Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 15

Linhmxx

Trường đại học DaeHyung (Euphoria) là một trường đại học nổi tiếng nhất nước. Khuôn viên trường rộng gấp ba bốn lần so với các trường khác, được đầu tư xây dựng kĩ càng, hoành tráng và vô cùng đẹp đẽ.

Nhưng nó nổi tiếng không bởi vì sự lộng lẫy của nó mà nổi tiếng vì nó là ngôi trường dành cho các tiểu thư công tử lắm tiền nhiều của theo học. Trường toàn những giáo sư nổi tiếng trong nước về giảng dạy. Thiết bị giảng dạy đầy đủ và tiên tiến.

Những học sinh bình thường phải đạt những thành tích nhất định mới được theo học.

Vì là một ngôi trường sang trọng nên học phí ở đây thuộc loại cao nhất. Những sinh viên nghèo được đặt chân vào trong ngôi trường này phải là những bộ óc cực kỳ thông minh. Được miễn toàn bộ học phí và phí cụ.

YoonHa và KyungAh may mắn đậu vào trường.

YoonHa từ nhỏ có ước mơ làm một nhà thực vật học nên cô chăm chỉ học từ bé. Sau này, dù có khó khăn thế nào mẹ cô cũng nhất quyết bắt cô tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình.

Nhưng những gánh nặng hàng ngày khiến YoonHa đành từ bỏ ước mơ của mình mà theo đuổi học bổng ở trường Đại học Euphoria này. Bởi vì học bổng ở đây khá cao, chi trả học phí xong vẫn còn dư ra một ít đủ để cô trang trải cuộc sống.

KyungAh cũng nhờ YoonHa ôn tập cho mà may mắn dành được suất học bổng cuối cùng.

Năm nay là năm thứ hai của họ ở trường này.

Tại ghế đá ngay trong khuôn viên sân trường, YoonHa đang cặm cụi tham khảo những quyển sách mượn của JinHyuk.

KyungAh lén lút đi tới sau cô :

- Hù...

YoonHa nhìn KyungAh liền trêu:

- Bây giờ còn chơi trò này, cậu đúng là trẻ con mà.

- Cậu đang đọc sách gì vậy.

- Cũng không có gì, mình đọc linh tinh ấy mà.

KyungAh nhìn YoonHa ngập ngừng kể:

- Từ lúc câu nghỉ làm, TaeHyung ngày nào cũng đến tìm cậu.

- Vậy sao – YoonHa tỏ vẻ thờ ơ , cô thật sự không muốn nghĩ nhiều đến anh nữa.

- Nếu như ... nếu như...mình chỉ muốn nói nếu như thôi. Nếu như anh ấy thích cậu thật lòng thì sao.

Vẫn cắm cúi đọc sách, YoonHa lạnh lùng nói:

- Mặc xác anh ta. Mình không quan tâm.

- Nhưng mà anh ấy đã giúp đỡ cậu khá nhiều...mình nghĩ anh ấy thích cậu thật lòng.

YoonHa không chịu được sự ủy mị của cô bạn thân.

- Thưa KyungAh tiểu thư, hãy tha cho em, nếu như ai của cũng thích em thật lòng hết, vậy thì chẳng lẽ em cũng đáp lại tấm chân tình của tất cả à. Cho mình xin đi, cậu hãy delete anh ta ra khỏi đầu của cậu đi. Từ nay về sau mình và mấy người đó không có bất cứ quan hệ gì nữa.

- Chỉ sợ lực bất tòng tâm thôi. Trái đất xoay tròn, cuối cùng lại gặp nhau.

- Cậu nói vậy là ý gì.

- Để mình nói cho cậu biết, nếu không sau này có gì lại trách mình. Cậu có biết trường Đại học DaeHyung này lại có tên như vậy không. Đó là tên của ngài chủ tịch và hai người con trai ghép lại. Chữ Hyung này là chữ Hyung trong cái tên TaeHyung.

YoonHa sửng sốt hỏi, đôi mắt cô tròn xoe kinh ngạc.

- Ý của cậu là trường này là trường của nhà anh ta.

- Cậu có nghe biệt danh "Hyung tao Min nhạn" không.

- Cũng có nghe qua nhưng mình không để ý lắm.

- Ý của nó là TaeHyung là một người thanh tao, lạnh lùng không ai với tới được, JiMin thì nhẹ nhàng, trầm lắng như chim nhạn mùa xuân. Hai người đó là hai chàng hotboy nổi tiếng nhất trường này. Con gái chết mê chết mệt vì họ.

- Cậu cũng trong số đó à – YoonHa hỏi đùa ý muốn trêu KyungAh.

- Mình ấy à, chỉ gặp họ có một lần duy nhất thôi. Cậu cũng biết đó, chúng ta học ở dãy C, còn họ học ở dãy A. Hai dãy cách xa nhau như vậy, đi bộ muốn gãy chân thì làm sao mà gặp. Mình chỉ thấy họ từ xa thôi, nếu không làm ở quán bar thì đời nào mình có cơ hội ngắm nhìn họ gần như thế.

- Cậu kể nhiều như vậy là có ý gì chứ - YoonHa lấy làm khó hiểu.

- Con nhỏ này cậu thật là, chẳng phải cậu đang tránh gặp anh ta hay sao.

YoonHa nghe nói vậy thì phì cười.

- Cậu lo xa quá, anh ta làm sao biết mình học ở đây. Cậu không nói, NamJoon không nói thì còn lâu anh ta mới biết. Chẳng phải cậu nói là dãy A và dãy C cách rất xa nhau sao. Đời nào một người kiêu ngạo như anh ấy lại đến dãy C này chứ...

- Thì mình chỉ muốn cảnh báo cho cậu biết vậy thôi – KyungAh giận dỗi nói.

YoonHa hiểu tấm lòng tốt của bạn, cô mỉm cười ôm KyungAh.

- Mình biết rồi, cám ơn cậu. Mình sẽ cố gắng để anh ta không gặp mình.

Nhưng có một chuyện mà YoonHa không nghĩ đến. Đó là TaeHyung không đến dãy nhà C nhưng cô lại đến dãy nhà A.

YoonHa vốn là một sinh viên ưu tú nên được các thầy cô yêu mến và tin cậy. Các thầy cô thường nhờ cô tìm tài liệu, sắp xếp bài nghiên cứu. YoonHa luôn tích cực giúp đỡ các thầy cô, một phần là để thu thập thêm kiến thức, một mặt không bị đình chỉ khi vắng mặt ở lớp để để làm thêm.

Hôm đó giáo sư Im nhờ cô đến phòng tư liệu ở dãy A lấy tư liệu dùm thầy. Nhưng phòng tư liệu vẫn chưa mở cửa, cô đàng ngồi ở băng ghế đá vừa đọc sách vừa đợi.

Trường Đại học này vốn dành cho cô ấm cậu chiêu nên những học sinh ở đây đa phần giàu có. Không bị bắt buộc về đồng phục nên họ tha hồ ăn diện. Càng sang trọng thì càng chứng tỏ đẳng cấp của họ.

Những cô gái ăn mặc cực kỳ sành điệu và hợp mốt mang những đôi giày cao gót xinh đẹp đi qua đi lại nhìn cô sinh viên ngồi trên băng ghế đá bằng cặp mắt coi thường.

Áo thun đơn giản, quần jean tầm thường, tóc thắt bím hơi rối, cặp mắt kính màu nâu sẫm che đi đôi mắt như người mù. Tay cầm quyển sách chăm chú đọc hết trang này đến trang kia, nhìn rõ là một con mọt sách xấu xí.

- Trời ơi trường mình mà cũng có đứa như vầy sao chứ.

Vẫn bình thản như không có những ánh mắt chế giễu đó, YoonHa vẫn cứ chắm chú đọc sách. Một lát sau, có tiếng ồn ào đang đi tới, mấy cô gái nãy giờ chế giễu YoonHa đột nhiên im lặng nhìn về phía tiếng ồn.

Một cô hét lên:

- Là anh ấy. Hôm nay anh ấy đi có một mình.

Rồi họ chạy tới chỗ đám con gái đang bao quây lấy một chàng trai hỏi han đủ thứ. YoonHa không quan tâm đến chuyện của người khác nên cô vẫn cắm cúi đọc.

Đột nhiên cô cảm thấy chân mình đau điếng. Một đôi giày cao gót mày đỏ bên dưới một chiếc váy đỏ rực rỡ đang đặt trên đôi giày thể thao của cô, ấn sâu vào chân cô.

- Á ...

YoonHa bất ngờ bị giẫm phải đau đến nỗi đánh rơi quyển sách trên tay.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô. Không hề ngẫng đầu lên nhìn thủ phạm là ai, YoonHa cúi đầu nhìn cái chân đau của mình, lấy tay day day chỗ đau. Quả thật rất đau. Chiếc gót giày kia muốn xuyên thủng phần da giày thể thao của cô. YoonHa nhăn mặt vì đau.

Một khuôn mặt nghiêng nghiêng cúi xuống nhìn cô lo lắng hỏi:

- Bạn không sao chứ?

Đó chính là chủ nhân của chiếc giày cao gót kia. Một cô gái rất đẹp nhưng hơi quen quen. Không biết YoonHa đã gặp cô ta ở đâu rồi thì phải.

Dù rằng rất đau nhưng YoonHa vẫn lắc đầu.

- Xin lỗi nha. Mình không để ý ...

- Không sao.

YoonHa cúi xuống nhặt quyển sách dưới đất rồi khoát balô đứng dậy bỏ đi. Không buồn nhìn những người xung quanh cô. Dù gì chỗ đó đã không còn yên tĩnh để cô đọc sách nữa rồi.

YoonHa bình thản bước đi nhưng cô không biết đằng sau lưng có một ánh mắt đang dõi theo bóng cô với một niềm vui khó tả, đôi mắt long lanh phát sáng ánh lên sự mừng rỡ.

Chủ nhân của đôi mắt ấy không ai khác chính là TaeHyung.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co