Truyen3h.Co

[ViewJune] YAI

Chương 46

yangahn06_

"Tỉnh rồi hả?"

Giọng Milk cất lên khi thấy mắt của người kia dần hé mở. Cả hai vẫn còn ở trên xe, vì chạy mui trần nên cô cảm nhận được từng làn gió mát xuyên vào những vết hở của vết thương, mát nhưng rát

"Mình chưa chết nữa hả trời?"

"Ừm..chưa về tới dinh thự nữa à?"

Cô chống tay lên cằm nhìn những con đường mình đang đi qua, đầu óc có chút không được yên ổn, những lời nói của Fank cứ văng vẳng đâu đây

"Đáng lẽ là về được 8 kiếp rồi, tao thấy mày chưa tỉnh nên cố tỉnh đi vòng vòng thôi"

"Mày điên rồi Milk? Để chút nữa là tao chết luôn chứ không tỉnh đâu, Agh!!"

Cô giơ tay lên đánh nhẹ vào vai Milk nhưng lại vô tình tự làm đau bản thân, giờ đây cái khớp như đổ vỡ

"Ngu chưa con, sao? Mày với thằng kia nói gì mà giao lưu dữ dội vậy?"

"Nó nói xàm, tao nói tiếng người"

"Còn nhây được, tao mà không lên mày chết mẹ rồi"

"Lên sớm nhỉ? Nó hành tao thoi thóp mới lên"

"Có lên là mừng, tỉnh rồi chứ gì? Chở mày về muốn làm gì làm, bất tỉnh mà về đó, tụi kia tưởng mày chết lại nhốn nhào lên, tao không thích ồn ào"

Nói rồi Milk vặn ga phóng nhanh hơn, đúng là lời của Milk có chút hợp lí, View cảm thán. Nếu để cô trong tình trạng bất tỉnh mà quay về, chắc Zot sẽ trụng xác của Milk mà xẻ ra

.

.

.

"Fank, sự thật mà mày nói, rốt cuộc là gì?"

.

.

.

Cùng lúc này, nàng cũng đã tỉnh dậy, vỗ vỗ đầu vài cái sau giấc ngủ liền nhận ra trời đã trở tối, còn người kia thì chưa thấy ló dạng. Nàng cứ mơ màng mà ngồi một chỗ, lúc này mới nhớ ra cuộc hẹn của Fank, nhưng giờ đã trễ, nàng có chút lo sợ nhưng sau cùng vẫn quyết định kệ đi

"View giờ này đang đâu nhỉ?"

Nàng tự hỏi, đáng lẽ cô phải về sớm, lúc nãy khi ngủ nàng có nghe giọng của cô, nhưng giờ cô đâu rồi? Chả nhẽ là June trong mơ màng tự tưởng tượng ra à

Đem bao nhiêu thắc mắc gói gọn vào trong, nàng lúc này mới ra khỏi phòng, chỉ định hóng gió một chút, chỉ là vừa quay đầu qua đã thấy Love và Jane đang ngồi ở bàn trà, họ cũng đã thấy nàng, theo tiếng kêu gọi, June cũng lê bước chân đi từng bước từng bước đến nơi phát ra giọng nói

"Lạ ghê, hiếm thấy June ngủ giờ này đấy" - Love cất tiếng, bình thường để ý thì nàng ngủ rất trễ, nhưng giờ này vừa trở tối mà đã bắt gặp nàng trong tình trạng mới ngủ dậy. Quả thật rất lạ

Jane nhìn nàng, không nói câu gì cả chỉ gật gù đồng tình với Love. Vốn dĩ không thân không quen biết nhau, cái Jane biết về nàng chỉ đơn giản là người yêu của bạn mình

"Ừm, tự dưng lại buồn ngủ, giờ ngủ dậy thấy mệt trong người. View đâu? Milk nữa?"

"Không biết, bọn nó đi đâu từ trưa rồi" - Jane vừa nói vừa nhâm nhi ly trà của mình

"Từ trưa lận hả?"

Nghe Jane nói, nàng lại liên tưởng đến việc viên thuốc, có lẽ nào..

"Có ai nghe được Milk hoặc View nói là đi đâu không vậy?"

"Không, chả chịu nói gì. Nhắn tin chả thèm hồi âm"

"Ừm.."

Nàng có chút hụt hẫng, vì nàng cũng đã nhắn tin cho người thương. Đương nhiên là chẳng có hồi âm gì

Cả ba cứ ngồi trò chuyện về một vài điều trong dinh thự cho tới khi chiếc xe bốn bánh dừng trước cổng

Giây phút nhìn thấy cô, tim nàng như rớt thẳng xuống vực. Máu thấm đẫm cả cái ghế trên xe, mặt mũi cô lấm lem, nồng tanh của những giọt lệ đỏ

June là người phản ứng nhanh nhất, nàng lo lắng ngồi dậy, đôi môi không nói lên lời, mắt mở to, vừa muốn bước tới chỗ cô vừa lo sợ mà lùi lại

"V-view..?"

Sau cùng, nàng vẫn chọn cách lại gần hỏi thăm, khuôn mặt cô tái nhạt dần, đôi tai cũng không còn nghe những âm thanh phát ra những cổ họng người trước mặt

"Em sao vậy?"

"Có sao không?"

"Bị gì vậy?"

"Em chảy máu nhiều quá"

"Ai làm em ra nông nổi này?"

"View"

"View"

"Trả lời chị, View Benyapa"

Cô vẫn đứng yên nhìn nàng. Milk đã lách qua cả hai mà đi lại bàn, ngồi kể nhỏ lại những chuyện vừa xảy ra

Thấy thân ảnh trước mặt liên tục hỏi han, cô không nói nên lời, mất máu quá nhiều làm mọi hành động của cô trở nên chậm chạp. Chỉ là, ôm lấy nàng thật chặt, cứ sợ buông ra rồi sẽ vụt mất

"Em ổn, cảm ơn, vì chị đã ở đây"

Nói rồi đôi mắt ấy cũng sụp xuống, nàng và mọi người cùng đỡ cô vào bên trong, khi xử lí vết thương, nàng run lên từng đợt khi tận mắt chứng kiến những vết hở xuất hiện trên da thịt mịn màng của người yêu, chúng xấu xa làm sao, lại làm đau em bé của nàng

.

.

.

"View.."

Mở mắt lại lần nữa, cô đang trên giường của nàng, giọng nói của June thốt lên chậm rãi, nhẹ nhàng, tóc nàng vuốt ve lấy khuôn mặt của View cô

Nhìn ra cửa sổ, View đoán giờ cũng đã rất trễ. Những vết thương được băng bó thành công, cô cũng đã đỡ đau hơn. Nhìn lên nàng, hạnh phúc làm sao, mỗi lần cận kề cái chết vẫn được nhìn thấy ảnh mắt của nàng

"Nằm xuống đi, nằm cạnh em"

Cô cố gắng nhích người sang một bên, tay để sang bên gối ngụ ý muốn nàng nằm lên

"Em.."

"Em không bị thương ở tay, lại đây với em"

Thấy cô đã chắc chắn, nàng mới dám lại nằm xuống, ở bên cạnh View, thấy người kia vẫn đang phải thở từng nhịp khó khăn, lòng nàng lúc này đầy những câu hỏi

"Em đã gặp những chuyện gì? Vết thương của em là sao?"

"Em gặp Fank"

"Hả? Sao em lại gặp Fank, ua-"

"Em biết chị nói chuyện với con hầu, vô tình hỏi thôi. Em lo Fank sẽ làm gì chị nên em đã dụ chị ở nhà. Em xin lỗi, chắc chị buồn em lắm"

"Không View...chị không có..nhưng em và Fank đã nói gì? Nó làm em ra nông nổi này luôn sao?"

"Nói những chuyện cần nói thôi..dù sao nó cũng bị thương, em không để tâm đâu"

"Chị xin lỗi.."

"Hửm?"

"Sao lại xin lỗi?"

"Chị..."

"Không có gì liên quan tới chị hết, là em muốn vậy mà..em xin lỗi vì để chị lo như vậy, giờ em đã ổn"

"Đừng xin lỗi...đáng lẽ chị nên nói với em"

"Không sao hết màa"

View nói rồi quay sang hôn vào trán mình, tay còn lại vẫn véo má người thương, chuyện đã qua rồi

"June"

"Hả?"

"Không gì, em yêu chị"

"Hả?"

"Chỉ muốn nói là em yêu chị thôi"

"Ngơ à.."

"Ước mơ của chị là gì? June"

"Hmm..hiện tại thì, ước mơ của chị là mình sẽ mãi bên nhau"

View im lặng, mỉm cười nhìn nàng

"Ước mơ của em, là tất cả không phải là giả. Bên chị chính là thật, được kề cạnh chị chính là thật. Nếu đây chỉ là giấc mộng, em sẽ không bao giờ chịu thức tỉnh"

"View..."

"Trễ rồi, ngủ thôi"

"Hứ"

.

.

.

View đã vào giấc ngủ, chắc vì chuyện hôm nay đã làm cô mệt rã rời. Chỉ riêng June, nàng vẫn đang nằm trong lòng View, ngược mắt nhìn View trong lòng mình, đầy rẫy vết thương, chị xót xa làm sao. Chị cũng yêu, yêu rất nhiều

"Hmm..hiện tại thì, ước mơ của chị là mình là mãi bên nhau"

Nói cách khác..

Ước mơ của chị

Là mỗi ngày, khi mở mắt thức dậy, hơi thở nồng ấm của em vẫn đang kề cạnh.

Là khi tim ta đập cùng một nhịp, nơi có em tồn tại là nơi ánh sáng dẫn lối.

.

.

.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co