Truyen3h.Co

Vĩnh cữu ( Williamest)

Cô ấy

SVTHSJ


Cuộc sống của Est và William đang dần ổn định trong một nhịp điệu riêng, hài hòa giữa công việc và tình yêu. Nhưng rồi một cơn gió cũ ùa về mang theo một bóng hình từ quá khứ của William.

Một buổi sáng, cậu nhận được điện thoại giọng nói ban đầu lạnh lùng nhưng sau đó lại dịu đi một cách bất thường. Anh đang chuẩn bị bữa sáng thoáng thấy ánh mắt William có chút phức tạp.

"Ai vậy, em?" Anh hỏi sau khi William gác máy.

Cậu quay lại với vẻ mặt có chút khó xử hiếm thấy. "Là Lyra - người yêu cũ của em. Cô ấy vừa về nước."

Lyra. Cái tên đó lập tức gợi lên một cảm giác bất an trong lòng anh. Anh biết William là một Enigma cô độc, ít bạn bè, và có một "người yêu cũ" là điều anh chưa từng nghe  cậu nhắc cũng như không nghĩ cậu sẽ có.

Sau hôm cuộc gọi đó diễn ra Lyra xuất hiện gần như dày đặc trong cuộc sống cả hai. Cô  là một Beta nhưng lại sở hữu cho mình vẻ đẹp sắc sảo và sự tự tin đầy cuốn hút. Cô  tìm mọi cách đến phòng thí nghiệm có khi là mang bữa trưa cho William, kể những câu chuyện về quá khứ của cả hai,những kỷ niệm thời thơ ấu...... nơi mà Est chẳng bao giờ thuộc về. Mùi hương của cô ấy, tuy không có sức ảnh hưởng như Alpha hay Omega nhưng lại mang theo một sự kiêu hãnh, ám chỉ về một mối liên kết sâu sắc với William.

Est bắt đầu cảm thấy lo lắng. Anh thấy William không hề lạnh lùng với Lyra như với những người khác. Em ấy vẫn giữ khoảng cách nhưng không có sự gay gắt hay cự tuyệt như cách em ấy thường làm. Lyra luôn tìm cách chạm vào William và dù William luôn khẽ lùi lại nhưng sự "không phản ứng" của em ấy đã đủ khiến Est đau lòng.

Mùi hương của Est bắt đầu trở nên chua chát, đôi khi có chút vị cay đắng, một biểu hiện rõ ràng của sự đau khổ và bất an. Anh cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng trái tim anh như bị bóp nghẹt mỗi khi thấy Lyra xuất hiện.

Một buổi tối, Est đang ngồi một mình trong phòng làm việc, cố gắng tập trung vào các công thức nhưng tâm trí anh không thể yên. Hình ảnh William và Lyra cứ ám ảnh anh. Anh biết William là Enigma của mình, nhưng sự xuất hiện của Lyra khiến anh nghi ngờ mọi thứ.
William bước vào, mùi đất của em ấy trầm lắng hơn bình thường. Cậu đến gần Est, đặt tay lên vai anh. "Est, anh có chuyện gì vậy?" Giọng William vẫn ấm áp nhưng Est lại cảm thấy có một sự xa cách nào đó. Est cố gắng kìm nén. Nhưng rồi những giọt nước mắt lại lăn dài trên má anh. "Lyra... em và cô ấy... có phải hai người..." Est không thể nói hết câu. Mùi chua chát của anh lan tỏa khắp phòng.

William cau mày, ánh mắt cậu trở nên sắc lạnh. Cậu quỳ xuống trước Est, nắm lấy tay anh. "Est, anh đang nghĩ gì vậy? Giữa em và Lyra không có gì cả."

"Nhưng cô ấy muốn nối lại tình xưa!" Est nghẹn ngào, "Cô ấy luôn kể về những kỷ niệm của hai người, luôn tìm cách lại gần em và em còn rất vui vẻ... Anh... anh sợ."
William ôm chặt lấy Est. Mùi đất của em ấy giờ đây trở nên mạnh mẽ và trấn an, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. "Nghe đây, Est," William nói, giọng cậu  trầm và chắc chắn. "Lyra chỉ là quá khứ. Anh không phải sợ. Cô ấy không quan trọng với em. Anh mới là quan trọng. Anh là Omega của em, là hiện tại và tương lai của em."
William nâng cằm Est lên, lau đi những giọt nước mắt. "Mùi của anh... nó nói lên tất cả sự đau khổ, chịu đựng của anh và đừng lo lắng, Est. Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh."
Cậu ấy hôn lên trán Est, rồi đến hai má, và cuối cùng là đôi môi của anh. Nụ hôn của William không còn là sự chiếm hữu mà là sự an ủi, sự cam đoan và tình yêu sâu sắc và Est cảm nhận được sự chân thành trong nụ hôn ấy, trái tim anh dần ấm lại. Mùi hương chua chát của anh bắt đầu dịu đi, nhường chỗ cho sự ngọt ngào quen thuộc.

William bế Est lên, đưa anh về phòng ngủ. Ánh đèn mờ ảo tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng. William đặt Est xuống giường một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cậu lại đầy khao khát.
"Est," William thì thầm, giọng cậu khàn đi vì sự khao khát. "Để em chứng minh cho anh thấy, ai mới là người duy nhất của em."
William bắt đầu cởi từng cúc áo của Est, chậm rãi và đầy trìu mến. Bàn tay cậu  lướt nhẹ trên làn da anh, khiến anh không ngừng run rẩy. Mùi đất của William ngày càng nồng bao trùm lấy anh, không còn là sự ghen tuông hay áp đặt mà là sự dâng hiến và tình yêu mãnh liệt.
Est cũng chủ động vòng tay ôm lấy William, kéo cậu lại gần. Anh vùi mặt vào hõm cổ William, hít lấy mùi hương nam tính, mạnh mẽ của cậu như thể đang tìm kiếm sự khẳng định.
William hôn Est một cách say đắm, đôi môi họ quấn quýt không rời. Bàn tay cậu ấy vuốt ve lưng Est, rồi di chuyển xuống dưới, khám phá từng đường cong của cơ thể anh. Est rên lên khe khẽ, đáp lại những cái chạm đầy khơi gợi của William.
William di chuyển xuống dưới, hôn lên xương quai xanh, rồi đến ngực Est. Anh ưỡn người đón nhận cảm nhận sự hòa hợp tuyệt đối.

Anh biết, đây không chỉ là sự kết nối thể xác mà còn là sự gắn kết linh hồn giữa một Enigma và Omega.
"Anh là của em, Est," William thì thầm giữa những nụ hôn, giọng cậu chứa đầy sự chiếm hữu và tình yêu. "Mãi mãi là của em."
Est khẽ gật đầu, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. "Ừm, anh. Anh là của em."
Trong đêm đó, dưới ánh trăng dịu dàng, hai cơ thể quấn quýt vào nhau, mùi hương của họ hòa quyện thành một bản giao hưởng ngọt ngào của tình yêu và sự tin tưởng. William đã dùng hành động để chứng minh tình yêu của mình, xua tan mọi nỗi sợ hãi và bất an trong lòng Est. Và Est, trong vòng tay của Enigma, đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn nhất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co