Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 17

Linhmxx

Tội nghiệp cho các nhân viên ở đây, ai cũng bị họ làm cho sợ hãi. Lúc thì họ nói nhanh quá làm nhân viên ghi không kịp, lúc thì thay đổi món làm các nhân viên bình thường có thái độ điềm tĩnh cũng được một phen hoảng hốt.

Thế là họ bắt phải thay đổi nhân viên phục vụ. YoonHa đang đứng ở một bàn khá xa thấy vậy liền thở dài. Cô biết họ làm vậy để cô đến mà thôi. YoonHa đến nói nhỏ vào tai cô nhân viên có tên là SeYoon dường như đang sắp khóc trước bọn họ:

-Để mình làm cho.

Cô nhân viên này mừng rỡ đến độ giao luôn giấy bút cho YoonHa. Mấy người trong nhóm liền lập tức im lặng từ tốn.

YoonHa nhìn TaeHyung một cái rồi chớp mắt thở dài, xem ra cô không thể thoát khỏi anh rồi. Cô mệt mỏi hỏi bọn họ:

-Các anh dùng gì?

Từng người, từng người một gọi món.

-Nói từ từ thôi, nói nhanh quá làm sao người ta ghi kịp.

-Từng người gọi thôi.

-Yêu cầu ít thôi, ghi hoài cũng mỏi tay mà.

Thái độ với cô đối với những nhân viên khác là khác xa khiến người ta không khỏi trố mắt ra nhìn.

Cuối cùng chỉ còn TaeHyung và JiMin, cô đưa mắt nhìn hai người.

- Hai anh dùng gì?

JiMin âu yếm nhìn cô:

- Em ăn gì chưa.

YoonHa cười nhẹ đáp lại sự quan tâm của JiMin .

- Cám ơn anh, em đã ăn rồi.

- Vậy cho anh thứ mà em đã ăn.

YoonHa hơi bối rối trước câu nói của JiMin, vốn dĩ cô đã nói dối, từ sáng đến giờ cô vẫn chưa ăn gì. Cô vội lấy lại bình tĩnh:

- Vậy anh ăn cơm thịt bò viên nha. Món này ở đây ăn rất ngon.

- Vậy cho anh món đó.

YoonHa quay sang hỏi TaeHyung.

- Còn anh.

Đôi mắt hơi nheo lại, cái miệng hơi vểnh lên trông anh cực kì quyến rũ.

- Em lại gần đây anh mới nói.

YoonHa bất đắc dĩ phải tiến lại gần TaeHyung. Anh nắm lấy tay cô, nhấn cô vào cái ghế trống bên cạnh. YoonHa cũng không rõ cái ghế đó trống từ bao giờ nữa.

Anh sát lại gần bên cô, hương thơm tỏa ra từ anh khiến YoonHa ngây ngất.

- Gọi món mà em thích đi.
YoonHa muốn đứng lên nhưng không thể được, một tay anh quàng qua vai cô giữ chặt cô xuống ghế.

-Bỏ ra em phải làm việc.

Nhưng TaeHyung không trả lời, chỉ giữ chặt tay không cho cô đứng dậy.

-Gọi bà chủ ra đây – Cậu hất mặt ra lệnh.

Một nhân viên vội chạy vào kêu bà chủ ra.

Bà chủ là một người giàu kinh nghiệm, bà tươi cười nói với TaeHyung :

- Hiếm lắm mới thấy cậu Kim ghé qua đây. Cậu kêu tôi có gì không.

- Cô ấy có thể ngồi đây một chút không? Bà xem cô ấy cứ một mực đòi đi.

Bà chủ nhìn thấy cánh tay đang khoác trên vai của YoonHa hiểu ý liền nói:

- YoonHa là một cô gái siêng năng chăm chỉ. Hôm nay bác cho cháu nghỉ sớm, cứ ngồi chơi tự nhiên.

YoonHa nghe bà chủ nói vậy lại thấy bà nhìn mình, cô biết bà đang hiểu lầm quan hệ giữ hai người vội hất tay TaeHyung ra. Không khí trở nên ngại ngùng.

- Mọi người cứ chơi tự nhiên nha, để tôi đi kêu nhân viên tới phục vụ - Bà chủ lịch sự rút lui.

Cả buổi YoonHa ngồi im lặng không nói gì, cô lạnh nhạt, thờ ơ với mọi thứ. Cô cũng chỉ ăn có một ít rồi đứng dậy bỏ đi.

Nhưng đó lại là sự kiện chấn động toàn trường. Sáng hôm sau, những bài viết về cô có khắp mọi nơi trên trang web của trường. Mọi rắc rối bắt đầu kéo đến.

YoonHa vốn thích cuộc sống yên lặng từ trước đến giờ cô như một cái bóng, đến và đi lặng lẽ nhưng bây giờ đi đến đâu cô cũng bị soi mói, ngay cả các giáo viên cũng nhìn cô với ánh mắt khác.

Đầu tiên là những lời công kích không hay trên trang web của trường.

- Lọ lem gặp được hoàng tử.

- Cóc ghẻ hóa phượng hoàng.

Nhưng có những người ác miệng hơn thì nói.

- Tôi xấu xí quê mùa thì sao nào, chẳng phải hotboy cũng phải thích tôi đó sao.

- Chinh phục hotboy cũng không khó đâu chỉ cần bạn giả bộ ngây thơ là được.

- Cần gì phải xinh đẹp chỉ cần lẳng lơ là được.

- Giả vờ là học trò ngoan sẽ được yêu thương hơn mà. Được ưu đãi nhiều thứ, còn được cái giáo sư chiếu cố.

KyungAh tức giận khi đọc được những lời đó, cô cằn nhằn nói với YoonHa.

- Tại sao cậu lại có thể bình thản trước những lời như vậy chứ.

- Mặc kệ họ đi, nói chán rồi thì thôi.

- Cậu thật là ít nhất cũng phải nổi giận một lần chứ.

- Nổi nóng thì có được gì đâu.

- Cậu cứ như vậy nên càng bị họ ức hiếp.

KyungAh vùng vằng bỏ đi, YoonHa chỉ còn biết nhìn theo lắc đầu.

Tuy YoonHa không quan tâm đến những chuyện này nhưng cũng thấy trong lòng có chút bất an. Những ngày tháng bình yên của cô đã không còn nữa.

Những cô gái ganh ghét tìm cách gây khó dễ cho cô ở mọi nơi khi họ gặp nhau. Nghiêm trọng nhất là việc hành hạ cô ở căn tin.

Ở căn tin, YoonHa là một người phục vụ, cô phải chịu sự sai khiến của họ, nhưng khi có mặt TaeHyung và các bạn của anh thì họ lại tỏ ra vô cùng dễ thương.

Có một cô sinh viên cùng khóa, học cách lớp YoonHa hai phòng, tên là Seo HaYoung. YoonHa vẫn thường thấy cô ấy chạy đến dãy nhà A. Cô ấy là một trong các cô gái theo đuổi TaeHyung cũng là một thiên kim tiểu thư giàu có.

Cô ta bày tỏ thái độ ghét YoonHa ra mặt. Thường hay gây khó dễ cho YoonHa, nhưng cô toàn bỏ qua không chấp.

TaeHyung lúc nào cũng xuất hiện bên cạnh YoonHa như một cái bóng. Còn JiMin thì quan tâm theo dõi cô từ xa.

Hai chàng trai, hai phương thức bày tỏ khác nhau. Người thì nóng bỏng, người thì nhẹ nhàng. Nhưng YoonHa không thể cũng không dám đáp lại tình cảm của bất kì ai.

Anh chàng JinHyuk cũng đeo bám theo cô, cuối cùng anh lại bức bình phong để cô lẩn tránh TaeHyung.

- Á!

YoonHa đang bê một tô súp nóng đi đến bàn của HaYoung, cô ta và hai cô bạn gái lén lút nháy mắt với nhau khi YoonHa bước tới. Bạn của HaYoung giả vờ đứng dậy vô tình hất đổ cả tô súp nóng vào người YoonHa.

YoonHa hứng nguyên một tô súp nóng hổi, cảm thấy cả thân người như muốn bốc cháy.

JinHyuk đang ngồi gần đó ăn liền cầm ly nước cam có đá của cậu tưới lên người YoonHa, cô cảm giác cái nóng đã dịu lại nhưng cảm giác bỏng rát vẫn còn.
Mọi người xung quanh đều đổ mắt về phía họ.

JinHyuk lo lắng hỏi:

- Cậu có sao không?

Mặt YoonHa vẫn còn nét đau đớn nhưng cô mỉm cười trấn an JinHyuk.

- Mình ổn rồi, cám ơn cậu, may mà có ly nước của cậu.

JinHyuk nhìn chiếc áo đính đầy súp của YoonHa khuyên.

- Áo cậu dơ hết rồi. Mau lau đi nếu không nó bám vào khó lau được.

- Không sao lát mình đi thay đồ. Để mình dọn dẹp chỗ này đã.

Nói rồi YoonHa lấy cái khăn dưới bàn ngồi xuống lau lại sàn nhà dính đầy súp. HaYoung và các bạn của cô làm như không có chuyện gì xảy ra, vẫn bình thản nói chuyện với nhau.

JinHyuk nhìn các cô ấy với ánh mắt căm giận.

YoonHa khum cả người xuống lau sàn. Một tay chống xuống sàn, một tay lau dọn nhưng cô chưa dọn dẹp xong thì một gót giày giẫm thật mạnh vào bàn tay đang chống dưới sàn.
- Á!

Một lần nữa, YoonHa phải hét lên. Nhưng cảm giác đau đớn này còn gấp trăm lần khi bị đổ tô súp vào người.

Gót giày quá nhọn, không giống như lần trước bị giẫm ở chân, phải xuyên qua phần da giày rồi mới đến chân cô. Lần này không có gì bảo vệ bàn tay của cô cả. Nó trơ chọi nằm im dưới gót giày, bị đâm sâu đến chảy máu.

YoonHa đau đớn rút tay lại, cô ngước mắt nhìn lên thủ phạm. Seo HaYoung nhìn cô với nụ cười đắc chí.

JinHyuk tức giận nói:

- Các cô thật quá đáng.

YoonHa nắm chặt cánh tay đang chảy máu của mình, bàn tay dường như không cử động được nữa, cô kéo JinHyuk đi ra chỗ khác.

- Thôi bỏ đi. Mặc kệ họ.

- Mình đưa cậu đi băng bó.

———————————————————————————

Dạo này  mình đang hơi siêng và cũng viết được khá nhiều. Bây giờ mà mỗi ngày 1 chap, có khi hứng lên chắc 2 chap thì các bạn có oke k nhỉ 👁‍🗨

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co