Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 22

Linhmxx

Trong một căn phòng khá sang trọng của một KTV, TaeHyung đang tức giận uống hết mấy chai rượu. Uống xong cậu liền đập nó vỡ toang

JungKook buồn rầu nói:

- Tất cả là lỗi của em. Nếu em không tự ý gây sự thì cô ấy không hiểu lầm anh như vậy.

- Không liên quan đến cậu – TaeHyung thở dài nói.

- Em xin lỗi cũng tại em - JungKook nói.

- Anh muốn được yên tĩnh một mình, cậu đi đi – TaeHyung vừa nói vừa uống rượu, giọng buồn bã sầu thảm.

JungKook đành đi ra ngoài.

Còn lại một mình TaeHyung đau đớn khi nhớ lại câu nói sau cùng của YoonHa.

- Tôi mãi mãi cũng không muốn gặp lại anh.

Choang........... chai rượu bị TaeHyung ném không thương tiếc vào vách tường.

Tại sao! Lại không muốn gặp tôi. Nếu đã ghét tôi, tại sao lại cho tôi hy vọng, tại sao lại không phản đối nụ hôn của tôi, tại sao lại ban cho tôi sự ấm áp....

Han Yoon Ha, em thật độc ác, nhẫn tâm và tuyệt tình. Dù em không yêu tôi cũng không cần đối xử lạnh nhạt với tôi đến thế. Em có biết em khiến tôi đau lòng đến thế nào không. Tại sao em có thể lạnh lùng đến như thế.

Ngay cả một người lạnh lùng với tất cả mọi thứ như tôi cũng không bằng sự lạnh lùng của em. Nếu em đã đối xử với tôi như thế, vậy thì tôi sẽ để em nếm trải cảm giác đau khổ cùng cực là như thế nào.

Trường Euphoria lại nổi sóng lần nữa.

- Nghe gì chưa! Con nhỏ đó bị đá rồi.

- Tao tận mắt chứng kiến, nó bị anh TaeHyung đá không thương tiếc.

- Nghe đâu nó không biết xấu hổ, còn định bắt cá hai tay với cái anh chàng bốn mắt nào đó. Bị anh TaeHyung bắt được nên đá ngay lập tức.

- Trời ơi! Bắt cá gì, anh TaeHyung thấy nó lạ nên thích, chơi chán rồi thì bỏ thôi .

Những kẻ nói xấu thì nhiều vô số kể nhưng cũng không ít kẻ vốn ganh ghét cô từ trước liền nhân cơ hội này ức hiếp.

- Mấy cậu đừng quá đáng nha – KyungAh chịu không nổi nữa bực tức nói – Ai bị đá chứ, nói cho mà biết là YoonHa của tôi không thèm quan tâm đến anh TaeHyung của mấy người thôi.

- Con nhỏ kia, mày nói ai không thèm quan tâm, ý mày nói là anh TaeHyung bị đá à. Mày muốn chết phải không?

KyungAh vốn không phải loại con gái ngoan hiền cam chịu.

- Ừ tao nói người bị đá là anh TaeHyung của tụi bây đó. Không tin thì đi hỏi anh ta đi. Nếu anh ta không thừa nhận thì anh ta đúng là đồ hèn.

- Mày dám mắng anh TaeHyung....

Cả đám con gái vây quanh KyungAh đánh hội đồng, KyungAh liều mạng chóng trả. YoonHa thấy vậy vội lao vào can ngăn thì cũng bị đánh luôn.

- Dừng tay!

Tiếng hét uy nghiêm, mạnh mẽ khiến bọn con gái đang đè YoonHa và KyungAh xuống giật mình buông tay. Cả bọn quay lại xem kẻ nào đã hét lên với thái độ hùng hổ nhưng lập tức xẹp xuông khi thấy người đó là JiMin – vị công tử nổi tiếng thứ hai của trường.

Thấy YoonHa nằm gục dưới đất, tóc tai rối bù, quần áo lấm lem. JiMin vô cùng đau lòng, cậu chỉ muốn dần cho đám con gái đó một trận.

Vội chạy đến đỡ YoonHa và KyungAh đứng dậy. JiMin chua xót hỏi:

- Hai em có sao không.

- Em không sao – Cô cười ngượng với cậu – Anh giúp em đưa KyungAh đến y tế, bây giờ em chỉ muốn ở một nơi thật yên tĩnh.

YoonHa định bước đi nhưng JiMin đã nắm tay cô lại. Cậu chỉ vào KyungAh rồi bảo một người bạn.

- Đưa cô ấy đến phòng y tế, chăm sóc chu đáo .

Cậu bạn gật đầu hiểu ý. JiMin liền quay sang YoonHa:

- Anh đưa em đến một nơi yên tĩnh nhất trường.

Nói rồi cậu kéo tay YoonHa đi. Cô cũng không phản đối.

YoonHa cũng không biết là JiMin đưa mình đi đâu, cô cứ đi theo cậu như một cái bóng.

JiMin dẫn cô đi đến một căn phòng rất sang trọng. Nó rất giống một phòng nhạc, YoonHa chưa từng đến đây bao giờ. JiMin ấn YoonHa ngồi xuống ghế rồi im lặng đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Cứ thế cậu ở bên cạnh YoonHa. Bây giờ cậu là cái bóng của YoonHa

Một lát sau JiMin đi đến bên cạnh cây đàn piano, dạo một khúc nhạc nhẹ nhàng khiến YoonHa ngẩng đầu lên nhìn.

Không hiểu sao dáng vóc ấy lại làm cho những hình ảnh quá khứ của YoonHa quay về.

Cô bé YoonHa mới 7 tuổi, thật đáng yêu. Mặc một chiếc áo đầm màu hồng xinh xắn. Mái tóc cột hai chùm thắt dây ruy băng cũng màu hồng đang bế trong tay con gấu bông yêu thích nhất của mình. Cô ngồi đó lắng nghe tiếng đàn, điệu nhạc của bài hát :"Take me to your heart"

[Không nên có GIF hoặc video ở đây. Cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để xem nó.]

Hiding from The Rain and Snow
Trying to forget but I won't let go
Looking at a crowded street
Listening to my own heart beat
So many people all around the world
Tell me where do I find someone like you girl

Take me to your heart, take me to your soul
Give me your hand before I'm old
Show me what love is - haven't got a clue
Show me that wonders can be true

- Sao ba thích đàn bài này vậy ba – Cô bé YoonHa với đôi mắt tròn xoe thích thú nhìn những ngón tay lướt trên phím đàn của ba mình.

- Vì đây là bài hát mẹ con thích, và cũng là bài hát mà ba muốn gửi tình yêu của ba đối mẹ con vào đó.

- Vậy ba có yêu YoonHa không? – Cô bé phụng phịu hỏi, hai gò má phúng phính đáng yêu.

- Yêu! Ba yêu em và mẹ nhất trên đời này.

Nụ cười hạnh phúc của hai cha con vang dội khắp nhà.
Hình ảnh ngồi đánh đàn của JiMin sao thật giống với ba YoonHa ngày xưa quá. Cô bất giác đến bên cạnh cậu ngắm nhìn những ngón tay thon dài đang lướt trên phím đàn.
- Có thể đàn cho em nghe bài: "Take me to your heart " không?

———————————————————————————

Các bae đang làm gì vậy?
Trong lúc đăng chapter này mình đang xem live của Kookieee

Tài sản đấy 👁‍🗨

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co