Chapter 133
Sân bay, một đoàn người ăn mặc lịch sự đang đón chờ ai đó rất nghiêm trang. Trong vẻ mặt bọn họ rất sốt ruột và lo lắng.
Một chàng trai còn khá trẻ mặc một bộ vest đen dáng cao đầy sang trọng, trông rất lạnh lùng, ánh mắt băng giá nhưng lại toát ra một vẻ đẹp khiến người ta mê mẫn. Theo sau người đó là mấy người cũng ăn mặc nghiêm trang.
Đoàn người vội vàng chạy đến dẫn đầu là một người đàn ông hơi mập mạp, ông tiến đến bên chàng trai hơi nghiêng người chào nói:
- Phó tổng giám đốc. Chào mừng cậu trở về.
- Được rồi. Đi thôi – Cậu lạnh lùng nói rồi quay lưng bỏ đi. Đoàn người phía sau vội vàng đi theo
- Chúc mừng em đã tốt nghiệp – Thầy hiệu trưởng nhìn Yoon Ha cười.
- Em cám ơn thầy – Yoon Ha khẽ cười cúi đầu cám ơn.
- Vất vả cũng đã qua rồi, em đã rất cố gắng.
- Dạ, nhờ thầy cô giúp đỡ nhiều nên em mới thuận lợi tốt nghiệp
- Thật ra, thầy vẫn giữ lại suất học bổng đó cho em. Thầy rất mong em suy nghĩ lại, em là một người tài giỏi, nếu qua đó em sẽ phát huy tốt hơn và tiền đồ của em rộng mở hơn với lại ....
Thật ra, thầy hiệu trưởng vẫn còn nhớ mối tình của Kim Tae Hyung và Han Yoon Ha. Nếu cô nhận lời qua đó du học thì sẽ có cơ hội cho hai người gặp nhau. Cô rất hiểu rõ ý định của thầy hiệu trưởng. Thỉnh thoảng thầy vẫn nhắc về Tae Hyung với cô. Bởi vì thầy là bạn của ba anh.
- Em hiểu ý thầy và em cám ơn thầy nhưng mọi thứ đã qua rồi không thể trở lại như lúc đầu được đâu thầy – Cô vội ngắt lời thầy hiệu trưởng.
- Thôi được, thầy lần nữa chúc mừng em đã tốt nghiệp với thành tích xuất sắc.
- Cám ơn thầy.
- Chúc mừng cậu đã tốt nghiệp – Kyung Ah nhìn cô vừa bước vào quán cà phê Singularity – nơi cô từng làm thêm mĩm cười nói.
- Chúc mừng cậu đã dành được thêm một hợp đồng mới nữa, nữ minh tinh – Yoon Ha cũng cười rạng rỡ chúc mừng cô bạn thân.
Hai năm trước, Kyung Ah đã tham dự vào một cuộc thi tuyển diễn viên và may mắn trúng tuyển. Được một đạo diễn nổi tiếng giao một vai phụ. Bộ phim trở nên nổi tiếng và Kyung Ah bắt đầu được chú ý. Trong hai năm qua, cô đã phải nỗ lực hết sức mình để có thể khẳng định được vị trí của mình ở làng giải trí kia.
- Thật ra, cơ hội này của mình đều là do cậu ban cho. Nếu hôm đó cậu không đi cùng mình thì chắc chắn mình đã bị loại ngay vòng đầu tiên rồi – Son Kyung Ah cười ngượng nói.
- Mình đâu có giúp gì được cho cậu đâu – Yoon Ha gạt phắt đi.
- Nếu cậu không phát hiện ra ý đồ của ban tổ chức thì mình còn lâu mới thắng được .
Kyung Ah nhắc mới làm Yoon Ha nhớ lại cái ngày hôm đó. Lúc ở phòng đợi, tất cả những người tham gia đều được phát một bộ đồ. Nhưng khi Kyung Ah mặc vào thì mới hay chiếc váy đã bị đứt một lằn dài. Lúc đầu cô cứ tưởng có người xấu bụng đã lén cắt chiếc váy để loại bỏ Kyung Ah. Nhưng sau đó, cô vô tình phát hiện nhưng người khác cũng bị sứt mẻ hay mất nút áo, nút quần một cách kì lạ.
Một ý nghĩ chợt chạy qua trong đầu cô, cô chạy vào dùng kéo cắt thêm vài đường đều đặn trên chiếc váy của Kyung Ah một cách đều và đẹp mắt, càng làm chiếc váy thêm cá tính.
Cô lúc đầu đang hoảng sợ vì nếu mặc chiếc váy bị rách ra ngoài sẽ bị mọi người cười, sẽ mất điểm trong mắt ban giám khảo ngay lặp tức. Nay lại thấy Yoon Ha dùng kéo cắt thêm thì mặt cô càng tái thêm. Nhưng Yoon Ha đã nhìn cô trấn an rồi thì thầm vào tai cô mấy chữ.
Rốt cuộc, Kyung Ah là người được chú ý vì đã trả lời đúng câu hỏi chủ đề ngày hôm đó của ban giám khảo.
- Tùy cơ ứng biến. Đúng là một diễn viên phải biết ứng biến đúng tình thế, có như vậy mới có thể diễn được tất cả các loại vai. Nếu lúc đó không nghe cậu nói thì mình cũng không biết mà trả lời – Son Kyung Ah nhìn cô cảm kích.
- Đồ ngốc là do cậu có tài chứ nếu không hai năm nay cậu đâu từ một người vô danh trở thành mộ nữ minh tinh được yêu thích như hiện nay chứ. Tất cả đều là do sự nỗ lực của cậu. Lại được đạo diễn Song chọn đóng vai chính trong mấy bộ phim của ông ấy.
- Thật ra, người gây ấn tượng nhất với đạo diễn là cậu. Hôm đó nếu cậu không đứng gần mình thì chưa chắc ông ấy để mắt đến mình đâu, cậu mới là người ông ấy chú ý. Đến bây giờ, ông ấy vẫn nhắc đến cậu. Hình tượng của cậu rất hợp với nhân vật trong tác phẩm của ông ấy.
- Mình đâu có biết diễn xuất đâu , chỉ tổ bị người ta cười mà thôi – Yoon Ha vừa cười vừa xua tay rồi cô nhìn Kyung Ah vẻ bất ngờ nói – Thật tình mình không ngờ cậu lại muốn làm diễn viên, lại làm một diễn viên nổi tiếng nữa chứ.
- Cậu đang nhạo mình à – Kyung Ah cười buồn – Mình vì anh ấy mới quyết định như thế. Chỉ có dấn thân vào làng giải trí trở thành người nổi tiếng thì mình mới có thể ngẩng cao đầu khi đứng trước mặt anh ấy. Chỉ như thế thì mình mới xứng đáng với anh ấy. Mình không muốn giống như cậu và Tae Hyung.
Vô tình nhắc đến Tae Hyung, không khí giữa hai người bỗng trở nên yên lặng. Mỗi người chìm vào một suy nghĩ riêng.
Han Yoon Ha không ngờ thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi mà trái tim cô vẫn đập mạnh mỗi khi nhắc đến Tae Hyung. Thật sự là không thể quên sao? Những ngón tay đang đặt trên bàn bỗng bấu thật chặt dưới bàn.
Kyung Ah nhìn thấy Yoon Ha như vậy thì cảm thấy rất xót xa, cô biết Yoon Ha vẫn còn yêu Tae Hyung rất nhiều. Cô thở dài vội vàng chuyển đề tài khác.
- Cậu và Seok Jin oppa vẫn tốt chứ.
- Ừhm – Cô gật đầu.
- Cậu thật sự lựa chọn rồi sao? – Kyung Ah nghi ngờ hỏi.
- Mình vốn không còn sự lựa chọn – Yoon Ha thở dài nói.
- Mình tin rồi thế nào anh Jimin cũng nhận ra tấm chân tình của cậu – Yoon Ha nhìn Kyung Ah động viên.
- Hy vọng là như vậy – Kyung Ah cười buồn nói.
Chia tay Kyung Ah, cô đi lang thang trầm tư, bước chân vô định bỗng dẫn cô về nơi cũ. Vẫn là hàng cây bên đường, năm tháng trôi qua đã khiến cho những nhành cây kia lớn thêm một chút, tán lá xum xuê. Những kỷ niệm cũ bỗng ùa về.
Ký ức của những ngày mưa, Tae Hyung đứng đợi cô bên cây dù tím, cậu cõng cô đi qua hàng cây dưới cơn mưa rào. Cũng con đường này cô đã rời bỏ cậu ra đi. Cuối cùng bước chân cô dừng lại trước cánh cửa màu xanh.
Căn nhà chứa đầy kỷ niệm hạnh phúc ủa cô bên Tae Hyung, bên cha mẹ. Ngôi nhà vẫn nằm đó hoài hòa yên tĩnh nhưng những người cô yêu thương đã không còn ở bên cạnh cô nữa rồi. Rõ ràng cô không có ý định khóc mà tại sao nước mắt lại rơi nhòe trên mặt cô không ngừng.
Yoon Ha thấy nhớ Kim Tae Hyung vô cùng, nhớ nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh, nhớ ánh mắt ấm áp của cậu khi nhìn cô. Nhớ cả cái cách dụi đầu vào cô nhõng nhẽo như bé Yoon Mi khiến cô cười đau cả bụng. Nhớ những nụ hôn nhẹ nhàng nhưng khiến cô ngây ngất. Nhớ ...nhớ rất nhiều. Mọi ký ức đều tồn tại trong cô chưa bao giờ phai lãng.
" Ông trời, xin hãy cho con một điều ước, con chỉ cầu xin một điều đơn giản thôi: Là hãy cho con gặp được anh ấy dù chỉ một lần để thỏa nỗi nhớ mong xa cách này."
Han Yoon Ha đã đứng trước cửa nhà rất lâu, cuối cùng cô đành gạt nước mắt bước đi, nhưng cô vừa quay lưng đi thì một chiếc xe chờ tới dừng lại ngay trước cửa nhà.
Bên trong xe, Tae Hyung đang ngã người trên ghế đôi mắt nhắm ghiền lại mang nổi chất chứa đau khổ vì những ký ức dày vò.
Người tài xế không biết có nên gọi nhắc cậu đã đến nơi hay không nên ngập ngừng một lát. Cuối cùng người tài xế quyết định lên tiếng.
- Cậu Kim! Chúng ta tới nơi rồi.
Nghe tiếng gọi Tae Hyung từ từ mở mắt ra thoát khỏi những hình ảnh đau buồn trong tâm trí. Cậu mở cánh cửa bước ra ngoài vẻ mặt lạnh băng .
Cậu đứng trước cửa căn nhà nhìn ngắm. Chiếc ổ khóa đã thay ổ, mọi thứ dường như vẫn không đổi. Từ sau lần ba cậu – ông Kim thấy cậu phá nát căn nhà thì cấm không cho ai vào nữa ngoại trừ người giúp việc đến quét dọn căn nhà.
Bầu trời mây đen đang tới, những giọt nước mưa bắt đầu rơi. Kim Tae Hyung vẫn đứng yên bất động đón chờ con mưa đến như muốn nhờ mưa xóa hết mọi ký ức trong lòng. Nhưng những hạt mưa cứ nhè nhẹ rơi càng làm cho cậu nhớ rõ cái cảm giác mong mỏi khi chờ cô dưới mưa. Cái cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy cô trở về.
- Yoon Ha! Em có còn nhớ đến những ký ức xưa không? Hay là em đã quên hết rồi. Cũng dưới cơn mưa này em trao anh hạnh phúc ấm áp, tại sao giờ đây mưa lại lạnh đến như thế này. Em có biết anh đang nhớ em rất nhiều hay không? Em có bao giờ trở lại nơi này không, hay là em đã quên nó. Em có chút gì nhớ đến anh không hay là anh đã quên anh rồi. Nếu có một điều ước, anh ước rằng có thể gặp lại em một lần nữa dù cho trái tim lại lần nữa đau đớn.
Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, chiếc áo Tae Hyung bắt đầu ướt. Người tài xế vội cầm dù đứng che nói:
- Cậu Kim! Chúng ta về thôi, mưa rồi.
Tae Hyung luyến tiếc nhìn lại căn nhà một lần nữa rồi quay lưng vào xe. Người ta xế vội bật điều hòa cho ấm, sẵn tay cậu ta bật radio luôn. Trong đài bỗng vang lên giọng nói:
- Sau đây là bài hát " Rainy day " của Beast, mời các bạn cùng nghe.
Lời bài hát cứ như nỗi lòng của Tae Hyung, làm cho tim cậu thắt chặt lại đau đớn. Đột nhiên nước mắt rơi.
Yoon Ha bỗng thấy mình đứng ở trên con đường đó, ánh mắt dại đi khi nhìn thấy một dáng người đang nằm sóng sài trên mặt đất. Khắp nơi xung quanh đều là máu, một màu đỏ thẫm, cả khóe miệng cũng đầy máu. Đôi mắt nhắm ghiền, gương mặt trắng bệch, bàn tay vẫn nắm chặt sợi dây truyền con cá heo của cô, chiếc nhẫn hình con cá heo rơi ra khỏi lòng bàn tay. Bàn tay kia đã duỗi thẳng máu từ từ chảy ra.
Yoon Ha sợ hãi hét lên, hai tay ôm lấy mặt, sợi lắc hình ngôi sáng sao lấp lánh lóe qua mặt cô.
- Không.................
Cô bật người ngồi dậy, khắp người đầy mồ hôi, tay nắm chặt tấm ra giường. Cô mở bừng mắt ra, trước mắt cô là ánh sáng nhè nhẹ của cây đèn ngủ.
Giọng nói trầm ấm bên cạnh vang lên:
- Em sao vậy?
Yoon Ha quay đầu nhìn qua người bên cạnh, Seok Jin đang đưa tay dụi mắt. Bàn tay nhìn bề ngoài vẫn lành lặn như bình thường, gương mặt trông vẫn còn ngái ngủ ngoài ra không hề trắng bệt hay tái nhợt. Cả thân hình là một chiếc áo thun trắng giản dị bình thường, không có chút tùy vết nào. Cô mới từ từ thở phào ra.
- Sao vậy – Anh lo lắng hỏi lại – Em lại gặp ác mộng à.
Yoon Ha không nói gì, chỉ ôm chầm lấu cậu thật chặt, cảm nhận nhịp tim cùng hơi thở của cậu để biết rằng cậu vẫn ở bên cạnh cô. Seok Jin cũng ôm chặt Yoon Ha vuốt nhẹ mái tóc cô, vỗ về cô.
- Không sao rồi, mau ngủ đi – Anh khẽ nhắc.
Cô ngoan ngoãn gật đầu rồi nằm xuống nhưng vẫn ôm chầm lấy Seok Jin cho đến khi lại chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Yoon Ha dọn bữa sáng cho hai người, nhìn Seok Jin ăn một cách ngon lành, cô nhìn cậu muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Seok Jin nhận ra thái độ đó của cô, nhưng cậu không hỏi chỉ nói:
- Chúc mừng em đã tốt nghiệp.
- Cám ơn anh – Yoon Ha mĩm cười đón nhận lời chúc, rồi cô thở mạnh một cái bắt đầu nói ra sự kìm nén của mình nãy giờ - Seok Jin ah! Em đã nộp đơn vào công ty anh và đã được nhận.
Anh nghe xong thì sững người lại, cả người đông cứng, đôi đũa trên tay rơi xuống bàn. Nhưng anh nhanh chóng chụp lại. Yoon Ha thấy vậy lo lắng hỏi:
- Anh sao vậy, không phải là tay anh ....
- Không phải – Seok Jin vội trả lời, cậu không muốn Yoon Ha lo lắng – Chỉ là anh hơi bất ngờ khi nghe em nói thôi.
Kim Seok Jin ( BTS )
Kim Tae Hyung ( BTS )
Park Jimin ( BTS )
Đạo diễn Song - Song Joong Ki ( diễn viên )
Ông Kim - Kim Jae Joong ( JYJ )
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co