Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 13

Linhmxx


Một thùng rác đang nằm chắn ngang đường xe chạy. Không được rồi, cậu không thể tránh nó vì tốc độ quá nhanh. Nãy giờ đầu óc cậu ở nơi đâu nên không thấy cái thùng rác nằm ngã trên mặt đường.

Kétttttttttttt................

Rầm .................

Xe của TaeHyung lao vào thùng rác đẩy nó đi một đoạn dài trước khi ngã xuống. Đầu đập mạnh xuống đất, TaeHyung có một cảm giác mơ hồ trước khi ngất xỉu.

TaeHyung nằm ở bệnh viện đã một tuần lễ rồi. Ba mẹ cậu chỉ đến thăm cậu có một lần rồi lại tất bật bay đi nước ngoài, đối với họ công việc còn quan trọng hơn. Chỉ có người giúp việc chăm nom cho cậu. Phòng của TaeHyung là phòng đặc biệt, đầy đủ tiện nghi, rất yên tĩnh nhưng chính sự yên tĩnh này lại khiến nỗi cô đơn của TaeHyung kéo dài hơn.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra, JiMin tiến vào trách:

- Sao cậu lại không cho bác sĩ điều trị. Cũng không chịu uống thuốc, cậu muốn chết à.

- Mình muốn yên tĩnh nhưng họ cứ đến làm phiền hoài – TaeHyung lạnh nhạt nói.

- Cũng may hôm đó cậu thắng kịp nếu không, không biết hậu quả sẽ ra sao. Cậu cũng thật là, đã bảo đội mũ bảo hiểm mà không nghe. Cậu để đầu óc đi đâu mà không thấy thùng rác trước mặt vậy.

- Lúc đó ...- TaeHyung ngập ngừng nói – trong đầu mình chỉ nghĩ đến cô ấy.

- Cậu yêu cô ấy rồi phải không?

- Chắc vậy ... còn cậu!

- Lần trước khi cậu hỏi mình, mình cũng không dám chắc, mình sợ chỉ là bị cô ấy thu hút nhất thời thôi. Nhưng sau đó, càng ngày mình càng nghĩ đến cô ấy, cảm thấy nhớ cô ấy. Mình biết mình đã yêu rồi.

- Làm sao cậu biết cô ấy.

- Có một lần mình va vào cô ấy, khi đó cô ấy đang cắm cúi đọc một quyển sách. Cô ấy nhận mọi lỗi về mình. Mình nhặt lại quyển sách và đưa cho cô ấy, cô ấy đã cười với mình, nụ cười thật tươi khiến mình bị thu hút. Cô ấy không giống những cô gái hay giả vờ xung quanh mình nên mình bắt đầu để ý. Nhưng sau đó thì không gặp lại nữa. Mình cũng hơi thất vọng nhưng cũng không có đau buồn gì. Rồi mình lại tình cờ gặp lại cô ấy ở quán bar. Rất lạnh lùng không giống nụ cười khi lần đầu gặp. Cô ấy không nhận ra mình...vậy là mình bắt đầu chú ý đến cô ấy...bây giờ thì...

- Hai chúng ta cùng yêu một cô gái, nhưng chẳng biết tí gì về cô ấy cả, ngay cả tên thật cũng không biết, thật buồn cười.

TaeHyung cười đau đớn nói.

- Vì vậy cậu tự hành hạ mình à. Không cho bác sĩ chữa bệnh.

- Mình nhớ cô ấy...

- Cậu không muốn gặp lại cô ấy à.

- Làm sao gặp!

- Cậu phải chữa trị cho mau hết bệnh rồi đến trường, sắp vào học rồi. Nhờ anh chàng Suga kia mà mình nhớ hình như đã gặp cô bạn KyungAh của cô ấy ở trường của chúng ta. Không chừng cô ấy cũng là sinh viên trường mình.

- Sao cậu lại nói với mình. Cậu nên dấu tình địch chứ.

- Cái thằng này. Bởi vì chúng ta là bạn thân, mình sẽ cho cậu cơ hội cạnh tranh công bằng.

Cuối cùng TaeHyung cũng chấp nhận để bác sĩ điều trị cho mình. Cậu bình phục một cách mau chóng. Chỉ hai tuần lễ mà cậu đã có thể xuất viện trở về.

Cả nhóm tụ tập ăn mừng cậu xuất viện ở một nhà hàng sang trọng

BaekHyun – một đại ca chốn giang hồ vì nể tài TaeHyung nên kết bạn. Anh ta đã từng bại dưới tay TaeHyung trong một cuộc đua xe lớn.

Anh ta vỗ vai TaeHyung chúc mừng:

- Ha ha ha ... Nghe tin cậu bị tai nạn trong lúc đua xe, anh cứ tưởng người hùng xa lộ của chúng ta đã bị đánh bại bởi một tay ghê gớm nào đó. Ai dè cậu lại bị đánh gục bởi một cái thùng rác.

TaeHyung nghe BaekHyun trêu ghẹo, cậu chỉ cười nhạt, thờ ơ hút thuốc.

- Anh đã điều tra rồi. Là bọn thằng Leo làm, tụi nó bị thua cậu mấy phen nhục nhã nên muốn trả thù. Tụi nó cố ý để mấy cái thùng rác ở ngay giữa đường để nếu các cậu vượt qua chúng thì dễ bị tai nạn – BaekHyun nói với vẻ căm tức – Bọn khốn, anh đã cho chúng một trận thay cậu rồi. Đố chúng lần sau dám giở trò nữa.

- Thật ra là do em không chú ý lắm nên không tránh kịp.

- Có gì phiền não à?

- Một chút...

- Nói xem, có chuyện gì anh mày có thể giúp không.

- Chuyện của em, em tự lo được, anh yên tâm.

- Cậu đã nói vậy thì anh cũng không hỏi nữa nhưng có cần gì thì cứ nói. Nhưng đàn ông phiền não thường có hai nguyên nhân: Tiền và phụ nữ. Cậu thì không cần tiền, vậy thì là phụ nữ.

Tên nhiều chuyện JungKook được dịp mở mồm mở miệng.

- Anh BaekHyun quả là đoán việc như thần. Anh TaeHyung và cả anh JiMin của em đều bị một bông hồng đầy gai trói lại rổi. Không thể nhúc nhích nếu không sẽ bị gai đâm chết. Hahaha...

Hên cho tên này không ngồi gần TaeHyung nếu không nhất định được một trận đòn no nê. Nhưng JiMin ngồi kế bên cũng không tha cho cậu, Một cú húc cùi trỏ vào ngay mạng sườn khiến JungKook quằn xuống ôm bụng kêu la.

- Cô gái nào mà đủ sức làn tan băng trong tim hai cậu vậy – BaekHyun ngạc nhiên hỏi – Lúc nào đó dẫn cô ấy đến cho anh xem mặt.

TaeHyung cười buồn:

- Đến cả tên của cô ấy bọn em còn không rõ thì làm sao dẫn cô ấy đến gặp anh được.

- Cái gì. Hóa ra hai cậu yêu đơn phương à. Anh tưởng còn cô ấy bắt cá hai tay cơ chứ .

BaekHyun ngạc nhiên thốt lên. Quen với TaeHyung bao lâu rồi, anh cũng hiểu ít nhiều về cậu. Một người lạnh lùng với tất cả mọi thứ, gan lì, nói được làm được và là người rất trọng nghĩa khí. Chưa bao giờ anh thấy cậu để mắt tới bất cứ gái nào. Con gái bao quanh lấy cậu nhiều vô kể, người mẫu, hoa hậu, tiểu thư quý tộc ...ai cũng đều rất xinh đẹp và cá tính. Cũng phải thôi, một người vừa đẹp trai vừa giàu có như cậu luôn là mục tiêu và ước mơ của các cô gái. Có cô còn tự nguyện hiến dâng không cần hồi đáp chỉ bởi vì quá yêu cậu nhưng chỉ nhận được vẻ lạnh lùng đáng sợ của cậu mà thôi.

Con trai nếu đứng trước những người đẹp như thế mà không động lòng thì được cho là có vấn đề nhưng với TaeHyung, đơn giản là không hứng thú.

- Em nghĩ cô ấy học trường em vì bạn cô ấy cũng học ở đó, tụi em sẽ tìm ra cô ấy – JiMin nói xen vào.

Nhưng JungKook nãy giờ vẫn ôm bụng nghe JiMin nói vậy liền ngồi dậy phân bua.

- Cô ấy không thể nào học ở trường chúng ta được. Một đại mỹ nhân như cô ấy lí nào em lại bỏ sót chứ. Còn cô bạn KyungAh, đẹp thì có đẹp nhưng chỉ là một vẻ đẹp nhạt nhẽo thu hút những tên tầm thường thì được. Con gái đẹp như cô ấy trường ta có thiếu gì. Cho nên em không ấn tượng về cô ấy lắm. Anh có chắc là đã gặp cô ấy ở trường không?

Câu nói của JungKook khiến JiMin ngớ người. Cậu không lạ gì tính tình của JungKook, tuy chẳng phải là yêu thương gì nhưng chỉ cần là con gái đẹp thì cậu ấy nhất định chinh phục cho bằng được. Nếu cậu ấy đã nói không thì chắc là không.

Cậu đã nhầm lẫn KyungAh với một cô gái nào khác rồi chăng. Cảm giác hụt hẫng khi tưởng mình đã nắm trong nhưng thực ra lại không có gì thật khó chịu. Cậu thở dài thất vọng.

JiMin khẽ liếc nhìn TaeHyung, cậu đang chìm vào sự cô đơn vốn có của mình, vẻ mặt chẳng có chút cảm xúc gì.

Bây giờ thì cô đã biến mất không để lại một chút dấu vết nào. Người duy nhất biết về cô là NamJoon nhưng anh ta tuyệt đối sẽ không nói ra.

BaekHyun nhìn JiMin và TaeHyung lầu đầu buồn rầu. Hai thằng nhóc này, cuối cùng cũng rơi vào lưới tình không lối thoát.

JungKook đột nhiên cười một cách đắc chí.

- Lần này các anh phải cảm ơn em rồi. Em có cách tìm ra cô ấy.

BaekHyun nhìn JungKook ra lệnh:

- Thằng nhóc này, biết thì nói nhanh đi.

- Hi hi... các anh còn nhớ thằng JinHyuk không? Cái thằng bị em chọc ghẹo ở hồ bơi đó. Chắc chắn nó biết cô ấy. Chỉ cần cho nó mấy đấm thế nào nó cũng phải khai ra thôi.

BaekHyun gật đầu nói:

- Vậy anh giao chuyện này cho nhóc.

Điện thoại của TaeHyung reo lên.

- Alô.

..............

- Con biết rồi, con sẽ về liền.

TaeHyung gấp điện thoại lại thở dài.

- Có chuyện gì à? – JiMin lo lắng khi nhìn thấy vẻ mặt biếc sắc của TaeHyung.

- Không có chuyện gì đâu, mình về trước đây.

TaeHyung vỗ vai trấn an JiMin, cậu đứng dậy ra về. Ngoái đầu chào BaekHyun:

- Bữa khác anh em mình gặp nhau tâm sự thêm nha.

JiMin nhìn theo bóng dáng của TaeHyung lo lắng nghĩ:" Chắc chắn là có chuyện gì rồi"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co