Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 163

Linhmxx

Giây phút đó Tae Hyung đã buông tay, cậu biết rằng mình không có đủ tư cách để bên cạnh cô. Tay cậu rời khỏi người cô rồi lặng lẽ đứng yên nhìn Seok Jin bế Yoon Ha quay đi. Một chiếc băng ca được chờ tới, Seok Jin đặt Yoon Ha lên đó và đi theo lên xe cấp cứu.

Kyung Ah nghe tin cũng vội chạy tới, cô nhìn thấy cảnh đó mà đau lòng thay cho cả ba người bọn họ. Cô im lặng nhìn Seok Jin bế Yoon Ha đi, rồi nhìn Tae Hyung từ từ ngồi bệch xuống đất. cô thở dài muốn tiến đến an ủi Tae Hyung nửa không dám lại gần.

Ngay khi nghe cái tin kho hàng đột nhiên bốc cháy, Tae Hyung không nói không rằng lái xe lao đến kho hàng. Hai tay cậu không ngừng run lên, chỉ muốn nó biến thành đôi cánh để cậu có thể bay đến đó ngay lặp tức. Cậu không ngừng cầu mong Yoon Ha cùng mọi người chạy thoát ra ngoài. Nhưng khi đến nơi, cậu đảo mắt tìm khắp nơi tìm cô nhưng không thấy, cậu thét gào tên cô cho đến khi có người bảo rằng cô vẫn còn kẹt lại trong kia.

Ngay khi biết rằng Yoon Ha có thể đã chìm trong biển lửa, Tae Hyung mới biết rằng cậu không thể nào quên cô.

Dù bị cô làm tổn thương cũng mặc, lãng quên cậu cũng mặc, cậu chỉ biết rằng bản thân mình không thể nào buông tay được, không thể nào coi như cô chưa từng tồn tại trên đời. Thì ra con người khi đối diện trước cái chết của người mà mình yêu thương nhất thì mọi oán hận đều tan biến tất cả.

Mặc kệ sự ngăn cản của mọi người, Tae Hyung vẫn lao vào bên trong, cậu chạy tìm từng kho hàng, thét gọi tên cô đến khản cổ họng. Tim quặn thắt đến nghẹt thở, lòng không ngừng cầu khẩn cô bình yên cho đến khi cậu nhìn thấy cô. Lòng vừa mừng rợ vừa sợ hãi vô cùng, toàn thân run rẩy.

Khi cậu ôm lấy cô, bế cô trong vòng tay mình, cảm nhận được thân nhiệt của cô, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của cô , vẫn không ngừng run. Bàn tay ôm cô thặt chặt, khẳng định sự tồn tại của cô.

Nhưng khi cậu nhận ra tất cả những điều này thì đã quá muộn rồi. Cô đã không còn thuộc về cậu nữa.

Yoon Ha đã khỏe hơn rất nhiều nhưng Seok Jin vẫn ép buộc cô phải nằm thêm một ngày nữa. Đang lúc đọc sách cho đỡ nhàm chán thì Kyung Ah đi vào , nhìn thấy Kyung Ah, Yoon Ha mừng rỡ vô cùng.

- Cuối cùng cũng có người đến nói chuyện với mình rồi. Ga Young không đến cùng cậu sao.

- Mình sai con bé đi mua chút trái cây rồi – Kyung Ah cười nói.

Yoon Ha nghiêng đầu nhìn Kyung Ah, Kyung Ah vội vàng tránh né ánh nhìn của cô. Yoon Ha gấp quyển sách lại đặt xuống đầu giường, nghiêm túc nhìn Kyung Ah nói:

- Cậu có chuyện gì muốn nói với mình à?

- Đâu có – Kyung Ah vội chối.

Nhưng Yoon Ha đã nhìn thẳng Kyung Ah dò xét.

- Được rồi – Kyung Ah thở dài thú nhận, cô đi đến bên cạnh giường rồi ngồi xuống nhìn Yoon Ha rồi nói – Thật ra lúc hỏa hoạn mình có chạy đến. Cậu có biết người đã lao vào biển lửa cứu cậu là ai không?

- Không phải là lính cứu hỏa à – Cô ngạc nhiên hỏi.

- Là Tae Hyung – Kyung Ah liền phủ nhận.

- Là anh ấy – Yoon Ha bần thần xác định lại. Vậy mà cô cứ tưởng đó chỉ là ảo tưởng trong mơ hồ của mình.

- Lúc Seok Jin bế cậu ra khỏi bàn tay Tae Hyung, cậu có biết nét mặt anh ấy trông như thế nào không? Mình nhìn thấy mà không khỏi xót xa. Anh ấy đã ngồi rất lâu trước bậc thềm của kho hàng, gương mặt đau khổ đáng thương đến độ phát khóc, mình muốn đến an ủi anh ấy lắm nhưng lại không biết an ủi bằng cách nào cả. Cũng chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh ấy mà thôi.

- Đừng nói nữa - Yoon Ha vội ngắt lời Kyung Ah, tim cô đau như bị ngàn mũi kim châm vào, nhức nhói muốn vỡ vụn ra. Cô không dám nghe tiếp, nếu như còn nghe tiếp, cô sợ mình sẽ bị lay động mất.

- Yoonie, hà tất phải cố chấp như vậy chứ. Hãy quay lại với Tae Hyung đi. Anh ấy còn rất yêu cậu, cậu cũng vậy, tại sao cứ lẫn tránh, làm khổ nhau như thế - Kyung Ah vội khuyên nhủ.

- Kyung Ah, cậu không hiểu đâu. Mình đã nhận lời anh Jin rồi, dù có muốn quay lại cũng đã không còn kịp. Chiếc cầu giữa mình và Tae Hyung đã không còn nữa, cậu bảo mình quay về bên anh ấy bằng cách nào.

-Cậu nghe đây. Thời gian qua lâu như vậy mà tình cảm của Tae Hyung vẫn không phai nhạt. Cả mạng mình anh ấy cũng không cần, vậy thì xá gì một cái cầu bắc qua. Chỉ cần cậu gật đầu, dù bắt Tae Hyung xây ngàn cái cầu anh ấy cũng làm.

- Tổng giám đốc, đây là bản báo cáo của vụ hỏa hoạn ạ - Soo Bin cầm một bản báo cáo đưa trước mặt Seok Jin.

- Để xuống đó đi – Seok Jin gật đầu nói – Tổn thất thế nào?

- Dạ, cũng may là đám cháy phát sinh ở kho hàng phía tây cho nên tổn thất cũng không nặng, chỉ có vài người bị bị phỏng nhẹ, tôi đang lo phần bảo hiểm.

- Thay tôi đến thăm những người người đó.

- Vâng – Soo Bin gật đầu rồi lấy trong túi quần ra một cái điện thoại đưa cho Seok Jin – Đây là điện thoại của cô Han, một người lính cứu hỏa đã nhặt được. Theo lời người đó, hình như trước khi ngất đi, cô ấy có nhắn tin cho ai đó nhưng chưa kịp gửi. Người đó đã lưu vào hộp dự thảo rồi.

- Được rồi, để đó cho tôi.

Khi Soo Bin đi ra, Seok Jin liền mở máy ra xem, cậu muốn biết cô muốn nhắn tin cho ai. Trong lòng cậu có cảm giác bất an, cậu run run mở hộp dự thảo của điện thoại Yoon Ha ra. Chỉ có một tin duy nhất. cái tin đó chỉ có 5 chữ. Jin chua xót nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cậu nhắm mắt lại, ngã người cười đau khổ.

Khi Seok Jin trao trả điện thoại lại cho Yoon Ha thì cô lập tức nhận được điện thoại của ông Han. Ông ấy hẹn Yoon Ha cùng đi uống trà, cô lập tức nhận lời.

- Nghe tin cháu bị kẹt trong hỏa hoạn, ông vô cùng lo lắng.

- Dạ, đã để ông lo lắng rồi – Cô cười cười nhìn ông.

- Bây giờ cháu sao rồi ?

- Cháu đã khỏe rồi ạ.

- Suốt thời gian qua, ông đã suy nghĩ rất nhiều về lời đề nghị của cháu – Ông trầm ngâm nói.

Yoon Ha nghe ông nói vậy thì nóng lòng muốn biết câu trả lời của ông, cô ngồi thẳng lưng, mắt nhìn ông chờ đợi. Nhưng ông lại hỏi cô một câu:

- Cháu có hối hận không?

- Trong lòng cháu đã không còn chỗ trống để chứa hai từ hối hận – Cô đáp không hề do dự.

Ông gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời của Yoon Ha, ông mĩm cười nhìn cô rồi nghiêm nghị nói:

- Vậy thì ông nhận lời đề nghị của cháu, hy vọng hai ông cháu ta hợp tác vui vẻ.

Cô nhìn ông khẽ cười trong lòng: " Thiên thời, địa lợi, nhân hòa cô đã có đủ. Bây giờ là lúc giúp Kyung Ah lấy lại hợp đồng"

Khi Yoon Ha vừa mở cửa vào nhà thì bị một bóng đen khá cao lớn kéo mạnh cô vào nhà đóng sầm cửa lại. Yoon Ha kinh hãi trong lòng, tim gần như rơi ra ngoài, cô định hét lên kêu cứu nhưng một bàn tay đã bịp chặt lấy miệng cô. Yoon Ha sợ hãi đến run cả người cô định phản kháng lại nhưng một giọng nói quen thuộc vang lên phảng phất mùi rượu và thuốc lá.

- Là anh....

Sau khi Yoon Ha nhận ra được giọng nói đó và không còn giãy giụa phản kháng thì bàn tay đặt trên miệng cô dần dần lỏng ra. Yoon Ha lúc này mới thở hắt ra, đưa tay chặn ngực từ từ thở, ổn định nhịp tim của mình.

Lát sau khi ánh mắt đã quen dần với bóng tối, cô mới đưa tay lần mò công tắc đèn. Ánh đèn sang lên gương mặt Tae Hyung cũng dần hiện ra . Cậu đang ngồi bên bậc thềm chỗ kệ dép. Cô nhìn cậu lo lắng hỏi:

- Sao anh lại đến đây. Có chuyện gì à.

Tae Hyung ngồi im lặng nhìn Yoon Ha , lát sau cậu đứng lên kéo Yoon Ha vào lòng giữ chặt, mắt nhắm ghiền, môi mím chặt. Lát sau cậu nói:

- Anh đã rất hối hận. Ngay khi đặt chân ra sân bay, anh đã rất hối hận. Ngay khi đặt chân lên đất Mỹ, anh đã nhớ em vô cùng, chỉ muốn quay trở về bên cạnh em. Từng ngày từng phút từng giây anh đều nhớ đến em.

Những lời nói xuất phát từ tim của người kia làm Yoon Ha thấy đau vô cùng. Như thể máu từ trong tim đang nhỏ nhỏ từng giọt ra ngoài. Cái đau đớn này khiến người ta khó chịu vô cùng, rõ ràng là muốn đón nhận những lời nói này nhưng lại không thể nhận.

Cô cố tỏ ra lạnh lùng hỏi:

- Anh hối hận thì có liên quan gì đến tôi .

Nói rồi cô xô Tae Hyung ra xa, rồi nhìn cậu cười nhạt:

- Từ bữa vũ hội tôi có thể coi như chính thức là chị dâu của anh. Cho nên từ nay về sau mau anh lịch sự hơn một chút. Anh có thấy chiếc nhẫn mà Jin đã đeo trên tay tôi không? Đó mới chính là chiếc nhẫn mà tôi muốn, con gái cần kiếm những người đàn ông có thể vì mình mà bỏ cả một gia tài. Đời này cứ sống dựa vào tình yêu thì chỉ có nước chết đói mà thôi.

Ánh mắt Tae Hyung nhìn Yoon Ha vừa bi phẫn vừa đau đớn vừa xót xa, môi cậu nhấp nháy không nên lời.

Cô đau lắm, cô thấy đau đến không thở nổi. Nhưng mà cô đành phải nhẫn tâm thôi, đành phải trở thành kẻ xấu xa trong mắt Tae Hyung. Nắm chặt tay lại, Yoon Ha nhướn mày liếc nhìn Tae Hyung lạnh lùng nói:

- Làm ơn đi ra khỏi nhà tôi. Tôi không muốn có lời dị nghị không tốt nào tới tai chồng chưa cưới của tôi.

Tae Hyung nhìn Yoon Ha rồi cười, cười cho sự nhục nhã của mình. Dù cậu gạt bỏ tất cả, bất chấp mọi thứ lao đến bên người ta, nhưng người ta lại không cần cậu. Cậu chẳng khác nào một miếng giẻ rách cần quăng bỏ. Cậu lặng lẽ bỏ đi.

Yoon Ha chờ nghe tiếng bước chân của Tae Hyung đi xa rồi mới ngồi sụp xuống bật khóc. Cô chỉ có thể nói ba từ:" Em xin lỗi"

Dạo gần đây nhân viên làm việc với tổng giám đốc cảm thấy rất thoải mái. Ai cũng biết nguyên nhân là do đâu. Đã vậy không sợ phải làm bù giờ nữa vì tổng giám đốc bận đưa rước vợ chưa cưới. Trông hai người vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Ai nhìn vào cũng thấy họ thật xứng đôi.

Nhưng những người làm việc bên dưới phó tổng giám đốc thì lại rất khổ cực. Lúc nào cũng giống như là đang ở biển lửa núi băng, thấp thỏm không yên, lo trước sợ sau. Làm việc đầu tắt mặt tối lại phải làm thêm giờ. Ai cũng oán than trong lòng nhưng không nói ra.

Hôm nay Tae Hyung có hẹn với giám đốc công ty NK, cậu ngồi trên ghế xoay người nhìn ra tấm kính bên ngoài chờ đợi.

Đúng hẹn, giám đốc NK đi đến, Tae Hyung vẫn ung dung nhìn ra bên ngoài. Giám đốc NK là một người có bề ngoài béo ú, cái bụng bia của ông ta to gần bằng phụ nữ mang bầu chín tháng. Gương mặt thì đầy khả ố. Lúc đi vào ông ta còn nháy mắt trêu ghẹo cô nhân viên đứng ở dưới quầy tiếp tân.

Vừa bước vào trong phòng ông ta liền cười giả lã chào:

- Chào phó tổng giám đốc, thật vinh hạnh khi hôm nay mới được gặp mặt.

Chiếc ghế liền nhẹ nhàng xoay lại, nụ cười nửa miệng rất đẹp của Tae Hyung xếch lên, mắt cậu nheo lại nhìn giám đốc NK mở miệng nói:

- Lâu quá không gặp, giám đốc Oh.

Nghe tiếng chào và nhìn thấy Tae Hyung giám đốc Oh gần như á khẩu không nói thêm được điều gì cả. Dưới ánh mắt sắc bén hơn dao và lạnh lùng như băng giá, sự im lặng đáng sợ của Tae Hyung, bất giác ông ta thấy lạnh toát toàn thân, trời không nóng lại đỗ mồ hôi, miệng không ngừng nuốt nước bọt.

Đã hơn 2 năm rồi nhưng ông không thể quên được trận đòn năm nào của Tae Hyung và ánh mắt giận dữ muốn giết người của cậu khi bắt gặp ông và Yoon Ha ở cùng khách sạn.

Nhìn thấy dáng vẻ thảm hại đến đáng thương của giám đốc Oh, Tae Hyung khẽ cười, cậu đứng dậy khỉ ghế tiến tới bàn tiếp khách nhếch môi cười lần nữa nói:

- Giám đốc Oh mời ngồi.

Ông ta dè dặt ngồi xuống, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi, cầm tách trà cũng run rẩy. Tae Hyung nhìn cái lão già nhát cáy sợ chết này thì muốn cười lớn nhưng cậu lịch sự rót trà rồi nói thẳng vào vấn đề công việc, không mảy may nhắc đến chuyện xưa, làm giám đốc Oh đã bớt căng thẳng vui vẻ bàn công việc, còn thịnh ý mời Tae Hyung cùng đi ăn cơm một bữa, nhưng cậu đã lịch sự từ chối.

Mấy ngày sau, khi có kẻ kinh hãi tìm gặp Tae Hyung rất nhiều lần nhưng không được. Cuối cùng ông ta chạy thẳng đến nhà Tae Hyung tìm kiếm. Vừa mở cửa ra, cậu đã nghiêm sắc mặt hỏi:

- Ông đến đây làm gì?

- Cậu Kim, à không phó tổng, tôi xin cậu. Xin cậu chừa cho tôi con đường sống.

- Tôi không hiểu ông muốn nói gì cả, ông về đi – Tae Hyung khoát tay xua đuổi và định đóng cửa lại nhưng giám đốc Oh đã nắm lấy cánh cửa không buông.

- Tôi không nghĩ ông hành động một cách ngu dại như vậy đâu – Tae Hyung lừ mắt cảnh cáo.

Giám đốc Oh sợ hãi rút tay lại, nhưng đột nhiên ông ta quỳ xuống trước con mắt kinh ngạc của Tae Hyung.

- Tôi xin cậu, xin hãy tha cho tôi con đường sống. Tôi còn cha mẹ già và vợ con cần nuôi. Nếu tôi đi tù họ sẽ sống rất khổ sở. Tôi xin cậu, tôi biết cậu vẫn còn hận tôi chuyện năm xưa nên mới làm như vậy nhưng mà ....- Nói đến đây ông ta bỗng im bặt.

- Ông làm ơn về cho, ông còn làm phiền tôi nữa thì càng khiến ông vào tù nhanh hơn – Tae Hyung lạnh lung xua đuổi mặc kệ sự van xin của giám đốc Oh.

Cậu định khép cửa lại nhưng lại bị giám đốc Oh chặn lại lần nữa, lần này ông ta không giấu diếm gì nữa, quyết định khai ra toàn bộ sự thật.

- Tất cả đều là do mẹ cậu sắp đặt, năm xưa tôi và cô Han đó chỉ là những diễn viên trong vở kịch của mẹ cậu mà thôi. Tôi và cô ấy không có bất cứ mối quan hệ nào với nhau cả.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co