Truyen3h.Co

villain | jay x you [edit]

;21

narcissusie

kang haseul chưa bao giờ trông thấy thần tượng của mình suy sụp như vậy.

cô sợ.

một inhye tràn đầy nhiệt huyết, tự tin, cao ngạo, nay lại đờ đẫn, buồn bã, yếu đuối đến khó tin. cô ăn ít, mà dường như là không ăn, nói không nhiều, mà dường như là không nói, ngoài những cuộc viếng thăm choi seungcheol, cô không hề rời phòng. niềm vui duy nhất trong ngày là các cú điện thoại ngắn ngủi của thiếu gia. vào những lúc ấy, chất giọng sôi nổi mới quay trở lại, nụ cười mới hiện hữu trên môi song e rằng chỉ là gắng gượng.

cũng đúng thôi, nếu đổi lại là cô, sợ rằng đã ngã quỵ từ lâu. inhye như thế này đã muôn phần quật cường lắm rồi...

song, haseul vẫn rất lo. với tình trạng hiện giờ, đến khi thiếu gia trở về, không biết inhye có còn đủ sức chống chọi trước đả kích lớn lao này?

đả kích lớn lao ư?

cô biết, biết chứ. vì cô chính tai đã nghe được, mắt đã nhìn thấy cơ mà.

và thể theo lời hứa với đương sự, bí mật này đến chết... cô cũng sẽ đem theo xuống mộ.

có một lần, inhye đã vô tình để lộ giọng điệu mòn mỏi. "anh về đây ngay được không...?" thế là đêm đó, haseul bị chất vấn bởi ba mình, rõ ràng đã theo lệnh thiếu gia mà tra xét đến tận nửa đêm. cũng may, cô trước giờ là con người kín đáo, lời lẽ lại trầm mặc khó dò, vì thế dù là thiếu gia hay heeseung, đều không cảm thấy có gì không ổn từ đối đáp của cô.

nhưng, nó không ổn. không chút nào.

inhye vì một lý do thần bí không dám chủ động đến thăm choi seungcheol, song haseul có thể thấy được cô hết sức lo lắng, vì thế đã tự ý sắp xếp cho cô gặp mặt vị bác sĩ riêng bấy lâu vẫn theo chăm sóc ngài bộ trưởng, cốt làm vơi nỗi lo toan của người chị em thân thiết.

ai ngờ, lại gây ra họa tày đình.

việc bắt nguồn từ chuyến viếng thăm của son minho - bác sĩ riêng của choi seungcheol từ nhiều ngày về trước. haseul nhớ lại, mình đã bất ngờ như thế nào khi ông ấy tự giới thiệu bản thân là một bác sĩ tâm thần...

"vốn ông choi seungcheol không hề muốn cho cháu biết chuyện." son minho thở dài, đầu gật xuống cảm ơn tách trà của haseul, mắt vẫn dán vào inhye. "nhưng chuyện đã đến nông nỗi, tôi nghĩ cháu có quyền được biết."

nói rồi, ông yên lặng hồi lâu, mặc kệ cho haseul và inhye đều ngẩn mặt ra đợi chờ. mãi một lúc khi bắt gặp ánh mắt ái ngại của ông, haseul mới vỡ lẽ. bác sĩ son vốn chỉ muốn chuyện trò cùng inhye. đỏ mặt, cô lật đật đứng lên, thốt ra vài lý do qua loa rồi lui ra khỏi gian phòng, song lại không hề khép chặt cửa hay rời đi.

cô nán lại. là vì sự an toàn của inhye. thiếu gia đã giao trọng trách coi sóc cô ấy cho cô, cô tuyệt nhiên không thể lơ là. vị bác sĩ này tuy có liên quan đến choi seungcheol, nhưng cũng có thể là người của park gia. cha cô trước khi rời khỏi không biết đã nhấn mạnh bao nhiêu lần an toàn của thiếu phu nhân, một việc không cần nói bản thân cô cũng tự biết dựa vào hiểu biết bản thân đối với tình cảm sâu đậm của thiếu gia dành cho vợ. vì vậy, haseul bất giác có chút hối hận khi nhìn thấy thái độ khổ sở của bác sĩ son vài phút vừa rồi, trông ông chẳng khác nào sắp sửa tuyên phán tội tử cho bệnh nhân của mình.

"thật ra là chuyện gì? có phải bệnh của choi seungcheol trở xấu?" inhye mở lời, ngữ điệu phức tạp.

bác sĩ son lắc đầu. "cái đó, và còn hơn thế nữa."

"rốt cục là vì sao lại trở xấu? cháu cứ tưởng lần trước bác đã nói dùng thuốc trước giờ vẫn không xảy ra vấn đề đáng lo ngại?"

"đúng là vậy..." son minho thở dài, giọng điệu e dè. không ngờ inhye tuy lần đó ra vẻ thất thần là thế, lại có thể nhớ rõ những lời ông nói. "nhưng trong trường hợp ông seungcheol, căn bệnh vốn là di truyền, e rằng cả đời chỉ như ánh đèn chớp nháy, khi tỏ khi mờ. không ai biết được đến lúc nào nó lại bộc phát, thuốc thang có đôi lúc cũng vô hiệu trước một số tác động từ xã hội. đặc biệt là những tác động lớn lao về mặt tinh thần... tâm thần phân liệt là một chứng bệnh vô cùng khó kiểm soát, một khi đã trượt xuống dốc, e rằng khó lòng dừng lại. và... sự thể bắt đầu rời rạc sau sinh nhật của cháu hai tháng trước, cái lần từ toshima trở về..."

"ý bác nói... là do maiko? à không, là do chứng thực cái chết của maiko?"

"đúng vậy." ông nhìn chằm chằm vào tách trà nóng trên bàn. "chút hy vọng dù mỏng manh rằng bà ta vẫn còn sống, cuối cùng cũng bị tan vỡ. đả kích tuy đã được dự báo, song vẫn không khỏi khiến ông ta suy sụp."

"chả trách, ông ta lại dễ dàng gả cháu đi như thế." giọng inhye trầm xuống. qua khe cửa, haseul không tài nào thấy được biểu cảm của cô lúc này, song nỗi đau rỉ ra thì không cần mắt trần cũng cảm nhận được. "người mình yêu nhất không còn nữa. như woosik, ông ấy nhất định đã buông xuôi tất cả, vì thế không muốn giữ cháu lại bên mình."

"không, không phải thế đâu." bác sĩ son vội vã chen vào. "ngài bộ trưởng làm thế tất cả là vì cháu. ông ấy biết rõ tình trạng tinh thần mình ngày càng xấu, vì thế muốn nhân lúc còn tỉnh táo, có thể chọn cho cháu nơi gửi gắm thích hợp."

"vì cháu?" inhye đầu ngước lên, vai có phần run run vì cười khan. "cả ông ta, cả choi woosik, suốt cả đời chẳng phải chỉ sống vì một maiko? cớ đâu lại vì cháu? cùng lắm, chỉ vì cháu là con gái của maiko mà thôi."

"không... choi seungcheol khác với choi woosik. tuy mắc bệnh tâm lý, nhưng trước giờ luôn phân biệt rành rọt trong tình cảm, hiếm khi để mặc cảm xúc thao túng lý trí..."

cả hai đột nhiên rơi vào thinh lặng. inhye hai tay nâng tách trà cứ xoay vần trong tay, không uống cũng không đặt xuống, có lẽ đang chìm sâu trong suy nghĩ của riêng mình.

"thật ra..." son minho cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt ông đột nhiên lóe lên một tia cương quyết. "lần này tôi đến đây vì bệnh án của cháu."

'bệnh án?' haseul nín thở. son minho là một bác sĩ khoa thần kinh.

'nói thế chẳng khác nào bảo rằng chị inhye là...?'

đôi tay nhỏ nhắn đang xoay xoay tách trà đông lại, từ phía sau có thể trông thấy bóng lưng inhye căng thẳng. không gian phút chốc lại đượm vị nhẫn nhạt của trà, đăng đắng cả đầu lưỡi. haseul không hiểu vì sao lại bấu chặt vạt áo.

'lẽ nào... không thể...!'

'inhye thông minh sắc sảo thế kia, làm thế nào lại mắc bệnh tâm thần?!'

dằn xuống cơn sốc trong tâm trí, haseul nín thở theo dõi chuyển biến của câu chuyện, trong lòng đè nặng dự cảm cực kỳ âm u.

"việc đã xảy ra từ rất lâu, không phải đã bảo đó chỉ là chứng bệnh tạm thời?" giọng inhye cất lên ôn nhu lạ thường trong tình cảnh này, không khỏi khiến người kinh ngạc: một người như thế, làm sao có thể mắc bệnh tâm lý? "khi rời khỏi, chẳng phải viện trưởng lúc đó đã cam đoan cháu hoàn toàn hồi phục? chính bác đã trực tiếp trò chuyện cùng ông ta, không phải sao?"

"đúng, nhưng..."

"và vì lẽ gì chờ đến bây giờ mới đem chuyện này ra bàn? bác đừng nói với cháu rằng, bác sợ chứng bệnh của ngài bộ trưởng có thể lây truyền sang cháu đấy nhé."

son minho ngửa đầu, hít vào một hơi dài rối cúi xuống, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt inhye, tư tưởng tựa hồ đang đấu tranh ác liệt. cuối cùng, ông chồm người ra trước, hai tay đan vào nhau gác lên gối, vẻ nghiêm túc chớp mắt đã xâm chiếm những đường nét cằn cỗi trên gương mặt khắc khổ.

"với cương vị một bác sĩ, tôi có lý do nghi ngờ căn bệnh của cháu năm năm về trước, rất có thể không phải do tình huống mà bộc phát." mắt ông cụp xuống, giọng trầm đi rõ rệt. "tuy khả năng đó rất cao, song cũng không thể loại trừ các giả thuyết khác dẫu có hiếm hoi đến cỡ nào. huống chi đến giờ phút này, tôi nghĩ cháu đã đủ lớn để tiếp cận vấn đề một cách tỉnh táo và lý trí. dù chỉ là 1% khả năng, tôi cũng mong cháu bắt đầu hợp tác với bác sĩ để chuẩn trị kịp lúc."

"không phải... do tình huống bộc phát...?" đôi tay nhỏ đưa tách trà lên miệng, có hơi run rẩy, inhye lặp lại lời nói của ông một cách rụt rè.

"chỉ là 'có thể' không phải."

"vậy... giả thuyết là gì?"

"có khả năng do di truyền."

tay buông. trà đổ lênh láng ướt cả mặt thảm, cả gấu váy, cả đôi chân nhỏ nhắn.

vậy mà con người ngồi đó không hề có chút phản ứng, toàn thân sững ra như bị điện giật.

"chết thật!" quá bất ngờ, haseul nhịn không được nữa và nhào đến cạnh inhye, hành động chỉ sau son minho vài giây, tay vuốt tay xoa trên đôi chân của cô. "chị có đau không? có phỏng chỗ nào?"

dường như tình huống bất ổn của inhye đã làm vị bác sĩ quên khuấy sự hiện diện không được chào đón của haseul, cả hai khi đó chỉ chú tâm đến chỗ da đỏ ửng trên đôi chân trắng nõn, trong khi chủ nhân của chúng lại ngây ra không buồn quan tâm, sắc mặt nhạt dần không còn chút máu... một giây, mười giây... cơ thể cô bắt đầu run rẩy, tuyệt nhiên không vì đau.

"nhưng ba cháu không bị bệnh..." đôi bàn tay thuôn gầy dày vò gấu váy, thanh âm thoát ra nửa như nghi vấn, nửa ngầm phủ nhận "... nếu nói rằng chuyện liên quan đến choi seungcheol, không lẽ nào..."

chút nhận thức lướt qua đôi mắt choàng mở, inhye bất thình lình lắc đầu nguầy nguậy. "không! không phải!"

son minho lúc bấy giờ đang quỳ hẳn trên sàn nhà, mọi cử động trong một giây bỗng ngưng lại trước thanh âm rạn vỡ của cô gái nhỏ. ông ngước mặt lên, thở ra chầm chậm rồi vươn tay nắm trọn mười ngón tay mỏng manh, mắt toát ra niềm cảm thương chân thành.

và sự khẳng định.

"đúng vậy, inhye." ông nói.

"choi seungcheol là cha ruột của cháu."

ông nói.

...

"không được nói chuyện này cho anh jongseong."

inhye sau đó rất lâu đã lạnh lùng ra lệnh.

"nhưng chị cần sự ủng hộ từ người nhà! chị không thể giấu giếm thiếu gia mãi được! huống chi khả năng chị mắc bệnh rất thấp... chắc chắn anh ấy sẽ không ái ngại..." lời phản bác không hiểu vì sao mà ngày càng yếu dần, haseul cảm thấy đau lòng thay cho người con gái tội nghiệp đang dõi mắt ra bầu trời đen kịt, ánh nhìn xa xăm, rỗng tuếch tựa hồ đã mất đi cả linh hồn.

"không được."

"nhưng..."

"đã bảo không được!" cô đột nhiên quát lớn, lửa phẫn nộ bừng lên. "haseul, hãy tôn trọng ý kiến của chị!"

"..."

đứng trước vẻ khó xử của haseul, ánh lửa trong mắt inhye cuối cùng dịu xuống, dần dần chuyển sang một loại lửa khác .kiên định và âm ĩ...

"hãy làm ơn, haseul." cô cất giọng ôn hòa, song vẻ mặt lại khổ sở tột cùng, đáy mắt vọng lên sự khẩn nài tha thiết.

"nếu nói ra, chị sẽ mãi mãi mất đi jongseong."

một câu đó thôi, kang haseul đã phải đem bí mật chôn giấu cả đời.

gian phòng lạnh lẽo, tràn ngập mùi sát trùng. rèm xanh hòa mình vào sắc trắng của tường và sàn nhà tạo nên một không gian thanh bình, trong sạch đến kỳ lạ. ấy vậy mà đối với inhye, chúng lại vẩn đục đến khốn đốn. là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời cô hay ít ra trong đầu hiện giờ, cô cho là vậy.

bước chậm rãi về phía người phụ nữ đang đút thức ăn cho bệnh nhân, cô gật đầu chào nhẹ khi bắt gặp ánh mắt ưu phiền pha lẫn mệt mỏi của người này. inhye chưa từng nghĩ rồi sẽ có ngày, một son hyomin mạnh mẽ, sôi nổi như ngọn lửa lại có thể suy sụp đến vậy. chả trách, choi woosik thường hay nói, yêu đậm sâu cỡ nào, lụy khổ chừng đó. son hyomin, con gái của bác sĩ son, ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên inhye đã nhận ra người phụ nữ trẻ trung này đối với choi seungcheol luôn nuôi giữ sự ngưỡng mộ ngấm ngầm vốn từ lâu đã chuyển thành tình yêu từ một phía.

xem ra, cô không phải là người duy nhất bị đả kích vì căn bệnh trở xấu của thị trưởng choi seungcheol.

inhye từ tốn kéo ghế ngồi xuống cạnh son hyomin, hai người phụ nữ không hẹn mà cùng lướt mắt trên gương mặt thẫn thờ của người đàn ông trên giường bệnh. thân người mềm nhũn vì thuốc an thần, khuôn mặt hốc hác tiều tụy, đôi mắt quyết đoán ngày nào nay chỉ sẫm đen sự bất định trống rỗng. lòng inhye thắt lại. đây chính là lý do cô dùng dằng không quyết, ái ngại việc đến thăm ông trong hơn cả tháng nay. đối mặt với vẻ ngoài suy kiệt, thần trí lúc si dại lúc tỉnh táo, cô sợ. vì nó khiến cô nhớ lại tình trạng của mình năm năm về trước.

trên đời này có mấy ai muốn hồi tưởng lại quãng thời gian đen tối nhất của bản thân?

huống chi, là đối diện với nó?

khi đầu ngẩng cao bước chân ra khỏi chiếc cổng sơn trắng, inhye lúc đó đã quyết định chôn chặt mọi giằng xéo, e sợ, kinh hãi vào khoảng đất sau lưng. sống thực với bản thân, đó là tiêu chí. song có một số chuyện, dù lý trí có thúc ép đến cỡ nào, bản thân cũng không khỏi cảm thấy run rẩy khi phải quay lại đối mặt. con người không ai không có điểm yếu, đối với inhye thì, điểm yếu này đáng sợ chẳng khác nào con ma dưới gầm giường của bọn trẻ lên năm.

ám ảnh ngày đêm.

đến nỗi, hơn một năm sau khi quay về hàn quốc, đêm đêm cô vẫn không tài nào ngủ vào. nhắm mắt lại là sợ. sợ rằng khi tỉnh giấc bản thân đã sõng soài trên mặt đất ngoài sân, mắt ngó lên ban công với cơn đau chì chiết, mũi thoảng đâu đó mùi tanh tưởi của máu tươi, chẳng biết là mình đã ngã ra sao hay, cái con người thần bí trong tâm trí kia đã khiến mình tự sát thế nào...

dần dà rồi, kinh hãi cũng nguôi ngoai, ký ức khốn cùng được đàn áp bởi lòng tự tin chân chất.

đến độ những bi thương hỗn loạn của những ngày xưa cũ, cô vẫn có thể điềm nghiên mang ra làm trò đùa, chọn biến quá khứ thành vũ khi thay vì loài săn mồi rình rập ngày đêm.

cho đến khi phát hiện ra mình yêu park jongseong.

cho đến khi tận mắt chứng kiến sự khinh bỉ của người mình yêu.

tâm thần phân liệt ư?

di truyền ư?

sợ lắm.

cô sợ mất đi anh.

sợ là thế, hãi là thế. vậy mà, cô vẫn đang nơi đây đấy thôi. tất cả cũng vì hai chữ: "máu mủ".

"không ngờ phải không? mới hai tháng trước ông ấy còn hùng hồn diễn thuyết trong buổi khai mạc hội từ thiện charlotte tại trung quốc, hiên ngang là thế, uy vệ là thế..." son hyomin chồm đến gạt đi chút cháo thừa nơi khóe miệng bệnh nhân, ánh mắt xót thương vô hạn. "có ai ngờ, chỉ một cái tin chứng thực cái chết của một cá nhân, đã khiến con người mạnh mẽ nhất, kiên cường nhất, bản lĩnh nhất... trong vòng hai tháng ngắn ngủi... khụy chân gục ngã như một con rối đứt dây dù đã đấu tranh không ngừng trong hơn mười sáu năm dài dẳng."

inhye không nói gì, cô chỉ chăm chú nhìn vào những sợi nịt đen quấn quanh nửa phần thân dưới của choi seungcheol vào giường, số phía trên đã tạm thời được tháo mở. nhưng một khi đèn đã tắt, bác sĩ đã rời khỏi, chúng sẽ được gài chặt lại, bó lấy cơ thể của người bệnh thần trí bất minh, nhằm trường hợp thuốc an thần không phát huy hiệu quả mong đợi.

"em biết không, dù ông ấy và vợ mình chưa bao giờ đề cập đến, chị vẫn luôn biết rằng họ sớm đã biết nhau từ trước... chị đã nghe lén ba mình chuyện trò cùng ông seungcheol... bà ta... mẹ em... người đàn ông đầu tiên khiến bà ấy rung động trên đất hàn này chính là ngài bộ trưởng."

"..."

"ba em... chỉ là người đến sau."

"em biết."

son hyomin quay qua, lần đầu tiên thật sự nhìn vào mặt cô, đôi mắt giờ đây đã ngấn nước. "nếu không vì gia đình họ choi can ngăn quyết liệt, thì ngày hôm nay kẻ em gọi là ba sẽ không phải là choi woosik..."

"em biết."

"ngài bộ trưởng rất tuyệt vời, em biết không...?" gạt đi nước mắt, bí thư son hyomin cười nhẹ, tay vươn ra áp vào gò má hốc hác của vị cấp trên mình hết mực yêu thương. bày tỏ tình cảm lúc này thì sao? dù gì đi nữa, ông cũng đâu thể nào nhận ra. "dù mẹ em đã ra đi cùng một người đàn ông khác, ông vẫn ngày đêm nhớ thương không nguôi, một giây buông tay cũng không nghĩ đến. chừng nào mà... trên cõi đời này còn bà ấy, ông vẫn sẽ đấu tranh..."

"vậy tại sao lại không đi tìm bà ta chứ? tại sao không đoạt vợ con của mình về?!" inhye bất giác hỏi lớn, nghi vấn dành cho người bệnh mắt dần nhắm lại kia nhiều hơn và người phụ nữ kề cận.

tay đặt lên tay cô, son hyomin nhỏ nhẹ lên tiếng. "yêu, là phải biết buông tay, inhye à. bản thân biết mình có bệnh, nếu cứ giữ bà ấy bên mình, liệu ông seungcheol có an tâm chăng? mẹ em rồi có hạnh phúc chăng? huống hồ, lúc đó ông ấy không hề biết đến sự tồn tại của em. mẹ em từ khi tái hợp đến lúc mất đi vẫn không nói gì với ông ấy. có lẽ bà ta không muốn cướp đi nguồn an ủi cuối cùng của choi woosik, họ dù gì cũng đã nợ choi woosik quá nhiều... mãi hơn hai năm sau khi em về đây chung sống, ông seungcheol mới bất giác sinh nghi khi ngẫm nghĩ lại sự kiện ngày đó, bởi thế đã tiến hành xét nghiệm dna. mà...cũng có thể, ông ta vì quá thương em, vốn từ đầu đã luôn ao ước em là con của mình, sự nghi ngờ mới bắt đầu bén rễ..."

có tiếng gõ nhẹ trên cửa, son hyomin ngước lên, trông thấy cha mình đứng từ ngoài ra dấu. cô gật đầu, vỗ khẽ vài cái nữa lên tay inhye. "dù gì đi nữa, choi seungcheol là yêu thương em thật lòng, vì bản thân em, chứ không phải vì maiko như trước đây em thường nghĩ. hãy tin chị."

rồi, chậm rãi bước ra khỏi nơi đó.

còn lại hai người trong gian phòng cô quạnh, inhye nặng nề ngước mắt lên nhìn đối phương, đôi tay run run áp vào hai má quay đầu ông lại phía mình.

mắt rơi lệ.

"có phải thế không, ba?"

nhưng...

con người đang hướng mắt về cô, nào có nhìn thấy cô?

vì sao? vì sao chứ?! chỉ mới một tháng! một tháng mà đã ra nông nỗi này? đây là chứng bệnh khốn nạn gì đây?!

mới ngày nào thôi, ông hãy còn vuốt đầu cô chúc mừng hôn lễ. hay còn gọi điện hỏi han cô có thấy phẫn uất vì lễ cưới giản đơn hay không. hay còn cười khẽ khi cô trề môi biểu tình.

"một khi đã trượt dốc, thì khó lòng dừng lại..."

vậy tại sao không nghĩ đến cô trước khi buông xuôi trượt xuống?!

...

lần viếng thăm thứ sáu, cô phải được các y tá giằng ra khỏi chỗ ngồi khi choi seungcheol bắt đầu phát cuồng.

inhye không hiểu. không thể hiểu nỗi! cô đã thử tra cứu, hỏi han, đọc qua sách vở... song không một kiến thức chuyên khoa nào chuẩn bị trước cho cô tinh thần để đối mặt với "sự đổ dốc" chóng vánh này! chí ít, dựa theo lời bác sĩ son, choi seungcheol phải có lúc tỉnh táo, có lúc nhận ra người thân của mình chứ?

có đâu lại...

cô rất muốn, rất muốn gọi ông bằng "ba" trong tình trạng thần kinh minh mẫn, để ông biết được cô không còn oán hận ông vì chuyện của choi woosik, để ông thấy cô thật sự mừng rỡ như thế nào vì mình vẫn còn một người cha dù có phải gánh nặng đe dọa về căn bệnh di truyền.

song lần nào dõi về cô cũng là đôi mắt đó, vô hồn đến bải hoải.

inhye từ trước đến giờ rất coi trọng tình thân. bởi khác với tình yêu, bề mặt tuy vững bền kiên định, khi bước chân lên mới biết nó mỏng manh dễ vỡ đến cỡ nào... liên hệ máu mủ là sự ràng buộc mặc định của tạo hóa, là mối quan hệ khó lòng cắt đứt dù qua bao sóng gió, và một inhye khao khát được yêu không cầu mong gì hơn sở hữu một điều như vậy. đó chẳng phải là động lực bấy lâu thôi thúc cô truy cầu tình yêu hay sao? bởi lẽ, cô đã ngỡ mình không còn người thân nữa rồi...

vậy mà... con người cuối cùng có chung huyết thống với cô trên cõi đời này lại hệt như choi woosik nhẫn tâm rời bỏ cô!

"sao lại như thế?!" cô gào lên, tay vùng vẫy cố thoát ra khỏi sự kiềm cặp của đám y tá. "rốt cục thì tình thân đối với ông cũng không bằng tình yêu hay sao? tự nguyện trượt dốc như thế?! mười sáu năm an lành không sao, hơn hai tháng chìm trong nỗi đau mất mát đã khiến một choi seungcheol oai vệ ra nông nỗi này?! ông bảo tôi làm sao có thể chấp nhận đây?! cho đến cuối cùng thì ông cũng giống như choi woosik!!!"

đúng vậy. hệt như choi woosik, cũng hủy hoại sinh mạng vì tình yêu! buông lơi bản thân thế này... có khác gì với choi woosik ngày đó khi lao mình xuống biển? khác chăng chỉ là hình thức! máu mủ nồng đượm rốt cục cũng không bằng được chút dư âm nhỏ nhoi của tình yêu mù quáng...

cơ mà... cô có quyền gì để phê phán đây? chẳng phải cô cũng đang bị thứ gọi là tình yêu này làm cho khốn đốn hay sao?

ngay cả giây phút đối mặt với vách đá thoai thoải, những lúc cuộn mình trên giường với đôi mắt mở to, những khi bị quá khứ ăn mòn tâm trí...

tất cả, cũng không bằng một từ "đúng" của anh.

chưa bao giờ cô sợ như thế. nỗi sợ dồn dập, bất ngờ, thể như cả thế giới trên tay đột nhiên vụn vỡ.

đứng trước anh, cô tất cả đều không chắc chắn, mọi vật trở nên mơ hồ từ cảm xúc đến hành động. cô không tài nào đoán được anh đang nghĩ gì, cho dù được, cô cũng không dám chắc, cho dù chắc, cô cũng không dám tin một việc rất lạ lẫm đối với inhye, kẻ luôn tự phụ trong xử người xử việc.

và khi con người ta không chắc về một kết quả nào đó. họ sợ.

cô sợ anh sẽ khinh ghét cô.

sợ anh sẽ ruồng rẫy cô.

sợ anh sẽ nhìn cô bằng cặp mắt khinh bỉ ngày đó.

sự ích kỷ trong cô lại dấy lên như sóng cồn. cô không muốn thế! dù có lừa anh cả đời, cô tuyệt đối sẽ không để cho những khả năng trên có thể xảy ra!

"tôi nghĩ cháu nên hạn chế thăm ông ấy lại." bác sĩ son dè dặt mờ lời vào chiều hôm đó.

"tại sao?" ánh mắt cô phức tạp khi lên tiếng vặn vẹo.

"cháu quá giống maiko, sẽ chỉ khiến tình trạng ông ta tệ hơn. huống chi, chúng ta cần bắt tay vào cháu ngay, nên không thể để tâm trạng cháu kích động hơn nữa. tâm thần phân liệt do di truyền trước giờ rất hiếm, thường chỉ anh em ruột thịt mới có khả năng di truyền như trường hợp của ngài bộ trưởng chẳng hạn. song cũng có một vài trường hợp hy hữu... đặc biệt khi người thân có dấu hiệu..." lời nói ông lạc đi đôi chút, rồi nghẹn lại nơi cổ họng.

"... thần kinh thất thường như cháu lúc xưa, đúng không?" cô tiếp lời, mặt không cảm xúc.

thở dài thay lời khẳng định, ông khẽ gật đầu. biết rằng nói về khả năng tâm thần với một người tỉnh táo có khi còn tàn nhẫn hơn dự đoán cô ta sẽ chết vì chứng ung thư bất trị nào đó, nhưng ông không thể làm khác. đây là điểm lắc léo trong những phương pháp tiếp cận điều trị các chứng tâm lý. đối với tâm thần phân liệt do di truyền, tốt hơn là khiến người bệnh nhận thức rõ ràng tình huống của mình, từ đó rèn luyện sự kiểm soát tâm lý và kích thích chủ động suy nghĩ theo chiều hướng tích cực. dĩ nhiên không phải với ai phương pháp này cũng có công hiệu, đôi khi còn mang đến kết quả tiêu cực. song dựa trên hiểu biết của ông đối với inhye sau một thời gian theo dõi và điều tra bệnh án, son minho có kỳ vọng rất cao về khả năng kiểm soát của cô gái này. người mang bệnh tâm thần phần lớn có suy nghĩ ảo tưởng về những sự kiện hay người diễn ra quanh mình, bản thân từ đó sẽ phản ứng tùy theo bản năng. đối với inhye, sự ích kỷ tự kiêu vốn là thói xấu trong chuẩn mực xã hội ngày nay, lại chính là yếu tố "cứu rỗi" đứa trẻ 13 tuổi tâm trí bị tổn thương nặng nề ngày nào. cô phần lớn không quan tâm đến những tác động bên ngoài, chỉ chú ý vào suy nghĩ và ham muốn của chính mình, do vậy dễ dàng giành lại lý trí.

"đúng vậy." ông chân thành đáp, đoạn quay sang tủ hồ sơ, lôi từ ngăn kéo dưới cùng ra một quyển sổ bìa đen nhẵn nhụi. "tôi muốn cháu ngoài việc thường xuyên đến đây trò chuyện cùng tôi, còn phải tập thói quen viết nhật ký. tất cả những gì mình nghĩ, đều ghi chép cả xuống. dần dà khi nó đã thành thói quen, những tư liệu trong đó ít nhiều sẽ giúp ích trong việc chẩn đoán về sau."

"cháu hiểu." ngoan ngoãn đón nhận quyển sổ đen, bàn tay nhỏ nhắn mơn nhẹ trên bề mặt da láng bóng, tự nhiên cảm thấy bản thân đang nắm giữ chìa khóa chiếc hộp pandora. chỉ là... không biết cô có đủ nghị lực để mở nó ra?

"vậy thôi, cháu hãy đến thăm ông seungcheol lần nữa rồi hãy về. có lẽ giờ này ông ấy đã uống thuốc và ngủ vào, chắc chắn sẽ không xảy ra tình trạng ban nãy. nhưng nhớ rằng phải hạn chế thăm nom lại, biết không?"

"cháu biết." cô đáp mà mắt không lay động.

phòng tối âm u, chỉ le lói chút ánh sáng yếu ớt từ đèn ngủ đầu giường. inhye bước khẽ trên nền gạch trắng toát, bàn tay nhỏ nhắn áp trên trán ông, cô sững ra thật lâu bên cạnh choi seungcheol.

rồi, rời đi. trước khi quay người còn nói khẽ vài từ:

"hãy khá lên, ba nhé."

hôn nhẹ lên trán và cười khổ.

"... nếu không, con cũng không đủ sức mà đoái hoài đến ba nữa..."

cánh cửa vừa sập lại, mi mắt bệnh nhân đã vụt mở. đau xót lẫn lộn niềm sầu khổ ngập tràn.

"chính là... ta muốn con hãy từ bỏ ta đi..."

'bởi vì ta sẽ càng trở nên tệ hại, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi.'

...

ngày hôm sau, cuộc hội thoại ngắn ngủi thường ngày giữa cặp vợ chồng trẻ diễn ra một cách êm đềm.

lặng như mặt hồ trước bão.

"em đã đi gặp choi seungcheol?"

"anh... không hài lòng?" inhye lóng ngóng, tay siết chặt điện thoại. chắc chắn là tên jaemin đáng ghét thôi, haseul sẽ không đời nào bép xép như vậy! bên kia thở dài song lại không nói năng gì cả. hoảng hốt, cô vội vàng vuốt giận chồng mình. "dù sao em cũng không..."

"không sao." người nào đó ngắt ngang, trầm giọng xuống. "nhưng đừng đến thường quá."

vốn là... có kẻ vì quá nhớ nhung, cục tức nào mà chẳng nuốt trôi được? con cáo bé nhỏ lúc bấy giờ có đòi dời cả bệnh viện tâm thần về nhà, park thiếu gia chắc cũng chẳng để tâm.

bần thần vài giây, cô khẽ đồng tình. "... ừm. còn bên anh thế nào...?"

"ổn. đêm nay sẽ đến gặp park jonggun."

"a! đêm nay?"

"ừ."

"vậy... anh sẽ về sớm chứ?"

"ừ."

"thật sớm?"

"ừ."

rõ ràng biết không thể, vợ người ta cũng không kiềm nỗi mà vòi vĩnh xa hoa... "gặp ông ấy xong về liền được chứ?"

cũng biết không thể, chồng người đó nghĩ thế nào lại dịu dàng đáp lại: "được."

rốt cục thì... có thể hay không, chỉ có hai đương sự của chúng ta tự hiểu.

lần đầu tiên trong nhiều ngày, inhye cảm thấy tâm trạng phơi phới, nhất thời nhảy nhót sao đó mà trượt chân té lăn. cũng may sàn phòng ngủ bằng thảm, nếu không thì lại mang thêm thương tích chào đón chồng về.

"sao vậy?" anh nhíu mày, ngờ ngợ ra việc vừa xảy ra, song cũng không tránh khỏi lo lắng khôn xiết. cô lồm cồm bò dậy, chẳng màng đến lo toan của ai kia mà cứ liếng thoáng một hồi không ngừng nghĩ.

"anh thích thứ gì? hơn một tháng nay em theo haseul tập nấu ăn gia đình, nhất định sẽ không khiến anh thất vọng! vợ anh thật tài ha... jjong, jjong, tính ra thì đây sẽ là bữa cơm gia đình đầu tiên đó. lúc trước toàn phải anh vào bếp, nhiều lúc khiến em xấu hổ ghê nơi... nhưng giờ thì tốt rồi! anh thích món gì? em nhất định sẽ làm được! dù là gà quay em cũng cho lên đĩa trong vòng nửa tiếng thôi! thế nào jongseong?"

bên kia im thít, xem ra có người đang choáng vì tràng thông tin dồn dập...

"thế nào?" mất hết kiên nhẫn, cô hấp tấp hùa chữ vào ống nghe. "anh muốn ăn gì?"

vì quả thật là ngoài thức ăn ra, cô còn làm được gì cho anh đâu. cái số làm vợ người ta nó khổ thế đấy...

"... em."

"hả?" cô tưởng mình nghe lầm.

giọng nói lần này dứt khoát rành rọt. "là em."

hóa ra... đối với người chồng nào đó, thức ăn khoái khẩu nhất vẫn cứ là vợ yêu thôi.

"anh..."

cô nghẹn cả cổ họng, hết biết đường đối đáp. đối với một người chồng lời lẽ ong bướm quen thói chòng ghẹo, vợ hắn còn có thể bỡn cợt mắng yêu trở lại. song chồng của cô thì... lời đã nói tuyệt nhiên không mang ý đùa.

nếu anh đã bảo muốn "ăn" cô thì nhất định là anh muốn ăn cô. chấm hết.

lúc này, inhye mới phát hiện ra thiếu gia nhà ta... "trình biến thái" còn có thể xuyên cả lục địa.

thật là đáng nể, đáng nể a...

bị đỏ chín mặt mày, cô cũng chẳng còn bụng dạ tiếp tục chuyện trò, bèn rụt rè nói lời tạm biệt. "vậy thôi, em gác máy nha."

"khoan."

"hả?"

"không còn gì để nói?"

"ơ... còn gì nữa sao?"

"..."

"...?"

"thế thôi."

bên kia liền tắt ngấm.

đây không biết là lần thứ n cộng mấy anh lại dứt ngang hội thoại như thế! con người xa cách nhau đúng hành xử quái đản!. cô bất mãn nhìn lom lom vào màn hình xanh rờn của điện thoại, lòng rủa xả liên miên.

cơ mà... cô đâu có biết. cái người nào đó rốt cục chỉ muốn nghe cô nói mình nhớ hắn mà thôi, mới sinh ra cơ sự nổi đóa thế này...

nếu biết, thì cả ngàn ngàn chữ "nhớ", inhye cũng có thể viết ra trên trời, khắc sâu xuống đất, ôm trọn trong tim.

nhưng xem ra, dù không biết thì cô vẫn phải làm thế. trong một tương lai rất gần.

viết. viết ra thực sự.

...

hai tiếng sau, tại macau tráng lệ, khách sạn venetian macau.

dòng nhạc nga cổ điển ngập tràn không gian, mang theo hương rượu nồng gắt, nhẫn chua của la romanée conti 1978. thứ chất lỏng đỏ thẫm khiến người mất cả kiểm soát, làm say lòng những kẻ mê rượu, trong trường hợp này lại là biểu tượng cho sự thanh bình trong tâm hồn người đang thưởng thức.

có tiếng cửa mở khẽ.

lưng quay về hướng vị khách mới đến, người đàn ông với đôi chân tàn phế xoay nhẹ ly rượu, mắt vẫn dõi ra cảnh đêm ngập ngụa ánh đèn - một thói quen lây nhiễm từ gã người tình hết mực yêu quý.

"con đến sớm hơn gần một tiếng."

"vậy sao? tôi thấy rất đúng giờ." người đàn ông vừa vào đến cất giọng mềm mỏng, pha lẫn chất châm biếm. "ít nhất thì đúng giờ với mục đích của mình."

không hề quay đầu, park jonggun thở ra nặng trịch. ông không ngờ sau một thời gian dài không gặp, con trai của mình lại thay đổi đến choáng ngợp.

"cảm ơn con vì món quà này. ta biết con vốn không thích uống rượu, vậy mà vẫn nhớ sở thích của ta."

"tôi chưa bao giờ biết thì làm sao nhớ?" kẻ phía sau cao giọng cợt nhã, âm thanh vang vọng lúc này đã rõ ràng hơn, chứng tỏ chủ nhân đã tiến đến gần, rất gần. "thông tin về sở thích của ông trong park gia này vốn không phải là bí mật khó dò gì, ngài chủ tịch."

bờ vai park jonggun căng thẳng, ngón tay ông bấu chặt vào tay vịn của xe lăn. "cậu không phải jongseong!"

lúc toan quay đầu thì đã bị một đôi tay rắn chắc khác kiềm lại. kẻ này cúi xuống, cằm tựa lên đầu ông một cách ân cần.

"tôi đến để tiễn trước ông một chặng, chủ tịch ạ." đoạn, hắn cười nhẹ, với qua đỡ lấy ly rượu đang run rẩy trên tay park jonggun đưa lên môi nhấm nháp. "tôi cố tình bòn rút tài khoản để mua loại 1978 với nồng độ cồn cực cao đấy chứ. nó sẽ giúp ông thư giãn hơn nhiều..."

nhấn lại ly rượu vào tay park jonggun, kẻ này thản nhiên vỗ lấy vai ông. thanh âm trong một khắc bỗng chuyển hướng nghiêm trọng. "đặc biệt khi nửa tiếng sau, sẽ có một tên phục vụ phòng tiến vào đây cùng dâu tây và champagne đã được đặt trước, bên dưới lớp khăn phủ rượu là khẩu PT111 thiếu gia hay sử dụng, đúng năm phút trước khi con trai ông bước vào."

nhận ra ám dụ trong lời nói, park jonggun không biết lôi đâu ra sức lực để lấy lại bình tĩnh và vẻ thâm trầm khó đoán thường ngày, dù lòng không khỏi băn khoăn về lập trường của con người này: hắn là bạn hay thù? tại sao đến để trêu chọc ông, lại dường như là báo trước tai họa?

"cậu là ai?"

kẻ lạ mặt cười khan, tay vòng qua xoay xe lăn lại để ngài chủ tịch đối diện mình. đập vào mắt park jonggun là một chàng trai dáng vẻ đạo mạo, mái tóc đỏ suýt chuyển tím sẫm bởi sự âm u của căn phòng.

"không phải ngài nên hỏi 'cậu là người của ai?' hay bấy nhiêu năm cư nhiên an nhàn tại mỹ đã khiến đầu óc ngài lú lẫn?"

người lạ mặt sững lại đôi chút khi bắt gặp gương mặt sương gió già giặn của park jonggun. nhìn thế nào thì cũng không ra người đàn ông này là cha của park jongseong. xem ra, quả đúng như dự đoán, thiếu gia giống người mẹ ngoại lai của mình nhiều hơn.

cả hai lặng lẽ quan sát đối phương, cường độ ánh nhìn có phần suýt soát nhau, tuy ý nghĩa bên dưới hoàn toàn khác biệt.

park jonggun đang tìm kiếm một cái tên để gán ghép lên hình ảnh cậu thanh niên trẻ tuổi trước mặt. người này thì lại bận bịu với những gúc mắt riêng tư giấu kín trong tim.

đến cuối cùng, kẻ lạ sửa vai đứng thẳng dậy, nét châm chọc thoắt cái đã biến mất trên gương mặt điển trai.

"tôi là lee heeseung, người được điều đến kề cận theo dõi con trai của ông suốt gần năm năm nay." mắt chạm mắt, anh do dự vài giây trước khi lạnh lùng lộ ra những từ tiếp theo.

"chủ của tôi họ park, là tổng giám đốc công ty KJ."

lời vừa dứt, vẻ ngoài điềm tĩnh trên gương mặt vị chủ tịch park gia đột nhiên rạn nứt. những đường nét rắn rỏi trong phút chốc co rúm lại, toàn thân run lên, không rõ vì giận dữ hay đau khổ.

à, có lẽ là cả hai.

biết được người mình yêu dù kề cận bấy lâu, tim vẫn hướng về nơi khác, lại rắp tâm ám sát mình và đổ tội cho đứa con trai duy nhất, park jonggun rốt cục sẽ đưa ra quyết định gì đây?

heeseung bình thản quan sát từng làn sóng cảm xúc lướt qua biểu cảm đối phương, từ kinh ngạc, phẫn nộ, bi thương, tuyệt vọng...

cho đến vẻ an bình đến rùng rợn.

trong lòng anh vốn đã đưa ra quyết định, song lương tâm vẫn réo rắt vẫy gọi, khiến anh chịu không được phải hỏi lớn vài tiếng.

"ông thật khiến tôi thất vọng, park jonggun. đường đường là chủ tịch một tập đoàn nhất nhì châu á, bão táp gì cũng đã vượt qua. vậy mà đến cuối cùng lại là một tên lụy tình khốn nạn."

park jonggun không đáp, đầu dường như đã gạt bỏ mọi ảnh hưởng xung quanh, tay nhàn nhã rót cho mình một ly rượu khác. đoạn, lại xoay xe về hướng cửa sổ.

đợi chờ cái chết.

heeseung nhắm mắt. park jonggun ơi là park jonggun, vì cố nhân mà anh đã cho ông một cơ hội sống sót. hoặc ông vạch trần park joohyuk và cứu lấy kẻ mang cùng dòng máu, hoặc chọn con đường bỏ rơi tất cả để đuổi theo tình cảm không lối thoát. song con người này lại khốn kiếp đến cùng cực. thà hy sinh bản thân và con trai mình, cũng không muốn dồn người tình vào chỗ chết. người ta nói 'hổ dữ không ăn thịt con'.

rốt cục thì cái kẻ này... đến cả cầm thú cũng không bằng.

'thật bạc phước cho kẻ nào làm con trai của hắn.'

nhếch miệng cười lạnh, anh quay đầu rời khỏi căn phòng khách sạn, nhưng lại không rời đi. anh đứng đó, tựa vào vách tường gần nửa tiếng, cảm xúc giằng xéo trong tim khó lòng diễn tả. nói đau cũng không phải, hối tiếc lại càng không.

chỉ có một chữ: buồn.

buồn cho con người cô độc bên kia bức tường. buồn cho bản thân. buồn cho park jongseong. buồn cho cả người đàn bà đó.

đến khi tiếng "ding" vang lên, một gã nhân viên quần áo tươm tất đẩy chiếc xe ê hề thức ăn, dâu tây và rượu vang ướp đá chậm rãi tiến ra, heeseung mới ung dung lướt ngang qua hắn bước vào buồng thang máy.

cửa gần sập lại, kẻ này mới nhác thấy cái gật đầu ám thị và ánh mắt dứt khoát của vị phó tướng.

quay đầu, hắn tiếp tục bước đi nhẹ nhàng về phía căn phòng tổng thống.

'xin lỗi, jongseong.' heeseung ngầm thở dài 'vì lời hứa với gianna, lần này nhất định phải hy sinh cậu.'

đoạn, anh ngửa đầu ra, mắt nhắm nghiền một cách mệt mỏi.

"chỉ còn một chút nữa thôi, dì gianna, park gia sẽ lọt vào tay cháu."

đến cuối cùng thì, đối với những đấng sinh thành này, thứ gì mới là quan trọng nhất?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co