Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 181

Linhmxx

- Chị có chuyện muốn nói với em.

- Vâng – Yoon Ha liền gật đầu, thái độ bình thản như đã đoán sẽ có cuộc nói chuyện thế này.

- Em biết chị và Jin oppa quen nhau chứ ?

- Em biết. Anh ấy có kể với em.

- Haiz..., xem ra anh ấy rất yêu em, cho nên không hề giấu em bất cứ chuyện gì – Na Yeon reo lên một cách cảm thán, gương mặt có chút buồn bã.

Yoon Ha chỉ cười không nói gì cả.

- Chị yêu anh ấy. Lần đầu tiên gặp, chị đã yêu anh ấy rồi – Na Yeon trầm tư một lát rồi mới quyết định nói ra nỗi lòng của mình.

- Seok Jin oppa là một chàng trai tốt. Anh ấy xứng đáng được nhiều người ngưỡng mộ - Yoon Ha gật đầu tỏ vẻ hiểu.

- Nhưng người có thể làm anh ấy chú ý chỉ có một mình em. Trong mấy năm quen biết anh ấy, chị chưa từng thấy anh ấy ở bên bất cứ người phụ nữa nào cả. Cho nên nhìn thấy Seok Jin hết lòng chăm sóc cho em, chị rất ganh tỵ.

Yoon Ha ngẩng đầu nhìn Na Yeon, đôi mắt cô chứa đầy u buồn, đôi mắt Yoon Ha cũng vậy. Cô cảm thấy tim rất nhói đau. Cô được những người phụ nữ yêu Seok Jin ghen tỵ, nhưng cô lại có lòng rũ bỏ anh, nỗi hổ thẹn trong lòng Yoon Ha lại dâng lên.

- Thật ra, anh Jin đã giấu em một chuyện, chị cũng chỉ được biết gần đây thôi – Na Yeon nhìn Yoon Ha, trong đáy mắt thể hiện sự quyết tâm lần nữa – Tay anh ấy thật sự chưa khỏi mà còn có dấu hiệu nghiêm trọng hơn. Nếu chữa không khéo thì có khả năng bị liệt mãi mãi.

Yoon Ha như người vừa bị sét đánh trúng toàn thân khiến cả cơ thể bị tê liệt, rồi như một luồng điện chạy qua khiến cả người run lên bần bật, tim cũng vì thế mà trở nên rối loạn đầu óc quay cuồng. Hai chân cứ run lên như thể đã bị ai đó rút mất gân. Bàn tay nhúc nhích vì run không sao kiểm soát được. Lát sao cô cố gắng để hỏi lại, môi cũng khẽ run khiến cho lời nói bị đứa quãng :

- Lời chị...vừa nói..là ...sự thật ...sao?

- Đúng vậy – Na Yeon gật đầu xác nhận.

Han Yoon Ha cảm thấy dường như sức lực còn lại trong thân thể đã bị rút cạn.

- Nhưng mà chính anh Ho Seok đã nói với em là tay của anh Jin đã không sao rồi. Anh ấy là một bác sĩ giỏi, lẽ nào anh ấy đã chuẩn đoán sai – Yoon Ha không dám tin vào những điều mình vừa nghe thấy, cô liền đưa ra chứng cớ để biện giải.

- Anh Ho Seok là một bác sĩ giỏi, nhưng đồng thời cũng là một người bạn tốt. Bạn bè giúp đỡ nhau giấu giếm cũng là lẽ thường – Na Yeon chậm rãi nói.

Nước mắt Yoon Ha đột nhiên rơi ra lúc nào cũng không hay.

- Cho nên Yoon Ha, chị cầu xin em, cầu xin em hãy ở bên cạnh Seok Jin đừng rời xa anh ấy – Na Yeon khuẩn khoản van cầu.

"Yoon Ha à, anh chẳng còn gì cả, chỉ còn có em thôi. Xin em, đừng rời xa anh có được không?" Câu nói hôm trước như vang vọng vào tai Yoon Ha. Là vì việc này sao, là vì việc này cho nên lúc đó anh đã đau buồn đến như thế sao?

Nhưng chợt một ý nghĩ lướt qua trong đầu cô. Chuyện cánh tay và chuyện hôm đó dường như là hai chuyện khác nhau. Đã có một chuyện gì đó xảy ra khiến cho Seok Jin kích động đến như vậy.

- Em có biết vì sao anh Jin lại cho em tự do lựa chọn ở bên anh ấy hay Tae Hyung hay không? – Na Yeon đột nhiên hỏi, nhưng không đợi Yoon Ha trả lời cô bèn nói tiếp – Là vì tin nhắn của em lúc xảy ra hỏa hoạn, anh ấy đã đọc tin nhắn đó. Seok Jin đã cho em và Tae Hyung rất nhiều cơ hội ở bên nhau. Và giờ cho em sự lựa chọn. Cho nên xin em đừng trở về bên Tae Hyung mà rời xa anh ấy có được không?

- Na Yeon, chị yêu Seok Jin, sao lại muốn em và anh ấy ở bên nhau?

Na Yeon nghe Yoon Ha hỏi thì sững người lại cười buồn rồi trả lời:

- Phải chị yêu anh ấy. Nhưng Yoon Ha, một cô gái thông minh như em chắc hiểu đạo lí:" Yêu một người là muốn cho người mình yêu hạnh phúc". Cho nên chị sẽ không vì sự ích kỷ chiếm hữu mà bám lấy anh ấy. Vì người chị yêu chị sẵn sàng đứng bên cạnh giúp đỡ, vực anh đứng dậy, gánh chịu mọi đau buồn bất hạnh cho anh ấy. Chị biết khi chị yêu cầu em ở bân cạnh Seok Jin là rất ích kỷ vì em yêu Tae Hyung. Nhưng chị không nỡ nhìn anh ấy đau khổ, cho nên chị quyết định nói ra sự việc lần này.

Sau khi tạm biệt Na Yeon, cô yêu cầu Na Yeon đừng nói với Seok Jin là cô đã biết tất cả sự thật. Han Yoon Ha cứ thế đi như kẻ mất hồn, lang thang dọc trên con đường, cô không chú ý đến người đi đối diện mình, cô vô ý va phải một người đi đường, người đó nhìn cô định mắng, nhưng bắt gặp đôi mắt vô hồn gương mặt trắng bệt của cô thì nhăn nhó cuối xuống nhặt chùm chìa khóa bị rơi xuống lên lặng lẽ bỏ đi.

Yoon Ha nhìn chùm chìa khó trên tay người đó, bất giác nhớ lại lúc Seok Jin làm rơi chìa khóa. Những giọt nước mắt vừa cạn lại tiếp tục rơi, sao cô lại không để ý, có rất nhiều việc cho thấy tay anh ấy không bình thường nhưng vì cô quá vui mừng, cảm giác tội lỗi trong lòng nhẹ đi khi biết tay anh đã bình phục nên đã chối bỏ những sự việc đó.

Bây giờ cô biết được sự thật rồi, sự đau khổ chồng chất lên nhau. Nếu cô đến với Seok Jin thì Tae Hyung sẽ ra sao. Cô từng làm tim anh tan vỡ một lần, giờ đây cô lại cho cậu một tia hy vọng, lẽ nào lại tiếp tục dập tắt hy vọng của cậu. Nhưng nếu cô chọn Tae Hyung thì nỗi đau mà Seok Jin phải gánh chịu sẽ khiến cô day dứt không yên.

Ho Seok đang làm xem nốt số hồ sơ bệnh án của hôm nay thì cánh cửa phòng cậu bật mở. Han Yoon Ha bước vào với đôi mắt vừa đau buồn vừa giận dữ tiến lại phía bàn cậu ngồi. Ho Seok thấy Yoon Ha tự tiện xông vào phòng cậu mà không báo trước lại nhìn thấy vẻ mặt của cô thì trong lòng cảm thấy bất an vô cùng. Cậu nhìn Yoon Ha đợi chờ. Nhưng ánh mắt cô đột nhiên trở thành van nài khi hai chân cô khuỵu xuống quỳ xuống trước mặt cậu.

Ho Seok giật nảy mình trước hành động của Yoon Ha, cậu vội bật dậy chạy đến nắm tay cô kéo cô đứng dậy hỏi:

- Yoon Ha em sao vậy, đã xảy ra chuyện gì. Mau đứng lên đi.

Cô lắc đầu rụt tay khỏi tay Ho Seok, nước mắt rơi xuống, cô nói trong tiếng nấc:

- Ho Seok à! Em xin anh hãy nói rõ bệnh tình của anh Jin cho em biết có được không?

- Em đứng dậy trước đi rồi nói – Ho Seok thở dài nói rồi dứt khoát kéo tay Yoon Ha dứng dậy.

Yoon Ha bước ra khỏi bệnh viện trong trạng thái mơ hồ không sức sống. Cái sự thật mà cô không dám tin, cái sự thật mà cô đã đi tìm đáp án cuối cùng cũng được làm rõ. Yoon Ha bị sự giằng xé trong lòng làm đau đớn khôn cùng. Lời Ho Seok cứ vang vọng bên tai cô: " Thật ra lần trước Jin đi công tác, thật chất là đi khám lại cánh tay của cậu ấy. Vốn dĩ cần phải phẩu thuật lại thêm vài lần nữa, nhưng khi cậu ấy trở về lại là lúc em xảy ra chuyện. Cho nên cậu ấy đã bỏ qua cơ hội phẩu thuật cho bản thân, cậu ấy không nỡ rời bỏ em trong lúc em khó khăn thế này." Ngay lúc đó, Tae Hyung nhắn tin đến.

Vẫn chỉ có 3 chữ: " Anh chờ em". Trước đây ba chữ này khiến Yoon Ha cảm thấy ngọt ngào vô cùng, nhưng giờ này ba chữ này như một nhát dao chém thẳng vào tim Yoon Ha, chẻ nó ra làm hai phần. Dù cô chọn phần nào thì vẫn cảm thấy đau đớn vô cùng, bởi vì cả hai đều là tim của chính cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co