Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 180

Linhmxx

Từ giờ mọi người có thể theo dõi lịch update trên wall của mình. Cảm ơn vì đã luôn ở đây!

Fic không có thời lượng cụ thể nên mọi người hạn chế hỏi bao giờ hết nữa nha!



- Chị hơn em có ba phút thôi, đừng làm như hiểu đời hơn em chứ - Myung Soo cự nự lại phản đối, thái độ xem mình như trẻ con của Na Yeon. Cô cười không nói gì. Sau đó họ lại tiếp tục trò chuyện vui vẻ. Yoon Ha cảm thấy hai chị em nhà này vô cùng dễ thương.

Đến khi ra về, Na Yeon quay đầu nhìn Yoon Ha lần nữa, môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại lắc đầu bỏ đi. Yoon Ha cũng chú ý từ đầu dường như Na Yeon có điều gì muốn nói với mình, nhưng cô không lên tiếng mà đợi Na Yeon nói. Khi thấy Na Yeon quay đầu nhìn mình muốn nói điều gì đó rồi thôi, cô cũng im lặng không hỏi thêm.

Thật không ngờ trên đường về cô lại gặp Krystal, vốn dĩ chỉ muốn tấp vào mua tặng Kyung Ah một món quà mừng chiến thắng. Cô lên trên quầy mỹ phẩm cao cấp của Plaza ... đang lựa chọn quà thì phía trước bỗng ồn ào tiếng mắng ch.ửi. Ngẩng đầu nhìn lên thì thầy một dáng vẻ nằng nặc sát khí và một dáng vẻ cực kì thảm hại đến đáng thương.

- Đã nói với chị rồi, ngoài Nar*** tôi không thích bất kì loại nước hoa nào cả. Đừng có xịt lung tung trên người tôi – Krystal không cần giữ hình tượng của mình nữa, và cũng không giữ thể diện cho Hyang Mi mà cứ quát nạt ầm ĩ chỗ đông người.

- Chị xin lỗi, chị không cố ý, để chị giúp em lau cho bớt mùi – Tiếng Hyang Mi sợ hãi, cô lúng túng dùng khăn lau vào vùng tay đã bị xịt nước hoa của Krystal.

- Không  cần, tôi tự lau. Chị đúng là vô dụng mà, làm có chút chuyện cũng không xong – Cô ta giận dữ giật cái khăn trên tay Hyang Mi, lau sách vết nước hoa rồi quăng mạnh cái khăn vào mặt cô ấy.

Bất chợt Krystal quay đầu nhìn thấy Yoon Ha, cô ta sững người, nhìn đầy căm tức. Yoon Ha chỉ cười nhạt tiếp tục bước đi không thèm để ý. Krystal ném Yoon Ha cái nhìn đầy lửa rồi quay sang mắng Hyang Mi.

- Mau xách đồ đem xuống cho tôi. Cẩn thận đó, chị mà làm hư là không yên với tôi đâu.

Cô ta vùng vằng đi ra khỏi chỗ đó, còn cố tình va vào Yoon Ha một cái rõ đau. Cô lắc đầu cười, bất chợt nhìn thấy gương mặt của Hyang Mi đang tay xách nách mang khệ nệ đi tới. Hyang Mi nhìn thấy Yoon Ha cũng khựng lại, gương mặt lúng túng và xấu hổ. Cô từ một đại tiểu thư giờ đây sa cơ đến nông nỗi này thật nhục nhã. Vì lúng túng nên cô làm rớt đồ.

Yoon Ha thấy vậy, không tính toán chuyện cũ, huống hồ cô ta cũng đáng thương lắm rồi còn chấp nhặt chuyện củ làm gì, bèn cúi xuống giúp cô ta nhặc đồ lên. Nhã nhặn đặt vào tay Hyang Mi, cô ta nhìn Yoon Ha không chớp mắt, cô bèn cười nói:

- Cẩn thận, kẻo rớt nữa lại bị là đó.

Hyang Mi nhìn Yoon Ha mặt đầy cảm kích cô e dè nhận lấy mấy túi giấy từ tay Yoon Ha. Cô cũng không nói gì thêm định bỏ đi nhưng Hyang Mi đã gọi lại.

- Xin lỗi... - Hyang Mi lắp bắp nói – Trước đây là do tôi cạn nghĩ cho nên mới phạm phải sai lầm. Trong thời gian vừa qua tôi rất hối hận. Chuyện lần trước, tôi không cố ý đâu, chỉ tại vì Krystal ép buộc. Tôi thật sự xin lỗi.

Yoon Ha cười nhẹ gật đầu không nói gì bỏ đi.

Ngồi xe buýt trở về nhà, Yoon Ha bần thần cả người. Vì tình yêu, Myung Soo đã lực chọn sự ích kỷ, nhưng không ích kỷ cho bản thân mà ích kỷ cho người mình yêu. Còn cô, cô cũng là đang ích kỷ, ích kỷ cho bản thân mình. Cô như một người chân đạp hai xuồng, vừa không nở làm tổn thương Seok Jin, vừa tham lam muốn bên cạnh Tae Hyung. Lý trí và con tim vốn không cùng tiếng nói, cô phải làm sao đây?

Đột nhiên, Yoon Ha nhận được một tin nhắn:" Em tới chưa". Chỉ ba từ thôi mà luôn có cảm giác ngọt ngào đến lạ thường. Cô đã hứa hôm nay sẽ đến nhà Tae Hyung làm cơm cho cậu. Hình ảnh Tae Hyung hiện ra với nụ cười rạng rỡ thu hút, luôn tỏa ra ánh hào quang ấm áp bao phụ lấy cô. Yoon Ha khẽ nhắm mắt thở dài, cô biết rằng giờ đây mình đang ích kỷ cho bản thân, bởi vì cô vẫn chọn ở bên người mình yêu. Yoon Ha nhắn một tin cho Tae Hyung:

" Em quyết định sẽ nói rõ với Seok Jin."

" Anh đợi em. "

Ba từ này tưởng chừng như đang mang đến cho họ một hạnh phúc mỹ mãn, nhưng không ai biết rằng, ba từ này lại là thứ khiến họ day dứt.

Khi Yoon Ha quyết định đến nhà gặp Seok Jin nói rõ tâm sự của mình, hy vọng anh tha thứ cho sự ích kỷ của cô. Cô không gọi điện, chỉ đứng lặng lẽ chờ bên ngoài cho đến khi nụ cười ấm áp của Seok Jin hiện ra khi nhìn thấy cô. Ở cậu dường như có điều gì phiền muội bởi hai hàng chân mày đăm chiêu châu lại, chỉ giãn ra khi nhìn thấy gương mặt Yoon Ha.

- Sao em đến mà không gọi cho anh? – Jin nhìn gương mặt hơi tái vì lạnh của cô thương xót trách.

- Em để quên chìa khóa ở nha. Lại sợ anh bận họp nên em không làm phiền. – Yoon Ha cười bẻn lẻn nói.

- Vào nhà đi – Jin vội giục, cậu sợ cô lại bị lạnh. Tay đưa vào túi lấy vội chùm chìa khóa ra tra vào ổ. Nhưng chùm chìa khóa lại bất ngời rơi xuống. Jin thoáng sững người, cậu lo sợ Yoon Ha phát hiện được điều gì đó, bèn giả vờ nói:

- Em xem, đến tay anh còn bị lạnh run mà cầm chìa khóa cũng không xong, vậy mà em lại đứng bên ngoài lâu như vậy.

Yoon Ha còn đang suy nghĩ phải bắt đầu sao với Seok Jin nên không chú ý đến thái độ lúng túng của cậu khi làm rơi chìa khóa thì nghe anh hỏi cô giật mình rồi nói:

- Không sao mà. Thôi vào nha đi anh.

Cửa nhà được mở ra, Jin vội kéo Yoon Ha vào trong đẩy cô ngồi ghế phủ lên người cô một tấm chăn, điều chỉnh lại điều hòa cho ấm và đi rót cho cô một ly trà nóng. Thái độ quan tâm của anh làm Yoon Ha không sao mở lời được.

Cô cuối cùng chỉ trò chuyện vài câu với Jin, đến tối anh đưa cô về mà Yoon Ha vẫn không thể mở lời được. Khi về đến nhà, Yoon Ha xuống xe, cô hít một hơi thật sâu quyết định nói rõ thì Seok Jin đột ngột ôm chặt lấy cô, giọng khàn buồn thảm vô cùng nói:

- Yoon Ha à, anh chẳng còn gì cả, chỉ còn có em thôi. Xin em, đừng rời xa anh có được không?

Lời nói tha thiết khiến trái tim vừa căng phồng đầy quyết tâm của Yoon Ha bị xẹp xuống. Làm sao cô nỡ nói ra những lời tuyệt tình gây đau đớn cho anh vào lúc này được chứ. Yoon Ha lặng lẽ gật đầu. Jin đẩy cô ra rồi cười vuột mũi cô nói:

- Anh đùa thôi, em mau vào nhà đi.

Lúc nói, đôi mắt Seok Jin chất chứa nhiều tâm sự thầm kín của sự đau thương và mất mát, nhưng Yoon Ha không biết là chuyện gì, cô định hỏi thì anh đã lái xe đi mất.

Vì một người là đại diện, còn một người là luật sư của tập đoàn H, cho nên Yoon Ha và Na Yeon có dịp gặp nhau thường xuyên. Một hôm hai người cùng hẹn ở một quán bar. Khi Yoon Ha đến thì Na Yeon đã có mặt ở đó, trên bàn đã có hai chai bia uống cạn. Dường như cô ấy đã đến rất sớm, vẻ mặt cô chìm vào trầm tư, dáng vẻ cô đọng khi cô nhìn chăm chú vào ly bia đã cạn đá trên tay mình. Thấy Yoon Ha tiến tới, Na Yeon bèn ngước đầu nhìn lên, thái độ dứt khoát mạnh mẽ, dường như cô đã trải qua một quảng thời gian khá lâu mới có thể quyết tâm.

Đợi Yoon Ha ngồi xuống và gọi nước, Na Yeon mới nhìn thẳng cô hạ giọng nói:

- Chị có chuyện muốn nói với em.

- Vâng – Yoon Ha liền gật đầu, thái độ bình thản như đã đoán sẽ có cuộc nói chuyện thế này.

- Em biết chị và anh Jin quen nhau chứ ?

- Em biết. Anh ấy có kể với em.

- Haiz..., xem ra anh ấy rất yêu em, cho nên không hề giấu em bất cứ chuyện gì – Na Yeon reo lên một cách cảm thán, gương mặt có chút buồn bã.

Yoon Ha chỉ cười không nói gì cả.

- Chị yêu anh ấy. Lần đầu tiên gặp, chị đã yêu anh ấy rồi – Na Yeon trầm tư một lát rồi mới quyết định nói ra nỗi lòng của mình.


Chapter tiếp theo sẽ được update lúc 21h cùng ngày.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co