19. Beautiful
Những cánh hoa lại nở bung ra lần nữa.
Cánh hoa lần này trắng muốt, không còn hồng phớt như trước kia.
Jeon Jungkook dán mắt xuống sàn, ngô nghê mỉm cười trước mấy cánh hoa nổi trôi trên vũng máu.
"Bae Joohyun, hoa lại nở rồi."
Joohyun đã biết. Cô cũng như mọi người, đã đọc được tin tức về người đó trên đa số những bản tin giải trí lớn trong ngày. Joohyun im lặng, cảm giác hụt hẫng nhiều hơn là sợ hãi. Jungkook đưa tay nhặt một cánh hoa đưa ngang tầm mắt, nghiêng đầu ngắm nghía.
"Bae Joohyun, vì sao hoa lại nở? Em cứ tưởng người ta bảo rằng, mấy cánh hoa này nở ra là vì em yêu đơn phương ai đó cơ mà?"
"Jungkook, thực ra thì nó là cảm giác tuyệt vọng của tình yêu."
Cánh hoa không hề có mùi thơm. Nó có mùi tanh của máu. Jungkook đưa lưỡi ra khẽ nếm. Cánh hoa mặn chát.
"Bae Joohyun, em đâu có tuyệt vọng."
Jungkook nói với Joohyun mà như tự nói với mình.
"Em không tuyệt vọng mà."
"Không hề."
"Kim Taehyung nhớ em. Cậu ấy rất nhớ em."
"Joohyun, em không hề tuyệt vọng."
Jeon Jungkook chưa từng hi vọng. Jeon Jungkook dùng cảm giác của từng tế bào trên cơ thể mình để chắc chắn rằng mình sẽ chiến thắng trong trò chơi tình cảm đã dây dưa chừng ấy năm. Chỉ là đến cuối cùng, cậu không thắng nổi bản thân mình.
---
Taehyung công bố hẹn hò ngay sau ngày hội trường. Khi đó, Jungkook đang nằm nghỉ trên mấy tấm thảm lông của studio, vừa lướt điện thoại vừa day trán để xua bớt cơn đau đầu vẫn theo cậu từ lúc thức dậy trong phòng của Taehyung mà không biết chuyện gì đã xảy ra đêm trước. Rồi khi mắt vẫn đang còn nhòe mờ và cơn đau làm đầu vang lên mấy tiếng ong ong, Jungkook thấy dòng tin độc quyền ngay trên trang nhất của một tờ báo lớn. Mấy tấm hình chụp rất rõ ràng như được sắp đặt từ trước, Kim Taehyung đứng cùng một cô gái ở trước cửa quán bar lớn trong thành phố, sau đó đưa cô về nhà. Ngôi biệt thự tắt đèn sau khi hai người đi vào, phóng viên còn cẩn thận chú thích xuống bên dưới rằng Taehyung không trở ra dù bọn họ đã chờ đến sáng.
Nói dối.
Jungkook vứt điện thoại xuống sàn. Đêm qua rõ ràng Taehyung đã trở về nhà hàng bọn họ hẹn nhau. Jungkook biết điều đó dựa vào chiếc khăn len màu xanh để ngay ngắn trên bàn học của Taehyung, ngoài ra cậu cũng không nhớ được gì khác. Hàng tặng kèm của vương miện, hình như Hoseok đã nói ra câu đó. Hàng tặng kèm mà Kim Taehyung nhận được, nặng hơn cả vương miện cậu đang đeo trên đầu.
Ngay sau khi tin tức nổ ra, có một vị khách đặc biệt xuất hiện trong studio của Jungkook. Cậu ngạc nhiên khi Kim Seok Jin tìm đến, anh có vẻ lạnh lùng hơn lần gặp trước rất nhiều.
Nhân viên của studio đã ra về, Jungkook tìm trong tủ lạnh không thấy nước, đành đem ra một chai bia mời Seok Jin. Anh không ngại uống một hớp dài, trực tiếp đi thẳng vào câu chuyện của mình.
"Jeon Jungkook, cậu và Kim Taehyung từng yêu nhau?"
Jungkook lắc đầu.
"Chúng tôi là bạn thân, gần hai mươi năm về trước."
Seok Jin nhẹ nhàng đẩy về phía Jungkook cùng một xấp ảnh giống như xấp ảnh đã ném Taehyung. Trong tấm ảnh trên cùng, Taehyung đang cõng cậu đi dưới ánh đèn vàng vọt. Seok Jin dùng một ngón tay đẩy mấy tấm ảnh, nhặt ra một tấm chụp rất rõ cảnh hai người đang ngồi dưới hàng rào tầm xuân.
"Bạn thân lại có thể làm những trò này?"
Tim Jungkook thót lên. Rất nhanh sau đó, cậu lại nhoẻn cười. Là bạn thân hai mươi năm, thậm chí thái độ cũng giống hệt nhau. Seok Jin nghĩ trong lòng, cố gắng nén tức giận rồi uống thêm một ngụm bia nữa.
"Jeon Jungkook, cậu từ Pháp về, có lẽ không hiểu cái gì gọi là công nghiệp giải trí ở đây. Để đạt được chỗ đứng ngày hôm nay, Kim Taehyung cùng tất cả chúng tôi phải đổ ra cả một núi tiền bạc, còn có rất nhiều máu và mồ hôi."
Jungkook máy móc gật đầu. Có lẽ cậu chỉ hiểu được bề nổi của một tảng băng chìm rất lớn.
"Chừng nào Kim Taehyung còn đứng ở vị trí hiện tại hay xa hơn nữa, cậu ấy cũng không thể dính vào những chuyện như thế này..." - Seok Jin chỉ vào mấy tấm ảnh trên bàn - "...Cậu ấy sẽ chết vì dư luận, chết vì những ghét bỏ của chính đồng đội mình, và chết vì hợp đồng mà chúng tôi đã kí cùng nhau mấy năm về trước."
"Cậu sẽ không muốn tự tay mình giết chết Kim Taehyung, đúng không Jeon Jungkook?"
Jungkook không trả lời. Cậu gom hết tất cả mấy tấm ảnh ở trên bàn bỏ vào túi áo.
"Anh tìm đến đây chỉ để nói những điều này? Mấy người kia, Park Jimin, Jung Hoseok, chưa từng nói với anh rằng tôi là loại người thà chết chứ không bao giờ làm tổn hại đến Kim Taehyung dù là một chút?"
Seok Jin cúi đầu. Hoseok và cả Jimin đã cầu khẩn anh đừng tới tìm Jungkook. Hai người bọn họ nói rằng Jungkook chẳng thể nhớ nổi chuyện gì xảy ra sau đêm hôm đó, và câu chuyện Jeon Jungkook biến mất năm năm về trước đã trở thành nỗi ám ảnh quá lớn trong lòng Kim Taehyung. Ngẩng đầu lên đón lấy ánh mắt lạnh lẽo trong veo của chàng trai đối diện, Kim Seok Jin trả lời:
"Tôi phải đến, vì tôi biết chắc chắn Kim Taehyung sẽ tìm tới cậu."
Đến lúc đó, chỉ cần Jungkook nói một câu, rất có thể Kim Taehyung sẽ đem tất cả những gì mình đang có trong tay buông rơi hết một lần.
---
Kim Taehyung cảm thấy như mình vừa tỉnh lại từ một cơn mơ rất ngọt ngào, rồi sau đó lại bị ném ngay vào hiện thực tàn nhẫn. Buổi sáng hôm đó vừa thức dậy đã bị gọi về công ty, rồi trước mặt tất cả mọi người trong nhóm, Seok Jin không nói không rằng mà đặt xuống trước mặt Taehyung xấp hình của Yoo Eunha và cậu. Taehyung mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế đơn duy nhất, mấy tấm hình như thế này đâu phải lần đầu nhìn thấy, chỉ cần tiền bạc lên tiếng thì mọi thứ sẽ ổn thỏa ngay. Thế nhưng khi xấp hình thứ hai được ném thẳng xuống đầu Taehyung chứ không còn nhẹ nhàng như trước, cậu đã không còn giữ được thái độ lạnh lùng. Phóng viên có thể bám theo Eunha và Taehyung được, thì sao lại không nhân tiện mà chụp thêm vài tấm ảnh khi cậu và Jungkook đi chung.
"Đã bao nhiêu lần rồi, Kim Taehyung, bao nhiêu lần tôi nhắc cậu là ở giai đoạn này thì tuyệt đối không được yêu đương?"
Taehyung nhếch môi cười, một nụ hôn đã chờ tận năm năm, cậu không dễ gì nhịn được. Đáp lại Taehyung là một cái tát bỏng rát bên má trái. Jimin và Hoseok đều nhỏm người dậy hoảng hốt, Beomgyu lại giấu mặt vào trong áo của Kai. Seok Jin mất hết kiểm soát, tin tức kiểu này rất dễ đạp đổ hết công sức của không chỉ một mình Taehyung, cậu lại có thể ngồi đó mà cười.
"Đám phóng viên của Monday Morning muốn lật bài. Bọn họ vừa muốn tiền vừa muốn tin tức, bắt chúng ta phải chọn một trong hai."
Seok Jin ném chiếc tablet xuống cạnh Taehyung. Bài báo mới lên hai tiếng trước, mà số lượng bình luận ở phía bên dưới đã tính bằng ngàn. Không cần nhặt lên Taehyung cũng biết rằng đó là tin về Eunha và cậu. Nhìn mấy vết ngón tay của mình hằn đỏ trên má Taehyung, Seok Jin tự thấy xót xa. Anh dịu giọng nói:
"Jeon Jungkook chỉ là người bình thường, sẽ không chịu được sức ép của đám người hâm mộ cùng với bọn kền kền săn tin tức. Chỉ còn một cách duy nhất lúc này thôi, mà Eunha đương nhiên vui mừng đồng ý."
Taehyung cười khẩy. Thế giới giả dối như thế này, năm năm trước vì cái gì mà cậu lại bước vào...
"Các người nói như thể là nghĩ cho tôi mới làm như vậy..."
"Vậy bây giờ cậu muốn anh làm gì? Công bố hẹn hò nhé? Rồi cả đất nước này sẽ loạn hết lên vì thần tượng nam đầu tiên dám có bạn trai? Rồi đám người hâm mộ sẽ bỏ đi đến nỗi album sắp ra không bán nổi một chiếc? Rồi Jeon Jungkook sẽ hoặc chết vì bị một đám người ngày đêm chửi rủa quấy rối , hoặc chết trong những bài báo ngày nào cũng xuất hiện, nhất cử nhất động từ quá khứ đến hiện tại đều bị lôi ra rỉa sạch sẽ?"
Taehyung cúi nhặt lại mấy tấm ảnh của cậu và Jungkook đang vương vãi trên sàn nhà. Một lúc lâu sau, khi tấm ảnh cuối cùng được lôi ra từ gầm ghế, Taehyung phủi sạch rồi đem cất vào trong túi áo. Cậu đứng dậy quay ra cửa, đã đến lúc đi đến phòng tập rồi.
"Kim Taehyung."
Taehyung không quay lại.
"Đừng nghĩ đến chuyện từ bỏ tất cả. Không kịp nữa đâu."
---
Mỗi khi có chuyện gì đó rối bời, Taehyung lại bắt đầu nhảy. Cậu sẽ nhảy cho đến khi cơ thể không còn tuân theo điều khiển của trí não, tay chân dường như là một phần thừa thãi, cảm giác suy nghĩ trong đầu sẽ chảy ra cùng với mấy giọt mồ hôi.
Taehyung nhảy từ chiều cho đến tận đêm khuya. Lúc cậu đi ra khỏi phòng tập, cả công ty đã không còn một bóng người. Mồ hôi thấm ướt áo dính chặt vào người lạnh ngắt, Cậu cho tay vào trong túi áo khoác nắm chặt, đầu ngón tay chạm phải một tờ giấy được gấp tư gọn gàng. Tờ giấy hôm qua thu ngân nhà hàng đưa trả từ trong ví của Jungkook, Taehyung nhận lấy rồi để quên. Ở chỗ hành lang hướng ra thành phố lô nhô mấy tòa nhà cao thấp, Taehyung đọc đi đọc lại một tờ giấy cho vay nặng lãi đã cũ mèm.
"Kim Taehyung.
Tôi đang ở trong phòng bệnh, ở đây thoải mái lắm, rất giống như ở nhà.
Nghĩ lại thì từ nhỏ đến bây giờ, ngoài nhà cậu ra, chỗ này còn giống nhà tôi hơn là căn nhà đó.
Sáng mai tôi được phẫu thuật rồi. Thật sự rất mong chờ, dù lúc đó sẽ được gây tê, nhưng đến khi thức dậy rồi vài tháng sau nữa, trên ngực tôi sẽ có một vết sẹo, như vậy có lẽ ngầu hơn bây giờ nhiều, đúng không?
Taehyung à, lúc nãy chị Joohyun hỏi tôi rằng vì sao tôi lại nhanh chóng muốn phẫu thuật như thế. Đa số những người bị như tôi đều muốn ôm tình yêu mà chết. Tôi không trả lời chị, nhưng tôi nghĩ mình biết rất rõ lí do.
Kim Taehyung, dù cậu không thích tôi theo kiểu mà tôi mong muốn, nhưng chúng ta hiểu nhau từ vết sẹo trên đầu gối hiểu đi, làm sao tôi không biết được chứ, nếu tôi chết vì cậu thì cậu sẽ sống như thể mình là một kẻ giết người, dù người có lỗi là tôi.
Tôi còn muốn sống để xem cậu nhảy, để nhìn cậu chạy thục mạng từ hành lang vào lớp mấy buổi sáng ngủ quên, khi đó đầu tóc cậu rối bù nhưng cậu lại cười rất tươi.
Tôi cũng muốn sống để xem cậu xử lý với đống thư tình như thế nào nếu không phải là tôi thay cậu trả lời hết. Lúc này bên cậu có Hana rồi, nhưng mà cậu có biết không, nửa năm vừa rồi tôi vẫn thường dọn hết thư trong hộc tủ của cậu trước khi Hana và cậu đi tới.
Còn muốn sống để làm gì nữa nhỉ? À, để thấy Taehyung lớn lên, thành dancer hay idol gì đó như ước mơ ngày còn bé, đứng trên sân khấu lớn thật lớn giữa một biển người, tôi sẽ có thể khoe với bạn gái bạn trai gì đấy rằng đó là bạn thân rất thân của tôi.
Muốn tiếp tục làm Jeon Jungkook là bạn thân của Kim Taehyung, muốn làm nhiếp ảnh gia, muốn được đi dạo ở bờ biển Busan để đuổi đám mòng biển bay tán loạn, mấy chuyện như thế có thể làm một mình, nhưng phải làm khi mình còn sống.
Jeon Jungkook ích kỉ như thế đấy Taehyung, lại tham sống sợ chết, nên tôi thà bỏ đi tình cảm của mình với cậu, để cậu sống cuộc đời cậu muốn, tôi cũng sống cuộc đời cậu muốn.
Dù tôi không chắc lần tiếp theo nghe thấy tiếng cậu thở gấp sau lưng tôi mỗi khi cậu đến lớp muộn, tim tôi có còn đập nhanh như nhiều lần trước nữa không.
Cũng không nghĩ mình còn thấy đau khi xem cậu nhảy, nên ngày hôm nay mới cố ý..."
Taehyung lật ngược tờ giấy, không có thêm một chữ nào. Cậu đọc đi đọc lại mấy dòng thư lộn xộn của Jeon Jungkook năm mười bảy tuổi.
"Để cậu sống cuộc đời cậu muốn."
Nói rằng Kim Taehyung chưa bao giờ mơ tưởng đến những sân khấu lớn là nói dối. Cho tới khi đọc mấy dòng người kia viết trong bệnh viện Taehyung mới chợt nhận ra, mấy lời cuối cùng trước khi lên máy bay của Jeon Jungkook không phải là mong muốn cậu đứng trên sân khấu lớn. Jungkook chỉ đơn giản nhắc lại cho Taehyung một giấc mơ ngày bé mà cậu đã lãng quên.
Jeon Jungkook, đến khi có cuộc đời mình từng muốn, tôi lại tự hỏi liệu đây có phải là thứ tôi đang kiếm tìm?
Rốt cuộc tuổi trẻ của bọn họ đã bắt đầu sai ở thời điểm nào, Taehyung suy nghĩ mãi mà không tìm ra đáp án. Taehyung chỉ biết một điều, con đường đang đi tới, cậu đã mỏi chân lắm rồi.
Hi vọng. Ước mơ. Nhóm nhạc. Người hâm mộ.
Tất cả những điều đó không còn quan trọng nữa, Kim Taehyung lần đầu tiên trong đời muốn buông tất cả.
Chỉ còn lại duy nhất một điều.
---
Jeon Jungkook đã nhấc máy nhưng không vội lên tiếng. Taehyung nghe mấy tiếng ho khan.
"Jeon Jungkook."
"Tôi đây."
"Mấy tin tức trên mạng..."
"Ừ, tôi đọc được rồi. Sẽ sớm gặp lại hai người thôi, ngày kia có lịch chụp đôi cho bìa tạp chí, đúng không?"
Jeon Jungkook nói nhẹ tênh, cứ như không phải là việc của mình.
"Jeon Jungkook."
Jungkook nhặt từ dưới vũng máu lên một cánh hoa trắng ngần.
"Taehyung à, hát cho tôi nghe đi."
Taehyung nghiến chặt răng, ngửa đầu lên nhìn trời. Chiếc điện thoại trong tay bị bóp chặt, muốn gào lên mấy tiếng nhưng chỉ có thể lặng im nghe tiếng tim mình đập rời rạc.
"Bài này là của album sắp phát hành, cậu có muốn nghe thử không?"
"Có."
"Mong mỏi ca khúc đầy sự hối hận này sẽ thấu tận trời xanh, cứ như một kẻ ngốc
Anh thức trắng cả đêm để nguyện cầu, rằng có thể chạm đến trái tim em.
Lúc bé dại khờ, anh không biết phải làm thế nào.
Là lỗi lầm anh gây ra, anh luôn hối hận về điều ấy.
Nụ cười thơ ngây của em vẫn còn đọng lại trong tim anh,
Thật ra, em vẫn luôn muốn được yêu thương nuông chiều,
Nhưng giờ em lại bị bỏ rơi một mình nơi ấy,
Thời gian càng qua, nỗi sợ hãi càng được lấp đầy,
Anh vẫn còn nhớ những ngày tháng ta bên nhau, và anh nhớ em nhiều.
Anh nhớ em nhiều lắm
Bây giờ ta đã cảm nhận được sự xa cách rồi.
Anh nhớ em nhiều lắm,
Nước mắt anh đã rơi từ lúc nào?
So beautiful, beautiful,
Bởi vì em đẹp hơn bất kì ai khác
Em đừng để bị ốm
Anh hát bài hát này là vì em..."
(*)
Taehyung không phân biệt được là mình đang nói hay đang hát. Đến lúc thấy không còn chịu đựng thêm được nữa, cậu dừng lại khẽ nói:
"Câu tiếp theo cao quá, tôi không hát được."
Bên kia có giọng cười.
"Được rồi. Hay lắm."
"Jungkook à."
"Ừ, tôi đây."
"Cậu hãy nói tôi bỏ hết tất cả đi."
"..."
"Nói rằng tôi hãy bỏ hết tất cả, chỉ cần một mình cậu thôi là đủ."
"..."
"Nói đi, chỉ cần cậu nói, tôi sẽ làm theo."
Jungkook ho lên mấy tiếng, vẫn tiếp tục không nói.
Cho đến khi mấy ngôi sao trên đầu chuyển hết từ phía đông sang phía tây bầu trời, Taehyung thở hắt ra, thất vọng nằm xuống sân thượng tòa nhà công ty.
Sợi dây cuối cùng Kim Taehyung không muốn buông tay, Jeon Jungkook đã buông đầu còn lại. Tuổi trẻ mới chớm bắt đầu đã chẳng còn gì.
Mấy câu hát còn lại đó thật sự rất cao. Taehyung cố gắng mãi mà không phát ra được âm thanh nào.
Thật lạ lùng. Anh sợ lắm. Anh cần em.
Sương xuống, một đợt gió đông nữa đã lại ùa về.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co