;18
warning: chứa nhiều yếu tố nhạy cảm 18+, cân nhắc trước khi đọc.
.
.
.
thật ra mà nói thì, lễ cưới trong tưởng tượng của các cô gái, cho dù lãng mạn hay nhạt nhẽo đến cỡ nào, cũng không dở khóc dở cười như tình huống của inhye lúc bấy giờ.
vừa bước ra khỏi trụ sở ủy ban phường, đang toan lủi thủi nối gót choi seungcheol theo thói quen, chưa kịp đi đến bước thứ ba thì đã bị lôi lại và đẩy vào xe riêng của người ta.
"ơ... còn đi đâu nữa sao?" cô bàng hoàng, chút hy vọng nhỏ nhoi lóe lên về một lễ cưới giản đơn trong giáo đường nhỏ bé...
"về nhà." kẻ nào đó đáp cụt ngủn, lập tức dập tắt hy vọng nhỏ nhoi tội nghiệp của ai kia.
"nhà...?"
"kết hôn rồi, theo chồng về nhà là chuyện dĩ nhiên."
à...
đúng rồi, vậy mà suýt nữa đã quên. kết hôn rồi còn gì?
nhưng sao lại thấy... mơ hồ thế này?
bánh cưới gâteux năm tầng đâu? áo cưới oscar de la renta đâu? rồi còn nhẫn cưới tiffany 5 carat, giáo đường st. peter, hoa hồng, tuần trăng mật...? ngay cả đến cơ hội để nói chữ "i do" cô cũng không có, đến ký tên cũng là người nào đó cầm tay nguệch ngoạc, như thế này thì... có gọi là kết hôn?
trời ạ, đây là thế kỷ 21, chứ có phải thời trung cổ đâu chứ! tại sao người nào đó lại hành xử... "man di" thế này...?!
trong lòng chợt thấy hụt hẫng ghê nơi, như vậy là công toi ngồi viết lách vẽ vời mộng tưởng, bây giờ đành đem phấn khích trải ra làm thảm đạp lên vậy...
không biết kéo lôi thế nào, đùn đẩy ra sao, rốt cục cô cũng về được đến "nhà." thả cô ngồi thứ ra ghế nhìn trân trối vào một điểm vô định trên sàn, người nào đó bỏ ra ngoài cửa chuyện trò gì đó với mấy "vị công thần" của mình suốt gần nửa tiếng, khiến cô trong này gù lên gật xuống... đến khi quay về thì khí thế hiên ngang nắm tay cô kéo dậy, hành động cử chỉ có chút gì đó bất nhẫn vô cùng...
"...bây giờ lại đi đâu đây anh...?" cô yếu ớt than vãn.
thân người cô uể oải, xiêu vẹo, môi bắt đầu cong lên. cả ngày hôm nay hết giả ngất khiến xỉu lên té xuống gần trặc chân, rồi lại chịu cực hình của đủ loại xét nghiệm, sau đó còn phải đứng gần cả giờ đồng hồ trên ủy ban phường, anh không mệt thì cô cũng kiệt sức... dù gì người ta cũng vừa xuất viện ra cơ mà... trên máy bay lại không đủ giấc... giờ đây đột nhiên buồn ngủ quá đi mất...
"động phòng."
à.... ra là động phòng, vậy mà làm...
mắt mở to.
á?
'động phòng?!!'
sao... nói một câu mà làm người ta tỉnh ngủ luôn thế?!
"như... nhưng..." cô ấp úng, đột nhiên lóng ngóng như nhà quê lên tỉnh, mắt đảo quanh tìm kiếm lối thoát, ngay lập tức lóe lên khi hướng về cửa ban công. "đúng! trời... còn sáng mà...?"
"thì sao?" tay vẫn siết chặt lấy tay, cái người biến thái kia lại dám hỏi ngược lại cô với vẻ mặt ngây thơ tột cùng! thậ... thật là...!!!
"ai lại... làm chuyện này vào buổi sáng cơ chứ...?!!" mặt cô đỏ lên gay gắt, miệng lắp ba lắp bắp. "anh... không ít nhất chờ được... đến tối sao?!"
mắt nâu ấm khóa chặt vào màu đen tuyền lay láy, người nào đó đáp lời hết sức dứt khoát:
"hơn cả tháng rồi. còn chờ nữa à?"
"..."
vậy là, hùm ta thừa lúc hồ ly vẫn còn ú ớ không phản ứng được, một nước kéo cô vào phòng và nhấn ngồi xuống giường. cả đời hồ ly tuy đã được nghe nhiều, xem cũng không ít, nhưng cũng không khỏi chết trân trước cảnh tượng trước mặt.
anh đang... cởi áo! thật sự đang cởi bỏ áo!!!
trời ạ! đây là phim cấp gì đây?!
cô nhắm tịt mắt lại khi lồng ngực rắn chắc lộ ra. dù rất muốn nhìn nhưng tình huống hiện tại quá... quá... biến thái đi! tâm trí không cách nào tập trung vào "cảnh đẹp" trước mắt! tiếp theo sẽ thế nào đây? như lần trước, đè cô xuống và vồ vập tới tấp...? hay...
'ý, sao lại âm ấm nhỉ?'
mắt hé mở, cô ngạc nhiên vô cùng khi trông thấy ai kia không hề... lao đến như mình e sợ.
mà... hiện giờ đang thủ phục dưới chân cô như một vị hoàng tử cầu thân! cái cảm giác âm ấm chính là... từ đôi tay đang vuốt ve bàn chân của cô một cách dịu dàng. khi bề mặt thô ráp tiếp xúc với làn da nhạy cảm, dù không hề mang chút ý gợi tình, nhưng lại khiến gò má cô bỏng rát kinh khủng.
giữa gian phòng tràn ngập ánh đèn mông lung, cái kẻ giờ đã là chồng người ta kia... lại đang cẩn thận tỉ mỉ tháo gỡ giày cho cô, cử chỉ nhẹ nhàng nâng nhiu hết sức, hệt như anh có thể đem cả thế giới đặt dưới chân cô vậy...
"đỡ rồi chứ?" anh khẽ hỏi, tay xoay nắn nhẹ cổ chân của cô. "sau này đừng mang cao gót nữa. cho dù có là vờ ngã ra ngất, cũng rất đau."
ý...
hóa ra anh... đến cả điều đó cũng có chú ý sao...?
cô sững người ra. một lần nữa, sự xúc động đã nuốt trọn mọi khả năng phản ứng.
anh chuyển từ chân này sang chân kia, khi tay vô tình chạm vào vết thương nơi mắt cá kéo dài lên bắp chân, hơi thở dường như dừng lại. tay anh đông cứng trong giây lát, rồi lại tiếp tục vân vê trên vết thương khá sâu dù giờ đây đã lành sẹo. mắt nâu sẫm ngước lên nhìn vào cô, chứa chan niềm khổ sở thầm kín.
"đau không?"
sự xót xa trong chất giọng trầm ấm như mật ong buổi sớm đó, suýt nữa đã khiến trái tim cô ngừng đập.
không hiểu bất cứ điều quái đản gì đã khiến cô... lại gật đầu lia lịa. đáng ra... phải nên lắc đầu chối bay biến chứ...?
ánh nhìn của anh nồng ấm, có phần mòn mỏi, khẩn nài... "lần sau, đừng bao giờ bỏ đi một mình như vầy nữa."
cô gật đầu, song lại khẽ lên giọng nũng nịu. "nhưng có đi 'hai mình' thì... tai nạn vẫn xảy ra thôi... không khéo lại chết cả hai à..."
"như thế..." khóe môi người ta khẽ cong, ánh mắt đượm buồn xoáy vào cô, sâu thăm thẳm.
"...vẫn còn tốt hơn một mình tôi ở lại."
cô cắn môi để chặn xuống cơn sóng bất chợt trong lòng, xong lại rụt rè gật đầu.
thế rồi, anh cúi xuống, hôn nhẹ lên gối cô.
mắt bỗng dưng cay cay... tại sao... người ta vốn không hề nói những câu tình tứ bay bướm, cũng chẳng phải thề non hẹn biển, thế mà vẫn khiến lòng cô bão tố cuồn cuộn thế này...?
chợt, bao nhiêu hụt hẫng vài phút trước về một lễ cưới không như ý cứ như ngọn lửa gặp gió phụt tắt hoàn toàn. bánh cưới có đủ năm tầng hay không, áo cưới có phải thiết kế riêng hay không, giáo đường có phải thơ mộng hay không... không còn quan trọng.
chừng nào mà, trong lễ cưới đó có sự hiện diện của con người này, vậy là quá đủ.
inhye có một thói quen rất lạ, mỗi khi gặp phải tình huống cảm động cực điểm, đôi lúc sẽ đờ ra không biết làm gì. lần này đây cũng không ngoại lệ, vậy nên... ai đó vì quá mãi mê chìm đắm trong cảm xúc thăng hoa của chính mình, nào có chú ý gì đến chàng hoàng tử tận tâm ban nãy giờ đây đang...
... tận tình giúp cô thoát y...!
đến khi hơi lạnh ập vào bao trùm da thịt, kẻ bị người ta ấn lún xuống đệm mới chợt tỉnh giấc, trong một khắc toàn thân lại trở về trạng thái ấm áp nếu không phải muốn nói là... nóng bỏng vô cùng... khi nằm trọn trong "vòng phủ sóng" của ai kia. vậy rồi, chẳng cần báo trước, những nụ hôn lại ập đến kịch liệt, khiến cô không thể trở tay đã đành, đằng này đến thở cũng bắt đầu trở nên khó khăn...
vậy ra... dịu dàng xoa chân người ta như thế, ân cần hôn gối người ta như thế... là có mục đích đường hoàng!
ai kia... rõ ràng là muốn vỗ béo ngỗng trước khi ăn gan mà!
'anh thật là... vô sỉ quá đi!'
hận một nỗi không gào to những từ ấy được, bởi môi miệng giờ đây đã bị ai kia... nuốt chửng mất rồi! tay quờ quạng một hồi cũng mất hết sức lực, thân thể từ từ nhũn ra, nỗi bức xúc dần dần trốn chạy, để mặc cho sự sợ hãi quen thuộc ngày nào hoành hành bá đạo, cơn run rẩy vô duyên cớ lại thừa thế xông lên...
vậy là... người ta lại một lần nữa ngừng lại, môi quyến luyến không rời, thở dốc vào miệng cô hỏi khẽ. "...sao vậy?"
"em... em... sợ..." cô thành thật đến là thảm thương, khiến ai kia dù đang trong trạng thái cuồng nhiệt, cũng không khỏi mủi lòng, bèn chống tay, ngước đầu lên hỏi nhỏ kẻ bên dưới.
"sợ gì?"
"... sợ... đau..."
vậy là, bao nhiêu sức lực để gồng người chống tay đột nhiên bị rút cạn, anh vùi đầu vào hõm cổ cô bật cười thành tiếng.
"sợ... đau? haha..." giọng anh đứt quãng. "inhye bị đánh hội đồng cũng không mảy may kêu cứu, thế mà sợ đau ư...?"
"anh...! anh không biết gì cả...!" cô líu ríu. "'ngoại thương' sao có thể đem so với 'nội thương' chứ?"
anh nhíu mày, sững ra một lúc.
"ngoại thương" ư? à, là vết thương ngoài da...
"nội thương" ư? ờ... cái này...
lại cười đến run người.
hồ ly nhà ta bất mãn hết sức, có ai đời trong lúc ân ái, cái kẻ tự xưng là chồng kia lại giễu cười vợ mình như vậy...?! đây... rốt cục là tình huống biến thái gì đây?!!
cô cựa quậy muốn đẩy anh ra, vô tình cử động thế nào mà khiến hổ đói nhà ta sực nhớ ra bữa ăn chưa chén trọn bên dưới. giọng cười nín bặt, đôi tay âm ẩm mồ hôi áp vào gò má đỏ ửng, giữ mặt cô hướng thẳng về anh.
rồi, anh nói thật khẽ khàng, đôi mắt nồng nàn dõi sâu vào người vợ bé bỏng.
"sẽ không đau, hứa đấy."
nói xong, người nào đó lại vùi mặt xuống cổ cô, môi mút mát, mơn trớn trên vai, xương đòn, rồi trước sự kinh ngạc cùng cực của nạn nhân chuyển xuống... vùng mềm mại, thịt thà dư dả nhất trên cơ thể!
ai kia... chắc chắn đã làm chuyện này rất nhiều mà! bởi thế, mới tài năng như vậy. chưa đầy năm giây, mặc cho sự giằng co yếu ớt, park thiếu gia đã thẳng tay rút mạnh phần y phục bé con còn sót lại trên người hồ ly, cử chỉ ngày càng gấp rút, hơi thở ngày càng dồn dập.
khoang miệng nóng ẩm sau đó bao trùm trên ngực mút mát nhè nhẹ, cơn sốc cảm giác thiếu điều khiến tim ai đó ngừng đập, đôi tay nhỏ lập tức đan vào tóc anh toan kéo ra...
song, những hoan cảm trỗi lên sau đó, đã hoàn toàn lấn áp mọi ý nghĩ xua đuổi.
thân người nhũn nhoài, cô để mặc người nào đó muốn xoa, muốn nhây, thậm chí... là cắn sao cũng được trên cơ thể, tự biết da dẻ mình ngày mai chắc chắn sẽ thêm vào vô vàn thương tổn mới... biết sao được, yếu đuối thê thảm, sức lực kiệt quệ như cô, làm thế nào có thể chống lại sự cuồng nhiệt mê đắm này...?
mà... bản thân cô cũng không muốn chống cự nữa, mặc dù... những ve vuốt của anh đang khiến cô nửa đau buốt, nửa lại... thoải mái vô cùng.
"ưm... jongseong à"
kẻ nào đó đang ngấu nghiến cơ thể người ta, vừa nghe đến tên mình thoát ra khỏi cái miệng nhỏ xinh kia một cách gợi cảm, liền quên ngay mọi kiềm chế. rời khỏi ngực cô, anh chồm người lên tóm lấy đôi môi đang vô thức mấp máy, gò má ửng hồng và đôi mắt nhắm mơ màng trong tích tắc đã đẩy ai kia đến cực hạn.
lời hứa vài phút trước đây vụt cái đã bay biến...
"a!"
mắt đen tức khắc mở to, sự xâm chiếm bất chợt khiến mọi hoan cảm một giây trước biến mất không dấu tích. chỗ bí ẩn giãn căng và buốt lên âm ĩ.
đau...! và khó chịu cực kỳ!
chữ còn chưa thoát ra khỏi môi thì đã bị ai kia nuốt chửng. toàn thân kẻ xâm lược ngưng cử động trong vài giây, một mặt vồ vập không thương tiếc trên môi lưỡi nạn nhân, mặt khác kiềm khóa lại mọi chống cự đến từ đôi tay vung vẫy liên tiếp đấm vào ngực mình.
'nói dối quá mà...! rõ ràng hứa là không đau, mà lại...!' trong chút lý trí còn sót lại, vợ người ta cũng biết mình cực kỳ vô lý, lần đầu tiên thì ai chẳng đau? nhưng ai bảo lại làm... bất thình lình như vậy, ngay lúc chưa chuẩn bị tâm lý gì cả! bị lưỡi quấn lấy, ấm ứ không nói được, lại không nỡ cắn lấy môi lưỡi người ta, kẻ bên dưới đành phải dùng đến cơ thể để tỏ rõ sự đối kháng, nào có ngờ chính hành động của mình lại càng khiến người phía trên mất dần kiên nhẫn...
'đứa con gái này... có ai đã từng nói cho ả biết là đừng bao giờ giãy giụa bên dưới một người đàn ông đang mê luyến chưa?' kẻ bên trên nhất thời cảm thán trong bụng khi gồng người đón nhận từng cơn lạc cảm ồ ạt khi cô uốn người quẫy đạp, cắn răng để không đi chuyển mạnh mẽ như bản năng réo gọi. vốn muốn ngừng lại một lúc để người ta quen dần với sự xâm nhập của mình, nhưng cứ theo đà này... anh dám sẽ mất luôn chút kiểm soát cuối cùng và hành hạ cô không thương tiếc quá...
"yên nào..." anh rên nhẹ vào miệng cô, thân dập xuống toan kiềm lại mọi kháng cự vô tình lại... đẩy bản thân vào sâu hơn.
hít mạnh.
cả hai đều rên. một vì bất ngờ. một vì hoan cảm.
đấy, coi như là chấm dứt của mọi nhẫn nại phi thường thuộc về một kẻ vốn thường tình bất nhẫn.
thả tay cô ra, anh luồn một tay qua cái eo thon, một tay xuống hông và vùng thịt đẩy đà, ghì sát thân hình mềm mại bên dưới về mình, vòng tay siết chặt khiến cơ thể họ dường như hòa thành một. ngực bụng bị ép phẳng lì trên bề mặt rắn rỏi của ai đó, cô không còn cách nào để giữ thăng bằng, bèn co chân quắp vào hông anh, tay luồn qua ôm chặt lấy cổ, âm thanh như mèo kêu dần dần phát ra từ cổ họng rên rỉ.
chỉ chờ có thể, kẻ kia mới bắt đầu nhịp điệu rất riêng, ban đầu mài nhẹ cơ thể mình vào cô, càng về sau lại càng tăng lực, mỗi nhịp cử động uống vào một chút tinh hoa của sinh vật nhỏ nhắn trong vòng tay, cảm giác sự chiếm hữu thường ngày chỉ có tăng mà không giảm. rõ ràng đang quấn chặt, chôn sâu vào cô bằng cách thân mật nhất, vậy mà vẫn chưa đủ, chẳng trách ai kia dần dà mất cả lý trí, quên béng đây là lần đầu của người ta, mà... ngày càng mãnh liệt, càng dồn dập... đến độ... chút lương tri nhỏ nhặt còn sót lại trong góc tâm trí còn phải sợ rằng mình đang xẻ đôi con người bé nhỏ này ra...
người thế cô bên dưới chống cự ngày càng yếu ớt trước sự cuồng dã của kẻ đang ra sức chiếm hữu. rồi khi đôi tay nhỏ bé của ai đó đã thôi không giẫy nảy, mà lúc này lại bấu víu vào cổ, vào tóc anh như chính nguồn sinh mạng, đôi môi phấn khích mới chịu rời xa cô, mang theo nhục cảm di chuyển gấp gáp xuống quai hàm, hõm cổ và phần ngực nõn nà. mồ hôi mê luyến rịn ra, nối kết da thịt họ, chỗ giao nhau nóng bừng bừng, tưởng chừng có thể thiêu đốt hai kẻ đang lạc vào hoan cảm triền miên...
nữ thì nghĩ, đau thì vẫn đau đấy, nhưng cớ gì sự gần gũi này lại khiến thân thể tội nghiệp của mình mê lụy như thế...?
nam thì rằng, đỉnh điểm luyến ái như thế này, vốn chỉ có thể xảy ra với người mình yêu mà thôi.
đột nhiên, muốn chiếm hữu vợ mình bằng mọi cách có thể.
thế rồi, trong cơn mây mưa, có ai đó đan những ngón tay thuôn dài vào tay người ta, mạnh mẽ nắm chặt lại.
"à... inhye à..."
. . .
một lúc sau.
thở hổn hển, người nào đó mồ hôi nhễ nhại, ngẩng đầu lên hôn nhẹ vào môi cô.
"... anh.... " giọng nữ thoát ra kiệt quệ, yếu ớt.
"hử?"
"anh... anh đúng thật vô sỉ..."
kẻ bên trên bàng hoàng, cảm thấy rối trí vô cùng trước lời buộc tội của ai kia. "vì sao?"
"anh đúng... gạt người..."
"gạt người...?"
"hứa là sẽ không đau... mà lại..."
thoáng tiếng cười khục.
"chỉ hứa sẽ không đau, chứ đâu bảo ai sẽ không đau."
"anh... anh... "
oán thán chưa dứt thì đã bị hổ đói tóm trọn vào mồm. trước lúc nuốt vào còn khẽ khàng mấy chữ dụ dỗ:
"lần này thì, thật sự sẽ không đau..."
thế cô sức yếu, không sức chống cự, người nào đó đành phải cả đêm ngậm miệng "phục tùng" người ta, nhưng lại không khỏi nguyền rủa trong lòng:
"anh... đúng là vô sỉ vô cùng tận mà!"
.
.
.
chẳng biết là trưa hay chiều hôm sau, người nào đó tỉnh giấc vì mùi thức ăn thơm lừng. cái bao tử tội nghiệp nhanh chóng phản bội lại cơn buồn ngủ kinh người, lồm cồm ngồi dậy, loáng thoáng nhớ lại lần cuối cùng trông thấy thức ăn chính là đĩa gà rán chiều qua.
à... mà có phải chiều qua không nhỉ? sao có cảm giác như đã ngủ hết ba ngày ba đêm rồi vậy...?
khịt khịt... cái gì vậy ha? à, chua chua, ngậy ngậy, chắc chắn là spaghetti rồi. làm bụng cô sôi sùng sục đây...
cửa mở, inhye cố nhướng mi mắt, trông thấy ngay ai kia tay bê một bàn nhỏ thức ăn đi vào, tóc tai vẫn còn ẩm, rũ nhẹ lên gương mặt như tạc, toàn thân lại khoác áo choàng tắm trắng muốt, cổ chữ v kéo sâu xuống tận eo, chất nam tính toát ra khiến hơi thở cô ngừng bặt, trong một giây hoàn toàn quên béng cơn đói bụng cồn cào. cô nghệch ra vài giây, ngắm nhìn tạo vật kỳ diệu đang từ từ đóng cửa mà không khỏi cảm thấy mơ hồ.
'mới sáng ra sao lại thấy anh thế nhỉ?' cô nhíu mày, dụi dụi mắt 'có phải là... nhớ nhiều quá nên điên rồi không...?'
thì ra là... có ai đó vì ngủ quá nhiều mà mụ mị... nhất thời ký ức chưa thể phục hồi...
quay mặt lại, jongseong trông thấy người vợ trẻ của mình tròn mắt ngây ra mà không khỏi thắc mắc, đột nhiên đứng khựng nơi ngưỡng cửa ngắm nhìn. inhye nom dáng vẻ nghiêng đầu, mày hơi chau của anh liền theo phản xạ nghĩ ngay đến tâm thái thất thường của người nào đó, lo sợ ảo ảnh biến mất, vội vã ném bỏ chăn và lao xuống giường hòng tóm được anh...
chân vừa chạm xuống đất, thì...
... a?
sao...
sao tự nhiên lại... ngồi bệt ra sàn thế này...?!
bốn mắt nhìn nhau. cái người đứng nơi ngưỡng cửa kia dường như cũng bất ngờ không kém. đặt vội bàn thức ăn xuống sàn, anh sà đến bên cô...
"sao vậy?"
cô chớp mắt, cảm thấy thảm thương ghê gớm, miệng líu ríu.
"đứng... không nổi..."
đôi tay vươn ra toan đỡ lấy cô chợt dừng lại giữa không trung, sinh vật tuyệt mỹ vốn đang thế ngồi xổm, liền ngẩn ra nhìn cô vài giây rồi khẽ cúi xuống lắc lắc đầu, môi nhếch lên nụ cười nửa miệng hiếm hoi, từ lúc biết cô bỗng trở thành một thói quen thường trực...
trong một giây, bị kích thích bởi sự nhạo cười lộ liễu của ai đó, người mất ký ức kia lập tức phục hồi trí nhớ.
ơ...
sao lại...
cái này...!
"cười gì chứ?!" cô quát, mặt đỏ gay, tay cào cào xuống sàn, chỉ ước sao có thể moi đất lên để chui tọt xuống. "tất cả là tại anh!"
lại cười. lần này luồn cả tay vào làn tóc ướt vuốt ngược lên... đúng y chất lãng tử!
thật... không công bằng mà! người nào đó đâu phải chẳng lao lực, tại sao lại... khỏe re như thế? còn cô thì... phải khụy chân ngồi bệt ra đây như một con ngố thế kỉ?! cảnh tượng âu yếm khi thức dậy trong vòng tay chồng đâu?! rồi còn nụ hôn sáng sớm vô cùng lãng mạn nữa?!
đổi lại là... cái tình huống quái gỡ này!
đêm đầu tiên đã thế... giờ thì buổi sáng trăng mật cũng thế!
à mà... mật mã mèo gà gì ở đây? vốn đâu có ai bảo họ dự định đi đâu!
chưa oán thán thỏa dạ thì chồng người ta đã luồn tay vào xốc bổng cô lên như một đứa trẻ. toàn thân ai kia giờ đây nhũn nhoài, mắt chỉ biết trân trân ngó thẳng vào anh mà câm nín.
như thể đọc được ý nghĩ của cô, nụ cười anh càng rộng mở, đôi mắt dường như híp lại khi khoác cô lên người. là thật sự "khoác" đấy! cô cảm thấy xấu hổ ghê nơi, giờ đây bản thân chẳng khác nào một con hình nộm không dây bị anh ghì chặt đến nghẹt thở, trong khi tay bấu víu lấy cổ anh vì sợ ngã, chân lại không chạm được đến đất... toàn thân cheo leo khổ sở. sao chúa lại sinh ra một inhye thấp bé thế này? hoặc giả, vì người nào đó quá to cao thì đúng hơn...
"dễ thương quá chứ?" anh cười cười, tay xoa xoa lên eo lưng cô, răng nhây nhẹ vành tai sẵn áp sát vào miệng.
á?
lần đầu tiên khen cô đó! đúng là con người ta "ăn no" rồi tinh thần thoải mái, lời lẽ cũng cực kỳ mượt mà hơn á.
cơ mà... về khoản "no" thì chắc cô lại sai rồi...!
khi mà anh lại thừa thế, bế bồng cô đến nhấn lại xuống giường, môi bắt đầu tấn công xuống cổ và quai hàm mẫn cảm.
trong phút chốc, cái áo mà chồng người ta vì sợ vợ lạnh, đã không biết mất gần nửa tiếng mới mặc được vào cho vợ mà không phá vỡ giấc ngủ của nàng, giờ đây lại bị chính đương sự tụt ra chỉ trong vòng nửa giây.
"kh... không chịu..." cô thở gấp, tay vỗ vỗ vào lưng anh "...em... em đói bụng!"
tỳ môi vào môi cô, miệng anh nhoẻn cười đầy thâm thúy. "anh cũng thế."
a...
rõ ràng là... "đói" không cùng nghĩa mà...!
song, ai kia lại đang bị cảm xúc ồ ạt thao túng... trước từ "anh" ngọt ngào thoát ra quá bất ngờ, nhất thời mất cả khả năng đối đáp lẫn luôn cơn đói bụng cồn cào.
vậy nên...
lại "mây mưa" thêm gần cả tiếng nữa...
...
"ngon không?"
inhye ngước đầu lên, miệng vẫn còn ngấu nghiến món mì ống đỏ au. cô cố nuốt ực, đầu gật gật. jongseong trìu mến nhìn cô, tay đưa ra gạt đi chút sốt cà dính trên chiếc cằm thon nhỏ.
"ngon. em đói mà, ăn gì cũng ngon hết á!"
vì lúc này đang ngồi bệt ra trên sàn thảm, lại ở cạnh giường ngủ, nên khi duỗi chân ra để bớt cơn tê rần, inhye vô tình đạp trúng vật lạ dưới gầm giường. âm thanh phát ra điếng tai như thủy tinh va vào nhau. tò mò, cô ngừng ăn, giở tấm ra trải lên thì thấy hàng loạt các chai lọ bia rượu nằm ngổn ngang. mắt cô tròn xoe, ngạc nhiên vô cùng. chả trách, hôm qua lại loáng thoáng ngửi ra mùi rượu mạnh trong căn phòng khổng lồ vốn thoáng khí này.
quay sang anh, cô nhíu mày thảng thốt. "không phải heeseung bảo anh không chịu được dung dịch chứa độ cồn cao sao? những thứ này..."
gạt tay cô ra để kéo xuống tấm trải, anh khẽ lắc đầu, mắt thoáng sự khổ não. "không chịu được, không có nghĩa là không uống được."
cô cắn môi, nhớ lại trong những đoạn hội thoại dông dài cùng heeseung về các sở thích thói quen của jongseong, anh ta quả có từng đề cập đến vấn đề này và lại với sự khôi hài lộ liễu nữa chứ:
jongseong tửu lượng rất kém!
khi có cồn trong máu sẽ lập tức mất cả ý thức, đôi lúc còn hoang tưởng ra những ao ước giấu kín trong lòng, miệng sẵn sàng phun ra những bí mật đen tối. đó cũng là lý do duy nhất heeseung biết nhiều như vậy về quá khứ của con người này cũng chỉ bởi một lần park thiếu gia bất cẩn thế nào mà để say khước, thế là bao nhiêu tâm tình đều trút cạn cùng người bạn chí cốt.
park jongseong ý thức rõ ràng đây là điểm yếu chết người của mình, nên xưa nay không đụng đến bia rượu.
nhưng... con người vô cùng cẩn trọng trong đời tư của mình như vậy, lại tự động tìm đến loại chất độc hứa hẹn sẽ lột trần bản thân? thật vô lý quá! jongseong luôn là người suy nghĩ sáng suốt, không đời nào anh biết hang có có rắn mà vẫn đút tay vào. trừ khi...
à, đàn ông. tìm đến men rượu thì chỉ vì tiền bạc. hoặc đàn bà.
và trong trường hợp của anh... còn không phải đã quá rõ ràng sao...?
chợt vỡ lẽ.
"anh..." cô nghẹn ngào trong vài giây, răng cắn lấy môi gần như rướm máu "...là do... em phải không?"
"ừ."
trầm lặng và giản đơn. câu trả lời khiến lòng cô nhói đau, quấn lấy mì cố nhét thêm vào miệng, cô chống nĩa nuốt xuống để chặn lại sự hối hận dâng trào, làm tắc nghẽn cả cổ họng, mắt nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn nhằm nén lại những giọt nước mắt tội lỗi. nếu ngày đó chờ anh thêm một chút, chỉ là nếu như...
bàn tay âm ấm, có phần thô ráp chợt áp nhẹ lên má cô, khiến ai kia ngay cả động tác ăn mì cũng dừng lại. phản ứng đó anh không hề mảy may quan tâm, chỉ chú ý vào việc mơn nhẹ những ngón tay trên sóng mũi thanh nhỏ, trên vầng trán bướng bỉnh, trên mi mắt ươn ướt và làn môi vẫn còn sưng mọng sau hoan ái cuồng nhiệt.
cô là thật. rất thật.
dĩ nhiên rồi, chẳng phải cả đêm qua anh đã quấn chặt lấy cô, uống cạn hương vị thuần khiết trong cô, chiếm hữu cô đến mệt nhoài... tất cả đều vì muốn chứng minh sự hiện hữu rất thật này sao?
khoảng trống câm lặng khi cô bỏ đi, không tài nào có thể lấp đầy bằng sự chối bỏ và băng giá như anh đã từng làm trước đây với người đàn bà ngoại lai tàn nhẫn năm nào. tình yêu bị bỏ rơi... nó gần như hủy hoại anh, khiến anh cảm thấy yếu đuối còn hơn một thằng ăn mày bệnh hoạn chỉ nằm chờ chết nghèo khổ trong lòng tin và suy kiệt trong tuyệt vọng, để rồi... tự lấp đầy trống vắng bằng chính những ảo tưởng mộng mị sinh ta từ chất bia, men rượu - mặc dù bản thân hiểu rõ chúng sẽ khiến người mất cả tri thức.
tình yêu quay về trong cơn say, có chăng chỉ là ảo tưởng u mê mà thôi...
nhưng, thà là ảo tưởng hạnh phúc, còn hơn thực tế đắng lòng...
đẩy vội chiếc bàn chắn giữa họ ra, anh lôi con người đó vào lòng, đôi tay bao trọn thân hình ấm áp, mũi vùi vào mái tóc dày thơm lừng hương bơ sữa béo ngậy, cảm nhận được quả tim bé nhỏ của ai kia đang đập rộn ràng qua lớp áo mỏng manh.
"là thật." giọng ai đó thoát ra khàn đặc, tay ve vuốt tấm lưng gầy, tay kia luồn vào mái tóc rối kéo vùi cô vào hõm cổ. "em là thật."
thật đến từng tiếng rên nho nhỏ như mèo, thật đến từng cái cách da thịt ma sát vào nhau nóng bỏng, thật đến từng vị ngọt mê luyến khi lưỡi luồn vào quấn quyện.
"dĩ nhiên rồi, em là thật." cô khẽ nói.
à, còn thật đến cả lời khẳng định này nữa.
song, kẻ khẳng định kia lại không tài nào hiểu nỗi thâm tình của anh mới khổ...
tuy bất ngờ bị gián đoạn bữa ăn, nhưng thái độ kỳ lạ của anh đã khiến cô mất cả khả năng đối kháng, toàn thân mềm ra khi nằm trong vòng tay ai đó. dù gì... cũng đã quá quen khi bị anh lôi lôi, kéo kéo, đôi lúc lại bất giác nồng nhiệt như vậy rồi. còn có nhiều lúc... lại nói ra những lời khó hiểu ghê nơi. cô tuy không thấu đạt trọn vẹn những cảm xúc phức tạp của con người này, song vì một lý do thần bí nào đó, tình yêu dường như đã khiến cô nhạy cảm vô cùng. do đó, có thể cảm giác ra nỗi buồn vời vợi trong từng lời ăn tiếng nói của anh. đầu óc tuy không nắm bắt ý nghĩa câu chuyện, nhưng tim thì vẫn nhói lên âm ĩ vì những gì anh lộ bày.
'jongseong à jongseong, rốt cục là... anh đã biến em ra dạng người kỳ lạ gì rồi...?'
"ừm..." sau một lúc bị hôn tới tấp trên cổ và vai, người nào đó rụt rè lên tiếng hỏi "... anh không phải là muốn... nữa đấy chứ?"
từ từ kéo cô ra, anh tựa trán vào cô, môi miệng khẽ nhếch lên ra chiều thuận ý, có phần khôi hài.
"ừ."
"a! đúng là quái vật mà...!" cô thình lình than vãn.
'ý, không kiềm được dòng suy nghĩ, nó lại phun ra không kiểm soát rồi...!'
"ý em là.." cô cười cười, vội vã lấp liếm bằng lời bỡn cợt. "... anh có vẻ thích 'việc này' quá nhỉ, haha...?"
ai mà ngờ, con người kia lại một lần nữa đối đáp tỉnh bơ: "ừ."
"a?"
"có người đàn ông khỏe mạnh nào trên thế giới, lại không thích làm việc này với người phụ nữ của mình?" ai kia bình thản hỏi lại.
'ơ thì... cũng đúng đó' hồ ly thầm nghĩ. nếu không, cô đã không ở yên, mặc sức cho anh "kéo mây nổi sóng" hết cả đêm qua.
nhưng mà... dù sao cũng thấy... lỗ lã ghê nơi!
"không công bằng mà..." cô vừa lầm bầm vừa gặm gặm chiếc nĩa lúc bấy giờ vẫn còn trên tay.
"có người thì có hết, có kẻ chẳng có gì..."
"sao lại không?" anh hỏi, thuận tay giật chiếc nĩa khỏi miệng cô ném đi. "kẻ chẳng có gì chẳng phải đã có người có hết rồi sao?"
"nhưng người có hết lại bá đạo quá sức." cô cong môi cảm khái. "làm sao cam tâm bị sở hữu bởi kẻ chẳng có gì?"
ánh mắt anh trong một khắc bỗng dịu xuống, lại là tia nhìn khiến tâm hồn cô tan chảy. "không bá đạo, thì kẻ chẳng có gì kia đã bị vuột mất, khiến người có hết bỗng trở nên trắng tay rồi..."
a...
trắng tay a...?
lại xúc động. lại nghẹn ngào. thế có khác nào ám chỉ cô là tất cả của anh...?
"anh đúng thật ác ma hành người." cô bất thần nói khẽ, tay vỗ vỗ nhẹ nhàng vào má anh, giọng nũng nịu trách cứ. "cứ cái đà này, thôi thì thà em tự tay móc tim mình đem dâng lên anh cho rồi, đỡ hơn là để nó nổi loạn như vậy..."
lời vừa chạm đích thì vợ người ta lại bị chồng đè sõng soài ra sàn. nặng thật nặng... nhưng không biết biến thái kiểu gì lại khiến cô dễ chịu vô cùng. là sức nặng của sự an toàn, của vòng tay bảo vệ.
anh vuốt ngược mái tóc lòa xòa của cô lên, hôn nhẹ xuống vết sẹo mờ trên trán. "thật ngoan quá."
cô nhoẻn cười, tay luồn qua ôm lấy lưng anh. "vậy có thưởng hông?"
"ừm..." anh nheo mắt, ra vẻ suy nghĩ, đoạn nở một nụ cười uể oải. "vậy... một chiếc váy cưới thiết kế riêng của oscar de la renta thì thế nào?"
"...!"
"hay... bánh cưới gâteux 5 tầng?"
"...!!"
"còn thêm thánh đường st. peter tại thành phố vatican?"
"anh...?!!"
"có ai đó đánh rơi vật tùy thân." khóe môi anh khẽ cong khi hai ngón tay kẹp chặt một mảnh giấy đưa lên. "nếu đây là những điều vợ thích, lẽ nào park gia jongseong này không đáp ứng được?"
chợt cảm thấy ngượng nghịu ghê gớm, còn pha lẫn niềm hạnh phúc nồng nàn mà suýt nữa đã vỡ òa. nếu không phải vì mấy chữ có phần không ổn vừa đâm chọt vào tâm trí cô.
"... park gia jongseong?" cô tròn mắt hỏi lớn. không phải đó giờ anh vẫn luôn xưng là park jongseong hay sao? ác ma hangsang rất ghét người ta thốt ra cái họ park gia, huống chi là bản thân tự động gắn hai chữ này vào tên mình.
"ừ." anh điềm đạm đáp, giọng trầm xuống thấy rõ.
"từ ngày hôm qua, park jongseong đã chính thức quay về park gia."
"tại sao...? không phải anh ghét họ lắm sao? sao lại còn quay về nơi... đáng nguyền rủa đó chứ?"
cô cảm thấy khó chịu dữ dội. park gia là quá khứ đau thương của anh. cô thật sự không muốn anh trở lại nơi đó chút nào, để tránh trường hợp người cô yêu lại sa lầy, bị quá khứ dằn vặt đến khốn đốn... như sự việc sau quán ăn nhật ngày đó vậy: tấm thân cao rộng tưởng chừng bất bại đột nhiên run lên bần bật, tâm trí dao động bất ngờ khiến người hốt hoảng, nỗi đau tuôn trào làm lòng cô đau xót...
park jongseong của ngày đó, đã hãi sợ quá khứ của mình như vậy đấy.
nhưng kẻ mang họ park gia giờ đây trước mặt cô, lại bình thản trên cả sự ngạc nhiên, hơi thở đều đặn, cử chỉ dịu dàng, toàn thân thả lỏng. duy chỉ có ánh mắt là toát ra chất quyết đoán của những bậc vua chúa khi dõi thẳng vào người vợ bé nhỏ.
"vì chỉ có park gia jongseong, mới có đủ quyền lực để bảo vệ được em."
'đúng vậy. tất cả là vì em.'
lời lẽ không cần thoát ra miệng, cũng vang dội giữa không gian ngưng đọng.
trên căn hộ cách mặt đất gần 70 mét đó, có một kẻ đang ngập ngụa trong cảm xúc nói không nên lời...
thôi thì... cho dù có là kẻ không có gì, chừng nào vẫn thuộc về người có hết, thì vẫn hoàn hảo lắm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co