Truyen3h.Co

Vì yêu mà đến

Chapter 71

Linhmxx

Người YoonHa lại run lên lần nữa, nhưng Tae Hyung đã lên tiếng :

- Đừng lo, bây giờ em đã có anh rồi, anh sẽ không để ông ta đến gần em nữa đâu. Sẽ không để ông ta làm hại em nữa.

- Em tin anh – Cô vòng tay ôm lấy Tae Hyung, đặt hết niềm tin vào cậu.

- Anh yên tâm, em không sao đâu, chỉ là nhất thời xúc động. Vì em không nghĩ sẽ gặp lại ông ta nữa cho nên mới ... Từ lúc bé YoonMi ra đời, em đã không còn nhớ gì đến ông ta nữa ...

- Bé con là một cô bé ngoan, ai gặp cũng yêu hết.

Tae Hyung buông YoonHa ra, lau những giọt nước mắt trên mặt cô, cười nói . Rồi suy nghĩ một lát, cậu buột miệng nói :

- Thật ra anh muốn hỏi em lâu rồi nhưng ....

- Anh hỏi đi – Han Yoon Ha nhẹ cười nói.

- Ba em mất lâu như vậy thì bé YoonMi ....

Cả người cô lại căng cứng một lần nữa. Sắc mặt vừa hồng hào trở lại thì lập tức tái xanh. Cô cúi đầu tránh ánh mắt dò xét của cậu.

Cậu thấy câu hỏi mình vừa hỏi hình như không thích hợp lắm bèn xoay qua chuyện khác.

- Mình về nhà thôi.

- Ừ ! Mình về nhà đi, em phải tắm một cái rồi đi đến chỗ làm thêm.

Chiếc xe lại khởi động máy chạy vào nhà.

Đã hơn 10 giờ, quán cà phê Singularity bắt đầu thưa người, chỉ còn lại một vài người còn đang luyến tiếc một ngày sắp tàn lụi. Một ông lão đầu tóc đã hoa râm, ăn mặc giản dị, bình thường bước vào nhưng một nhân viên đã đến nói nhỏ :

- Thưa bác ! Tiệm của cháu sắp đóng cửa rồi ạ.

Ông lão nhìn đồng hồ trên tay, thở dài nói :

- Đúng là đã quá trễ rồi. Bác chỉ định vào ngồi một lát thôi.

- Nhưng mà ...- Người nhân viên lúng túng không biết nên cho vào hay đuổi đi.

Han Yoon Ha đang dọn dẹp, ngẩng đầu nhìn lên, nhận ra ông lão đó chính là ông lão mình gặp ở nghĩa trang lần trước. Cô nhẹ nhàng đến bên cạnh vỗ vai người nhân viên nói :

- Anh Suho, cho ông vào ngồi một lát đi, khi nào tiệm đóng cửa hẳn hãy mời ông về.

Người nhân viên bèn gật đầu rồi quay lại công việc của mình. YoonHa mời ông lão vào trong. Ông lão bảo muốn ngồi gần cửa kính, nhìn ra bên ngoài. Cô chọn cho ông một chỗ ngồi nhìn ra bên ngoài đẹp nhất. Thành phố về đêm rất đẹp với những ngọn đèn lấp lánh, nhiều màu sắc.

Cô chẳng đợi ông lão gọi gì, cô đi ngay vào quầy pha chế, làm ngay một ly trà hoa hồng nóng hổi đem ra. Cô đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn mỉm cười mời ông lão :

- Trà hoa hồng của ông. Mời ông dùng.

Ông lão ngớ người nhìn kỹ cô phục vụ, tâm trạng ngạc nhiên vô cùng khi ông chưa gọi mà cô đã biết để đem ra. Nhìn gương mặt mỉm cười của YoonHa, ông ngớ ra một lúc rồi mới nhận ra. Quả thật cô gái đứng trước mặt ông sắc mặt hồng hào, nụ cười tươi tắn khác hẳn với cô gái với tâm trạng bi thương ở nghĩa trang hôm nào.

- Là cháu. Quả là trái đất rất tròn – Ông lão bật cười sảng khoái, nụ cười đôn hậu vô cùng. Lần trước ông có kể về sở thích uống trà hoa hồng của ông bắt đầu từ người vợ đã mất của ông. Ông thích uống trà do chính tay vợ mình pha, đó là ly trà rất đặc biệt.

- Ông dùng trà đi ạ.

Ông lão vui vẻ cầm ly trà lên uống một ngụm. Khi trà qua đầu lưỡi, cảm giác có một chút ngọt ngào của mật ong, một chút chua của chanh, cộng với mùi hương thơm lừng của hoa hồng, làm sảng khoái. Ông giật mình, nhìn ly trà, rồi nhìn cô. Đây đúng là vị trà mà vợ ông từng pha, cái mùi vị này, ông không bao giờ quên. Rất ít người biết cách pha trà này.

- Đây chính là mùi vị trà của vợ ông, làm sao cháu có thể pha giống đến thế - Ông ngạc nhiên chăm chú nhìn YoonHa.

- Là do mẹ cháu dạy cháu pha - Cô bật cười nói – Ba cháu rất thích uống trà hoa hồng có vị này.

- Đúng là mùi vị này ...- Ông lão xúc động nói. Đã lâu lắm rồi ông mới lại được uống nó. Hình ảnh người vợ hiền lại hiện ra trong tâm trí ông.

- Ông cứ từ từ thưởng thức đi ạ, cháu phải tiếp tục dọn dẹp đây.

Nói rồi, cô vội vàng đi dọn dẹp. Để ông lão ngồi lại với sự xúc động khôn nguôi bên ly trà nóng ấm. Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.

Lát sau ông lão kêu tính tiền, nhưng ông mò tới mò lui mà không thấy bóp tiền của mình ở đâu cả. Ông lúng túng thấy rõ, nhưng YoonHa đã mỉm cười nói :

- Ly trà đó là cháu mời ông. Nhờ ông khuyên giải nên cháu đã cất được gánh nặng trong lòng mình xuống.

Ông lão nhìn cô với ánh mắt ấm áp hàm ơn, rồi đi ra ngoài. Nhưng YoonHa đã gọi với theo :

- Ông ơi ! Ngoài trời đang mưa hay ông chờ một lát để mưa tạnh rồi hẳn về.

- Ta thích đi giữa trời mưa – Ông lão cười phấn khích nói, rồi mở cửa bước ra ngoài.
YoonHa ái ngại một lát rồi thở dài, quay lại với công việc.

Ông lão vừa ra khỏi cửa, một chiếc dù đã chờ tới che cho ông. Người đó mặc chiếc áo vest đắt tiền, đeo mắt kính ,dáng điệu sang trọng tay che dù theo sau ông lão đi đến chiếc xe màu đen đang đợi sẵn. Dáng vẻ vô cùng cung kính với ông lão, nhanh nhẹn một tay che dù, một tay mở cửa cho ông lão bước vào, mặc kệ cho mưa ướt cả bộ vest mắc tiền kia.

Vào trong xe, người đó ngồi vào ghế trước bên cạnh người tài xế, quay người ra phía sau hỏi :

- Chủ tịch ! Bây giờ người muốn đi đâu.

- Về nhà thôi, mưa rồi – Giọng ấm áp của ông lão vang lên.
Han Yoon Ha dọn dẹp bàn của ông lão, vô tình phát hiện một cái ví tiền bị rơi vào khe ghế. Mở ra xem thì trong đó có rất nhiều tiền, vài tấm danh thiếp, chỉ có một tấm hình của người phụ nữ rất đẹp đang mỉm cười. Ngoài ra không còn gì khác, cô nghĩ chắc chắn là do ông lão làm rơi. Cô đem cất vào trong ba lô, lần sau gặp, cô sẽ trả lại cho ông lão.

Ra về, trời mưa tuy không quá lớn nhưng rất dai dẳng. Tối nào cô cũng đi nhờ xe của một cô bạn làm chung để về tới đầu đường rồi đi bộ về nhà Tae Hyung. Mưa lớn quá, cô lại không đem theo dù, vội chạy tránh vào trong một mái hiên gần đấy, phủi những giọt mưa đọng trên tóc, nhìn trời chán nản. mưa kiểu này chắc là cô phải đội mưa mà về nhà thôi. Đang định chạy ù đi thì một chiếc dù che trên đầu của mình. Han Yoon Ha quay đầu nhìn lại.

Gương mặt tuấn tú đẹp trai của Kim Tae Hyung ẩn hiện trong ánh đèn đường mờ ảo càng lung linh quyến rũ vô cùng.

- Sao anh lại ra đây – giọng ngạc nhiên, cô hỏi.

- Anh thấy mưa nên đứng đây đợi em – Cậu thư thái trả lời , bàn tay to lớn cầm dù che gần hết cho YoonHa.

- Còn Mimi ...

- Yên tâm, con bé ngủ rồi, anh mới ra đây. Về nhà thôi – Giọng trầm ấm cậu giục, bàn tay vòng qua người YoonHa đang run lên vì lạnh.

- Ừm !- Cô mỉm cười gật đầu, cảm giác cái lạnh bao trùm quanh cô bị đánh tan đi từ lúc cậu xuất hiện.

Đột nhiên, cô cảm thấy chân như bị chuột rút, cô vịn chặt cánh tay Tae Hyung để khỏi ngã.

- Em sao vậy.

- Chân em thấy tê quá. Tại đi lại nhiều nên hay bị tê. Đứng yên một lát sẽ hết tê thôi.

Cậu cau mày nhớ lại lúc trước ở quán bar cũng thấy cô bị tê chân một lần. Cậu ngồi xuống tay đưa cây dù lên cao ra lệnh :

- Lên đi, anh cõng em về.

YoonHa miễn cưỡng trèo lên, tay cầm lấy cây dù trên tay Tae Hyung nói :

- Để em cầm giùm anh cây dù.

Họ cứ thế đi dưới trời mưa. Cây dù quá nhỏ bé không thể che cho hai người khỏi cái ướt của mưa nhưng cái cảm giác ấm áp bao trùm xung quanh họ.

Bên hàng cây, bóng hai người đổ xuống mặt đường. Khung cảnh lãng mạn này làm người ta thấy thật hạnh phúc. YoonHa vòng tay ôm chặt lấy bờ vai của Tae Hyung. Bờ vai to lớn cõng lấy cô bước đi nhẹ nhàng, hơi thở ấm áp phả ra hòa quyện vào nhau. Hạnh phúc này xin trời cho mãi mãi.

Về nhà, YoonHa tắm nước ấm xong cảm thấy thật khỏe khoắn. Cô bước vào phòng thật nhẹ, bé con đang ngủ say sưa, gương mặt như thiên thần làm cho người khác cảm thấy thích thú khi ngắm nhìn. Cô nằm xuống giường, ôm lấy bé trong vòng tay. Bất giác đưa tay vuốt ve gương mặt đáng yêu của Yoon Mi, vẫn là cảm giác đó, cái cảm giác kỳ lạ khi lần đầu tiên chạm vào làn da mịn màng như sữa kia.

Cô luôn tự hỏi, nếu lúc đó, con bé không được sinh ra, liệu cô có thể thoát khỏi những ký ức khủng khiếp mà lão chủ tiệm phở gây ra hay không ?

Từng đêm từng đêm dài, nỗi kinh hoàng cứ ám ảnh trong những giấc mơ của của YoonHa tạo thành những cơn ác mộng triền miên. Để rồi từng đêm, từng đêm giật mình thức giấc với những giọt nước mắt lăn dài thấm đẫm chiếc gối bên dưới. Muốn bật khóc nức nở nhưng lại không thể đành ném vào trong lòng. Chịu đựng sự dày vò của nó một cách bất lực.

Cái cảm giác bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy ngón tay cô rất kì lạ và thân thương, làm YoonHa dâng trào bao nhiêu cảm xúc. Dường như những người có cùng giọt máu thường thích ở bên nhau, cái hình hài nhỏ bé thích được cô bế bồng chăm sóc. Mà mỗi khi ở bên cạnh cái hình hài nhỏ xíu ấy, nhìn thấy gương mặt tựa thiên thần ấy, YoonHa quên đi nỗi ám ảnh của mình. Hằng đêm nằm bên cạnh bé con, nắm lấy đôi bàn tay xinh xắn kia thì cơn ác mộng bị đẩy lùi .

Đang miên man suy nghĩ thì YoonHa nghe thấy có tiếng gõ cửa. Cô bèn ngồi dậy mở cửa.

Tae Hyung đứng bên ngoài vẻ chờ đợi, cậu vừa tắm xong, mặc một chiếc áo thun xám giản dị và chiếc quần dài thoải mái.

- Qua phòng anh một chút.

YoonHa hơi ngạc nhiên một chút, chẳng biết có chuyện gì mà cậu lại gọi cô vào lúc nữa đêm thế này. Hai gò má hơi ửng hồng, đôi mắt chớp mi thanh tú, YoonHa e dè hỏi :

- Có chuyện gì sao.

- Cứ qua đi – Kim Tae Hyung hất mặt về phía phòng mình giục, rồi cậu nhìn YoonHa với anh mắt ranh ma, cười mỉm – Có phải em đang suy nghĩ bậy nên không dám qua phải không.

Bị bắt quả tang, YoonHa xấu hổ mạnh miệng nói :

- Em đâu có nghĩ bậy đâu...Qua thì qua, có gì mà không dám chứ.

Gương mặt phụng phịu hờn dỗi xen lẫn xấu hổ của YoonHa lúc này rất đáng yêu. Tae Hyung nhìn thấy thật chỉ muốn ôm chầm lấy cô mà chiếm hữu đôi môi đỏ hồng đang bị hàm răng trắng kia cắn nhẹ.

Không phải là Tae Hyung không biết chuyện nữa đêm khuya thế này, cậu gọi YoonHa sang phòng mình sẽ gây hoang mang cho cô thế nào. Là con gái, ai lại không mắc cỡ, không e dè, không ái ngại chứ.

Cô tuy mạnh miệng nói vậy nhưng kì thực cô không dám bước qua, cứ ngập ngừng lưỡng lự, nửa muốn nửa không. Bộ dạng trông thật tức cười, cậu nhìn thấy phải phì cười, vội kéo tay cô vào phòng mình.

YoonHa cả kinh khi bị Tae Hyung kéo đi như thế, tim đập rất mạnh nhưng lại không dám thở quá mạnh, sợ Tae Hyung phát hiện tâm trạng của mình lúc này. Thật là đáng thương . Nhưng quả thật trong đầu cũng có chút suy nghĩ đen tối .

Vừa bước chân vào trong phòng của cậu, YoonHa thật chỉ muốn bỏ chạy. Dù suy nghĩ thế nào thì nửa đêm nửa hôm, con gái con đứa mặc đồ ngủ chạy vào phòng một thằng con trai thì ... Tay lại bị Tae Hyung giữ chặt nếu mà vùng ra thì càng xấu hổ hơn. Haiz ! Thật là chỉ muốn khóc với tâm trạng ngổn ngang này.

Kim Tae Hyung kéo YoonHa lại gần giường, ấn cô ngồi xuống tấm đệm dày êm ái kia. Tim Han Yoon Ha chỉ muốn rơi ra bên ngoài. Ban ngày nằm trên chiếc giường này cùng với Tae Hyung rõ ràng không có chút cảm giác gì, vậy mà lúc này, nó là thứ nguy hiểm nhất mà cô cần tránh xa.

Cậu cứ cười thầm trước thái độ của YoonHa. Lúc đến gõ cửa phòng cô quả thật không có chút suy nghĩ nào nhưng thấy bộ dạng của cô thế này quả thật cậu cũng có chút ám muội.

Hôm nay mưa với lạnh thực sự :< (12/12/2018)

Từ chap này sẽ tăng lên 30votes nhé ạ 💋

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co