Tro Tàn
***
Sau khi xuống xe buýt, Hạo Thạc nhịn một đường xe liên tục xóc nảy, đem dạ dày y bay lên bay xuống, đến nơi y liền ngồi xổm ven đường, sắc mặt tái nhợt.
Chí Mẫn kéo theo hành lý hai người họ, không khách khí trêu chọc: "Thật vô dụng, muốn tôi cõng cậu vào thôn sao?"
"Cút đi!". Hạo Thạch ghét nhất là bị Chí Mẫn trêu chọc, sau khi súc miệng mới cảm giác thân thể tốt lên.
Đi được vài bước, dạ dày lại lần nữa làm y buồn nôn, Hạo Thạc cả người đều có vẻ mệt mỏi.
Chính Quốc đi qua dìu y: "Đợi lát nữa về đến nhà tôi kêu mẹ cho cậu ăn vài lát gừng tươi, lập tức làm cho cậu mạnh như rồng khỏe như hổ."
Hạo Thạc lầm bầm vài tiếng tỏ vẻ đáp lại, y hiện tại đến sức lực nói chuyện cũng không có.
Xung quanh đều là cây cối rậm rạp và tươi tốt, ánh mặt trời nhè nhẹ chiếu xuống, tiếng chim hót vang vọng, ánh sáng chen chút trong những tán cây.
Chí Mẫn hít một hơi thật sâu, thở dài: "Không khí ở nông thôn thật khác biệt, rất tươi mát."
Đằng xa có chiếc xe ba bánh di chuyển từ từ lại đây, người lái xe tâm trạng vui sướng đang hát một khúc ca.
Chí Mẫn mắt nhìn Hạo Thạc đỡ người gầy, hai mắt tròn xoe chuyển động: "Này này, anh đẹp trai!". Cậu ta vẫy tay về phía chiếc xe ba bánh, thịt mỡ trên cánh tay theo biên độ vẫy tay mà run rẩy.
"Cậu đang làm gì vậy?" Chính Quốc không biết Chí Mẫn lại muốn làm cái gì.
"Xem tôi này." Chí Mẫn nhe răng cười.
"Cậu kêu tôi à?" Xe ba bánh chạy đến trước mặt ba người, người ngồi trên ghế điều khiển nhô đầu ra.
Thấy người lái xe ba bánh là một ông chú, Chí Mẫn rất có ý thức sửa lại cách xưng hô: "Chú vui vẻ như vậy là đang đi đâu vậy?"
Ông chú liếc mắt nhìn bọn họ một cái, thấy bọn họ có vẻ là học sinh, cười nói: "Tôi đang đi về thôn a."
"Chú về thôn nào ?" Chí Mẫn học theo cách nói chuyện của ông chú.
"Thôn Mộc Hành, các cậu cũng đi đến thôn Mộc Hành a?". Ông chú thấy Hạo Thạc sắc mặt khó coi, chủ động mời: "Có muốn đi cùng không?"
Thôn Mộc Hành chính là quê nhà của Chính Quốc! Chí Mẫn vui vẻ, vội nói: "Cảm ơn chú, bọn cháu cũng đang đi đến thôn Mộc Hành."
Chính Quốc cùng Hạo Thạc đi qua, Chí Mẫn chỉ vào Hạo Thạc nói: "Bọn cháu đều là sinh viên đến từ thành phố B, bạn học của cháu bị say xe nên cảm thấy không khỏe."
"Vậy thì nhanh lên đi."
Ba người liền leo lên ngồi ở ghế sau xe.
"Các cậu là con cháu nhà ai, tôi chưa bao giờ gặp qua các cậu?". Ông chú cùng với ba người Chính Quốc nói chuyện phiếm.
Chính Quốc cười đáp: "Cháu đã nhiều năm không trở lại thôn, bọn họ là bạn học của cháu, nghe nói thôn có cảnh đẹp, cố ý muốn về đây tham quan."
Ông chú ha ha cười: "Đúng vậy, thôn chúng ta quả thật rất nhiều cảnh đẹp."
Dọc theo đường đi nói nói cười cười, ông chú lái xe tới cửa thôn, Chính Quốc từ chối ý định muốn chở họ về nhà của ông chú.
"Này, nhà cậu ở đâu thế?". Ông chú thuận miệng hỏi một câu.
Chính Quốc trả lời: "Chính là nhà họ Điền ở phía trước ."
Ai ngờ lời mới vừa nói xong, liền thấy sắc mặt ông chú đột nhiên thay đổi: "Cậu, cậu là con của Lưu Dương ?!"
Lưu Dương chính là tên của mẹ Chính Quốc, Chính Quốc cảm thấy ông chú vẻ mặt có chút kỳ quái, gật đầu.
"Ai nha, thật là đứa con tội lỗi!"
Ông chú dùng tiếng thôn Mộc Hành nói một câu, sắc mặt biến thành tái nhợt, tay chân luống cuống lái xe ba bánh đi, tấm lưng kia trông rất hoảng loạn, như là đang bị ma đuổi ở phía sau.
Chí Mẫn kỳ quái: "Chú này bị làm sao vậy, tôi còn chưa kịp cảm ơn chú ấy".
Ông chú vừa mới nói chính là ngôn ngữ địa phương, Chính Quốc có chút nghe không hiểu.
Chính Quốc trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, buồn bực: "Không biết."
--
Chính Quốc về nhà, thấy cửa lớn trong sân đóng chặt, liền kêu vào trong nhà một tiếng:
"Mẹ" không có người đáp lại.
Chính Quốc tiếp tục: "Mẹ... mẹ? Con đã trở về"
"Dì không có ở nhà sao?". Hạo Thạc lúc này sức lực đã khôi phục không ít.
"Không phải đâu, lúc này mẹ hẳn là phải ở nhà......"
"Quốc Quốc......?"
"Mẹ, đây là bạn học của con." Chính Quốc hướng mẹ Điền giới thiệu Chí Mẫn và Hạo Thạc .
"Cháu chào dì!". Chí Mẫn cùng Hạo Thạc miệng đều ngọt, tươi cười sáng lạn kêu một tiếng.
Mẹ Điền sắc mặt có chút miễn cưỡng: "Chào hai con, Quốc Quốc nhà dì có gây phiền phức gì cho các con không ?"
"Không có, không có." Chí Mẫn vội vàng xua tay: "Nói đến phiền phức phải là hai đứa con mới đúng ."
"Các con chắc là chưa ăn cơm, dì đi nấu cơm cho các con."
Không chờ ba người họ từ chối, mẹ Điền liền vội vàng đi vào phòng bếp .
Hạo Thạc cảm thán: "Tiểu Quốc, mẹ cậu thật là nhiệt tình."
Chinh Quốc rót nước cho bọn họ: "Này còn phải nói sao."
"Bất quá có phải thân thể của dì không khỏe không, tôi thấy mặt dì ấy có chút khó coi ." Chí Mẫn chú ý tới.
Chính Quốc trầm ngâm một lát, hướng hai người nói: "Các cậu ngồi đây, tôi đi giúp mẹ."
"Đi đi."
Chính Quốc vào phòng bếp, liền thấy mẹ Điền biểu tình có chút hoảng hốt làm đồ ăn, ngay cả lúc cậu đi vào cũng không có phát hiện.
Chính Quốc chau mày: "Mẹ?"
Mẹ Điền nháy mắt hoàn hồn, cười trừ một cái: "Quốc Quốc."
"Mẹ, người có phải cảm thấy thân thể không khỏe không ?" Chính Quốc hỏi.
"Không có." Mẹ Điền lắc đầu, do dự hỏi :"Con dẫn bạn học về nhà sao không nói với mẹ một tiếng"
"Con có gọi điện thoại, nhưng di động của mẹ đều tắt máy."
"À à, thì ra là như vậy." Mẹ Điền cười nói, vẻ mặt vẫn như cũ: "Con đi ra ngoài trước đi, đừng bỏ bê bạn học, mẹ tự mình làm được."
Mẹ Điền đẩy Chính Quốc ra khỏi phòng bếp, sau đó đóng cửa lại.
Chính Quốc cảm thấy mẹ Điền có chút không đúng, còn có ông chú kia tại sao nói đến nhà cậu mặt lại biến sắc ......? Trong lòng Chính Quốc nổi lên một chút nghi ngờ.
Sau khi ăn xong cơm chiều Chí Mẫn cùng Hạo Thạc được xếp vào ở trong phòng khách, nhà Chính Quốc rất lớn, những năm trước ba cậu ở bên ngoài kinh doanh, có chút tiền tiết kiệm nên đem nhà mình sửa lại, nhưng sau đó lại vì ngoài ý muốn mà chết, trong nhà chỉ còn lại mẹ Điền và Chính Quốc.
Đi một quãng đường dài, Chí Mẫn cùng Hạo Thạc đều có chút mệt mỏi, hai người đùa giỡn một lát thì đi ngủ .
Chính Quốc rửa mặt, tắm rửa xong liền phát hiện trong quần áo có một đám tro tàn.
Chính Quốc khó hiểu tại sao trong quần áo mình lại có đám tro tàn, nhưng giây tiếp theo, trên mặt cậu tái nhợt, đột nhiên nhớ tới lúc ở trên xe lửa đã đem bùa bình an nhét vào trong túi quần.
"Đây là...... Sao lại thế này?" Chính Quốc một lòng lo lắng.
Bùa bình an bị thiêu đốt thành tro, một số người lớn tuổi từng nói bùa bình an là để tránh tai họa, rất khó phá hủy, nếu bị phá hủy sẽ trở nên vô dụng.
Chính Quốc nhớ tới cơn ác mộng cậu mơ thấy vào ban ngày.
Chẳng lẽ là...... Có thứ gì đó đang theo cậu?
Không khí xung quanh đột nhiên chuyển lạnh.
Vào lúc nửa đêm, Chính Quốc ngủ đến mơ mơ màng màng, bỗng nhiên nghe được dưới lầu truyền đến một tiếng động nhẹ.
Vốn dĩ không có ngủ say, lúc này càng làm Chính Quốc bị bừng tỉnh.
Cậu mở ra cửa phòng đi ra ngoài, chỉ thấy mẹ Điền đi ra cửa lớn.
Mẹ?
Chính Quốc trong lòng cả kinh, đã trễ thế này mẹ cậu nửa đêm lén lút đi đâu?
Chính Quốc cả ngày nay đều có cảm giác kỳ lạ, tại sao về nhà chuyến này, mẹ cậu lại trở nên kỳ quái?
Không có thời gian nghĩ nhiều, Chính Quốc liền đi theo, chủ yếu là muốn biết rõ ràng chuyện gì đang xảy ra.
Ở nông thôn không giống với trong thành phố, thường sáu, bảy giờ người trong thôn liền trở về nhà và không ra khỏi cửa, nửa đêm chính là thời điểm đèn tắt, tất cả đều tối tăm, không nhìn rõ thứ gì.
Nếu không có ánh sáng từ mặt trăng, Chính Quốc thật đúng là hai mắt không thấy gì mà lần mò bước đi.
Khu vực xung quanh đều một mảnh yên tĩnh, cũng không nghe thấy tiếng côn trùng thường kêu vang từ bụi cỏ, như là mọi vật trên trái đất đều lâm vào ngủ say. Gió lạnh thổi tới bên người, có chút làm người ta nổi cả da gà.
Loại không khí này gợi nhớ đến những cảnh trong phim kinh dị, ảm đạm.
"Đó là......" Chính Quốc thấy mẹ Điền đi vào một nơi, tức khắc mở to hai mắt nhìn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co