Chapter 96
Vote và cmt để cháu nó có thêm động lực nàoooooo
- Cậu có yêu mình không ?
Jin Hyuk ngỡ ngàng rồi vội vàng gật đầu, hơi thở gấp gáp nói :
- Mình yêu cậu, mình rất yêu cậu.
- Vậy thì tiếp tục thôi.
Jin Hyuk cứ như người được đưa lên cung trăng sau câu nói của Yoon Ha, mừng rỡ ngỡ rằng tình cảm của mình cuối cùng cũng được cô thấu hiểu và hồi đáp. Cậu cuối xuống hôn lên làn da mịn màng của cô. Han Yoon Ha khẽ kêu lên :
- Hyuk ! Đây là lần đầu... mình sợ đau...
Câu nói của Yoon Ha làm Jin Hyuk chấn động khắp cả người, trong cậu ta dâng lên một niềm vui sướng khó tả. Cậu cuống quýt nói với Yoon Ha.
- Mình sẽ không làm cậu đau.
Rồi cậu nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Cô, bàn tay đang nắm chặt hai tay Yoon Ha bắt đầu buông lỏng. Cậu từ từ cuối xuống hôn lấy đôi môi Yoon Ha.
Bốp...
Một vật cứng bay đến đập vào ức cậu một cái thật mạnh, Jin Hyuk ngã xuống đè cả người lên Yoon Ha.
Sau gáy Jin Hyuk có một vệt đỏ bắt đầu chảy xuống người Yoon Ha, cô hoảng hốt đẩy cậu ta ra khỏi người mình, kiểm tra lại vết thương do chính mình gây ra.
Một cảm giác tội lỗi ập đến, cô thấy có lỗi với Jin Hyuk vì đã lợi dụng tình cảm của cậu ấy dành cho mình. Lúc đầu, cô nghĩ sẽ lợi dụng Jin Hyuk để cứu em gái ra, vì Yoon Mi cô cam tâm tình nguyện để cho Jin Hyuk xâm phạm. Nhưng khi cô nghe những tiếng xe lao đến, tiếng hò hét vang lên thì bản thân lại muốn chối bỏ cái ý muốn lúc đầu của bản thân và đành sử dụng cái kế mà người ta thường gọi là mỹ nhân kế để cậu ta nới lỏng vòng tay với mình. Sau đó cô nhanh tay với lấy cái gạt tàn thuốc bằng thủy tinh đập mạnh vào đầu Jin Hyuk.
Han Yoon Ha nhanh chóng thoát khỏi cái giường chết tiệt đó và mặc váy vào, cô nhận thấy chiếc váy vốn mỏng manh nhẹ nhàng đã bị Jin Hyuk xé rách đôi chỗ. Khoác thêm chiếc áo khoát vào che chắn cơ thể, Yoon Ha để chân trần mở cửa lao xuống lầu.
Trước khi đi, cô quay đầu lại nhìn cái thân hình to lớn đang nằm ngục trên giường của Jin Hyuk, run run nói :
- Xin lỗi cậu, Hyuk à.
Tất cả bọn chúng đã đi ra ngoài hết rồi, Yoon Ha chạy xuống mà không hề gặp phải một trở ngại nào cả. Lòng phấn khởi mừng thầm vì cô sắp thoát ra khỏi cái nơi quỷ quái này và có thể gặp lại Kim Tae Hyung. Trong lòng Yoon Ha đột nhiên lại muốn mau chóng được gặp Tae Hyung, được nhìn thấy cậu an toàn. Dường như trong lòng đặt an nguy của Tae Hyung trên cả Yoon Mi. Lòng không khỏi thắt lại khi nghĩ đến Kim Tae Hyung bị trọng thương.
Cuối cùng cô cũng chạy đến cánh cửa nhà ngăn cô và thế giới bên ngoài, lòng vui mừng khôn tả khi sắp được nhìn thấy Tae Hyung. Nhưng Yoon Ha không thể nào biết được, chờ đón cô bên ngoài là một cảnh tượng đẫm máu.
Cánh cửa vừa mở ra, một cuộc chém giết ghê rợn diễn ra trước mắt, đập vào mắt Yoon Ha là màu đỏ và mùi tanh của máu. Chân cô dường như bất động tại chỗ khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Trước mặt cô là một anh chàng mà có lần cô đã gặp anh ta đi chung với Jeon Jung Kook, cậu ta đang đánh nhau với một tên mặt mày rất bặm trợn dường như lớn tuổi hơn rất nhiều, trên tay họ là chiếc mã tấu sáng lóa nhưng cũng đã nhuốm đầy máu, cả hai người mình đều đầy thương tích nhưng vẫn lao vào nhau chém giết. Tiếng dao chạm vào nhau leng keng , tiếng rên la đau đớn. Rồi từng người từng người ngã xuống, người của phe ta và phe địch. Yoon Ha không biết ai là bạn ai là thù.
Đôi mắt cô đảo nhanh một vòng tìm kiếm bóng hình quen thuộc, nhưng trong một dòng người dày đặc cô không thấy Tae Hyung ở đâu cả. Chỉ thấy Jung Kook đang tả xung hữu đột với một tên cao to, khắp người cậu ướt đẫm mồ hôi. Tên kia dường như to lớn hơn cậu nhưng lại yếu thế hơn. Bình thường Yoon Ha thấy Jung Kook rất trẻ con, không chỉ là ở tính tình mà còn ở cả gương mặt. Nhưng giờ đây, cậu lại biến trở thành một người khác, lớn hơn, đĩnh đạc hơn.
Một kẻ từ đằng sau Jung Kook chém tới, Yoon Ha sợ hãi định kêu lên nhưng Jimin đã lao ra che chắn, kéo Jung Kook sang một bên tránh lằn dao hiểm ác nhưng chẳng may con dao sắc bén đó đã vào lưng Jimin một nhát. Tuy chỉ sượt qua nhưng từ chiếc áo sơ mi trắng, máu phun ra rất nhiều, chẳng mấy chốc cả một khoảng lưng nhuốm một màu đỏ thẩm. ..Han Yoon Ha sợ hãi đưa tay che miệng ngăn tiếng thét của mình, nước mắt lăn dài nhòe cả mắt.
Trước giờ cô chưa từng chứng kiến một cảnh tượng như thế này ngoài trừ phim ảnh. Nhìn thấy rồi mới biết thì ra phim ảnh và hiện thực lại vô cùng khác . Phim ảnh sẽ không làm Yoon Ha đau đớn đến độ muốn chết đi, không làm nước mắt cô rơi nhiều như thế này.
Lại có người ngã xuống, Yoon Ha không biết đó là ai, là phe mình hay phe địch. Nhưng dù là phe nào, cô cũng điều không muốn, nước mắt cô rơi nhòe cả quan cảnh trước mặt. Đây không phải là điều mà Yoon Ha muốn thấy, cô đã tìm cách để tránh nó, để nó không diễn ra. Cam tâm tình nguyện chịu chết để không ai bị cuốn vào cuộc chiến vô nghĩa này, vậy mà mọi toan tính của cô đền thất bại, nỗi lo lắng của cô thành sự thật.
Yoon Ha cứ đứng bất động như thế, hai tay ôm lấy đầu, bịt chặt hai lỗ tai để không nghe thấy âm thanh hò hét rên rỉ rùng rợn kia. Cả người đột nhiên thấy lạnh cóng, run lẩy bẩy, từ từ hạ người ngồi bệt xuống đất, nước mắt không ngừng rơi.
Rồi một hình bóng quen thuộc dần dần hiện ra trước mặt cô khi mà thế cuộc giờ đây gần như ngã ngũ, hai phe tảng ra hai bên. Chỉ thấy phần đông đàn em của Min Suga đang đứng sau lưng của Kim Tae Hyung, tay lăm lăm mã tấu. Bên kia cũng le lói giơ dao bảo vệ gã đại ca , lão béo không tham gia vào cuộc chiến này giờ đây cũng sợ hãi núp sau lưng bọn đàn em.
- Nói mau ! Yoon Ha đâu ? – Kim Tae Hyung nhấn mạnh từng chữ tức giận hỏi.
Dù rằng mình đã thua cuộc nhưng tên đại ca vẫn giữ được nét mặt không thay đổi của bản thân. Tuy vậy khí sắc của hắn không tốt như lúc đầu, nụ cười châm biếm của hắn tắt hẳn, chỉ còn lại gương mặt lạnh lùng hiểm ác và ánh mắt chất chứa đầy thù hận.
- Tao đã nói rồi, bây giờ nó đang hưởng lạc thú của nhân giang – Nụ cười của gã bắt đầu xuất hiện trên khóe môi thô kệch – Yên tâm đi, tao đã để một thằng hoàn toàn khỏe mạnh phục vụ người tình mày một cách chu đáo. Nó sẽ cảm thấy sung sướng quên đi trời đất.
Nói rồi hắn ta cười ầm ĩ cả lên. Tae Hyung vừa nghe xong thì thấy một luồng máu nóng chạy ngang người, cơn giận bừng bừng, hai bàn tay siết chặt con dao đang cầm, muốn giết chết kẻ buông ra câu nói ghê tởm đó. Cậu vừa định tiến lên thì đã bị Suga và Jimin vịn vai giữ lại.
- Đừng ngốc nghếch lao đầu qua đó – Suga khuyên nhủ.
- Xem tình hình của Yoon Ha ra sao rồi tính – Park Jimin thì thầm bảo, vẻ mặt hơi nhăn nhó vì vết thương.
Kim Tae Hyung nhắm mắt hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh nghĩ : » Mọi người nói đúng, mình cần phải biết tình hình của Yoon Ha ra sao đã. »
- Tao hỏi tụi bây lần nữa, Han Yoon Ha đâu ? – Vầng trán Tae Hyung nổi cả gân xanh vì cố gắng kìm nén cơn giận dữ.
Nhìn thấy khí sắc Tae Hyung như vậy tên đại ca tắt hản nụ cười, hắn ta biết cậu đã đến giới hạn. Khẽ liếc mắt nhìn sang lão béo ngầm hỏi, tại sao chưa thực hiện kế hoạch. Lão béo cũng giật mình trước ánh mắt của tên đại ca, cả người lão cũng toát cả mồ hôi, nếu bây giờ Jin Hyuk còn không làm theo kế hoạch thì lão chết chắc. Lão đưa mắt dò xét về phía căn nhà, vô tình hắn thấy một bóng người đang lão đảo đứng dậy.
Tên đại ca cũng liếc nhìn theo ánh mắt của lão béo, hắn thấy Yoon Ha một tay bám vào cánh cửa một tay vẫn đang ôm lấy đầu, dường như tinh thần cô không được tốt. Nhưng người hắn muốn thấy nhất lại không thấy đâu. Hắn tức giận ghiến răng kèn kẹt.
Tae Hyung và mọi người đang quan sát động tĩnh của mấy tên này thì bất giác cũng đưa mắt nhìn theo hương nhìn của bọn chúng. Xuất hiện trước mặt họ là một Yoon Ha yếu đuối, gương mặt tái xanh, đang cô sức đi về phía bọn họ. Miệng cô lẩm bẩm gọi tên Kim Tae Hyung.
Trái tim Tae Hyung như có một đợt sóng trào dâng, nỗi vui mừng không tả dấy lên trong lòng cậu, Yoon Ha của cậu đang đứng trước mặt cậu, vô vẫn bình an dù sắc mặt rất xanh xao. Cậu không quan tâm đến những việc khác, chỉ cần, Yoon Ha còn sống, chỉ cần cô bình an trở về bên cậu thì cậu đã thấy mãn nguyện rồi. Người ta thường nói » Không nên tham lam quá, nếu quá tham lam sẽ bị trời phạt » cho nên, Kim Tae Hyung mặc kệ điều mà tên đại ca vừa nói. Cậu quăng con dao đang cầm trên tay xuống đất rồi chạy thật nhanh về phía Yoon Ha.
Lần này cậu sẽ giữ chặt lấy cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Yoon Ha trong tay cậu, không để cô lần nữa biến mất. Khoảng cách giữa họ càng ngày càng rút ngắn, Tae Hyung mĩm cười rạng rỡ, cậu muốn ôm chầm lấy Yoon Ha, cảm nhận mùi hương trên tóc cô, vuốt ve gương mặt mềm mại của cô nhưng ....
Chỉ còn vài bước chân nữa thôi, Tae Hyung có thể chạm vào Yoon Ha rồi thì từ trong nhà một ánh sáng lé lên, một con dao mũi nhọn lao tới tiến sát Yoon Ha, kề lên cổ cô. Tae Hyung tái mặt, nụ cười trên môi cậu tắt ngúm, bước chân cũng dừng lại.
Đang vui mừng vì cuối cùng cũng gặp lại Tae Hyung, Yoon Ha cố gắng gọi tên Tae Hyung nhưng cảm xúc đã ngăn cô nói thành lời, thì cô bỗng cảm thấy một cái gì lành lành kề trên cổ mình, kinh hãi.
Gương mặt Jin Hyuk từ từ lộ ra, vết máu chảy từ gáy xuống cổ, rồi chảy xuống bộ ngực trần vạm vỡ của cậu. Cậu kéo Yoon Ha sát vào người mình.
Han Yoon Ha muốn chống cự và thoát ra nhưng Jin Hyuk giự chặt lấy cô và thì thầm bên tai cô :
- Nếu cậu muốn bị thương thì cứ việc nhúc nhích.
Yoon Ha bị đe dọa, lại thấy con dao ánh lân ánh sáng chói mắt thì hơi run sợ, đành đứng yên. Ánh mắt đau buồn nhìn Tae Hyung.
- Thả Yoon Ha ra, nếu cậu làm tổn thương cô ấy thì tôi sẽ không tha cho cậu – Tae Hyung nghiêm mặt giận dữ nhìn Jin Hyuk.
- Không tha cho tao. Nực cười. Câu nói đó phải để tao nói với mày mới đúng. Yoon Ha đang nằm trong tay tao, nghĩa là tao là người nắm đằng cán, chỉ cần mày có bất cứ hành động nào thì cái cổ xinh đẹp của cô ấy sẽ có một vệt đỏ xuất hiện – Jin Hyuk cười khinh miệt nói.
- Mày muốn sao mới chịu thả cô ấy ra – Kim Tae Hyung kìm nén cơn giận dữ hỏi.
Một nụ cười gian xảo xuất hiện trên khóe môi Jin Hyuk, ánh mắt cứ như một con diều tha đang chuẩn bị vồ mồi.
- Tao muốn mày biến mất, tao muốn thấy mày chết trước mặt tao.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co