Chapter 65
- Hôm qua anh đứng đợi em về nên đã nghe hết mọi chuyện, sao em lại không nói cho anh biết.
YoonHa ôm lấy cánh tay đang choàng qua eo mình của Tae Hyung, đầu cô dựa sát vào ngực cậu, thì thầm đáp:
- Vì em không muốn anh phải lo lắng. Em không sao rồi.
Kim Tae Hyung buông tay ra, từ từ xoay YoonHa lại, nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô, quét qua hàng lông mi cong cong hôn lên đó rồi từ từ bỏ ra.
- Hứa với anh, sau này không được giấu anh bất cứ chuyện gì. Không được một mình chịu đựng như thế.
Han Yoon Ha khẽ gật đầu.
Anh khẽ nâng cằm cô lên, gương mặt từ từ cúi xuống. Đôi lông mi cong cong tuyệt đẹp của cô từ từ hạ xuống. Bờ môi đón lấy bờ môi của anh, hai tay vòng lên cổ anh, chân hơi nhón lên. Lưỡi khẽ đáp lại lời mời gọi của bên kia, cuốn vào nhau thật chặt.
Vũ trụ hồng loan lại dừng lại trong phút giây hạnh phúc này của họ.
Vòng tay siết chặt, cứ muốn siết chặt mãi như thế, càng chặt càng tốt. Không muốn rời ra.
- Ừhm ừhm ....
Tiếng hắng họng vang lên sau lưng họ, khiến cả hai giật mình vội buông nhau ra. Cả hai cùng quay người nhìn về nơi phát ra tiếng hắng họng ấy.
Một người phụ nữ cực kì sang trong quý phái, mặc một bộ váy mày xám sang trong, tay xách túi xách sang trọng. Cả người bà toát ra khí chất cao quý.
Bà ấy không ai khác, chính là phu nhân chủ tịch tập đoàn Dae Hyung, bà Sun Hwa – mẹ Kim Tae Hyung.
YoonHa chưa từng gặp mẹ anh nhưng vừa nhìn thấy bà, lại thấy bà đi tận vào trong nhà tự nhiên như thế thì cô cũng đoán ra bà là ai rồi.
Cô vẫn không quên lần cuối cùng cô bước vào phòng thầy Hiệu trưởng. Ấn tượng của cô trong mắt bà rất xấu, bà đã từng đề nghị đuổi học cô. Điều kiện để cô ở lại trường là phải rời xa Kim Tae Hyung, và lúc đó YoonHa đã từng hứa rằng cô sẽ không gặp lại anh nữa.
Vậy mà trải qua bao sóng gió, cuối cùng cô đã quên đi lời hứa kia. Không! Không phải quên, cô vẫn nhớ, chỉ là cô không có cách nào rời xa anh được.
Thời gian vừa qua, ba mẹ của Tae Hyung đi nước ngoài nên Jimin đã giúp sắp xếp với thầy hiệu trưởng để hai người tiếp tục ở bên nhau.
Hôm nay cô chẳng những không giữ lời hứa đó mà còn để bị bắt gặp trong tình cảnh này, thật chỉ muốn chết đi cho rồi.
Tae Hyung vừa thấy mẹ mình thì hoảng hốt buông YoonHa ra rồi gọi nhỏ:
- Mẹ!
Tiếng mẹ kia như thiêu đốt YoonHa, sắc mặt cô tái xanh, hai chân run rẩy. Cô sợ hãi không biết làm sao, đầu cúi xuống dưới, tay vò chiếc tạp dề đến sắp rách, miệng mếu máo nói:
- Con chào bác.
Bà Sun Hwa hết nhìn Tae Hyung rồi đến nhìn YoonHa, đôi mắt sắc bén lướt qua người cô khiến cô lạnh toát toàn thân.
Tae Hyung vội nắm chặt lấy tay của YoonHa để sưởi ấm bàn tay lạnh giá của cô, để cô giảm bớt lo lắng. Nhưng cảm giác kia khó mà giảm được.
Theo sau bà là một người đàn ông trung niên, ăn bận rất lịch sự. Bộ đồ vest đen của ông khiến cho người khác nhìn vào thấy nể trọng. Ông chính là trợ lí Yook mà Tae Hyung đã gọi lúc YoonHa và giám đốc Oh vào khách sạn.
Ông bước lên phía trước bà Kim tiến đến bàn ăn, kéo ghế chờ bà ngồi xuống cung cách không khác gì những anh chàng tiếp viên phục vụ trong khách sạn.
Bà Kim khẽ ngồi xuống một cách lịch sự, rất nhẹ nhàng. Bà hất đầu về hai chiếc ghế trước mặt bảo:
- Hai đứa ngồi xuống ghế đi.
Kim Tae Hyung nắm tay YoonHa định đi về phía ghế ngồi nhưng tay kia của YoonHa đã bấu chặt lấy cánh tay đang nắm bàn tay của cô.
Tae Hyung nhìn cô mỉm cười, vỗ vỗ lên bàn tay đang bấu chặt cánh tay mình trấn an. Cậu đưa mặt kề sát tai cô nói nhỏ:
- Đừng lo.
Nói rồi Tae Hyung dìu YoonHa đi tới ghế ngồi. Bước chân của cô thật chậm, phải nói là cô hoàn toàn không còn sức để bước đi nữa. Cả thân thể cô chuyển động được là do anh dìu đi mà thôi.
Thật ra, chuyện phải gặp ba mẹ anh là điều sớm muộn nhưng mà không phải bây giờ, không phải là sau khi cô vừa hứa sẽ rời xa anh. Đây mới chính là điều làm YoonHa sợ hãi.
Tae Hyung kéo ghế ra đặt YoonHa ngồi vào ghế còn mình ngồi vào ghế bên cạnh. Tay vẫn nắm chặt tay cô, anh còn đặt đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của họ trên bàn trước mặt bà Sun Hwa.
Bà liếc nhìn hai người với ánh mắt sắc bén.
YoonHa giật mình sợ hãi rút tay lại nhưng Tae Hyung nắm chặt quá khiến cô không tài nào rút tay ra được, giằng co một hồi, cô mím chặt môi đành để yên tay mình trong tay anh.
Cô khẽ liếc nhìn sắc thái của Tae Hyung, vẻ mặt anh rất bình thản. Anh nở một nụ cười rất tự nhiên với mẹ:
- Sao mẹ lại đến đây.
Bà Sun Hwa đưa ánh mắt về phía con trai trách:
- Chẳng lẽ mẹ không được phép đến đây à.
- Ý con không phải vậy. Ý con là tại sao mẹ lại đột ngột về nước như vậy – Kim Tae Hyung cười xuề xòa hỏi.
- Còn không phải vì con sao – Bà khẽ trách Tae Hyung – Mẹ nghe nói con nhập viện nên lo lắng trở về.
- Con không sao mà mẹ. Chỉ là đánh nhau chút xíu thôi, đâu có nghiêm trọng như mẹ nghĩ đâu – Tae Hyung cảm thấy thật hạnh phúc khi được mẹ lo lắng. Đã lâu rồi quan hệ giữa cậu và mẹ hình thành sự xa cách thờ ơ.
YoonHa chợt đứng lên, anh liền quay sang cô hỏi:
- Em đi đâu vậy.
Giọng ấp úng, Han Yoon Ha nói:
- Em đi lấy nước mời bác.
- Khỏi cần, cháu cứ ngồi xuống – Bà Sun Hwa nghiêm giọng bác bỏ, bà phất tay về phía sau một cái, quản lí Yook liền gật đầu rồi đi đến pha trà.
- Cháu chính là Han Yoon Ha à.
- Dạ phải – Cô run rẩy trả lời.
Tae Hyung bỗng lên tiếng cắt ngang.
- Mẹ à, tại vì con mà YoonHa bị bón xấu bắt cóc, con sợ bọn chúng sẽ tìm đến nơi cô ấy ở làm khó cô ấy cho nên con mới tự ý quyết định đưa cô ấy đến đây. Là con gạt cô ấy trước.
Bà Sun Hwa khẽ cười nguýt con trai một cái, đưa tay cầm cái tách mà quản lí Yook vừa đặt xuống một cách cẩn thận trước mặt bà. Ông ta cũng đặt trước mặt Tae Hyung và YoonHa một tách trà. Nhấp một ngụm nước, cung cách rất lịch sự bà nói:
- Mẹ đã nói gì đâu mà con lại thanh minh như thế.
Nhưng Tae Hyung đã nói tiếp, cậu nắm chặt bàn tay của cô.
- Mẹ ! Con yêu YoonHa, nếu không có cô ấy con không còn thiết sống nữa.
- Vậy còn cháu, YoonHa. Cháu cũng yêu Tae Hyungie chứ - bà ngồi thẳng người nhìn YoonHa hỏi.
Cô khẽ gật đầu, cô ngẩng đầu nhìn bà, ánh mắt chân thành nói:
- Dạ yêu. Cháu xin lỗi vì đã thất hứa, nhưng cháu thật sự yêu Tae Hyung, cháu biết mình không xứng với anh ấy, nhưng xin bác hãy cho cháu một cơ hội, cho cháu một cơ hội ở bên cạnh anh ấy, có được không.
Bà không trả lời, bà đưa mắt nhìn xung quanh.
Căn nhà này khá khang trang nhưng so với nhà của bà thì phải nói là một trời một vực. Bà chỉ biết, chồng bà từng ở đây và thích cách bài trí của căn nhà nên khi nó rao bán, ông đã mua nó. Bà cũng chưa từng đến đây. Không cần phải ở trong một căn nhà chật hẹp như thế này.
Thật ra bà đang lảng tránh câu hỏi của YoonHa.
- Căn nhà rất ngăn nắp, ắt hẳng cháu thường xuyên dọn dẹp.
- Dạ - Cô nhẹ giọng trả lời.
- Thôi được rồi. Chỉ muốn đến thăm con xem thế nào, thấy con bình an mẹ cũng yên tâm. Mẹ đi đến công ty đây. Con nhớ nghỉ ngơi đầy đủ để mau khỏe lại.
Nói rồi bà đứng dậy, quản lí Yook vội kéo chiếc ghế lùi lại phía sau bà. Rồi kéo ghế lại đi theo bà.
Tae Hyung và Yoon Hacũng đứng dậy đưa tiễn bà ra ngoài xe.
Ra đến bên ngoài, bà quay lại ôm lấy Tae Hyung môt cái chào tạm biệt. Rồi bà quay lại nhìn Han Yoon Ha
Mỉm cười không lạnh nhạt cũng không ân cần.
Hiểu Đồng vội cúi đầu chào:
- Chào bác.
Bà khẽ gật đầu rồi bước vào chiếc xe sang trọng trước mặt. Xe lặp tức lăn bánh quay đi,
Hai người họ nhìn theo chiếc xe một lát rồi Tae Hyung quay người YoonHa lại, anh đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp thoáng ẩn nét u buồn của cô.
- Em đừng lo lắng – Anh nói khẽ - Dù thế nào, anh cũng sẽ bảo vệ em.
Rồi anh hôn khẽ lên trán cô.
YoonHa vòng tay ôm lấy Tae Hyung muốn tìm thấy sự bình an và chút ấm áp nơi cậu.
Khi Tae Hyung và YoonHa vừa tay nắm tay đi ra trạm xe buýt thì một chiếc xe màu đen vô cùng sang trọng chạy đến. Quản lí Yook mở cửa bước xuống kính cẩn nói:
- Cậu Kim, bà chủ muốn gặp cậu.
Tấm kính xe từ từ hạ xuống gương mặt bà Kim xuất hiện.
- Lên xe đi. Mẹ con mình đã lâu không ăn cơm cùng nhau rồi. Mời YoonHa cùng đi.
- Vậy để con và cô ấy về nhà thay đồ - Tae Hyung nói .
- Không cần, cứ mặc như vậy đi.
Họ đành lên xe theo bà. Han Yoon Ha rất lo lắng, người cô dựa sát vào vai cậu.
Chiếc xe chở ba người đến một nhà hàng cực kì sang trọng và tráng lệ. Chỉ nhìn nguy nga của nó thôi cũng khiến người ta chóng mặt.
Có vài người đã đi đến đón tiếp họ, những người đó không ai khác chính là Choi Hyang Mi và ba mẹ của cô ta.
Nhà hàng EPIPHANY là một trong chuỗi nhà hàng nổi tiếng của Châu Á. Đó là chuỗi nhà hàng của chú Hyang Mi. Nhưng do người chú đã đi định cư nên mới giao lại nhà hàng này cho nhà cô ta quản lí.
YoonHa đã đến đây một lần rồi, đó là lần cô được Kim Tae Hyung dắt đến ra mắt bạn bè và gặp lại Min Suga.
Đây là một nhà hàng vô cùng tráng lệ, đại sảnh rộng gần bằng một công viên, tòa nóc cao lồng lộng. Những hoa văn trên nóc và trên tường dường như được chọn lựa rất kỹ càng. Những họa tiết cực kỳ sắc xảo khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.
Cộng với lối kiến trúc theo phương tây càng làm cho vẻ đẹp và sự nổi tiếng của nhà hàng này bay xa. Vừa cổ kính vừa hiện đại, tạo một phong cách có một không hai trên thế giới.
Lần trước, khi đến đây, YoonHa diện chiếc váy trắng của nhà thiết kế nổi tiếng tạo cho cô một sự quý phái cao sang, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa ngưỡng mộ. Lần này, YoonHa chỉ là một cô bé tầm thường trong mắt họ, tuy rằng những bộ quần áo tầm thường kia không làm mất đi vẻ xinh đẹp của cô. Nhưng trong thế giới vốn hoa lệ này, sự cao sang giàu có luôn có địa vị cao nhất. Dù người đó có xấu xí đến cỡ nào, chỉ cần diện trên người toàn hàng hiệu thì trong mắt người ở đây người đó vẫn vô cùng xinh đẹp. Còn nếu người nào dù có xinh đẹp đến cỡ nào mà ăn mặc tầm thường thì chỉ nhận được những cái bĩu môi khinh rẻ mà thôi.
Cánh cửa xe vừa mở ra, bà Kim bước xuống. Ba mẹ của Hyang Mi đã vội vã đến chào hỏi, tay bắt mặt mừng.
- Xin chào phu nhân. Thật là vinh hạnh khi gặp lại bà – Ba Hyang Mi, ông Choi đưa tay bắt tay với bà Kim một cách kính cẩn.
Bà cũng đưa tay bắt lại rất lịch sự, sau đó quay qua người bạn già thân thiết của mình là bà Choi – mẹ Hyang Mi. Hai người ôm trầm lấy nhau bày tỏ sự nhung nhớ vì đã lâu không gặp.
Choi Hyang Mi cũng chạy đến chào bà Kim, cô ôm chầm lấy bà và hôn ngay hai bên má của bà theo cung cách nước ngoài. Cô ta luôn tỏ ra mình là một cô gái nhu mì dịu dàng hòng lấy lòng của bà. Thái độ này của cô làm Kim Tae Hyung thấy rất chướng mắt nhưng cậu chưa hề bày tỏ trước mặt mẹ, cũng là để lại cho cô ta một chút thể diện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co