Chapter 62
Mới sáng sớm, YoonHa đã vào đánh thức Tae Hyung dậy rồi. Nhưng có kẻ giận dỗi không chịu dậy. Cô sợ trễ giờ đành nói:
- Vậy em dọn đồ ăn sáng cho anh, lát anh tự ăn. Em đi trước đây.
Cậu nghe vậy đành mở mắt, ngáp ngắn ngáp dài nói:
- Còn sớm mà, em đi sớm để làm gì.
- Không phải em đến trường mà đến đưa Mimi đi học. Không thể làm phiền gia đình Kyung Ah mãi được.
Kim Tae Hyung ngồi dậy ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa vào vai cô thì thầm:
- Để lát anh lái xe đưa em đến đó sẽ nhanh hơn.
Cô đẩy tay cậu ra nhưng không dám đẩy mạnh sợ động vào vết thương, rồi đứng dậy, con sói này mới sáng sớm đã giỏ trò sàm sỡ rồi. Cô nghiêm giọng nói:
- Tay anh bị đau không được phép lái xe. Nếu không em không thèm nói chuyện với anh nữa.
Cậu giả vờ hỏi:
- Đây là lệnh sao?
- Đây là lệnh – YoonHa bật cười nói, bẹo yêu một cái trên má Tae Hyung.
Cậu đưa tay lên trán như những sĩ quan chấp hành cười nói:
- Xin tuân lệnh.
- Mau đi vệ sinh đi – YoonHa ra lệnh rồi đi ra.
Lát sau, cậu đã chỉnh tề bước xuống lầu. Hôm nay cậu mặc một chiếc quần bò và một chiếc áo sơ mi ngắn tay trông cực kì quyến rũ. Mái tóc được chải gọn gàng bóng mượt, quả là một dáng điệu chết người.
YoonH đang dọn hai dĩa trứng rán ra bàn. Cô bận một chiếc áo thun bình thường, chiếc quần jean bình thường, vẫn mái tóc thắt bím hơi rối cà cặp mắt kính cận sẫm màu.
Tae Hyung nhíu mày nhìn bộ dạng của cô. Không phải là cậu không thích dáng vẻ này chỉ là cậu muốn nhìn gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ của cô hơn.
Sáp lại gần YoonHa giả bộ hít hà ngửi lấy mùi thơm từ các món ăn bày trên bàn, Kim Tae Hyung nịnh nọt:
- Ai mà có phúc được làm bạn trai của cô gái đã nấu mấy món ăn thơm lừng này vậy ta.
YoonHa nhéo cậu một cái rồi hối thúc:
- Mau ngồi xuống ăn đi.
Cô lại phải tiếp tục bón cho cậu ăn, cậu cứ lấy cớ tay bị đau mà chèn ép cô. Ăn được một lát, Tae Hyung đẩy chùm chìa khóa xe cho YoonHa.
- Em giữ đi, anh sẽ giữ đúng lời hứa không lái xe nữa.
YoonHa nhìn Tae Hyung tỏ vẻ ngờ vực.
- Sao hôm nay anh lại ngoan thế.
- Vì anh có điều kiện mà....- Kim Tae Hyung cười hà hà rồi nói, ngừng một lát cậu nói tiếp – Đến lượt em thực hiện theo yêu cầu của anh.
Biết ngay là con sói này lại giở trò mà. Nhưng YoonHa chưa kịp phòng bị gì thì cậu đã với tay tháo ngay cặp mắt kính của cô ra, quăng mạnh xuống đất khiến nó nứt ra. Cậu còn tháo cả hai sợi thu ở hai bím tóc của cô ra, kéo những lọn tóc đang bím lại với nhau ra.
Han Yoon Ha nhạc nhiên khó hiểu nhìn Tae Hyung, cô rụt người lại:
- Anh làm gì vậy.
Cậu nháy mắt mỉm cười với cô, nụ cười khiến cô khó lòng đỡ nổi:
- Anh thích nhìn gương mặt này của em hơn.
Ăn xong, YoonHa dọn dẹp cẩn thận rồi nhặt cái kính của mình lên thở dài, nó đã bị nứt một cách đáng thương. Lòng thầm trách cái tên phá hoại này, hôm qua đã khiến cô bỏ hết một mớ vật dụng, bây giờ lại làm cái kính của cô ra nông nỗi này. Mai mốt có dịp phải cho anh ta biết tay.
Trời còn khá sớm, xe buýt rất vắng người. Hai người ngồi sát vào nhau ở phía cuối. Tay Tae Hyung nắm chặt lấy tay YoonHa, đầu cô hơi ngả lên vai cậu. Cậu cười vui vẻ nói:
- Nếu biết đi xe buýt có lợi thế này thì anh đã đi xe buýt từ lâu rồi.
Cô biết ngay lời nói của con sói biến thái này, cô liền ngồi dậy nhưng làm sao con sói kia để cho con cừu non thoát khỏi tay nó.
Trường đại học Euphoria mấy ngày nay vốn yên ả lại bị trấn động bởi một cặp kim đồng ngọc nữ đang sánh tay nhau đi vào. Chàng trai thì vốn dĩ quá nổi tiếng và quen thuộc, nhưng cô gái bên cạnh vừa quen lại vừa lạ.
Trước đây khi có người tung tin đồn, Han Yoon Ha là gái quán bar đã từng đưa ra những tấm hình chụp cô ở đó, quả là một cô gái rất đẹp.
Nhưng trong thời buổi hiện nay, công nghệ photoshop phát triển khắp mọi nơi, mọi người vẫn chưa tin lắm vào những tấm hình kia, họ cho rằng vẻ đẹp đó là do photoshop mà có. Có người còn ác ý cho rằng đó là một trong những chiêu pr của YoonHa hòng dụ dỗ những chàng công tử giàu có.
Nhưng bây giờ so với hình thì người thật còn xinh đẹp gấp 10 lần. Những kẻ trước nay hay đâm thọc cô giờ đây được một phen há hốc miệng. Còn những kẻ khác ngoài ngưỡng mộ ra thì hầu như đều ganh tỵ.
Những anh chàng trước nay không thèm nhìn cô lấy một cái, nay lại cứ chạy đến làm quen, chỉ mong được nói chuyện với người đẹp một lần.
Ngay cả các giáo sư cũng rất ngạc nhiên, họ cho rằng cô là sinh viên của trường khác đến đây học dự thính. Nhưng Han Yoon Ha đối với họ vẫn cư xử rất bình thường, không xa cách cũng không tỏ ra lạnh lùng.
Tae Hyung ngay lặp tức nhận ra sai lầm nghiêm trọng của mình, đáng lí ra cậu nên để cô tiếp tục làm một cô gái bình thường hơn là một cô gái được tất cả các chàng trai trong trường săn đuổi.
Cậu đành phải để cho tên răng thỏ Jung Kook đi rêu rao tin tức Yoon Ha chính thức trở thành bạn gái của mình. Nhờ vậy mấy cái đuôi của cô lập tức biến mất. Kẻ nào cả gan dám động vào bạn gái của đại thiếu gia của toàn trường chứ. Tin tức này truyền tai rất nhanh và nhanh chóng đến tai một người, hắn tức giận nấm chặt nấm tay đập mạnh xuống bàn.
Lúc YoonHa từ thư viện trở về đi ngang qua một khoảng sân vắng, một cánh tay vươn ra nắm lấy tay cô kéo vào một góc vắng.
Bị nắm chặt tay đến đau điếng, cô tức giận hét lên với kẻ đang đi trước mặt mình.
- Cậu làm gì vậy. Bỏ tay mình ra. Cậu kéo mình đi đâu vậy.
Nhưng người đó vẫn khư khư kéo cô đi. YoonHa muốn rút tay lại nhưng không được. Bất ngờ người đó quay lại đẩy sát cô vào tường thật mạnh, gương mặt người đó hiện rõ ra trước mặt cô.
Nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của người đó, ánh mắt như kẻ đang lên cơn điên cuồng, YoonHa hơi hoảng sợ. Nhưng không để cho người đó kịp mở lời, cô đã mắng trước:
- Tại sao lại kéo mình đến đây. Bỏ tay mình ra, cậu đang làm mình đau quá, Jin Hyuk.
Nhưng cậu ta vẫn không chịu bỏ tay cô ra, cậu càng siết chặt lấy tay YoonHa khiến cô càng thêm đau đớn. Cô tức giận giang tay tát thẳng vào mặt cậu ta một cái, rồi vùng mạnh tay ra.
Đang giận dữ quay mặt định bỏ đi nhưng lại bị Jin Hyuk lần nữa đẩy cô vào tường, lần này đầu cô bị va vào tường rất đau khiến cô rên lên một tiếng.
Thấy gương mặt đau đớn tội nghiệp của YoonHa, ánh mắt hình điên cuồng kia hơi dịu lại, giọng nói nhỏ nhẹ lo lắng:
- Cậu có sao không. Mình xin lỗi.
Vẫn còn âm ỉ sự nhức nhối nhưng cô đã nguôi cơn giận:
- Mình không sao cả, không cần áy náy. Cậu bỏ mình ra được chưa, tay mình đau lắm.
Bàn tay cứng rắn thô nhám kia từ từ nới lỏng tay cô ra khiến nó rơi tự do xuống dưới.
- Mình thích cậu. Cậu biết điều đó mà.
- Mình xin lỗi, Jin Hyuk. Từ trước tới giờ mình chỉ xem cậu như một người bạn thân mà thôi- YoonHa thành thật trả lời, cô không muốn gây cho cậu ta sự hiểu lầm nữa.
- Tại sao chứ? – Jin Hyuk bỗng nhiên hét lớn – Vì hắn ta giàu có hơn mình à.
- Không phải – YoonHa vội bác bỏ - Cậu biết mình không phải là kẻ thấy giàu thì chạy tới mà.
- Vậy thì lí do gì – Cậu ta gầm lên. Mặt cậu ta đỏ bừng , hai mắt long lanh như ngọn lửa đang cháy, sẵn sàng thiêu rụi những gì trước mắt mình.
- Mình ... - Cô ngập ngừng - ... yêu anh ấy.
Jin Hyuk bật cười một cách chua chát.
- Cậu yêu anh ta. Haha ... Cậu có biết anh ta là loại người gì không mà lại lao đầu vào yêu anh ta. Hạng người như hắn ta là hạng cặn bã của xã hội này, cậu có biết không...
- Bốp ....
Jin Hyuk chưa kịp nói hết lời thì đã bị YoonHa tát mạnh. Lần này cô tát mạnh hơn hồi nãy, má cậu ta in năm ngón tay của cô trên mặt. Tát xong, cô có hơi hối hận. Cô quay mặt đi tránh ánh mắt bi thương của Jin Hyuk.
Cậu ta nhìn YoonHa kích động nói:
- Mình có nói sai sao. Hạng người như anh ta có gì tốt chứ: đua xe, uống rượu, đánh nhau, khinh thường người khác, coi trời bằng vung...
- Nhưng anh ấy đã vì mình làm rất nhiều chuyện, thậm chí không tiếc mạng sống vì mình. Mình cảm nhận được tình cảm anh ấy đối với mình rất thật lòng, khiến mình run động. Do đó mình chấp nhận làm bạn gái của anh ấy mà không cần bất cứ điều kiện gì.
- Vậy còn mình thì sao, mình không yêu cậu hơn cả sinh mạng mình hay sao chứ. Mình cũng có thể vì cậu mà chấp nhận hy sinh cả mạng sống của mình mà. Có gì mà anh ta làm được mà mình không làm được chứ - Cậu ta nắm lấy hai vai cô lay mạnh.
Yoon Ha gạt hai tay Jin Hyuk ra, nhìn thẳng vào mắt cậu ta trả lời dứt khoát.
- Từ trước đến giờ mình xem cậu là bạn thì sau này vẫn xem cậu là bạn. Dù cho cậu có vì mình mà là chuyện gì đi chăng nữa, mình vẫn xem cậu là bạn, không gì khác hơn được. Tình cảm là không thể miển cưỡng.
Nói rồi cô quay lưng bỏ đi nhưng cậu ta đã nói:
- Nếu cậu tiếp tục quen anh ta, cậu sẽ hối hận.
YoonHa dừng chân đứng lại, cô trả lời mà không thèm quay mặt lại.
- Tình cảm của mình tuyệt đối không hối hận vì nếu hối hận thì mình sẽ không yêu. Nhưng nếu cậu dám làm hại anh ấy thì kể cả tình bạn cũng không còn.
Nói rồi, Han Yoon Ha đi thẳng để lại sau lưng tia nhìn hiểm độc.
Cô vừa bước vào phòng bệnh của bà Han, thấy gương mặt mẹ thoáng u buồn, đôi mắt sâu hoắm như đã mất ngủ nhiều đêm. Cô cảm thấy lo lắng.
Bà Han vừa nhìn thấy con gái thì làm mặt giận, khiến YoonHa lo lắng, cô giả vờ nhõng nhẽo hỏi mẹ.
- Mẹ sao vậy, giận con vì mấy bữa nay không đến thăm mẹ à.
Bà Han nhìn con gái bằng đôi mắt u sầu cực độ, rồi than thở:
- Con gái lớn rồi, có chuyện cũng không cần kể với mẹ.
YoonHa nghe mẹ trách thì bỗng giật mình, mẹ cô đang nói về chuyện gì. Không lẽ chính là chuyện cô bị bắt cóc ư. Làm sao mà mẹ cô lại biết chuyện này chứ, trừ khi là ... nhưng cô vội xua đi ý nghĩ của mình. Cô tin Ho Seok không phải hạn người như thế.
Cô nũng nịu ôm chầm lấy mẹ, dụi đầu vào vai bà mẹ, nhõng nhẽo nói:
- Trên đời này con yêu nhất là mẹ, con tuyệt đối không giấu diếm mẹ chuyện gì hết. Mẹ yên tâm đi mà mẹ.
- Bảo mẹ yên tâm trong khi con gái mình nhập viện à – Bà Han vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái với vẻ yêu thương.
Làm sao bà không thương đứa con gái vốn phải chịu cực khổ từ nhỏ của mình chứ. Bà hận bản thân mình vô cùng, sao lại yếu đuối để nay bệnh mai đau như vậy. Để cho mọi gánh nặng lại phải đè trên vai YoonHa. Càng thương con bao nhiêu, bà lại càng trách mình bấy nhiêu.
Lúc hay tin con gái phải nhập viện bà lo lắng biết bao, đau lòng biết bao. Bà muốn đến thăm con nhưng lại không thể, khi đến thì cô đã xuất viện mất rồi.
Cô ngỡ ngàng nhìn mẹ bối rối:
- Sao mẹ biết.
- Là Ho Seokie cho mẹ biết.
- Là anh ấy cho mẹ biết thật sao – Một thoáng buồn ẩn hiện trong lòng cô.
- Con đừng nghĩ oan cho Ho Seokie mà tội nghiệp thằng bé. Nó đâu có cho mẹ biết đâu, nó còn định giấu mẹ nữa kìa. Chẳng là con bé Binie, con gái bác Ham nằm bên kia vô tình đi ngang phòng cấp cứu thấy con đang nằm truyền nước biển nên mới kể cho mẹ biết. gặp ngay lúc Ho Seokie đến nên mẹ ép cậu ta nói ra đó thôi.
Rồi Bà Han bật cười khi nhớ đến bộ mặt khổ sở của Jung Ho Seok khi bị bà gặng hỏi và đe dọa.
- Mẹ bắt cậu ta phải nói thật cho mẹ biết thì mẹ mới chịu uống thuốc, vậy là cậu ấy đành phải nói cho mẹ nghe hết.
Chỉ muốn update một chút về tình hình Fanti nhân ngày sinh nhật Sóc Chin
Anh đang đi câu rác, trả lại môi trường xanh sạch đẹp cho biển cả và thế giới, rất xứng với danh hiệu "Hoa hậu thế giới"
Tấm ảnh anh Hy vọng ấp ủ bao lâu cũng có thể trình làng, nhưng mà anh Hy vọng không để ý rằng Fanti đã đào bới anh Thất vọng lên
Vầng chúng em gọi là Jin-grandpa và Seok-grandma ạ
Tiếp theo là loạt ảnh gây ảo giác cực mạnh, có thể bị ám ảnh ( lấy kinh nghiệm từ bản thân )
Ban đầu nó là một tấm ảnh rất bình thường của Worldwide Handsome với chiếc kính râm LVxSupreme 1000$
Và cái ... gì
Được rồi mình đang rất bình tĩnh, mình sẽ không cười, không ám ảnh
Một bức ảnh ngàn lời chúc
-Ơ Sóc Chin này =))))))))
Độ ám ảnh bắt đầu nâng dần lên
Jinie có Fanti thật sự có tâm =))))) Pháo hoa Jinie
Đụ... thôi thôi không trêu nữa, t bây giờ chỉ nhớ mặt Jinie thôi quên mặt Kookie rồi :)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co