô gái cắn nhẹ môi cúi đầu suy nghĩ, lát sau cô ngẩng đầu lên nhìn cậu trả lời:
- Được. Vậy thì để em thử xem sao, nhưng em xin nói trước là em không bảo đảm có thể dỗ được nó đâu.
- Chỉ cần em có lòng là được rồi – Seok Jin cười mừng rỡ nói – Em tên gì?
- Yoon Ha! Em tên là Han Yoon Ha.
7 giờ tối, một chiếc xe sang trọng chạy đến đậu ngay trước cổng nhà ngài bộ trưởng. Một người gác cổng chạy đến dò hỏi, lát sau mở cửa cho chiếc xe vào.
Một đôi trai tài gái sắc bước xuống xe tiến thẳng vào nhà, được chủ nhà đón tiếp nồng hậu. Bọn họ trò chuyện rất vui vẻ nhưng chỉ là cuộc trò chuyện bình thường tuyệt không có nói đến chuyện làm ăn.
Cô gái vẫn luôn khoát tay chàng trai một cách thân mật, chàng trai thỉnh thoảng quay qua cười nồng ấm với cô gái.
Bỗng nhiên trên lầu vang lên tiếng khóc la của một đứa trẻ, sắc mặt của ngài bộ trưởng đang tươi cười bỗng nhiên trầm lại rồi thở dài thành tiếng than thở:
- Thật là ...chẳng thể nào nói được nữa rồi.
Mẹ đứa bé từ trên lầu hớt hải chạy xuống, gương mặt tái mét, e dè đến gần ngài bộ trưởng nói:
- Kai lại không chịu ăn nữa. Nó lại hất đổ đồ ăn nữa....
Nói rồi người phụ nữ ấy cúi đầu cam chịu, có vẻ hơi ấm ức. Vì không dám đánh, lại chẳng thể bảo ban nó được, nhưng cứ để tình trạng này mãi sẽ bị trách mắng là không nên thân, không biết nuôi con. Đúng là làm dâu trong nhà quyền quý thật khó, đi cũng phải nhìn đường, ngồi cũng phải nhìn hướng, ăn cũng phải coi nồi.
Cả Seok Jin và Yoon Ha đều nhìn người phụ nữ tuy ăn bận cực kỳ sang trọng, và có một vẻ đẹp dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một nỗi khắc khổ bất lực và cam chịu một cách thương cảm cho số phận của một người phụ nữ, một người mẹ, một người vợ và một người dâu con.
Ông bộ trưởng quắt mắt nhìn con dâu vẻ khiển trách càng khiến cô con dâu lo sợ cụp mắt nhìn xuống mà không dám ngẩng lên. Ông bộ truởng nhìn Seok Jin cười:
- Xin lỗi cháu! Để cháu thấy cảnh xấu hổ trong gia đình rồi. Vì mãi mới có một thằng cháu trai nên cưng chìu riết sinh hư. Chẳng thể dạy bảo được điều chi. Bác phải lên xem thế nào, kẻo nó không chịu ăn gì thì lại sinh bệnh.
Seok Jin cũng tỏ vẻ đồng cảm gật đầu nói:
- Bác cứ lên giỗ em bé đi. Tụi cháu ngồi chơi dưới này cũng được ạ.
Ông bộ trưởng liền đứng dậy đi lên lầu, cô con dâu cũng ngẩng đầu chào hai người rồi định đi theo bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Yoon Ha lần nữa. Một nỗi vui mừng hiện lên trên nét mặt của người phụ nữ ấy. Cô ta chạy đến bên Yoon Ha nắm lấy tay cô nói rất chân thành:
- Lần trước, em giúp chị bảo thằng bé ăn, nó đã rất nghe lời, nhưng sau đó em lại mất tích cho nên nó cứ khóc mãi, đòi đi tìm em. Bây giờ gặp được em rồi, em làm ơn giúp chị dỗ nó được không. Biết đâu em nói nó sẽ nghe lời hơn.
Han Yoon Ha không nói gì, cô lưỡng lự ngồi yên. Seok Jin đã vỗ nhẹ lên tay của cô cười nói:
- Em lên giúp chị ấy thử xem, biết đâu thằng bé sẽ nghe lời em mà chịu ăn thì sao.
Cô nghe lời gật đầu một cái rồi theo người phụ nữ đi lên lầu. Chị ta mừng rỡ vô cùng liền dẫn Yoon Ha đi lên lầu. Vừa lên lầu đã nghe tiếng khóc.
- Con hổng chịu đâu. Con hổng thích ăn, con hổng thích uống thuốc.
- Ngoan , Kai ngoan, ăn một chút. Ngày mai ông nỗi dẫn con đi chơi sở thú – Tiếng ông bộ trưởng nài nỉ dỗ dành.
- Không chịu, con không muốn đi .
Cánh cửa phòng cậu bé mở ra, cô con dâu gọi nhỏ:
- Ba, ba ra ngoài này một tí đi.
Ông bộ trưởng nhíu mày rồi cũng thở dài đi ra.
Ông vừa bước ra thì ánh đèn trong phòng vụt tắt chỉ còn lại ánh đèn ngủ mờ ảo trong phòng. Bé hoảng sợ định khóc thét lên thì bỗng nhiên một bóng con thỏ xuất hiện trên mặt tường, rồi có một giọng nói trong trẻo vang lên:
- Chào bạn! Mình là thỏ con, mình tên Cooky . Bạn tên gì?
Kai hơi sợ một chút mắt vẫn chăm chú nhìn chú thỏ đang nhảy nhót trên tường. Đột nhiên con thỏ bỗng biến thành một con chó con, rồi lại cất lên tiếng trong trẻo:
- Gâu, gâu, gâu....Chào bạn, mình là Chimmy.
Sau đó, chó con lại biến thành lạc đà con....Bé Kai đi từ sợ hãi tới ngạc nhiên rồi bỗng nhiên thấy thích thú. Cậu bé đứng dậy cố chạy đến sờ vào con lạc đà trên tường nhưng cậu vừa đưa tay chạm vào thì con lạc đà đã chạy mất rồi.
Kai cảm thấy tiếc nuối vô cùng, cậu xụ mặt xuống trong buồn bã. Thấy vậy Yoon Ha mới đến trước mặt cậu, khom người xuống nhìn cậu hỏi:
- Có thích không?
Kai ngẩng đầu lên nhìn thấy Yoon Ha thì nhận ra ngay. Trẻ con vốn có trí nhớ rất tốt, cho nên cậu bé cười mừng rỡ nói:
- Thích lắm, chị làm nữa đi.
Nhưng Yoon Ha lắc đầu nói:
- Chỉ có những em bé ngoan thì các bạn thú mới đến chơi cùng thôi. Các bạn ấy không thích chơi với những em bé không ngoan.
Kai nghe vậy thì xụ mặt buồn bã nói:
- Em ngoan mà.
- Vậy thì Kai phải ăn cơm, uống thuốc và nghe lời mọi người. Có như vậy các bạn mới đến chơi cùng với em – Han Yoon Ha xoa đầu cậu bé nói.
Kai ngoan ngoãn gật đầu. Vậy là Yoon Ha liền lấy cháo đút cho cậu bé ăn rồi cho thằng bé uống thuốc. Nhưng Kai lại sợ đắng, Yoon Ha bật cười nói:
- Nói nhỏ cho em nghe nha, chị cũng sợ uống thuốc vì thuốc rất đắng. Cho nên trước khi uống thuốc chị thường ăn kẹo trước để đầu lưỡi có vị ngọt. Khi uống thuốc vào thì sẽ không sợ bị đắng nữa.
Liền lấy trong túi ra mấy viên kẹo cho Kai ăn. Sau đó cô kể chuyện cho cậu bé nghe cho đến lúc thuốc phát huy tác dụng, làm cậu bé chìm vào giấc ngủ.
Kim Seok Jin (BTS)
Choi Soo Bin (TXT)
Huening Kai (TXT)
Em bé sinh ngày 14/8/2002. Trùng ngày tháng sinh mà nhỏ hơn mình 1 tuổii 👅
Cooky (BT21)
Chimmy (BT21)
RJ (BT21)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co