Chương 67
Vì cố ý câu giờ nên tôi đã nói rất nhiều chuyện không đâu vào đâu với Han Taesung. Dường như Han Taesung cũng nhận ra điều này, đặt ly cà phê xuống và hỏi: "Em tìm thầy chỉ để nói mấy chuyện này thôi sao?"
"Đều rất đáng tâm sự." Tôi hỏi y, "Không phải sao?"
Han Taesung không nói gì. Điện thoại y đổ chuông một tiếng, báo tin nhắn đến, y trả lời hai câu ngắn gọn. Từ chỗ tôi ngồi nhìn qua có thể thấy tên liên lạc trên điện thoại, đó là tin nhắn của cha tôi.
Tôi liếc nhìn điện thoại, chúng tôi đã ngồi trong quán cà phê hơn nửa tiếng. Nếu là bạn bè trò chuyện rồi hẹn gặp lại thì rất bình thường, nhưng với tôi và Han Taesung mà nói, ở lâu thêm một giây cũng là giày vò.
Tôi ước lượng thời gian đã gần đến, "Thầy Han, có thể cùng tôi đến trường không? Tôi muốn về thăm lại lớp học. Vì cho dù có học lại tôi cũng sẽ tới Yinsung, sau này sẽ không còn gặp lại nữa."
"Được." Han Taesung do dự phút chốc mới đồng ý. Có lẽ y cũng cảm nhận được sự bất thường của tôi, chẳng qua chưa nghĩ ra nguyên nhân.
Ra khỏi quán cà phê, trên đường không còn mấy người, trời vẫn chưa hoàn toàn bị bao phủ bởi đêm đen, song đèn đường đã sáng. Từ tiệm cà phê tới trường cấp ba Minsung thì cổng sau sẽ gần hơn nhiều. Tôi và Han Taesung đi vào từ cổng sau của trường, bảo vệ ở đó nhận ra y.
"Thầy Han, đã trễ thế này mà còn chưa về à?" Bảo vệ là một bác trai hơn sáu mươi với thân thể rất cường tráng, "Tôi nhớ thầy vừa kết thúc một khóa lớp Mười Hai, còn dạy cả lớp Mười Một nữa à?"
"Tôi cùng học sinh về thăm trường." Han Taesung luôn ôn hòa lễ độ với người khác, bảo vệ hay hậu cần ở trường đều có ấn tượng rất tốt về y.
Lúc này bác bảo vệ mới chú ý tới tôi, mỉm cười: "Cậu nhóc trông đẹp trai thật đấy. Sau khi tốt nghiệp sẽ khó quay về, giờ thăm cũng tốt."
"Đúng thế." Tôi nói, "Về sau sẽ không còn cơ hội nữa."
Chúng tôi đang định đi vào, bác bảo vệ ở phía sau dặn dò thêm một câu: "Chín rưỡi phải khóa cổng trường, hai người nhớ phải nhanh chóng ra ngoài nhé. Giáo viên học sinh trọ trong trường đều phải đăng ký cả."
"Được, tôi nhớ rồi." Han Taesung quay đầu đáp, "Bác cứ tiếp tục làm việc đi."
Đi qua cổng sau là đến khu ký túc xá của trường, có tổng cộng bốn tòa nhà cho nam và nữ, đi sâu vào bên trong là nhà ăn lớn, hiện tại đã đóng cửa. Đèn đường trong khuôn viên trường khá ít, chứ không sáng ngời như ngoài phố.
Lúc bước ngang qua sân thể dục, Han Taesung đột nhiên mở miệng: "Jeong Jihoon, thầy... Xin lỗi. Thầy không hy vọng xa vời có thể được em tha thứ. Thầy chỉ mong sau này em có thể thuận buồm xuôi gió, vào trường tốt, có công việc tốt."
Tôi nghe thấy nhưng lại không biết trả lời ra sao, đành dứt khoát giả bộ không nghe thấy và tiếp tục đi về phía trước. Xin lỗi không có tác dụng, không hề có chút nào, có những chuyện một khi đã bắt đầu thì không thể quay lại được nữa.
Khối Mười Hai của Minsung được bố trí ở các dãy đầu, các lớp học được sắp xếp theo thứ tự lớp từ thấp đến cao, lớp 12/7 chúng tôi ở tầng hai. Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, nó vẫn luôn trống không, ngay cả bàn ghế cũng giữ nguyên dáng vẻ như hồi thi đại học.
Đèn hành lang là loại cảm ứng âm thanh. Lúc lên cầu thang, tôi đi trước Han Taesung, cố ý dùng chân giẫm rất lớn tiếng, đèn lập tức sáng lên. Tôi ngoái đầu nhìn Han Taesung, trên mặt y xuất hiện màu đỏ ửng bất thường, giống như đang bị lửa đốt.
"Jeong Jihoon hay là để hôm khác quay lại xem đi, chỉ là một phòng học thôi, có gì đáng xem đâu." Han Taesung mở miệng, "Thầy thấy không khỏe lắm. Thầy muốn về."
"Đã đến đây rồi." Tôi nhìn Han Taesung, "Thầy nghĩ, có thể trở về được sao?"
Han Taesung nắm chặt tay vịn, hít một hơi như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó, nói: "Vậy lên xem một chút đi."
Tôi tiếp tục đi, phòng học lớp 12/7 là phòng đầu tiên của hành lang. Tôi đẩy cửa ra. Cửa phòng của lớp khác đều tốt, chỉ có của lớp 12/7 chúng tôi bị hỏng do tôi và Park Dohyeon đùa giỡn quá mức trong giờ ra chơi hồi học kỳ trước của năm lớp Mười Hai, mãi đến khi tốt nghiệp cũng không có người sửa chữa đến xem.
Tôi còn chưa bật đèn đã nghe tiếng Han Taesung phía sau không đứng vững, trượt ngã lên cánh cửa. Tiếng động rất lớn, hình như va đập rất nghiêm trọng. Tôi bật đèn lên, y ngã ngồi ở cửa, ánh mắt vẫn luôn không thể tập trung, dường như không nhìn rõ tôi đang ở đâu.
Mặt Han Taesung đỏ bừng, tiếng thở dốc rất nặng nề, như có lửa đốt trong phổi, hơi thở nóng rực. Tôi tới đỡ y dậy, y lại áp sát vào tôi như sa mạc gặp mưa, tìm kiếm nhiệt độ dễ chịu ở hõm vai tôi.
Quả nhiên anh Kiin không lừa tôi, thuốc có tác dụng không nhanh, nhưng một khi đã có tác dụng thì lại cực kỳ mạnh mẽ, từ cầu thang lên đến tầng hai, không quá một phút.
Han Taesung đột nhiên trở nên hung ác, cắn lên vai tôi. Cách chiếc áo phông trắng mỏng manh mà răng nanh vẫn có thể cắm vào thịt. Tôi nhẫn nhịn cắn chặt răng để không kêu thành tiếng. Y vẫn cắn xé mãi đến tận khi áo phông trắng thấm máu. Han Taesung đã hoàn toàn mất kiểm soát, giống như tất cả sự tàn bạo trong cơ thể y đã bị kích hoạt. Quần bò bị y xé toạc ra, không biết cúc rơi ở đâu.
Máu tươi chảy dọc lưng tôi, Han Taesung gặm cắn theo vết máu xuống bên eo. Lúc y ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy con ngươi đỏ tươi của y, còn có vết máu nơi khóe miệng, tựa ác ma tới từ địa ngục.
Han Taesung muốn nói nhưng lại không nói ra được một câu đầy đủ, như phát điên túm lấy tóc tôi, nơi đó là vết thương vừa tháo chỉ. Y dùng lực làm tôi đau đến mức thét lên. Tôi bất ngờ bị Han Taesung đẩy lên chiếc bàn học đằng sau, lưng va thẳng vào bàn, khắp phần lưng đau tê tái.
Lúc Han Taesung đè lên người tôi, tôi quàng tay qua cổ y, gần như kề sát bên tai y, nhẹ nhàng nói: "Han Taesung, tôi nói rồi, không trở về được."
Cho dù sẽ phá huỷ bản thân, tôi cũng không có cách nào nhìn thầy sống tốt như vậy.
Han Taesung tiến vào mà không có bất kỳ dự báo nào, cũng chẳng có bất kỳ chất bôi trơn gì. Y chỉ thô bạo chen vào bằng sức mạnh. Rõ ràng tôi không muốn khóc song vẫn có nước mắt sinh lý xuôi theo khóe mắt chảy vào tóc, ướt đẫm. Cảm giác đau đớn đến mức muốn hủy diệt tất cả khiến tôi sụp đổ, tôi có thể cảm nhận được máu tươi chảy ở bắp đùi, dọc theo hai bên đùi xuống, nhỏ giọt trên sàn nhà.
Tôi hy vọng nhường nào, mình nhắm mắt lại, lần thứ hai mở ra có thể thấy những gương mặt trẻ trung kia, nhìn thấy thầy giáo hói ném viên phấn vào bàn học trước mặt, còn có Park Dohyeon ngồi cạnh cười xán lạn với tôi. Tôi khát vọng cỡ nào, tất cả những điều này chỉ là một giấc mơ trong lớp học mà thôi. Nhưng khi tôi mở mắt ra lại chỉ thấy gương mặt mà tôi căm hận đến mức bất chấp hết thảy của Han Taesung.
Nơi đây từng là vùng đất thiêng liêng trong lòng tôi, mà bây giờ tôi lại làm việc hèn hạ nhất ở đây. Song tôi sẽ không hối hận, bởi vì trong chúng tôi ai sạch sẽ hơn ai chứ.
Tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, giữa chừng tôi đã ngất một lần, sau đó bị đau đớn tra tấn tỉnh lại. Tôi thấy Han Taesung vẫn đang hoạt động, mà khuôn mặt y đã chuyển từ đỏ sang xanh mét. Tôi biết tác dụng của thuốc này rất mạnh. Anh Kiin bảo tôi, loại thuốc này có thể lấy mạng người.
Tôi nhìn máu và tinh dịch trên cơ thể mình. Trong tiếng kêu kinh hoàng của bảo vệ, ý thức của tôi bắt đầu trôi đi. Tôi dùng chút sức lực cuối cùng để ghé sát tai Han Taesung, chợt mừng rỡ nở nụ cười, "Han Taesung thầy xong rồi."
Dứt lời, tôi chìm vào hôn mê.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co