Chap 26
Bóng lưng nhỏ nhắn xa dần hai ông bà bước ra khỏi Jeon gia, ông trời như đang giải thoát cho em khỏi cánh cổng bao năm xiềng xích đó, cả hai người bị một lực vô hình nào nó mà đứng tại chỗ chẳng thể nhúc nhích, chỉ đứng nhìn theo em ngày càng xa dần tầm mắt mình rồi thở dài ngao ngán.
Trên xe không một lời nói nào được phát ra, nó im lặng đến nỗi có thể nghe được hơi thở của cả hai. Bỗng từ đâu tiếng ức ức vang lên đủ để anh nghe thấy. Quay sang thì ôi không em đang khóc, gương mặt nhỏ nhắn lại hiện lên nét đau buồn, nước mắt giàn giụa nhìn em trông tệ hơn. Anh cắn răng chạy nhanh nhất có thể về nhà mình trong đầu mang theo chút suy nghĩ gì đó.
Chiếc xe dừng lại trong phút chốc trước cửa nhà Taehyung. Anh không nói chỉ vội vàng lấy hành lý từ trong cốp xe ra, mở cánh cửa bên phía em ngồi, một tay xách hành lý một tay kéo em vào trong nhà.
- Ưmm...
Anh đang hôn em ? Đúng, giờ đây ngoài việc hôn em để an ủi thì bản thân anh chẳng biết làm gì ngoài nó. Đây không phải sự thương hại hay là nụ hôn lầm lỡ trong cơn men như đợt trước. Anh nhẹ nhàng, ôn nhu, trong mắt hình như giờ chỉ chứa đựng mỗi mình em. Anh là đang sợ em buồn, đang sợ em khóc, sợ em đau. Đây có được gọi là rung động ? Em thật có hơi bất ngờ khúc đầu mà đẩy nhẹ anh ra nhưng bỗng mọi hành động của anh em cảm thấy ấm áp lạ thường, nếu nụ hôn đầu đời của em là sự dồn dập nhầm lẫn khiến em đau đến nghẹn ắng lại thì đây, trước mắt em lúc này có một người sẵn sàng an ủi em bằng cách ngọt ngào của riêng họ.
- JungKook em ổn rồi chứ
- Em...em đi lên cất đồ
- "Ha...ngại sao ?"
Em dùng hết sức cầm vali chạy thật nhanh lên lầu che giấu khuôn mặt đỏ chót của mình vì bị anh chọc quê. Khuôn mặt ấy nở nụ cười lâu rồi chưa xuất hiện. Hạnh phúc...chỉ có hai từ đó mới diễn tả được cảm xúc của em lúc này.
-------
Sau khi em lên phòng mình, Taehyung cũng trở về phòng tắm rửa sạch sẽ. Cảm giác ngâm trong bồn nước sau một ngày thích không còn gì bàn cãi. Không lâu sau anh xuống lầu tìm một chút gì đó nấu cho em ăn mặc cho đầu mình còn đang ướt. Nhưng vừa bước tới cầu thang từ đâu đã nghe mùi thơm phức từ nhà bếp bay xộc cánh mũi. Là em dọn đồ đạc của mình xong sớm nên xuống bếp kiếm đồ bỏ bụng. Loay hoay trong bếp thì từ đâu vòng tay to lớn thoang thoảng mùi bạc hà siết chặt eo em làm em giật cả mình.
- Taehyung, anh sao vậy ?
- Anh chỉ ôm người yêu anh lúc nấu ăn cho anh thôi mà
Em nấu nhanh hơn một chút rồi đột ngột dừng tay khi phát hiện đầu anh vẫn còn ướt sau khi tắm. Xoay người lại lấy chiếc khăn đang quàng trên cổ anh, em nhón chân phủ nó lên đầu mà lau hộ anh.
- Anh để vậy dễ bị cảm, ngồi xuống ghế đi em lau cho anh
- JungKook đang lo lắng cho anh sao ?
Mắt anh nãy giờ chỉ nhìn đăm đăm vào em, mọi hành động em làm đều lọt vào tầm mắt của anh nhưng nó vẫn thiếu một điều gì đó. Phải rồi, là ánh mắt của em. Làm mọi chuyện thế đấy nhưng chưa một lần em nhìn thẳng vào mắt anh mà nói chuyện. Em vẫn còn rụt rè trong mối quan hệ "mông lung" này lắm. Chắc là bản thân em vẫn chưa nhận đủ sự an toàn mà em mong muốn. Anh đang cảm nhận được điều đó và thật lòng muốn bù đắp cho em. Chợt cười rồi kéo em vào lòng một lần nữa mà ôm thật chặt, nó còn chặt hơn lúc nãy nữa. Anh thụt đầu vào hõm cổ em tựa lên đó nhẹ nhàng nói
- JungKook à, anh thật sự đang dần dần cảm nhận được tình cảm em dành cho anh và cả tình cảm anh dành cho em nữa, nó đang lớn dần đấy JungKook. Anh biết là có khoảng thời gian anh khiến em đau lòng. Nhưng em xem, chúng ta cũng đã ở chung luôn rồi, chẳng lẽ suốt ngày em lại không nhìn mặt anh một cái à.
- Em...em không có ý đó
- Anh biết là bây giờ anh có nói là anh yêu em thì em cũng sẽ coi nó là thương hại mà thôi nhưng hãy cho anh một cơ hội được chứ
Cuối cùng bốn mắt cũng nhìn nhau mà chứa đựng bao điều ngọt ngào chỉ có hai người mới hiểu.
-*chụt* Đừng nhìn anh nữa, đi ăn cơm thôi anh đói rồi
- Anh, anh, anh tự lau đi. Em đi dọn cơm
--------
Bữa cơm yên bình nhất từ trước tới giờ, hơn nữa còn là cùng với người em yêu. Cả hai trở về phòng mình sau một hồi vừa dùng cơm, vừa tâm sự biết bao điều. Em ngồi trong căn phòng rộng lớn, tựa lưng vào thành giường ngồi ngắm tấm hình giá đình cách đây 15 năm. Lúc đó gia đình em còn hạnh phúc và êm đềm biết bao. Hoài niệm lại chúng khiến em một lần nữa rơi nước mắt, không biết họ đã làm lành với nhau chưa.
~Reng reng~
- Jiminie...
- JungKook, cậu đang ở đâu đó
- Mình đang ở nhà Taehyung
- CÁI GÌ ? Cậu ổn chứ, nhà cậu có chuyện gì sao, ba mẹ cậu sao lại dễ dàng để cậu đi vậy chứ, nói mình nghe xảy ra chuyện gì
- Cậu bình tĩnh, mình vẫn ổn không sao hết...Mà Jimin này, hôm nay Taehyung rất lạ. Anh ấy đã hôn mình, nó không phải như lần trước đâu mà rất nhẹ nhàng, hơn nữa anh ấy còn ôm mình còn nói là cho anh ấy một cơ hội để sửa lỗi. Cậu không biết lúc đó mình hạnh phúc như thế nào đâu Jimin.
Từng lời em thốt ra Jimin đều có thể hiểu được, thậm chí là nghe được tiếng lòng của em đang nghĩ gì. Từ đầu cậu đã chẳng ủng hộ em tiếp tục theo đuổi anh đến đau lòng như thế kia nhưng hoàn toàn bất thành. Bởi sau tất cả nó là tình yêu, cậu cũng đã từng phải trải qua biết bao nhiêu lời nói cay độc mới có thể yêu Hoseok công khai như bây giờ dù hai bên có cái mà ông bà ta đã thường so sánh - môn đăng hộ đối. Vậy nên dù lo cho em sẽ bị tổn thương vì anh còn vương vấn tình cũ cậu vẫn sẽ ủng hộ sự lựa chọn của em. Chí ích ra nhờ anh mà giờ em mới tháo bỏ bao nhiêu luật lệ từ chính ba mẹ em, nhờ một phần anh đến mà em được sống thật với chính con người của mình. Chỉ cần trên môi em luôn nở nụ cười hạnh phúc, cậu có thể làm bất cứ thứ gì, có thể chiều em bất cứ gì mà em muốn. Suy cho cùng quan trọng nhất vẫn là nằm ở chính em.
- Thôi cũng trễ rồi cậu ngủ đi, nhớ chăm sóc bản thân đấy
- Bye cậu Jimin, mai gặp...
Hẳn là chỉ mỗi cậu mới giúp em giải toả hết nổi lòng. Em thở dài một hơi như trút hết gánh nặng, định ngủ nhưng tâm trí lại hướng về phòng đối diện bất giác đứng dậy đi sang phòng anh xem anh đã ngủ chưa.
Nhẹ nhàng, điều quan trọng nhắc lại ba lần. Không biết do anh mệt quá hay sao mà đèn vãn chưa tắt, tay vẫn còn cầm điện thoại mà ngủ say. Em nhẹ nhàng lấy nó ra khỏi tay anh, tiện thể ngồi ngắm người ấy một chút. Phải chi lúc nào em cũng có đủ can đảm để có thể nhìn anh gần đến vậy. Những lời anh nói lúc chiều em có nên đặt lòng tin của mình một lần nữa hay không đây.
- Em chắc rằng anh vẫn còn yêu cậu ấy nhưng em đang cố gắng hết sức để anh có chút tình cảm với em. Hồi chiều em đã rất vui đó Taehyung, em ước thời gian trôi chậm một chút để em ngắm anh lâu hơn...Em yêu anh Taehyung.
*Phụp* Động tác nhanh, dứt khoát. Trong một giây em đã lọt thỏm vào vòng tay ấm áp của anh. Giọng nói khàn đặc trưng văng vẳng bên tai em không ngớt
- Ngắm miễn phí xong định đi hả
- Anh chưa ngủ ?
- Giờ anh ngủ nhưng là ngủ cùng em
- Em...em phải về phòng
- Em mà không ở đây anh không chắc tối sẽ xảy ra chuyện gì đâu
Em nằm im phăng phắc không hó hé lời nào giờ có biết cười trừ mà ngủ
- Ngủ ngon JungKook
- Ngủ ngon Taehyung
-------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co