Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 166

Linhmxx

Biết bao nỗi lòng, hôm nay Yoon Ha trút ra hết. Tae Hyung để cho cô trút giận hết lên mình nỗi đau khổ mà cô phải chịu. Sau khi Yoon Ha đã khóc ướt hết áo của cậu, Tae Hyung mới khẽ nâng mặt cô lên, dùng tay lau hết những giọt nước mắt còn đọng lại trên mặt cô. Khi những ngón tay chạm nhẹ vào môi, một cảm xúc bừng lên. Tae Hyung cúi xuống chiếm lấy đôi môi mà cậu ngày đêm nhung nhớ. Từng chút, từng chút một thật dịu dàng.

Không còn nỗi oán hận, không còn sự trút giận, không còn sự cưỡng ép, hai đầu lưỡi khẽ quấn lấy nhau như hòa làm một. Dịu dàng như gió thoảng, nhẹ nhàng như nước , êm ái như tơ. Một nụ hôn của sư nhung nhớ khát khao mong đợi, một nụ hôn của yêu thương mãnh liệt, nụ hôn trút bỏ mọi oán hận. Cả hai ôm lấy nhau , trao và đáp trả nụ hôn của nhau như muốn hòa vào nhau làm một, mãi mãi không xa rời. Muốn vứt bỏ những ngày tháng đau khổ năm xưa để xây lại tương lai hạnh phúc khác.

Nhưng rồi hình ảnh Seok Jin mĩm cười đưa chiếc nhẫn trước mặt Yoon Ha làm cô bừng tĩnh. Cô vội vàng đẩy Tae Hyung ra xa, còn mình thì lùi lại . Yoon Ha nhìn cậu đau khổ lắc đầu nói:

- Quá muộn rồi, quá muộn rồi, em đã nhận lời kết hôn với Seok Jin trước mặt biết bao nhiêu người, em không thể nào rút lại được.

- Nhưng mà ...

- Tae Hyung à, anh không biết đâu. Trong những ngày tháng em đau khổ sống không bằng chết đó. Chính nhờ có Seok Jin mà em mới có thể đứng dậy được. Chính anh ấy đã chìa tay về phía em, chính anh ấy đã nâng em đứng dậy, chính anh ấy đã đưa em bờ vai để nương tựa. Nếu không có anh ấy, em không biết mình sẽ ra sau nữa. Anh ấy đối xử với em còn tốt hơn bản thân mình, nếu không có anh ấy, em đã bị người ta cười chê trong buổi tiệc.

- Yoon Ha! Anh biết là anh đã sai, anh phải lên tiếng bảo vệ em khi bị người ta vu oan... - Tae Hyung đau đớn nói.

Nhưng Yoon Ha đã cắt ngang lời cậu.

- Không, Tae Hyung! Dù lúc đó anh có lên tiếng, sự thật vẫn không thay đổi được. Trước khi em gặp anh, em luôn dựa vào bản thân mình, rồi khi nói chia tay không có anh bên cạnh, em vẫn có thể tự đứng lên được. Nhưng khi anh ra đi, em như người bị vấp ngã không thể đứng dậy nổi. Chính Seok Jin đã kéo em lên, cho em thêm một đôi chân nữa để đứng vững. Cho nên không có anh em vẫn sống được, nhưng không có anh ấy, có lẻ em đã chết lâu rồi.

Sống mũi đã cay đến không thể thở được, Yoon Ha đưa tay quệt lất giọt nước mắt trên mặt, lấy sức nói:

- Cho nên chúng ta không thể nào quay lại được nữa rồi. Đời này kiếp này chúng ta có duyên không phận, chỉ trách ông trời sao nỡ chia rẻ mà thôi.

Nghe những lời của Yoon Ha, Tae Hyung chết lặng. Cậu nhắm mắt ghiền ngẫm nỗi đau này, Yoon Ha không có lỗi, Seok Jin cũng không có lỗi, lỗi là ở cậu, là ở người đã đan tâm chia rẻ họ. Taehyung tự cười chính bản thân mình, chính vì yêu mà không tin tưởng cho nên đành mất cô. Nước mắt khẽ lăn xuống gương mặt đầy đau khổ của cậu.

Yoon Ha cũng không thể nhìn thẳng vào cậu được nữa, cô lặng lẽ quay mặt đi nơi khác, ngăn những giọt nước mắt bi ai của mình.

- Trả lời anh một câu...."Em có còn yêu anh nữa không?" – Taehyung bỗng mở mắt ra, nuốt cay đắng vào trong hỏi.

- Taehyung ! Yêu hay không yêu đâu còn quan trọng nữa. Tất cả đã là quá khứ, hãy quên nó đi. Hãy xem nhau như người xa lạ, chúng ta chưa từng quen nhau, chưa từng có quá khứ bên nhau có được không? – Yoon Ha nghe Taehyung hỏi mà lòng chua xót, cô muốn hét lên thật to rằng:" Em vẫn còn yêu anh, chỉ yêu duy nhất anh thôi", nhưng cô quyết định quay lại nhìn thẳng Taehyung nói.

Tae Hyung nhìn ánh mắt đầy bi ai, đầy van xin, đầy đau khổ của Yoon Ha không nhẫn tâm từ chối, cậu khẽ gật đầu ....

- Được! Từ ngày mai, chúng ta sẽ xem nhau như người xa lạ.

Nói rồi Tae Hyung khẽ bước qua Yoon Ha mở cửa, quay người bỏ đi.

Yoon Ha hẹn với Lâm gặp nhau tại quán cá phê, cô đến sớm nhưng không ngờ Lâm lại đến sớm hơn. Cô thấy cậu thì mĩm cười giả vờ hỏi:

- Sao anh đến sớm vậy, nôn nóng muốn gặp em thế sao, nhớ em à.

Lâm nghe cô hỏi thì phá lên cười nói:

- Anh có nên nhớ người đã bỏ rơi anh mà ra về với người yêu hay không.

- Em xin lỗi, anh cũng biết tình huống lúc đó mà. Em đâu còn lựa chọn nào khác - Yoon Ha cười hối lỗi.

- Anh đùa thôi, là tại anh hại em. Nếu anh không đưa em đến đó thì em làm sao bị người ta vu oan như thế. Đã vậy anh còn không thể đứng ra giúp gì được cho em.

Lâm cười buồn nói, ngừng lại một lát, cậu nheo mắt nhìn cô trêu chọc:

- Không ngờ em lại là bạn gái của tổng giám đốc tập đoàn. Nếu đám cưới phải gửi thiệp cho anh đó. Mà này, nếu không nhờ anh đưa em đến đó thì làm sao em lại được nhận một lời cầu hôn như thế chứ. Có phải em nên cảm ơn anh không?

- Anh đang trêu em à – Yoon Ha cong môi hỏi.

Lâm phá lên cười trước gương mặt có vẻ giận dỗi của Yoon Ha. Rồi cậu cố gắng nín nhịn không cười nữa nói:

- Anh quyết định nhận lời làm nhà nhiếp ảnh cho sản phẩm lần này.

- Vậy sao – Yoon Ha mừng rỡ nói – Vậy lời đề nghị của em anh thấy sao.

- Này! ANh có cảm giác mình đang bị lợi dụng thì phải – Lâm nhăn mày làm ra vẻ ấm ức.

Yoon Ha cười hì hì nói:

- Có qua có lại, chẳng phải anh đã dùng em để chọc tức Krystal hay sao? Em còn chưa truy vấn mối quan hệ của hai người nữa.

- Được rồi, anh thua. Xem như em lợi hại....- Lâm muốn lãng tránh vấn đề này nên đầu hang sớm.

Cả hai người đều phá ra cười.

Trong công viên mát mẻ vào buổi sáng trời, Yoon Ha dắt bé Tae Hyun và bé Yoon Mi vào đây dạo chơi. Bầu không khí thật thanh tịnh, mát mẻ, họ chọn một bãi cỏ ngồi chơi. Yoon Ha ngồi đọc truyện cho hai đứa bé nghe. Bỗng từ xa có một chàng trai dáng người cao lớn, gương mặt cực kì đẹp trai, nụ cười nữa miệng nhếch lên khiến cho mấy cô gái đi dạo gần đó phải ngẩn ngơ ngắm nhìn. Cậu tiến thẳng đến chỗ ba người ngồi một cách chậm rãi bình thản.

- Xin chào – Chàng trai lên tiếng khi còn cách họ ba bước nữa.

Cả ba người nhìn lại người đó. Nụ cười tươi rói hút hồn, mái tóc bồng bềnh phất phơ dưới gió đầy sức sống. Một chiếc áo sơ mi đi chung với cái quần bò đầy giản dị nhưng lại làm nổi bật sự quyến rũ của người bận.

Yoon Ha hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của chàng trai, cô mím môi chớp mắt nhìn. Nhưng bé Yoon Mi thì mừng rỡ reo lên:" Anh Tae Tae" rồi nhảy chân sáo đến bên Tae Hyung. Cậu cúi đầu cười xoa đầu bé nói:

- Bé Mi ngoan lắm, anh có món quà muốn tặng em, đi theo anh.

Nói rồi nắm tay bé bỏ đi, không thèm hỏi ý kiến Yoon Ha một câu. Lát sau cậu và bé trở lại, bên cạnh có một chiếc xe đạp nhỏ vừa vặn với bé . Yoon Mi từng bước tập tễnh trên bàn đạp, còn Tae Hyung đang giúp bé giữ vững tay lái, cả hai đều cười thích thú, nhất là Yoon Mi. Bé Hyun thấy thế cũng chạy đến đòi, được Tae Hyung đặt ở sau xe. Chỉ có Yoon Ha ngồi đó lặng lẽ nhìn ba người chơi vui vẻ, bất giác khẽ cười.

Trước đây, khi Yoon Ha tập xe đạp cho Tae Hyung, cả hai quyết định khi về sẽ mua cho bé Yoon Mi một chiếc xe đạp làm quà. Nhưng họ chẳng có dịp đi mua thì đã chia tay nhau. Sau này Yoon Ha cũng có mua cho bé một chiếc nhưng mà cô lại bận rộn không thể dạy bé tập, cho nên chiếc xe đành dẹp bỏ. Không ngờ Tae Hyung vẫn nhớ. Yoon Ha thấy bé thích chiếc xe như vậy cũng không từ chối món quà này.

Khi đi về, Taehyung vẫn đi theo ba người bọn họ, thấy vậy cô mới lên tiếng:

- Anh đi theo làm gì? Mau về đi.

- Anh là bạn Yoon Mi mà, lúc nãy em ấy đã mời anh đến nhà ăn cơm, phải không nào? – Tae Hyung cố ý trả lời lớn và hỏi bé làm bé nghe thấy liền trả lời:

- Dạ phải.

Rồi Yoon Mi đang ngồi trên xe đạp được Yoon Ha dắt về liền lắc lắc tay cô chị nũng nụi nói:

- Chị, chị bảo rằng nhận quà của ai thì phải biết cảm ơn. Anh Tae Hyung bảo muốn cảm ơn anh thì mời anh đến nhà ăn cơm. Mình mời anh ấy ăn cơm nha chị.

Yoon Ha nghe thấy thế liền liếc Tae Hyung một cái thật sắc, cậu vờ như không hìn thấy, ngẩng mặt nhìn trời huýt sáo.

- Được rồi. Nhưng chỉ lần này thôi đó nha – Yoon Ha cố ý nói lớn để kẻ đi bên cạnh nghe thấy.

Nhưng sau khi ăn cơm xong, Tae Hyung vẫn không chịu về mà còn ở lại chơi đùa với bé Hyun. Yoon Ha rửa chén xong trở ra thấy vậy thì cau mày nhìn Tae Hyung hỏi:

- Sao anh còn chưa chịu về.

- Em cũng thấy lúc nãy anh đi bộ đến đây mà. Anh vừa mới ăn xong, không thể vận động nhiều được, sẽ ảnh hưởng đến dạ dạy. Mà dạ dày anh vốn không tốt – Tae Hyung mĩm cười giải thích.

- Vậy thì đi taxi.

- Anh không đem theo tiền – Cậu nheo mắt nhìn cô cười trả lời.

- Em cho anh mượn vậy.

- Anh không thích nợ ai.

- Vậy em cho luôn anh được chưa.

- Anh không tùy tiện nhận ơn huệ của người xa lạ - Cậu nhún vai trả lời.

Yoon Ha bực tức nhìn Tae Hyung, cô chẳng thể nào nói lại anh. Đành giận dữ xua bé Yoon Mi và bé Hyun lên lầu đi ngủ. Nhưng đến khi cô trở xuống, Tae Hyung vẫn còn ngồi gác chân xem tivi thật thoải mái.

- Sao anh còn chưa chịu đi nữa, giờ này bao tử anh cũng đã tiêu hóa hết rồi – Yoon Ha khó chịu lên tiếng hỏi.

Tae Hyung mĩm cười đứng dậy, cho hai tay vào túi quần, nở nụ cười quyến rũ đầy mê hoặc nhìn Yoon Ha nói:

- Anh tên là Kim Tae Hyung, là bạn của Han Yoon Mi. Lần đầu tiên gặp mặt anh đã thích em rồi, anh quyết định sẽ đeo đuổi em.

- Anh ấy nói như vậy à ?????– Ga Young và Kyung Ah đều ngạc nhiên kêu lên.

- Ừhm – Yoon Ha gật đầu rồi cầm tách cà phê đưa lên mũi hương thơm của cà phê rồi mới nhấp một ngụm.

- Woa....Anh Tae Hyung thật là tuyệt, em thiệt là ngưỡng mộ chị quá đi. Cứ như trong mơ vậy – Ga Young chấp hai tay lại mắt lim dim, vẻ mặt mơ màng khiến hai người họ nhìn cô bé mà phì cười.

- Cậu tính sao? – Kyung Ah ngước mắt nhìn Yoon Ha hỏi.

- Mình đã chọn rồi – Cô cười buồn nói.

- Chọn rồi thì chọn lại – Kyung Ah bèn nói – Mình biết anh Jin rất tốt, vì cậu mà anh ấy phải chịu nhiều thiệt thòi, nhưng hiến thân không phải là cách báo đáp tốt nhất đâu. Cái anh ấy cần là trái tim cậu, nhưng cậu lại không thể cho anh ấy. Vậy thì hãy chọn cách báo đáp khác đi, nếu không thì chỉ càng làm anh ấy đâu khổ nhiều hơn mà thôi.

- Mình biết, nhưng ngoài lựa chọn ở bên anh ấy mãi mãi mình còn gì có thể báo đáp anh ấy đây chứ

Anh ấy là người có tất cả, vậy thì làm sao mình báo đáp cái khác đây – Yoon Ha đau buồn nói – Huống hồ cái anh ấy cần chính là mình.

Kyung Ah nghe Yoon Ha nói thì đành thở dài, im lặng. Ga Young vẫn cứ nghĩ Yoon Ha sẽ quay về với Tae Hyung, nghe vậy thì không khỏi hụt hẫng, cuối đầu buồn bã.

- Thật trùng hợp – Tiếng nói vang sau lưng cả ba người con gái làm họ giật mình.

Họ quay đầu nhìn lại thì thấy ba anh chàng vô cùng đẹp trai đang cười với họ: Tae Hyung, Jimin, Jung Kook.

- Có thể ngồi chung không? – Tae Hyung cười hỏi.

- Dạ được – Ga Young mừng rỡ nói, cô bé vẫn chưa có dịp diện kiến Jimin và Tae Hyung, nhưng bẩm sinh thấy trai đẹp là mê, liền gật đầu đồng ý, nhưng mắt liếc nhìn Jung Kook nói – Nhưng không có chỗ cho những kẻ theo đuôi.

- Vậy anh tự tìm chỗ ngồi – Jung Kook không hề phật ý trước câu nói của Ga Young, cậu kéo một cái ghế ngồi kế bên Ga Young, chưng ra bộ mặt nham nhở nói – Theo đuổi con gái cần mặt dày, càng dày càng tốt. Đó là phương châm của anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co