Truyen3h.Co

villain | jay x you [edit]

;06

narcissusie

láo! quá láo!

nhưng lọt ra từ miệng choi inhye thẳng-như-ruột-ngựa thì không phải là láo rồi! đúng là tin động trời! đèn pha lại nháy lên. inhye chớp mắt nhìn quanh bàng hoàng. "gì vậy trời? các người có mát dây không? vậy mà cũng chụp hình được?!"

"tin chấn động mà." lee heeseung từ đâu bỗng xuất hiện kề bên, khoác vai cô và ra dấu 'chiến thắng', miệng ngoác đến mang tai khi quay qua quay lại trước mặt đám sinh viên đang hồ hởi chụp ảnh.

"không được chụp!" cô thét, gạt tay heeseung ra. "đã nói anh không được chạm vào em tùy tiện mà!" đoạn cô quay sang đám người quá khích.

"còn chụp nữa hả? nhìn tôi ướt sũng thế này đẹp đẽ gì mà chụp? có chụp cũng lúc tôi tươm tất chứ! lúc đó muốn chụp bao nhiêu cũng được!"

câu nói cùng vẻ mặt không-hề-giỡn của cô khiến đám người xung quanh không kềm nổi phải hùa nhau cười rộ. không khí trong hội trường đột nhiên có bước chuyển hướng bất ngờ. có ai lại ngờ buổi phán xét của devil lại trở thành một câu chuyện hài hước như vậy chứ?!

"thật dễ thương! nhìn cô ta nổi giận kìa!"

"inhye thật đáng yêu quá đi mất!"

"way to go! inhye!"
.
.
.
"IM HẾT! LŨ CHÚNG MÀY QUÊN BÂY GIỜ LÀ GIỜ PHÁN QUYẾT À?!!"

tiếng gầm của na jaemin khiến mọi người dần dần yên lặng. dù gì đi nữa, jaemin cũng là một trong những kẻ mạnh nhất trong nhóm người devil prince. sức ảnh hưởng chỉ thua sau lee heeseung mà thôi.

"còn mày nữa!" jaemin quay sang inhye. "ỏng ẹo gì nữa? thật chướng mắt! còn không mau quỳ xuống?"

"không!"

cô cúi đầu né qua cú giằng cổ của jaemin. "ba tôi tôi còn không quỳ. mắc gì phải quỳ anh chứ? rõ điên!"

"con quỷ cái! có đứng yên không thì bảo?! còn tụi bây nữa! còn chờ gì mà không bắt nó quỳ?"

"người nào bắt ép tôi quỳ tôi thề rằng choi seungcheol sẽ không tha cho người đó!"

bọn thuộc hạ nhìn nhau, rồi lại nhìn đến thủ lĩnh của họ. park jongseong vẫn ngồi đó, tay lơ đãng vuốt đầu kim minju, khuôn mặt không cảm xúc.

"tụi bây còn chờ gì nữa mà không xông lên?" jaemin gầm gừ.

bọn thuộc hạ xanh mặt. ác ma thì không có phản ứng, phó tướng lại cứ đứng đó cười, jaemin lại không phải thuộc hàng có thể che chở cho họ nếu có chuyện và lại chuyện xích mích với con gái ngài bộ trưởng bộ ngoại giao nữa chứ! làm sao bây giờ? làm đàn em hầu hạ mấy ông máu mặt 'biến thái thất thường' này thật là khổ quá!

na jaemin nhìn bọn đàn em phân vân do dự mà tức muốn bốc khói, bất nhẫn quay sang toan đuổi theo choi inhye.

"quỳ xuống! tao bảo mày quỳ thì phải quỳ! cho dù mày là ai đi nữa, trong hangsang này thân phận của mày không hơn..."

"không là không!"

"không quỳ sẽ cạo trọc đầu cô."

mọi ánh mặt lại dồn vào con người ít nói trên bục thang sân khấu. ác ma hôm nay đã phát ngôn đến hai câu! thường ngày đến cả minju cũng chỉ có thể 'bòn rút' từ anh được vài ba dòng. vốn trong các buồi phán quyết như vầy, ác ma chỉ đến để tọa trên 'ngai vàng' ngắm thưởng, chứ có nói năng gì đâu.

vậy mà giờ đây lời nói của anh... đã khiến một choi inhye bất-khuất phải xanh mặt.

"anh không dám..." giọng inhye có vẻ run run. xem ra cô không tự tin mấy về suy nghĩ này của mình.

"dám hay không, cô tự hiểu rõ." jongseong đẩy minju ra và đứng dậy trước đôi mắt bàng hoàng của bao người.

không hiểu là do chiều cao áp đảo của mình, hay cái khí chất thống trị sẵn có của dòng dõi park gia, con người này đã khiến cho mọi đôi mắt đều mang một sự thần phục nhất định. với phong thái của một ông hoàng, anh bước xuống những bậc thang bằng gỗ và chậm rãi tiến về inhye, tay trong túi quần, dáng vẻ ngạo mạn - nhưng lại khoan thai theo một cách khác - khi cúi người xuống thân hình nhỏ bé của cô...

khóe miệng lại nhếch lên.

"đầu trọc rồi thì có khoác prada lên vẫn không đẹp nỗi."

lời nói nghe như trêu chọc hơn là đe dọa. thật không thể hiểu nỗi devil đang nghĩ gì!? một inhye cứng đầu như thế làm sao có thể chịu quỳ vì một lý do lố lăng cỡ đó?

nhưng xem ra đối với inhye, lý do đó không lố lăng chút nào!

vì cô đột nhiên lại khụy xuống, ngoan ngoãn như chú mèo xiêm ướt sũng.

song bất ngờ hơn cả, park jongseong lại quay người bước về sân khấu với nụ cười ngạo nghễ trên môi!

hai con người này... vì 'nhan sắc' hơn người nên... tâm tưởng cũng khác người chăng? - là những ý nghĩ rất thầm kín của dân chúng mục kích lúc bấy giờ...

"phải không đó, phản diện? em làm anh thất vọng quá? lại quỳ vì một chuyện cỏn con vậy sao?" heeseung ngồi xổm xuống bên cạnh inhye, mắt anh mở to, tuy miệng vẫn cười hề hề.

"cỏn con?" inhye nhăn mũi. "anh thử bị cạo đầu xem? mái tóc đối với phụ nữ rất quý! mất rồi thì tốn bao nhiêu năm nữa mới để dài ra được đây?"

"nhưng như thế vẫn đỡ hơn bị đánh te tua hay-" anh vuốt mái tóc ướt sũng của cô "- bị nhấn đầu xuống toilet chứ?"

"đỡ chỗ nào? vết thương vài ngày sẽ lành. còn mái tóc của em anh có biết mất hết sáu năm mới để dài chừng này không? lợi, hại anh tự tính." có tiếng cười râm ran trỗi lên.

jaemin, dáng người đệ vệ, đứng sững ra như một thằng ngốc khi chứng kiến cuộc đối thoại nhố nhăng này. con bé này tâm thần sao? nhấn nước nó không phản kháng. dọa đánh nó không sợ. mà sợ bị cắt tóc???

nhưng tại sao đại ca lại biết được inhye nghĩ gì? – na jaemin lo lắng hướng mắt về tấm lưng của jongseong.

người giàu có cách suy nghĩ thật quái đản. khó hiểu thật.

"đủ rồi! hôm nay đến đây không phải để làm trò nhăng nhít!"

jaemin nói lớn, cắt ngang cuộc cãi cọ không đâu giữa heeseung và inhye.

"inhye, hôm nay cô phải cúi đầu xin lỗi chị hai của chúng tôi vì hành vi bạo lực gây ra vừa rồi."

cả hội trường lập tức yên lặng lắng nghe bản tin sốt dẻo.

inhye ngơ ngác ngước lên, mắt chớp chớp.

"tội danh không thành lập!"

lại có tiếng cười râm ran.

"mày... còn dám chối sao?"

"nếu đã gọi đây là buổi phán quyết. thì làm cho đúng đắn một chút chứ?" inhye chán chường phản bác. "muốn buộc tội tôi phải có nhân chứng, bằng chứng hẳn hoi. đằng này chẳng có gì cả."

"lời của minju chính là bằng chứng! ai cũng biết minju là một con người hiền hậu, tốt bụng. sao lại đổ tội oan cho mày chứ?"

"người hiền không nói dối được à?"

"mày!"

jaemin kềm chế lại. không được nổi nóng. con nhỏ này luôn tự cao bản thân ăn nói sắc sảo, lại còn sự bình tĩnh đến rợn người của nó! nếu nổi nóng sẽ lại bị nó cho rơi vào bẫy... phải bình tĩnh cho nó biết thế nào chân lý thuần túy.

"thôi được, có gì biện bạch được, mày... cô nói xem nào!"

"biện bạch gì? chuyện chỉ là cô ta tự đâm sầm vào gương. thế thôi."

"ý cô là minju tự mình làm thương tổn bản thân để đổ tội cho cô?"

"đúng."

xung quanh bàn tán xôn xao. không ai có thể tin được kim minju lại làm thế. nhưng choi inhye lại là người không thích nói dối...

"cô nói nghe thật vô lý. mục đích là gì chứ? đại ca vốn hết lòng yêu thương minju. minju không có lý do để đi hại một 'kẻ theo đuôi' như cô."

"tôi có phải con sâu trong bụng cô ta đâu mà biết." inhye chua ngoa bĩu môi. "nhưng dựa theo những gì cô ta nói với tôi trước khi 'tự xử', thì tôi có thể kết luận: kim minju ghen tỵ với tôi."

"ghen tỵ? ha! cô có gì mà để chị hai của chúng tôi ghen tỵ chứ?"

inhye mở tròn mắt.

"anh thiệt hay giỡn vậy? hay mù và điếc rồi?"

"mày... e hèm!" jaemin hít sâu vào rồi lại thở ra, tập trung đè nén cơn giận.

"nhìn tôi này." inhye hất đầu. "ướt sũng thảm hại như vầy, tôi vẫn đẹp hơn cô ta. anh có biết muốn có thân hình như vậy, tôi phải tập luyện cực khổ thế nào không?"

miệng na jaemin mở to.

"thứ hai, nhà tôi có tiền nhiều hơn cô ta."

có thể thấy phó tướng heeseung ngồi xổm gần đó đang ra sức nín cười.

"thứ ba, tôi trẻ hơn cô ta. và căn cứ vào thực đơn 'gà khỉ' đại ca mấy người soạn ra hằng ngày cho cô ta. kim minju nhất định không thể sống lâu hơn choi inhye này!"

lần này thì heeseung không nhịn nỗi, anh ngã quay ra sàn chống tay cười ha hả.

"lý do excellent! inhye! cho em 10 điểm!"

"chưa đâu." inhye nhíu mày, đưa tay lên đếm một cách vô tư. "còn tự tin hơn này, mạnh mẽ hơn, học giỏi hơn, vui tính hơn, thành thật hơn... duy chỉ có một điểm không bằng..."

mắt inhye phất lên, hướng thẳng về phía minju đang giấu mặt sau lưng jongseong.

"không-bệnh-hoạn-bằng."

cả hội trường đang âm ĩ những tiếng cười kiềm chế vì các lập luận kiêu căng - nhưng lại rất thật đến buồn cười của inhye, bỗng chốc đã lặng đi trước cái nhìn sắc bén và câu nói đanh chắc của cô.

đây là lần đầu tiên choi inhye nhìn thẳng vào kim minju.

"một cô gái chỉ vì sự bất an không đáng lại có thể đi tổn hại bản thân để đổ tội cho tôi. thú thật, tôi cũng có phần vinh dự và khâm phục cô ta lắm." inhye gật gù, vẻ mặt chân thành không một chút mỉa mai.

"cô ta có thể bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. trong từ điển của tôi điều đó không có gì sai..."

"... nhưng bệnh hoạn đến nỗi có thể tự dối gạt bản thân thì thật đáng tởm."

mắt inhye láy lên dữ dội.

"nếu đã có gan làm việc ác, có đủ tinh thần để mang tội với cả thế giới, thì nên có dũng khí đối mặt với bản chất đê tiện của mình. đằng này lại nói là vì 'không muốn tôi sau này đau khổ'?"

inhye cười nhạt. cả hội trường nín thở. ngay cả lee heeseung cũng mở to mắt nhìn cô trân trối.

"và đến giờ cô ta thật sự vẫn lừa gạt bản thân mình là - muốn tốt cho tôi. xin lỗi, người bệnh hoạn như thế tôi lại càng không thể cho phép ở cạnh jongseong."

yên lặng.

những gì inhye nói, nhất thời khó ai có thể theo kịp...

thế rồi nó vỡ òa. minju nấc lên, đôi mắt lại ngấn lệ. đoạn cô run rẩy đứng dậy và khẽ gật đầu với jongseong trước khi bước xuống những bậc thang. dáng đi xiêu vẹo, đôi mắt đầy sự thương cảm dồi dào.

"tôi... ôi inhye... em đã sống lên trong hoàn cảnh như thế nào... mà cách nghĩ lại méo mó như thế? nói thật, vài phút trước đây chị thật rất giận em, nhưng em nói những lời này... làm chị sực tỉnh ra... em thật là tội nghiệp..."

đoạn cô ôm lấy inhye khóc òa.

"gia đình em nuôi dạy em ra sao... mà một cô bé trẻ người non dạ lại có thể suy nghĩ đen tối đến vậy? đến nỗi em cho là việc bất chấp thủ đoạn là đúng... ôi! inhye!"

choi inhye chớp mắt, nhưng không hề đẩy ra. đầu cô nghiêng nghiêng, dường như bộ óc đang vận hành hết cỡ để giải mã trò cười trước mặt - trong khi mọi con mắt đều đổ về cô đầy tò mò, vô cùng ngỡ ngàng là tại sao cô không đẩy kim minju ra.

"xem ra nhiệt tâm của minju khiến inhye cảm động rồi." có người nói nhỏ.

"minju thật tội nghiệp..."

"..."

không ai để ý. duy chỉ có lee heeseung là đủ gần để trông thấy nụ cười nhỏ của inhye. anh bàng hoàng vô cùng.

nữ phản diện inhye thật sự bị cảm động?

"đón chào cô bước sang thế giới đen tối, kim minju."

inhye nói rất khẽ. rất khẽ vào tai minju. giọng nói lạnh như băng đông cuối mùa, nhưng lại nóng bỏng khi chạm tai kẻ tiếp nhận.

song, lee heeseung vẫn có thể nghe được.

những móng tay của minju đột nhiên lún sâu vào vai inhye.

"bây giờ mới xứng đáng làm một con người chứ. cảm giác đối mặt với con quỷ trong bản thân thế nào, chị minju?"

đôi mắt inhye bừng lên dữ dội. thứ lửa tà ám.

hệt như của người đó.

minju bấn loạn.

đứa con gái này nhất định là tay sai của quỷ!

thình lình, inhye đứng dậy, rũ bỏ một minju rụng rời không còn sức trên sàn. cô nói rất nhỏ, đủ chỉ để minju nghe thấy.

"yên tâm, tôi không phải quỷ chuyên quyến dụ người ta làm việc ác đâu. chỉ là một đứa con gái thoải mái với bản chất xấu xa của mình, thay vì che đậy lại thôi." nói rồi, cô quay sang jaemin với một nụ cười trong vắt, hai tay dang rộng ra một cách phóng khoáng.

"hết phim. về thôi."

"mày... cô nói cái gì? vẫn chưa xin lỗi minju mà?"

"yên tâm, điều tôi vừa giúp cô ta ngộ ra còn quý hơn lời xin lỗi ấy chứ." inhye hóm hỉnh đáp lời.

"Cô... KHÔNG THỂ ĐI ĐƯỢC!!" nắm tay inhye lại, jaemin thét lớn.

"cô đã nói gì với minju? tại sao cô ấy lại thành ra như thế?"

"khó nói lắm..." choi inhye nhăn mũi.

"người đơn thuần và low IQ như anh có nói ra cũng không hiểu." đoạn vỗ vai jaemin một cách thân thiện. "anh cứ 'sáng sủa' như thế này là ổn rồi."

"CÁI GÌ???"

"ấy!" cô cười, chỉ tay về phía jongseong. "đại ca anh đâu có cản tôi, ngay cả minju cũng không. anh cản làm gì?"

"nhưng ít ra cô cũng phải xin lỗi minju, hoặc có một lời giải thích chứ?!"

"..."

inhye thở dài, ra chiều chán chường thật sự. "tôi nói thế này vậy, tôi không có động cơ hại minju. còn mọi người hiểu sao thì hiểu."

"sao lại không? chẳng phải mới tuần trước cô còn hùng hồn tuyên bố muốn 'cướp' park jongseong từ tay minju hay sao? như thế chưa đủ là động cơ?"

inhye chống hai tay lên hông, khuôn mặt nhăn nhó. cái tên 'đầu đá' này thật là làm cô tức chết!

"tôi bảo muốn 'cướp'. có bảo muốn 'đánh cô ta' bao giờ? anh có lý trí thường tình không? làm sao mà đánh cô ta khiến tôi cướp được anh jongseong nhỉ? không phải làm thế càng khiến anh jongseong ghét tôi thêm sao?"

"đừng chơi chữ với tôi ở đây. cho dù cô lý trí đến đâu cũng không thể qua được chữ 'ghen'. cô chắc chắn là một phút ghen quá mất khôn rồi ra tay hành hung."

mắt inhye đột nhiên sáng lên, mọi người đều kinh ngạc khi cô đột nhiên vỗ tay đôm đốp, trên miệng lại là nụ cười rạng ngời.

"ô hô! IQ anh tăng lên chút rồi đấy. biết dùng lời lẽ như thế!"

"mày..."

"nhưng tôi có thể nói với anh rằng. động cơ 'ghen' đó không thành lập."

inhye vênh mặt. heeseung lại mím môi nín cười. duy chỉ có minju chứng kiến sự chuyển biến rất nhỏ trong biểu hiện lạnh lùng của jongseong.

cơ mặt anh khẽ giật.

"tôi ghen thật, đừng hiểu nhầm. vì tôi thích anh jongseong mà." inhye nhún vai huyên thuyên một cách hồn nhiên. "nhưng để mà đánh người thì chưa đến đâu. tôi là con người cực đoan. nếu tôi đã yêu rồi, khi ghen thì nhất định sẽ..."

cô ngước lên, cường độ ánh nhìn khiến một người to khỏe như jaemin bỗng nhiên rùng mình.

"...giết luôn đối thủ, chứ đánh dằn mặt làm gì mất công tốn sức."

cả hội trường trố mắt nhìn cô nàng phản diện. không phải chứ? như thế cũng nói ra được?! nhưng sự chân thành trên gương mặt cô khó có thể khiến người ta nghi ngờ!

cảm thấy mình đã lại 'đóng băng' mọi người, ngay cả jaemin cũng đứng chết sững. inhye nhún vai, lè lưỡi với anh chàng đồng minh rồi ngoảnh mặt toan bước đi, miệng lầm bầm chửi rủa.

"... khỉ thật! cái nước gì thế này? không biết tắm bao nhiêu lần mới ra.."

.

.

.

"không đi được."

giọng nói tuy không phải gầm thét thất thanh, nhưng lại mang sức đe dọa khiến người nghe bủn rủn.

giọng nói cô có thể nhận ra ở bất cứ nơi đâu.

cô quay lại, khoác lên nụ cười tuyệt vời nhất để chào đón anh.

"anh jongseong..."

nhưng lại thất kinh vì những ngón tay thuôn dài bấu chặt vào cổ.

cả hội trường kinh hoàng!

ác ma đã nổi giận thật sự!

đôi mắt anh nheo lại, cổ họng cô tắt nghẽn.

'devil'...'devil'...

lúc trước cô luôn nghĩ, thật buồn cười làm sao khi đem cái biệt danh ngớ ngẩn đó gán vào một con người.

nhưng rõ ràng, chuyện trên đời luôn có cái lý của nó.

sắc nâu ấm trong phút chốc đã chuyển sang thẫm đen. inhye chợt thấy mình thật ngốc nghếch khi lập tức liên tưởng đến những câu chuyện huyễn hoặc về loài ác quỷ. rằng cái cách đôi mắt chúng cũng chuyển sậm mỗi khi vô cùng tức giận như vầy...

trời ạ! mình đã thích một người như vậy sao?

inhye dùng hết sức của mình vùng vẫy. cô có thể cảm nhận được sự náo động vây quanh, có thể nghe thấy tiếng kêu thất thanh của heeseung, ngay cả tiếng òa khóc chói tai của minju...

cô sắp chịu không nỗi rồi!

anh muốn cô xin lỗi minju đến thế sao? vậy thì cô sẽ làm mà... chỉ cần anh hài lòng...

nhưng lực bóp trên cổ cô dần dần nới lỏng... đột nhiên cảm thấy hơi thở một người phả nhẹ vào mặt. rất gần.

"cô thật sự không có tấn công minju?" jongseong gầm gừ, giọng kiềm nén.

"không." cô thở hổn hển, mắt đảo qua lại tìm hình bóng minju.

"cái con nhỏ trời đánh kia... còn không qua cứu tôi? chẳng lẽ muốn có án mạng hay..."

nhưng minju lúc này đã đứng nép về một góc. cô kinh hoàng! cô chưa bao giờ thấy một park jongseong như vậy... tại sao trước giờ cô chưa từng nhận ra sự khát máu trong đôi mắt nồng ấm kia chứ?

và tại sao chưa bao giờ anh nổi giận như thế với cô?!

người xung quanh không ai dám lại gần một park jongseong phát cuồng này. chỉ có lee heeseung, na jaemin, lee jeno là có gan nhào vào níu giữ devil, khiến ai ai cũng thầm nể phục.

"tại sao lại không giết cô ta?" anh gầm lên trong vòng kiềm chế của đám thuộc hạ.

trong tư thế đổ quỵ xuống đất, inhye ngước lên với đôi mắt mở tròn, miệng vẫn còn thở gấp. câu hỏi gì thế này?

"câu hỏi gì thế này? chẳng lẽ anh muốn bạn gái mình gặp chuyện?!" jongseong nhìn thẳng vào đôi mắt ươn ướt dường như muốn khóc của cô. nhưng anh biết cô gái này chẳng bao giờ khóc cả. chẳng bao giờ.

đôi mắt mà trước đây chứa đầy sự thần tượng, niềm say mê. bây giờ còn lẫn vào nỗi sợ.

anh nhắm mắt.

định thần lại.

"kể từ ngày mai, một khi tôi quay lưng, tôi muốn choi inhye của khoa thời trang, năm nhất..."

mở mắt, sự lạnh lùng đến não nề lại trở về trong ác ma.

"...phải chịu mọi đối đãi cực hình."

thế đấy, phán quyết của ác ma đã được đưa ra.

phủi thẳng lại chiếc áo phông, anh quay người về hướng đám đông vẫn còn chưa thoát nỗi kinh sợ.

"tất cả mọi trách nhiệm, nhà họ park sẽ gánh giúp các người, về bất cứ chuyện gì gây ra trên người con gái ngài bộ trưởng."

rồi anh cùng đám thuộc hạ quay lưng rời khỏi hội trường, bỏ lại sau lưng một inhye vô cùng hoang mang.

cái quái gì vừa xảy ra thế nhỉ?

...

-tin tức về đêm-

trên forum của học viện hangsang vào 23:59 ngày 12 tháng 10 có một topic do dahyun0653 lập ra, nội dung 'nóng' đến nỗi khiến diễn đàn nghẽn tắc.

xem ra, nửa đêm 12/10 chẳng có học sinh hangsang nào chịu đi ngủ cả.

nội dung như thế này:

dahyun0653 tin 'sốc hàng' đây!!!
"hồ ly phản diện bị định tội. hoàng tử đích thân phán lệnh trãm thủ!"

"kể từ ngày mai, một khi tôi quay lưng, tôi muốn choi inhye của khoa thời trang, năm nhất, phải chịu mọi đối đãi cực hình." - hoàng tử đã ra phán quyết cuối cùng! yay!

có phải các bạn đều vui như tôi không? cuối cùng thì hoàng tử anh minh của chúng ta đã chịu xử lý con hồ ly đáng chết kia rồi, và còn là một án ác nghiệt nữa chứ!...vậy còn chờ gì mà không chuẩn bị cho cô nàng phản diện của chúng ta một, à không, hàng trăm 'món quà' độc đáo chứ?...và đừng lo lắng bị trả thù vì hoàng tử thân yêu đã hứa sẽ che chở cho chúng ta... hồ ly mếu máo, khóc lóc thảm thương cầu xin tha tội trong khi công chúa của chúng ta vô cùng khoan hồng...

...

chưa đầy nửa tiếng sau, một thread khác lập tức được post lên bởi INHYEclubmaster.

INHYEclubmaster hồ ly thật sự lòi đuôi cáo! devil nóng quá hóa... khờ.

chào các fan của love! quả thật là đêm rồi mình muốn ngồi ôn bài đợi sáng ra mới hành động, nhưng gặp phải cái topic của bọn u mê kia làm mình nóng máu, nên phải lập tức bất chấp khó khăn lên bảo vệ 'tình yêu' của chúng ta.

đầu tiên là một video clip vô cùng 'nóng hổi', sẽ để lộ chân tướng ai mới là hồ ly chính cống! (clip là do INHYEclubmaster này dày bao công sức, nín thở trong toilet quay được. tài chưa? hihi...^^)

... xem xong, không cần mình nói nhiều, các bạn cũng hiểu được ai là hồ ly thật sự nhỉ? chỉ trách devil bị ma che mắt, lại đi đày đọa love. nhưng love đừng lo, một khi bọn u mê đó xem được clip này, sẽ không ai dám động đến love đâu!

nếu không thì... INHYEclubmaster dù cực kỳ nhút nhát nhất cũng sẽ ra mặt cho love!

. . .

vài giây sau khi thread này được post lên, tiêu đề "hồ ly phản diện bị định tội. hoàng tử đích thân phán lệnh trãm thủ!" chớp nhoáng đã mất đi vế đầu.

1 tiếng sau, con số thành viên của INHYEfanclub đã tăng lên gấp 5.

...

"chậc, dân tình trường này dễ 'rung rinh' thật."

inhye ngước nhìn màn hình với nụ cười hứng thú. móng tay trang trí cầu kỳ gõ nhẹ lên mousepad, tay kia đưa lên mơn nhẹ một bên tai - thói quen trẻ con của cô mỗi khi chăm chú suy nghĩ.

"con bé INHYEclubmaster này là ai nhỉ? mình, minju cùng jaemin vô tình 'nhốt' nó trong buồng toilet kia lâu như vậy. kể cũng tội thật."

"có tiếng gõ cửa." inhye trợn mắt rồi la lớn.

"không muốn nói chuyện. đi đi!"

"chú chỉ muốn chúc con ngủ ngon." tiếng nói một người đàn ông trung niên từ bên kia vọng lại.

"khỏi phải chúc chiếc gì mệt lắm! hành động thiết thực hơn. ngày mai chuyển tiền vào trương mục cho tôi, và còn giúp tôi thuê khoảng năm bảy người..."

khoan đã! inhye nghĩ. nếu bảo rằng muốn thuê vệ sĩ, chắc chắn ông ta sẽ biết có chuyện không ổn. và theo tính cách của choi seungcheol, sẽ không để yên và đi đối phó với park gia. hắc bạch chọi nhau thì chỉ có nước thê thảm! phá cho ôi như thế thì mình và anh jongseong làm cách nào?

"con muốn năm bảy người để làm gì?" giọng nói từ sau cửa có phần lo lắng.

"không gì, năm bảy người đầu bếp mới. thức ăn dở quá mà, nuốt không vô."

"được, được. chú sẽ làm ngay, không cần đợi đến mai."

"vậy đi."

"à... vậy trường mới lúc này ra sao rồi? con có thích hangsang không?"

inhye thở dài. ông ta đúng là dài hơi!

cô bước xuống giường, sải chân về hướng cửa phòng và thình lình mở ra.

người đàn ông trước mặt cô vẫn như thế, cái điệu bộ oai vệ rất điển hình đã phần nào giúp sức trong sự nghiệp chính trị của ông, đôi mắt quyết đoán, thậm chí có phần lạnh ác - nhưng khi dõi vào cô lại tràn ngập sự yêu thương thối rữa cùng nỗi đau đay nghiến.

"đấy, nhìn thấy mặt tôi không có vết bầm hay thương tích rồi đấy. sao còn chưa về phòng của ông đi? cứ lải nhải thế này tôi ngủ thế nào?" khuôn mặt thuần khiết của inhye giờ đây còn lạnh hơn băng tảng.

khó có thể tin được đôi mắt ươn ướt hút hồn người ấy lại có thể trở nên buốt giá đến vậy.

"cảm ơn con." choi seungcheol nhẹ nhàng đáp, mắt nhìn cô một lúc rồi vội quay đi trong đau khổ. ôm dợm chân toan rời khỏi.

inhye níu áo ông lại, khi đã mặt đối mặt với ông, cô nở một nụ cười chua chát. "sao thế? không nhìn thêm chút nữa? sợ khuôn mặt này lắm à?"

choi seungcheol chỉ nhắm mắt, thở dài rồi kéo nhẹ tay lại. ông quay mặt bước đi thật nhanh.

ở đằng sau, inhye đợi đến khi bóng lưng ông chuẩn bị khuất sau ngõ rẽ cuối hành lang, mới cay độc nói.

"thật đáng tiếc. tôi càng lớn thì nhìn càng giống bà ấy."

rồi đóng sập cửa lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co